Nhạc nềnSpook

Thủy Quỷ Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rạt của trời rạng đông Chợ Lớn dường như càng lúc càng nặng hạt, trút xuống mái tôn rách nát của xưởng rèn ven sông của Hùng "Búa" những tiếng gầm rú đinh tai nhức óc. Gió từ lòng kênh quận 8 thổi thốc qua các khe hở của vách gỗ, mang theo cái lạnh ẩm ướt và mùi bùn đất tanh nồng. Nhưng lúc này, cả ba người trong xưởng rèn đều không chú ý đến cơn bão ngoài trời. Một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc tử khí đang từ từ bao trùm lấy không gian.


Lâm "Kim" đang quỳ dưới đất bỗng nhiên dừng hẳn động tác mài mực. Đôi mắt cậu trợn tròn, khứu giác nhạy bén dường như ngửi thấy một thứ mùi kinh tởm đang xộc thẳng vào đại não. Đó không phải là mùi bùn đất thông thường, mà là mùi đồng rỉ sét lâu năm dưới đáy sông quyện chặt với mùi thịt thối rữa của một xác chết đã phân hủy từ lâu.


"Sư... Sư phụ..." Giọng Lâm run lên bần bật, cậu đưa bàn tay đang phồng rộp vì oán khí tro cốt chỉ về phía cửa sổ nhìn ra khúc sông ngoài xưởng rèn. "Dưới nước... có thứ gì đó... kinh khủng lắm đang tiến lại gần."


Sơn đứng lặng bên bệ rèn, bả vai phải hoại tử của anh nhói lên từng cơn đau buốt. Dưới lớp áo khoác đen rộng, cánh tay phải của anh đã hóa đá xám ngắt hoàn toàn lên tận bả vai, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác cử động. Cơn sốt hoại tử da tay phải đang âm ỉ thiêu đốt từ bả vai lên đến tận mang tai, khiến khóe môi anh liên tục rỉ ra những vệt máu đen hôi thối. Tay trái của anh, mu bàn tay vốn bị bỏng ngải độc rết từ trận chiến ở quận 1 rộp đen rỉ dịch vàng, đau đớn như bị ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên.


Sơn không đáp. Anh chậm rãi tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ bên mắt phải ra, để lộ đồng tử quỷ rực đỏ dựng đứng như mắt rắn. Nhãn quan âm bản kích hoạt, biến toàn bộ xưởng rèn thành một thế giới xám xịt của phim âm bản. Sơn nhìn thẳng qua khe cửa sổ gỗ mục nát hướng ra dòng sông.


"Lâm, dùng nhãn quan âm bản nhìn đi." Sơn khàn giọng ra lệnh.


Lâm "Kim" hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung linh lực ít ỏi vừa được truyền thụ vào đôi mắt. Dưới nhãn quan âm bản mờ nhạt của cậu học trò, dòng nước đen ngòm của con kênh ven xưởng rèn lúc này không còn là màu nước thông thường, mà đang sôi sùng sục những luồng hắc khí rỉ sét đậm đặc. Luồng khí ấy cuộn xoắn lại, tỏa ra những luồng tử khí màu xanh lục tà dị, bóp nghẹt toàn bộ linh khí xung quanh khúc sông.


"Đó... đó là cái gì vậy sư phụ?" Lâm "Kim" kinh hoàng thốt lên.


"Cương thi đồng thau." Sơn lạnh lùng đáp, bàn tay trái của anh siết chặt lấy Máy xăm Lôi Chấn giắt bên hông. "Vũ khí tà môn hạng nặng của Hắc Long Hội. Trịnh Thế Khải thực sự muốn dồn chúng ta vào đường chết ngay trong đêm nay."


Hùng "Búa" khập khiễng chống cây nạng gỗ bước lại gần bệ rèn. Bắp chân phải bị tê liệt do ngải độc rết đen quấn băng gạc dày cộm của anh run lên nhè nhẹ mỗi khi anh dồn lực. Anh cúi xuống nhấc cây búa tạ Lôi Thần bằng đồng cổ âm phủ lên. Vết rạn nứt lớn chạy dọc từ đầu búa xuống cán gỗ vẫn đang rỉ ra những tia sét tịnh hóa yếu ớt, phát ra những tiếng xẹt xẹt nhỏ rồi tắt lịm.


"Mẹ kiếp!" Hùng "Búa" chửi thề một tiếng khàn đặc. "Cây búa của tôi chưa kịp rèn lại. Với vết nứt này, chỉ cần va chạm mạnh một lần nữa là nó sẽ vỡ vụn hoàn toàn. Sơn, tay phải của cậu thì phế, tay trái thì bỏng ngải, chúng ta chống đỡ thứ quái vật đó thế nào đây?"


"Không có đường lui." Sơn nhìn chằm chằm vào dòng nước đang sủi bọt khí sùng sục. "Hùng, ông và Lâm lập trận phòng thủ vòng ngoài. Bảo vệ chiếc tráp chứa tượng gỗ của Mai Chi bằng mọi giá. Tôi sẽ tìm cách khống chế nó."


Lâm "Kim" sực nhớ ra điều gì, cậu vội vàng thọc tay vào túi áo khoác, lôi ra một hũ sành nhỏ tỏa ra mùi thảo dược khô ấm áp. "Sư phụ! Suýt chút nữa con quên mất. Đây là sáp dưỡng tịnh hóa mới do Lão bản Tôn vừa phối chế xong từ mớ thảo dược âm ty mà người đổi được từ bến Bình Đông. Ông ấy bảo con mang đến ngay cho người để cứu mạng tay trái!"


Sơn nhìn hũ sáp dưỡng, ánh mắt khẽ động. Anh nhanh chóng dùng tay trái mở nắp hũ, một làn hương thảo dược thanh khiết lập tức lan tỏa, lấn át đi mùi tử khí hôi thối trong xưởng rèn. Lâm "Kim" nhanh nhẹn giúp Sơn bôi lớp sáp màu xanh ngọc lên mu bàn tay trái đang phồng rộp của anh.


*Xèo xèo...*


Một tiếng rít nhẹ vang lên khi sáp dưỡng tiếp xúc với dịch độc rết đen. Sơn nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Nhưng chỉ vài giây sau, một luồng cảm giác mát lạnh thấu xương chạy dọc từ các đầu ngón tay lên đến cổ tay trái, làm dịu đi cơn rát bỏng kinh hoàng. Các khớp ngón tay trái của Sơn dần dần lấy lại sự linh hoạt, giúp anh có thể cầm chắc cây kim xăm tối thượng Cốt Châm bằng xương quỷ gắn trên Máy xăm Lôi Chấn.


"Cảm ơn Lão bản Tôn." Sơn trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra ngoài cửa. "Nhưng chúng ta không còn thời gian để hồi phục hoàn toàn rồi."


*Ầm!*


Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bờ sông ven xưởng rèn. Dòng nước đen ngòm bắn tung tóe lên vách gỗ, kéo theo một bóng đen khổng lồ nhảy vọt từ lòng sông lên bờ.


Sức nặng của thực thể ấy khi chạm đất tạo ra một chấn động âm ty cực mạnh, lan truyền qua nền đất ẩm ướt của xưởng rèn. Luồng tà khí lạnh buốt từ cú chạm đất ấy quét qua phòng nung, ngay lập tức thổi tắt ngọn lửa linh hỏa màu xanh lam đang cháy bập bùng trong lò rèn pháp khí của Hùng "Búa". Không gian xưởng rèn sụp tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ những tia sét yếu ớt phát ra từ vết nứt của búa tạ Lôi Thần.


Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm mưa, hình dáng của kẻ xâm nhập hiện rõ. Đó là một xác chết khổng lồ cao hơn hai mét, toàn thân được bao bọc bởi một lớp da màu đồng thau xám xịt rỉ dịch xanh nhớp nháp. Trên lớp da đồng thau thô ráp ấy khắc đầy các ký tự bùa chú màu đen sậm đang nhấp nháy luồng hắc khí tà môn bảo hộ. Đôi mắt của nó trống rỗng, không có con ngươi, chỉ tỏa ra hai luồng sương mù màu xanh lục của độc khí xác thối.


"Cương thi đồng thau..." Hùng "Búa" nghiến răng, bắp tay cuồn cuộn siết chặt cán búa tạ Lôi Thần. "Lớp da của nó thực sự được bọc bằng đồng thau âm phủ!"


Con cương thi đồng thau gầm lên một tiếng rít khàn khàn rợn người, luồng khí độc xác thối từ miệng nó phun ra làm héo rũ ngay lập tức những đám cỏ dại ven vách gỗ. Nó bước những bước nặng nề làm rung chuyển cả nền đất bê tông của xưởng rèn, lao thẳng về phía cánh cửa gỗ mục nát.


"Lâm! Tránh ra sau! Hùng, chặn nó lại!" Sơn hét lớn.


Hùng "Búa" không hề do dự, bất chấp bắp chân phải đang tê liệt, anh lấy đà vung cây búa tạ Lôi Thần rạn nứt nện thẳng vào lồng ngực của con cương thi vừa bước qua ngưỡng cửa.


*Keng... uỳnh!*


Một tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc vang lên như tiếng hai khối thép khổng lồ đập vào nhau. Tia lửa sét tịnh hóa màu xanh lam bắn ra tung tóe từ đầu búa của Hùng, bao quanh cơ thể con cương thi. Tuy nhiên, lớp da đồng thau khắc bùa chú của nó không hề xuất hiện một vết móp nào. Ngược lại, lực phản chấn cực mạnh từ cơ thể đồng thau dội ngược lại búa tạ Lôi Thần.


*Rắc!*


Vết rạn nứt trên búa tạ Lôi Thần của Hùng "Búa" rộng thêm một phân. Sức mạnh phản chấn làm tê mỏi hoàn toàn cả hai cánh tay vạm vỡ của gã thợ rèn, khiến anh mất đà lùi lại vài bước, suýt chút nữa quỵ ngã xuống bệ rèn. Cùng lúc đó, lực va chạm quá mạnh khiến một góc tường gạch của xưởng rèn đổ sập xuống, đất đá rơi loảng xoảng dưới cơn mưa xối xả.


Con cương thi đồng thau chỉ bị đẩy lùi nửa bước. Nó lắc mạnh cái đầu khổng lồ, đôi bàn tay sắt rỉ sét vung lên gạt phắt cây búa tạ của Hùng sang một bên, rồi vồ thẳng về phía Lâm "Kim" đang đứng bảo vệ chiếc tráp gỗ chứa tượng của Mai Chi ở góc phòng.


"Sư phụ cứu con!" Lâm "Kim" hét lên trong hoảng loạn.


Trong giây phút sinh tử, cậu học trò trẻ tuổi dũng cảm vung cây dao cạo tịnh hóa bằng bạc ròng lao lên chém mạnh vào cổ tay của con cương thi.


*Xoảng!*


Lưỡi dao cạo bằng bạc ròng chạm vào da đồng thau lập tức mẻ đi một mảng lớn. Lâm "Kim" bị lực lượng thể chất kinh hoàng của con quái vật hất văng ra xa, ngã nhào xuống đống củi khô bên cạnh lò rèn, hai bàn tay phồng rộp rỉ máu tươi do chấn động.


Sơn nhìn thấy đệ tử gặp nguy hiểm, lòng phẫn nộ dâng cao. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt duy nhất của mình, vắt bột chu sa tự nhiên nghiền mịn pha máu gà trống thiến từ túi áo ra, vẽ nhanh một lá bùa chu sa trấn quỷ lên không khí.


"Chu sa định phách, huyết tủy trừ tà! Trấn!"


Sơn gầm lên, tay trái phóng lá bùa đỏ rực thẳng vào trán con cương thi đồng thau. Lá bùa chu sa chạm vào trán nó, phát ra những tiếng nổ bốp bốp của dương khí cực hạn va chạm với âm khí xác thối. Luồng ánh sáng đỏ từ chu sa cố gắng đâm xuyên qua lớp da đồng thau để tịnh hóa lõi oán khí bên trong.


Tuy nhiên, Sơn kinh hoàng phát hiện ra linh lực huyết tủy của mình lúc này quá suy kiệt—chưa đầy 1% sau ca phẫu thuật tịnh hóa khẩn cấp ở quận 1. Lá bùa chu sa chỉ rực sáng lên vài giây rồi lập tức bị luồng hắc khí từ các ký tự bùa chú đen trên da con cương thi nuốt chửng hoàn toàn. Con quái vật không hề hấn gì, nó chỉ khựng lại một nhịp rồi tiếp tục bước tới.


"Mẹ kiếp! Bùa chu sa thông thường không thể xuyên qua lớp da bọc đồng thau khắc bùa chú tà môn kia được!" Sơn nghiến răng tự nhủ.


Nhãn quan âm bản của Sơn liên tục quét qua cơ thể con cương thi. Anh quan sát thấy mỗi khi nó di chuyển, các ký tự bùa chú đen trên ngực nó lại rực sáng lên để hấp thụ và triệt tiêu mọi đòn tấn công vật lý lẫn tâm linh. Sơn suy luận nhanh: con cương thi này hoạt động dựa trên một trận pháp phong thủy tà môn được điều khiển từ xa bởi Trịnh Thế Khải; lớp da đồng thau của nó là một tấm khiên bảo hộ hoàn hảo, nhưng điểm yếu phong thủy của nó chắc chắn nằm ở các khớp nối nơi oán khí ngưng tụ để vận hành cơ thể.


"Hùng! Lâm! Mau kéo giãn khoảng cách!" Sơn hét lớn chỉ đạo. "Đừng tấn công trực diện vào da của nó! Tìm cách làm chậm bước chân của nó để tôi tìm điểm yếu phong thủy!"


Hùng "Búa" cắn răng chịu đựng cơn tê mỏi ở hai cánh tay, khập khiễng vung búa tạ Lôi Thần gõ mạnh xuống nền đất bê tông, tạo ra những sóng chấn động nhỏ để làm lệch hướng bước đi của con cương thi. Lâm "Kim" cũng nhanh trí dùng đĩa đá mài mực hắt mớ nước mực tịnh hóa dở dang về phía chân con quái vật, tạo ra những làn khói tịnh hóa xám mờ để che mắt nó.


Sơn dồn toàn bộ tàn lực linh khí ít ỏi còn sót lại vào mu bàn tay trái. Anh vung tay vẽ một vòng tròn chu sa trấn quỷ khổng lồ trực tiếp xuống nền đất xưởng rèn xung quanh chân con cương thi đồng thau.


"Huyết họa trận—Trấn Long tạm thời!"


Vòng tròn chu sa rực sáng sắc đỏ huyết dịch bùng phát từ nền gạch ẩm ướt, hóa thành những sợi xích linh lực màu đỏ quấn chặt lấy hai cổ chân bằng đồng thau của con cương thi. Sức mạnh của vòng tròn tạm thời lập tức khóa chặt cử động của nó, khiến nó đứng bất động giữa phòng, phát ra những tiếng gầm rú điên cuồng đầy phẫn nộ.


"Tôi chỉ giữ chân nó được vài phút thôi!" Sơn thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm trán, bả vai phải hoại tử lại nhói lên một cơn đau xé thịt. "Nó đang tích tụ oán lực để phá vỡ kết giới chu sa này!"


Con cương thi đồng thau gầm lên, các ký tự bùa chú đen trên người nó đột ngột rực sáng sắc xanh lục tà dị cực độ. Luồng oán khí cuồng bạo từ cơ thể nó tỏa ra làm đông cứng cả những giọt nước mưa đang rơi vào xưởng rèn qua góc tường đổ sập.


*Rắc... rắc...*


Những vết rạn nứt màu đen bắt đầu xuất hiện trên vòng tròn chu sa đỏ rực dưới chân con cương thi. Kết giới tịnh hóa của Sơn đang bị tà lực cuồng bạo ăn mòn và bẻ gãy từng chút một.


*Rầm!*


Với một cú giậm chân kinh thiên động địa, con cương thi đồng thau hoàn toàn đập tan vòng tròn chu sa trấn quỷ của Sơn. Lực nổ oán khí hất văng Sơn lùi lại vài bước, khiến anh phải bám chặt lấy bệ rèn để không quỵ xuống.


Con cương thi đồng thau rống lên một tiếng điên cuồng. Nó lao thẳng về phía cánh cửa gỗ dẫn vào mật thất phía sau xưởng rèn—nơi Hùng "Búa" đang cất giữ chiếc tráp chứa bức tượng gỗ tịnh hóa của Mai Chi. Đôi bàn tay sắt khổng lồ của nó đập tan cánh cửa gỗ thành trăm mảnh vụn, để lộ cơ thể xám xịt khắc đầy bùa chú tà môn dưới ánh chớp sáng lòa của đêm bão, bàn tay sắt gỉ sét của nó chộp thẳng về phía chiếc tráp chứa tượng gỗ của Mai Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!