Hợp Lực Dưới Trăng Khuyết
Từ dưới đống gạch vụn rách nát, đôi mắt đỏ ngầu của con rết khổng lồ rực sáng sát khí, tiếng rít rợn người của nó át cả tiếng mưa rơi ngoài phố. Luồng tử khí nồng nặc bốc lên từ thân xác giáp xác của con quái vật truyền âm, mang theo tiếng cười khàn khàn đầy chế giễu của Lão Độc dội vào màng nhĩ đang rỉ máu của những người có mặt trong phòng VIP.
Sơn quỳ một gối dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cánh tay phải của anh—cánh tay mang phong ấn rồng đen—lúc này đã hóa đá xám ngắt hoàn toàn lên đến bả vai, lạnh lẽo và cứng đờ như một khúc gỗ mục dưới đáy mộ cổ. Mọi cảm giác nóng lạnh ở cánh tay ấy đã vĩnh viễn biến mất, chỉ còn lại những cơn nhức nhối âm ỉ chạy dọc từ ngực trái sang vai. Tay trái của anh, bàn tay duy nhất còn hoạt động, lúc này cũng đang bỏng rát kinh hoàng. Vết bỏng ngải độc rết rộp đen rỉ dịch vàng từ mu bàn tay trái đang lan nhanh, mỗi lần cử động là một lần da thịt như bị hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên.
"Trịnh Hoài Sơn! Cẩn thận!"
Nguyễn Mẫn Nhi hét lên, thanh kiếm gỗ đào tịnh hóa trên tay cô rực sáng lôi điện xanh lam, nhưng khóe miệng cô vẫn còn rỉ một vệt máu nhẹ do phản lực từ kết giới Kim Cương Trấn Ma vừa bị vỡ.
Con rết khổng lồ không cho họ thời gian suy nghĩ. Nó quật mạnh chiếc đuôi đầy gai nhọn xuống nền đất, mượn lực lao vút về phía Sơn. Tốc độ của nó nhanh như một tia chớp đen, hàm răng nanh bọc đầy dịch độc màu tím sậm há hốc, nhắm thẳng vào cổ họng anh mà bổ xuống.
Sơn nheo mắt phải rực đỏ—con mắt đã tháo kính áp tròng huyết nhãn, để lộ đồng tử quỷ dựng đứng như mắt rắn. Dưới nhãn quan âm bản xám xịt, anh nhìn thấu luồng hắc khí oán hận đang vận hành bên trong cơ thể con rết. Điểm yếu của nó không nằm ở đầu, mà nằm ở đốt sống thứ ba dưới cổ, nơi tà thuật truyền âm của Lão Độc đang ngưng tụ.
"Lôi Chấn... Kích hoạt!"
Sơn gầm khẽ. Bằng bàn tay trái run rẩy đầy vết bỏng rộp, anh cưỡng ép vận chuyển chút linh lực huyết tủy ít ỏi còn sót lại trong cơ thể, truyền thẳng vào Máy xăm Lôi Chấn bằng đồng đen âm phủ.
*Bzzzzzz...*
Chiếc máy xăm trên tay trái anh đột ngột gầm rú, phát ra tiếng nổ giòn giã như sấm sét tịnh hóa thực sự. Đầu kim Cốt Châm bằng xương quỷ rực lên ánh lửa đỏ vàng của máu tim huyết tủy Trịnh gia. Sơn không lùi mà tiến, anh dùng bộ pháp vô thanh luồn lách qua luồng gió độc của con rết, tay trái vung Máy xăm Lôi Chấn đâm thẳng vào đốt sống thứ ba của nó.
*Phập!*
Đầu kim Cốt Châm xuyên thấu lớp giáp cứng của con rết khổng lồ. Sóng âm sấm sét từ Lôi Chấn bùng phát, truyền thẳng luồng sét tịnh hóa vào tận lõi oán khí của tà thuật truyền âm.
"Gào... rít..."
Con rết khổng lồ giãy giụa điên cuồng dưới sức nóng của sét tịnh hóa. Lớp giáp đen của nó bắt đầu rạn nứt, rỉ ra những làn khói đen khét lẹt. Tiếng cười khàn khàn của Lão Độc trong không khí biến thành một tiếng thét đau đớn rồi tắt lịm. Thân xác con quái vật nổ tung thành một đống tro đen vô hại, rơi rụng đầy sàn phòng VIP.
Sơn khuỵu xuống, Máy xăm Lôi Chấn trên tay trái tắt máy, tỏa ra mùi ozone nồng nặc quyện với mùi máu tanh. Khóe miệng anh rỉ ra một vệt máu tươi, lồng ngực nhói buốt dữ dội do vết thương tự đâm tim cũ bị kích động.
"Sư phụ! Người có sao không?" Lâm "Kim" từ góc phòng lao đến đỡ lấy Sơn, gương mặt cậu học trò trẻ tuổi đẫm mồ hôi và lo lắng.
Sơn khoát tay, ra hiệu cho Lâm im lặng. Anh cúi xuống đống tro tàn của con rết, dùng mu bàn tay trái nhặt lên một mảnh vảy rắn màu xám rơi rớt trên sàn—đó là mảnh vảy rắn tịnh hóa của Vương Bảo Lộc còn sót lại, vẫn đang rực sáng linh khí đỏ vàng nhẹ dưới nhãn quan âm bản của anh. Anh cẩn thận bỏ mảnh vảy vào túi áo khoác, rồi hướng mắt về phía Vương Bảo Lộc đang nằm bất tỉnh nhân sự trên đống đổ nát.
"Mẫn Nhi, Dũng Sẹo." Sơn khàn giọng nói, giọng trầm đặc vì kiệt sức. "Đưa Vương Bảo Lộc lánh nạn ngay lập tức. Đội 11 của cảnh sát tâm linh sắp đến phong tỏa khu vực này rồi. Tôi không thể ở lại đây lâu hơn."
Nguyễn Mẫn Nhi nhìn Sơn bằng ánh mắt phức tạp. Sự kiêu ngạo của nữ pháp sư Mao Sơn hoàn toàn bị dập tắt sau khi chứng kiến Sơn liều mạng dùng huyết họa tịnh hóa cứu người. Cô mím môi, gật đầu dứt khoát: "Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đưa ông ấy về chùa cổ quận 5 lánh nạn tạm thời. Anh... anh mau đi đi, vết thương hoại tử trên vai anh đã bốc mùi tử khí rồi."
Dũng "Sẹo" nhanh chóng cõng Vương Bảo Lộc lên vai, cùng Huy "Xăm" đang run rẩy tột độ rút lui theo lối cửa sau của xưởng xăm hiện đại quận 1. Sơn nhìn theo bóng họ khuất dần trong mưa, rồi quay sang Lâm "Kim": "Lâm, chúng ta đến bến Bình Đông. Đã đến lúc thực hiện giao dịch cõi âm."
***
Mưa rào rạt trút xuống dòng kênh đen ngòm của bến Bình Đông. Ánh đèn neon từ những tòa nhà cao tầng và các tiệm karaoke dọc bờ kênh phản chiếu xuống mặt nước thành những vệt sáng đỏ, xanh loang lổ, ma mị. Gió đêm thổi thốc vào gầm cầu Bình Đông mang theo hơi lạnh thấu xương của sương muối âm ty.
Sơn đứng một mình dưới gầm cầu tối tăm, áo khoác đen rộng thùng thình bay phần phật trong gió. Cánh tay phải hoại tử của anh giấu dưới áo khoác lạnh ngắt, nhưng mu bàn tay trái bị bỏng ngải rết thì nóng rực lên như bị tạt axit. Anh cắn chặt răng, dùng tay trái lấy ra ba cây nhang đen rải tiền giấy âm phủ xuống dòng nước đen ngòm.
"Hồn về cõi âm, phước đức quy tông. Trịnh gia Huyết Họa Sư Trịnh Hoài Sơn, xin triệu gọi quỷ sai bến Bình Đông giao dịch."
Sơn nhẩm khẩu quyết, dùng ngón tay trỏ trái rỉ máu tươi nhỏ xuống dòng nước. Giọt máu tim chứa huyết tủy Trịnh gia vừa chạm nước lập tức loang ra thành một vòng tròn màu đỏ rực sáng.
*Leng keng... leng keng...*
Tiếng xích sắt va chạm vào nhau khô khốc vang lên từ màn sương mù dày đặc đang bốc lên từ lòng sông. Không gian xung quanh đột ngột hạ nhiệt độ xuống mức đóng băng, hơi thở của Sơn hóa thành những làn khói trắng xóa. Từ trong bóng tối đen kịt dưới gầm cầu, một thân ảnh cao lớn mặc áo choàng đen che kín mặt từ từ hiện ra. Gã tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương, tay cầm sợi xích sắt câu hồn bằng đồng âm phủ rỉ sét.
Hắc Vô Thường Chợ Lớn đã đến.
"Trịnh Hoài Sơn." Giọng nói của Hắc Vô Thường trầm đục, vang vọng như phát ra từ dưới lòng đất sâu. "Ngươi gọi ta đến vào canh tư đêm trăng khuyết, mang theo dòng máu huyết tủy của Trịnh gia. Ngươi muốn giao dịch điều gì?"
Sơn không hề sợ hãi trước uy áp của thực thể âm giới. Anh đứng thẳng người, tay trái vươn ra, để lộ lòng bàn tay đang rực sáng những đốm sáng màu vàng ròng—đó là 150 điểm Âm Đức tích lũy mà anh vừa nhận được sau khi tịnh hóa giải nguyền thành công cho phú hào Vương Bảo Lộc.
"Ta muốn dùng 150 điểm Âm Đức tích lũy này để đổi lấy ba vị thảo dược âm ty quý hiếm: Huyết Cốt Thảo, Âm Dương Sa và Linh Cốt Phấn." Sơn dứt khoát nói. "Ta cần chúng để nhờ Lão bản Tôn phối chế hũ sáp dưỡng tịnh hóa mới nhằm kìm hãm vết hoại tử rồng đen trên vai phải."
Hắc Vô Thường nheo mắt nhìn luồng Âm Đức trên tay Sơn, rồi nhìn xuống cánh tay phải hoại tử xám đá của anh. Gã khẽ lắc đầu, tiếng xích sắt câu hồn lại vang lên leng keng:
"Khế ước sòng phẳng. 150 điểm Âm Đức của ngươi đủ để đổi lấy thảo dược. Nhưng Trịnh Hoài Sơn, ta phải cảnh báo ngươi: vết hoại tử rồng đen trên vai ngươi đã ăn mòn đến tận xương tủy. Dùng sáp dưỡng tịnh hóa chỉ là cách kéo dài hơi tàn. Mỗi lần ngươi dùng máu tim để xăm trấn quỷ, quá trình hóa đá thể xác sẽ càng đẩy nhanh hơn. Ngươi đang tự đào huyệt chôn mình đấy."
"Ta biết cái giá phải trả." Sơn lạnh lùng đáp, ánh mắt không hề dao động. "Chỉ cần giữ được linh hồn Mai Chi không bị tiêu tán, dù có phải hóa thành tượng đá vô tri, ta cũng cam lòng."
Hắc Vô Thường thở dài một tiếng lạnh buốt. Gã vung tay trái, một hũ gốm nhỏ màu đen tỏa ra làn khói xám ấm áp bay lơ lửng về phía tay Sơn. Cùng lúc đó, luồng sáng Âm Đức trên tay Sơn bay vút vào cuốn sổ sinh tử mờ nhạt xuất hiện trong tay Hắc Vô Thường, trực tiếp khấu trừ 150 điểm tích lũy của anh.
Sơn đón lấy hũ thảo dược âm ty, cẩn thận cất vào ngực áo. Anh khẽ ho khan một tiếng, máu đen rỉ ra từ khóe môi. Anh cố gắng bước lên một bước, hỏi thêm:
"Cán bộ âm giới, ta muốn hỏi một điều... Người chú Trịnh Hoài Nam của ta, người đã mất tích mười năm trước sau vụ thảm sát... hiện giờ linh hồn hắn có nằm trong sổ sinh tử của cõi âm không?"
Gương mặt che kín của Hắc Vô Thường đột ngột biến đổi, luồng khí lạnh xung quanh gã bùng phát dữ dội làm rạn nứt cả những mảng bê tông dưới chân cầu. Gã lạnh lùng quay lưng, giọng nói mang theo sự cảnh cáo nghiêm khắc:
"Trịnh Hoài Sơn! Thiên cơ bất khả lộ, luật âm giới nghiêm cấm quỷ sai tiết lộ thông tin về những kẻ mang thần cách hoặc tà thuật vượt giới hạn. Ngươi hỏi về Trịnh Hoài Nam là đang tự tìm đường chết. Ta chỉ có thể cảnh báo ngươi một điều cuối cùng: Trịnh Thế Khải ở dương gian đang cực kỳ phẫn nộ sau thất bại ở xưởng xăm quận 1. Hắn đã dùng máu oán linh và bột đồng thau để luyện chế thành công Cương thi đồng thau—vũ khí tà môn hạng nặng của Hắc Long Hội. Ngay trong đêm nay, hắn sẽ thả con cương thi đó đến càn quét xưởng rèn của Hùng 'Búa' nhằm tiêu diệt tận gốc nhóm của ngươi."
*Uỳnh!*
Một luồng sương đen khổng lồ bùng phát, cuốn theo thân ảnh của Hắc Vô Thường Chợ Lớn tan biến vào hư vô. Tiếng xích sắt câu hồn xa dần, trả lại bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo của bến Bình Đông dưới màn mưa rào rạt.
Sơn đứng lặng trong bóng tối dưới gầm cầu, bàn tay trái siết chặt hũ thảo dược âm ty vừa đổi được. Lời cảnh báo của Hắc Vô Thường như một gáo nước lạnh dội vào đầu anh, khiến cơn sốt hoại tử trên vai phải như dịu đi phần nào trước áp lực của hiểm họa mới.
"Cương thi đồng thau... Trịnh Thế Khải, mày ra tay nhanh thật." Sơn lầm bầm, đồng tử quỷ bên mắt phải co rút lại đầy sát khí.
Anh không hề chậm trễ, lập tức phóng chiếc xe Honda 67 bọc bùa chú băng qua màn mưa trắng xóa của Chợ Lớn. Sơn dừng lại trước tiệm thuốc bắc Vạn An Đường ở phố Lương Nhữ Học đúng lúc giờ Tý vừa điểm. Anh gõ cửa theo ký hiệu riêng: ba tiếng ngắn, một tiếng dài.
Cửa gỗ hé mở, Lão bản Tôn với chòm râu dài bạc trắng bước ra, mùi thảo dược khô nồng nặc lập tức bao bọc lấy Sơn, che giấu đi mùi hoại tử thối rữa trên người anh. Sơn nhanh chóng giao hũ thảo dược âm ty và vết bỏng ngải rết trên mu bàn tay trái cho Lão bản Tôn.
"Lão bản Tôn, nhờ ông phối chế khẩn cấp hũ sáp dưỡng tịnh hóa mới từ mớ thảo dược này." Sơn nói gấp gáp. "Và hãy phân tích độc tố rết đen trên tay tôi. Tôi cần sáp dưỡng trong vòng hai tiếng nữa. Tôi phải quay lại xưởng rèn quận 8 ngay lập tức, nơi đó sắp bị tấn công."
Lão bản Tôn nhìn vết bỏng rộp đen rỉ dịch trên tay Sơn, gương mặt già nua đanh lại đầy nghiêm trọng: "Độc tố này mang tính hỏa cực hạn của Hắc Long Hội, nếu không có sáp dưỡng tịnh hóa mới để trung hòa, tay trái của cậu cũng sẽ bị liệt trong vòng ba ngày. Cậu mau quay về xưởng rèn chuẩn bị phòng ngự, tôi sẽ dùng lò chưng cất đặc chế để hoàn thành sáp dưỡng và nhờ Lâm mang đến sau."
Sơn gật đầu lạy tạ, rồi quay lưng phóng xe thẳng về hướng xưởng rèn ven sông của Hùng "Búa" ở quận 8.
***
Xưởng rèn ven sông của Hùng "Búa" nằm hẻo lánh ven kênh rạch quận 8, bị bao phủ bởi màn mưa đêm giăng lối. Tiếng búa rèn gõ chan chát cả ngày đêm của Hùng "Búa" lúc này đã im bặt, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn cũ nát và tiếng nước sông vỗ vào mạn thuyền xào xạc.
Bên trong xưởng rèn, ánh lửa từ lò nung pháp khí hắt lên những vệt sáng đỏ ấm áp nhưng đầy căng thẳng. Hùng "Búa" đang ngồi khập khiễng trên chiếc ghế gỗ bên cạnh bệ rèn, bắp chân phải bị tê liệt do ngải độc rết đen đã được tịnh hóa một phần nhưng vẫn còn quấn băng gạc dày cộm. Trên bàn gỗ bên cạnh anh, cây búa tạ Lôi Thần bằng đồng cổ âm phủ đang nằm im lìm, trên thân búa xuất hiện một vết rạn nứt lớn chạy dọc từ đầu búa xuống cán gỗ, tỏa ra những tia điện xanh yếu ớt rồi tắt lịm.
Lâm "Kim" đang ngồi xổm dưới đất, hai tay phồng rộp do tiếp xúc với oán khí tro cốt thô ban nãy. Cậu học trò trẻ tuổi đang vô cùng nghiêm túc sử dụng Phương pháp mài mực âm bản trên chiếc đĩa đá phong thủy đặt trước mặt. Lâm cầm thỏi mực tro cốt sơ cấp, nhúng nhẹ vào chén nước thánh nhà thờ cổ, rồi mài đều tay theo vòng tròn đồng tâm.
*Sột soạt... sột soạt...*
Tiếng mài mực đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng của xưởng rèn. Sơn đứng bên cạnh lò rèn rò rỉ gas nhẹ, mắt phải rực đỏ đồng tử quỷ đang chăm chú giám sát từng động tác của học trò.
"Lâm, tay phải giữ thẳng, không được run." Sơn khàn giọng chỉ dẫn, tay trái anh khẽ chỉ vào đĩa đá phong thủy. "Mài mực dẫn linh không chỉ là dùng sức lực vật lý, mà là dùng nhịp thở của mình để đồng điệu hóa oán khí trong tro cốt oán linh sơ cấp với nước thánh tịnh hóa. Nét mài phải tròn trịa, đều đặn, không được để mực bị lợn cợn tạp chất. Một giọt mực bẩn sẽ làm hỏng toàn bộ đồ án phong ấn huyết thể."
Lâm "Kim" mím môi gật đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán nhưng đôi mắt cậu vẫn kiên định nhìn vào đĩa mực đang dần chuyển sang màu đen sậm rực sáng ánh xanh lục nhẹ dưới nhãn quan âm bản. Cậu gượng chịu cơn đau rát từ những vết phồng rộp trên tay, ép bản thân phải giữ vững nhịp mài đều đặn.
"Sư phụ, con cảm nhận được rồi." Lâm khẽ thì thầm. "Khi con mài đúng nhịp, luồng oán khí lạnh lẽo từ tro cốt oán linh dường như dịu đi, hòa quyện hoàn toàn vào dòng nước thánh ấm áp."
"Tốt." Sơn khẽ gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm an ủi nhẹ trước sự tiến bộ vượt bậc của đứa học trò duy nhất. Anh quay sang Hùng "Búa", ánh mắt dừng lại ở vết nứt trên búa tạ Lôi Thần: "Hùng, lò rèn của ông còn đủ đồng cổ đúc kim không? Chúng ta phải gia cố búa tạ của ông và chuẩn bị sẵn các sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ mới. Hắc Vô Thường vừa cảnh báo tôi: Trịnh Thế Khải đang thả Cương thi đồng thau đến đây."
Hùng "Búa" nghe đến ba chữ "Cương thi đồng thau", gương mặt sương gió của gã thợ rèn lập tức biến sắc. Anh chống nạng đứng dậy, khập khiễng bước lại gần bệ rèn, giọng nói trầm xuống đầy lo ngại:
"Cương thi đồng thau? Mẹ kiếp, đó là thứ xác chết được ngâm trong hố máu tà môn pha bột đồng thau suốt trăm ngày! Lớp da của nó dày và cứng như thép ròng, đạn bùa chú hay kiếm gỗ đào thông thường không thể đâm thủng được. Ngay cả búa tạ Lôi Thần của tôi khi chưa bị nứt cũng chưa chắc đã đập vỡ được lớp phòng ngự của nó!"
"Tôi biết." Sơn lạnh lùng đáp, tay trái khẽ vuốt ve cây kim xăm tối thượng Cốt Châm giắt bên hông. "Nhưng chúng ta không có đường lui. Lăng mộ cổ Lê triều dưới lòng đất Chợ Lớn là nơi Thế Khải đang xây dựng tế đàn hiến tế chính. Chúng ta phải bảo vệ xưởng rèn này—nơi đặt bức tượng gỗ chứa linh hồn Mai Chi—bằng mọi giá trước khi tiến vào lăng mộ cổ."
Không khí trong xưởng rèn bỗng chốc đông đặc lại, nặng nề đến ngột ngạt. Tiếng lửa lò rèn cháy bập bùng xua đi phần nào hơi lạnh của màn mưa đêm, nhưng không thể xua tan nỗi lo âu đang đè nặng lên vai ba người gác đền phong ấn.
Lâm "Kim" vẫn đang tập trung cao độ mài mực, thỏi tro cốt sơ cấp trên tay cậu di chuyển đều đặn tạo ra những làn khói tịnh hóa xám mờ tỏa mùi trầm hương metallic ấm áp. Cậu tự nhủ phải hoàn thành hũ mực này thật nhanh để sư phụ có đủ dung dịch dẫn linh chiến đấu.
Nhưng ngay khoảnh khắc thỏi mực vừa đi qua tâm đĩa đá phong thủy lần thứ chín mươi chín...
Lâm "Kim" đang mài mực bỗng dừng tay, khứu giác nhạy bén của cậu ngửi thấy mùi đồng rỉ sét lẫn mùi xác chết thối rữa nồng nặc đang bốc lên từ dòng sông ven xưởng rèn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!