Máu Tim Ràng Buộc
Mưa Chợ Lớn về đêm đổ dồn dập như trút nước xuống những mái tôn rỉ sét của con hẻm cụt quận 5, tạo nên những tiếng động chói tai, rào rạt không dứt. Bóng tối trong tiệm xăm "Huyết Họa" lúc này đặc quánh, lạnh lẽo, chỉ được thắp sáng bởi một nguồn sáng duy nhất: đồng tử quỷ bên mắt phải của Trịnh Hoài Sơn đang rực lên một sắc đỏ huyết dịch ma mị.
Trên chiếc ghế da cũ kỹ giữa phòng, Nhã Vy đang co giật dữ dội. Bả vai trái của cô, nơi đồ án cá chép hóa rồng tà môn của lão Ba Cụt đang ký sinh, giờ đây phồng rộp lên như một tổ kiến lửa. Những đường mực xăm đen sậm rỉ ra thứ dịch lỏng hôi thối, tự chuyển động dưới da thịt cô như những con giun đất đang điên cuồng đào bới kinh mạch. Tiếng khóc rấm rứt, oán hận của quỷ nhi từ những góc tối ẩm ướt ngoài hẻm nương theo tiếng mưa gió xộc thẳng qua khe cửa gỗ, luồn lách vào tai Nhã Vy, kéo giật linh hồn cô gái trẻ ra khỏi thể xác.
"Đau... đau quá... anh Sơn ơi... cứu tôi..." Nhã Vy khóc nghẹn, thanh gỗ bọc vải tịnh hóa trong miệng cô đã bị cắn chặt đến mức rạn nứt.
Sơn đứng lặng trong bóng tối, tay trái anh siết chặt cây kim xăm Cốt Châm bằng xương quỷ. Cánh tay phải hoại tử quấn băng gạc đen của anh lúc này nóng rực lên như bị lửa đốt, hình xăm Hắc Long dưới lớp băng gạc đang vùng vẫy dữ dội, liên tục truyền vào não bộ anh những tiếng thì thầm khát máu, dụ dỗ anh hãy buông tay, để mặc cho oán khí quỷ nhi nuốt chửng linh hồn Vy rồi cướp đoạt lấy nó làm thức ăn nuôi dưỡng cánh tay hoại tử.
"Câm miệng!" Sơn gầm khẽ trong cổ họng, giọng nói trầm khàn đầy sát khí ép luồng oán khí rồng đen thối lui.
Anh biết, nếu anh dao động dù chỉ một giây, Nhã Vy sẽ chết ngay lập tức. Tà độc của Ba Cụt đã quấn chặt lấy mạch máu tim của cô gái như một chiếc thòng lọng. Bùa chú thông thường không thể giải trừ được thứ ngải xăm nguyền rủa này. Muốn cứu cô, Sơn buộc phải phá vỡ một trong những cấm kỵ tối cao của Huyết Họa Sư: Quy tắc Máu Tim Cấm Chia.
Sơn cắn răng, tay trái cầm Cốt Châm dứt khoát đâm mạnh đầu kim vào lồng ngực trái của mình, ngay sát vị trí tim mạch. Một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não khiến đồng tử quỷ của anh co rút lại. Anh không hề kêu lên một tiếng, chỉ có lồng ngực phập phồng dữ dội khi dòng máu tim rực đỏ—thứ huyết tủy chứa linh lực phong ấn tối cao của Trịnh gia—rỉ ra dọc theo thân kim xương quỷ cổ xưa.
Anh nhỏ ba giọt máu tim nóng hổi vào đĩa sứ chứa linh mực từ Hũ mực Vạn Linh. Ngay khi máu tim hòa vào mực, một luồng ánh sáng đỏ vàng ấm áp bùng lên, tỏa ra mùi hương trầm tinh khiết, tạm thời đẩy lùi tiếng khóc quỷ nhi đang quấy nhiễu ngoài vách gỗ. Sơn biết, việc dùng máu tim làm chất dẫn xăm sẽ ràng buộc chặt chẽ sinh mệnh của anh và Vy. Từ nay về sau, mỗi lần Vy gặp nguy hiểm hay Sơn bị thương, cả hai sẽ cảm nhận được nỗi đau tương ứng. Đây là một khế ước cộng sinh đầy đau đớn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
Sơn cúi người xuống bả vai Vy, tay trái cầm Cốt Châm bắt đầu đi những nét kim đầu tiên của Kỹ thuật Đi Nét Tịnh Hóa.
"Ưm...!" Nhã Vy trợn tròn mắt, toàn thân co rúm lại trên ghế. Nỗi đau khi đầu kim bám máu tim đâm sâu vào da thịt thối rữa của cô giống như có hàng vạn thanh sắt nung đỏ đang cào xé tế bào. Khói xám bốc lên nghi ngút từ vết thương khi linh lực chính tông của Trịnh gia điên cuồng thanh tẩy tà độc của Ba Cụt.
Sơn tập trung tinh thần cực hạn. Tay trái anh di chuyển nhanh như chớp nhưng cực kỳ chuẩn xác, đi từng đường chỉ tịnh hóa siêu nhỏ bao quanh đồ án cá chép dị biến, cắt đứt từng nhánh hắc khí đang gặm nhấm kinh mạch Vy. Mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi từ ngực trái chảy dài xuống vạt áo khoác đen của anh. Cánh tay phải hoại tử của anh bắt đầu run rẩy dữ dội do di chứng phản phệ của oán khí rồng đen.
Đúng lúc nghi thức đang bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, cánh cửa sau của tiệm xăm đột ngột bị đẩy nhẹ ra. Một bóng người gầy nhỏ, nhanh nhẹn lách vào, mang theo hơi nước mưa buốt giá. Đó là Lâm "Kim" (Lâm Hoài Nam), gã giang hồ hoàn lương đang xin học việc tại tiệm. Lâm vừa đi thu mua vài vị thảo dược sơ cấp về, trên tay còn xách chiếc túi nilon sũng nước.
Lâm "Kim" bước vào phòng xăm và lập tức hóa đá tại chỗ. Trước mắt cậu là một cảnh tượng kinh hoàng vượt ngoài mọi logic phàm trần: tiệm xăm tối om, chỉ có đồng tử bên phải của Sơn rực lên ánh đỏ quỷ dị; Sơn đang dùng tay trái đi kim xăm bốc khói nghi ngút lên vai một cô gái đang co giật, trong khi lồng ngực trái của Sơn đang rỉ máu tươi ròng ròng xuống đĩa mực.
"Anh... anh Sơn? Cái gì thế này...?" Lâm "Kim" lắp bắp, chiếc túi nilon trên tay rơi bịch xuống sàn nhà. Nỗi sợ hãi siêu nhiên khiến gối cậu run rẩy, bản năng giang hồ mách bảo cậu phải quay đầu bỏ chạy ngay lập tức.
Sơn không hề quay đầu lại, giọng nói khàn khàn vang lên đầy uy áp: "Canh cửa trước. Đừng hỏi gì cả. Có kẻ đang tới."
Lâm "Kim" nhìn vết thương ngực trái của Sơn, rồi nhìn bức tượng gỗ tịnh hóa của Mai Chi trên bàn thờ vẫn đang yên vị dưới ánh đèn dầu đã tắt. Cậu nuốt nước bọt, nhớ lại những ngày tháng bị băng đảng truy sát nợ nần, chính Sơn là người đã một mình vác nạng bước vào hang ổ giang hồ, dùng những đường kim xăm bùa chú dọa lui cả đám đại ca để cứu mạng cậu. Lòng trung nghĩa giang hồ trỗi dậy đè bẹp nỗi sợ hãi.
"Dạ... em biết rồi!" Lâm "Kim" nghiến răng, nhặt chiếc túi lên rồi lập tức lách người ra gian phòng ngoài, khóa chặt chốt cửa gỗ chính diện.
Chưa đầy hai phút sau, tiếng bước chân nặng nề, rầm rập rẽ nước mưa vang lên ngoài hẻm cụt. Ánh sáng từ một chiếc đèn pin công suất lớn quét qua những khe hở của cánh cửa gỗ tiệm xăm, rọi vào trong nhà những vệt sáng loang loáng.
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh mẽ vang lên, át cả tiếng mưa giông.
"Công an hình sự đây! Mở cửa kiểm tra hành chính!" Một giọng nói đanh thép, nghiêm nghị vang lên từ bên ngoài.
Lâm "Kim" giật mình, tim đập loạn nhịp. Qua khe cửa, cậu nhận ra dáng người khỏe khoắn, mặt vuông chữ điền của Đại úy Lê Tuấn—đội trưởng cảnh sát hình sự quận 5. Lê Tuấn là một cảnh sát phàm nhân chính trực, nổi tiếng với khứu giác điều tra cực kỳ nhạy bén và không bao giờ tin vào chuyện ma quỷ siêu nhiên. Anh ta đang truy nã Sơn vì nghi ngờ tiệm xăm "Huyết Họa" có liên quan đến vụ cháy nổ bí ẩn tại tiệm xăm bẩn của lão Ba Cụt cách đây vài ngày.
Lâm "Kim" nhanh chóng hít một hơi thật sâu, lau vội mồ hôi lạnh trên trán, rồi nở một nụ cười lém lỉnh, bất cần đời đặc trưng của đám giang hồ Chợ Lớn. Cậu hé mở một góc cửa chính, thò đầu ra ngoài dưới làn mưa lạnh.
"Ái chà, chào Đại úy! Đêm hôm mưa gió bão bùng thế này mà anh vẫn đi tuần tra à? Đúng là tấm gương sáng cho dân hẻm tụi em noi theo!" Lâm "Kim" cười cợt, cố tình đứng chắn hết tầm nhìn vào bên trong tiệm.
Lê Tuấn đứng dưới tán ô đen, bộ cảnh phục thường phục ướt sũng một mảng vai. Anh ta không hề cười, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua gương mặt của Lâm "Kim", rồi dừng lại ở khe cửa hé mở.
"Lâm Hoài Nam? Cậu làm gì ở đây giờ này?" Lê Tuấn lạnh lùng hỏi, tay phải anh ta đặt hờ lên bao súng K59 bên hông. "Tôi nhận được tin báo có một cô gái trẻ mất tích được nhìn thấy chạy vào con hẻm này. Hơn nữa, chủ tiệm xăm này—Trịnh Hoài Sơn—đang là nghi phạm phóng hỏa hủy hoại tài sản tiệm của Trần Văn Cụt. Tránh ra, tôi cần vào trong kiểm tra."
"Kìa Đại úy, anh nói thế oan cho tụi em quá!" Lâm "Kim" giả vờ mếu máo, tay chân múa may quay cuồng. "Anh Sơn nhà em là nghệ sĩ tattoo chân chính, tay chân yếu ớt, đi đứng còn phải dùng nạng thì phóng hỏa cái nỗi gì? Còn cô gái nào đó thì tụi em chịu, đêm hôm chỉ có em với anh Sơn đóng cửa tiệm ngủ sớm thôi."
Lê Tuấn khẽ nhíu mày. Bản năng của một điều tra viên lão luyện bắt đầu cảnh báo anh ta. Anh ta hếch mũi, hít một hơi thật sâu vào bầu không khí ẩm ướt rò rỉ từ bên trong tiệm xăm.
"Mùi gì thế này?" Lê Tuấn gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ cực độ. "Có mùi nhang trầm... nhưng tại sao lại trộn lẫn với mùi tanh của máu tươi? Cậu đang giấu cái gì bên trong?"
Lâm "Kim" giật thót tim. Mùi máu tim của Sơn tỏa ra quá mạnh, dù hương trầm đã cố gắng che giấu nhưng vẫn không qua mắt được khứu giác nhạy bén của vị Đại úy này.
"Dạ... dạ làm gì có máu hả cán bộ!" Lâm "Kim" nhanh trí bịa chuyện, miệng lưỡi giang hồ hoạt động hết công suất. "À! Hồi nãy em lau dọn tiệm, lỡ tay làm bể hũ mực xăm đặc biệt nhập khẩu từ Thái Lan của khách gửi. Thứ mực đó pha từ bột đồng cổ với dầu ngải, mùi nó hơi tanh tanh giống máu phàm thôi. Để em dọn dẹp sạch sẽ rồi mời cán bộ vào uống chén trà nóng tạ lỗi nha!"
Nói rồi, Lâm "Kim" cố tình lùi lại phía sau, vờ như vô ý đụng mạnh vào chiếc bàn gỗ đặt ấm trà đang sôi trên bếp điện mini ở gian ngoài.
Xoảng! Bùm!
Chiếc ấm trà bằng đất nung rơi xuống sàn gạch nứt nẻ, vỡ tan tành. Nước sôi nóng bỏng bắn tung tóe khắp nơi, khói nghi ngút bốc lên kèm theo tiếng la oai oái của Lâm "Kim". Cậu cố tình để nước sôi bắn vào cánh tay trái của mình, tạo ra một vết bỏng đỏ rộp thật sự để làm bằng chứng.
"Á! Nóng quá! Ôi trời đất ơi, tay của em!" Lâm "Kim" la hét thảm thiết, nhảy dựng lên, tạo ra một khung cảnh vô cùng hỗn loạn ở gian ngoài.
Lê Tuấn theo bản năng phải lùi lại một bước để tránh nước sôi bắn vào người. Anh ta nhìn đống đổ nát dưới đất, rồi nhìn cánh tay bỏng đỏ của Lâm "Kim" đang run rẩy. Sự chú ý của vị Đại úy bị đánh lạc hướng một phần, nhưng ánh mắt nghi ngờ của anh ta vẫn không hề giảm bớt. Anh ta bước một bước dài qua vũng nước sôi, tiến thẳng về phía bức màn vải đen ngăn cách giữa gian ngoài và phòng xăm bí mật phía sau.
"Tránh ra! Tôi phải tự mình kiểm tra phòng sau!" Lê Tuấn dứt khoát đẩy Lâm "Kim" sang một bên, tay trái đặt lên bức màn đen.
Trong căn phòng sau, Sơn đang ở những nét vẽ quyết định cuối cùng.
Nghe thấy tiếng đối chất và tiếng đổ vỡ ngoài phòng khách, Sơn hiểu rằng thời gian của mình đã cạn. Anh phải dùng linh lực phong ấn cực hạn để ép luồng oán khí quỷ nhi đang rò rỉ vào hũ mực Vạn Linh, không cho phép bất kỳ tiếng động siêu nhiên nào phát ra ngoài phá hỏng vỏ bọc phàm trần của tiệm xăm.
Trán Sơn đẫm mồ hôi, bả vai phải quấn băng gạc đen của anh đột ngột co giật mạnh. Hình xăm Hắc Long gầm rú điên cuồng trong huyết quản, oán khí phản phệ dâng cao như muốn nổ tung. Sơn cắn chặt răng đến mức bật máu môi, tay trái run rẩy đi nét kim Cốt Châm cuối cùng đè lên đồ án cá chép trên vai Nhã Vy.
"Nét vẽ cuối..." Sơn thầm niệm trong lòng, dồn toàn bộ thọ mệnh và linh lực huyết tủy còn sót lại vào đầu kim xương quỷ.
Bên ngoài, bàn tay của Đại úy Lê Tuấn đã nắm chặt lấy mép màn vải đen. Anh ta chuẩn bị dùng lực giật mạnh bức màn ra.
Đúng lúc đó, Sơn hoàn thành nét vẽ cuối cùng. Đồ án bùa xăm tịnh hóa bằng máu tim rực sáng lên một lần cuối rồi chìm sâu vào dưới da thịt của Nhã Vy. Luồng hắc khí hình rết đen ngòm lập tức bị xích sắt bùa chú khóa chặt, tịnh hóa hoàn toàn. Nhã Vy thở hắt ra một hơi dài, gương mặt dần lấy lại chút huyết sắc rồi lịm đi vào giấc ngủ an lành.
Nhưng ngay giây phút nghi thức kết thúc, cái giá của việc phá vỡ "Quy tắc Máu Tim Cấm Chia" lập tức giáng xuống cơ thể Sơn.
Phựt!
Một tiếng động vô thanh vang lên trong kinh mạch của Sơn. Cánh tay phải hoại tử của anh đột ngột mất đi hoàn toàn cảm giác, tê liệt hoàn toàn từ bả vai xuống đến tận đầu ngón tay. Sơn kinh hoàng cúi xuống nhìn qua nhãn quan âm bản. Luồng oán khí rồng đen cuồng bạo không còn bị kìm hãm bởi linh lực máu tim đã tràn ra ngoài mảng xăm cũ, ăn mòn da thịt anh với tốc độ khủng khiếp.
Một mảng hoại tử màu đen xám, lạnh ngắt như đá rỉ ra thứ dịch lỏng đen hôi thối bỗng chốc bùng phát, lan rộng từ bả vai phải chạy dọc xuống khuỷu tay Sơn. Cơn đau hoại tử cực hạn ập đến như muốn xé toạc linh hồn anh làm đôi.
Sơn loạng choạng quỵ sụp xuống nền nhà lạnh lẽo bên cạnh bàn xăm, tay trái ôm chặt cánh tay phải đang rỉ máu đen hoại tử dữ dội. Anh không thể phát ra tiếng động, chỉ có thể thở dốc trong đau đớn vĩnh tuyệt.
Cạch!
Bức màn vải đen bị Đại úy Lê Tuấn dứt khoát gạt phăng sang một bên. Ánh đèn pin rực sáng từ tay vị Đại úy rọi thẳng vào bóng tối của căn phòng xăm bí mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!