Nhạc nềnSpook

Huyết Họa Trấn Long

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sơn dồn toàn bộ tàn lực vào tay trái, sợi xích sắt rít lên những tiếng ken két khô khốc khi anh kéo giật con quái vật lùi lại một inch trước cổ họng Huy "Xăm". Luồng dịch độc đen sậm từ miệng con quái vật rắn rết phun ra sượt qua gò má Huy, lập tức ăn mòn mặt sàn bê tông phía dưới thành một hố đen sủi bọt xèo xèo, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Huy "Xăm" hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngất lịm đi dưới sức nặng của chiếc giá sắt đổ nát đang đè chặt nửa thân dưới của hắn.


Cánh tay phải của Sơn giấu dưới vạt áo khoác đen rộng lúc này hoàn toàn vô lực, xám đá và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục. Nhưng bả vai phải hoại tử của anh thì lại đang bùng lên những cơn sốt nóng rát như bị nạt axit, từng đường gân đen rỉ máu chạy dọc lên tận mang tai. Tệ hơn nữa, mu bàn tay trái—bàn tay duy nhất anh dùng để giữ xích—đang phồng rộp lên những vết bỏng rỉ dịch vàng do dính phải ngải độc rết từ lọ mực "Hắc Long" ban nãy. Cơn đau thấu xương tủy ấy liên tục kích thích hình xăm rồng đen dưới da bả vai phải vùng vẫy, truyền vào đầu anh những tiếng rít gào khát máu, đòi hỏi được giải phóng để nuốt chửng oán khí trong phòng.


"Câm miệng..." Sơn nghiến răng lầm bầm, mồ hôi lạnh đẫm trán. Mắt phải của anh, giờ đã mất đi chiếc kính áp tròng huyết nhãn, lộ ra đồng tử quỷ rực đỏ dựng đứng như mắt rắn, nhìn thấu thế giới dưới dạng một cuộn phim âm bản xám xịt.


Qua nhãn quan âm bản, anh nhìn thấy rõ ràng sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ đang quấn quanh cổ con quái vật đang rạn nứt dữ dội. Chất axit tà dị từ vảy rắn đang ăn mòn các lá bùa chú màu vàng, biến chúng thành những vệt tro đen rã nát. Chỉ cần ba mươi giây nữa, sợi xích này sẽ đứt gãy hoàn toàn. Con quái vật rắn rết—vốn là vị phú hào Vương Bảo Lộc bị dị biến—đang điên cuồng quật chiếc đuôi khổng lồ đầy vảy thép xuống mặt sàn, tạo ra những chấn động lớn làm rung chuyển cả xưởng xăm hiện đại quận 1.


*Rắc... rắc...*


Một mắt xích đồng cổ âm phủ nứt đôi. Con quái vật rít lên một tiếng chói tai, há hốc cái miệng đầy răng nanh nhọn hoắt chuẩn bị bổ nhào xuống đầu Huy "Xăm". Sơn bị lực kéo khổng lồ kéo lê trên mặt đất đầy mảnh kính vỡ, mu bàn tay trái rách da rỉ máu tươi trộn lẫn dịch độc rết đen.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía cửa phòng VIP đổ nát, một luồng ánh sáng vàng rực bỗng chốc xé toạc màn sương đen kịt.


"Mao Sơn Chấn Pháp—Kim Cương Trấn Ma!"


Một giọng nữ đanh thép, lạnh lùng vang lên. Hàng loạt lá bùa giấy màu vàng ròng bay vút vào không trung như những lưỡi dao sắc bén, tự động xếp thành một vòng tròn phong tỏa xung quanh con quái vật rắn rết. Ngay khi chạm đất, những lá bùa bùng cháy lên ngọn lửa dương khí rực rỡ, dựng lên một bức tường ánh sáng kiên cố, tạm thời chặn đứng cú vồ chí mạng của con quái vật.


Sơn nheo mắt phải rực đỏ nhìn lại. Người vừa xuất hiện là Nguyễn Mẫn Nhi. Nữ pháp sư trẻ phái Mao Sơn Nam Bộ đứng sừng sững giữa đống đổ nát, mái tóc đuôi ngựa cột cao năng động bay nhẹ trong gió lộng, lưng đeo bao đựng kiếm gỗ đào bọc vải đỏ, tay phải đang kết ấn chú rực sáng. Cô nhìn chằm chằm vào Sơn, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc lẫn hoài nghi.


"Trịnh Hoài Sơn? Anh... anh đang cứu người sao?" Mẫn Nhi mím môi, giọng nói có phần dao động. Cô đã âm thầm theo đuôi Sơn từ quận 5 đến tận đây để giám sát, luôn nghĩ anh là một tà sư dùng nghệ thuật xăm oán linh để hại người. Nhưng cảnh tượng trước mắt—một gã thợ xăm lập dị đang dùng tay trái rỉ máu, liều mạng giữ xích sắt để che chở cho đối thủ Huy "Xăm"—đã hoàn toàn đập tan định kiến của cô.


"Đừng nói nhảm!" Sơn khàn giọng hét lên, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ. "Nó là Vương Bảo Lộc, phú hào quận 1! Hắn bị Trịnh Thế Khải hạ ngải độc Hắc Long qua hình xăm biến dị! Không được dùng kiếm gỗ đào đâm chết hắn, nếu không phách hồn của hắn sẽ tiêu tán vĩnh viễn!"


Mẫn Nhi giật mình nhìn kỹ lại con quái vật. Nhờ nhãn quan pháp sư, cô cũng nhận ra luồng oán khí tím đen đang chạy dọc cột sống của gã phú hào, khống chế hoàn toàn thần trí của gã. "Nhưng kết giới Kim Cương của tôi không giữ được lâu! Axit của thứ ngải này quá mạnh, nó đang ăn mòn bùa giấy!"


Như để chứng minh lời cô nói, con quái vật điên cuồng dùng đầu đập mạnh vào bức tường ánh sáng, dịch độc phun trào làm những lá bùa giấy Mao Sơn dưới đất cháy sém, ánh sáng vàng rực bắt đầu lung lay rạn nứt.


"Giúp tôi khống chế nó trong ba phút!" Sơn dứt khoát ra lệnh, tay trái buông sợi xích sắt đã hỏng hoàn toàn ra. Anh lùi lại một bước, tay trái giật phăng Máy xăm Lôi Chấn bằng đồng đen âm phủ giắt bên hông, nhanh chóng gắn cây kim xăm tối thượng Cốt Châm làm từ xương quỷ vào đầu máy.


"Anh định làm gì? Giữa lúc này mà anh còn muốn xăm hình sao?" Mẫn Nhi hét lên, hai tay cô run rẩy khi phải liên tục dồn linh lực duy trì kết giới đang bị con quái vật điên cuồng húc vào.


"Muốn cứu hắn, chỉ có một cách duy nhất: dùng Huyết Họa trận - Trấn Long để xăm đè lên đồ án dị biến trên lưng hắn! Dùng chính sinh khí của hắn làm chất dẫn để tự thanh lọc tà độc từ bên trong!" Sơn lạnh lùng đáp. Anh dùng ngón tay trỏ trái tự bấm mạnh vào vết thương rỉ máu trên ngực trái của mình, lấy ra một giọt máu tim rực đỏ chứa huyết tủy dòng họ Trịnh rỏ thẳng vào hũ mực Vạn Linh, rồi nhúng đầu kim Cốt Châm vào.


*Bzzzzzz...*


Chiếc máy xăm Lôi Chấn khởi động, phát ra những tiếng kêu giòn giã như tiếng sấm sét tịnh hóa nhỏ vang vọng khắp căn phòng tối. Sơn cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau rát bỏng từ vết bỏng ngải rết trên tay trái đang lan nhanh, ép bản thân bước vào trạng thái tập trung cực hạn.


"Tôi chỉ giữ được tối đa hai phút thôi!" Mẫn Nhi hét lên, cô dứt khoát rút thanh kiếm gỗ đào sét đánh ngàn năm sau lưng ra, cắm phập xuống đất để gia cố kết giới. Ngọn lửa lôi điện màu vàng nhạt bao quanh bức tường ánh sáng bùng lên lần cuối, khóa chặt con quái vật rắn rết vào giữa tâm trận.


"Đủ rồi!"


Sơn gầm lên một tiếng, thân hình cao gầy của anh lao vút đi như một bóng ma trong đêm đỏ khẩn cấp. Anh nhảy vọt lên, tay trái cầm Máy xăm Lôi Chấn rực sáng lôi hỏa, chân trái đạp mạnh vào vai con quái vật để lấy điểm tựa, đè chặt cơ thể khổng lồ đang giãy giụa của nó xuống mặt sàn bê tông nứt nẻ. Cánh tay phải hoại tử xám đá của anh buông thõng vô lực dưới vạt áo khoác đen, nhưng tay trái của anh thì di chuyển nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh trong không khí.


*Phập!*


Đầu kim Cốt Châm đâm sâu vào lớp vảy rắn cứng như thép trên lưng Vương Bảo Lộc. Tiếng máy xăm Lôi Chấn gầm rú vang dội, phát ra sóng âm sấm sét tịnh hóa trực tiếp truyền vào tủy sống của con quái vật.


"Gào... rít..."


Con quái vật đau đớn tột cùng, nó điên cuồng quật chiếc đuôi khổng lồ trúng vào hông Sơn, hất anh đập mạnh vào bức tường thạch cao. Nhưng Sơn không hề buông tay máy xăm. Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng bộ pháp vô thanh luồn lách né tránh đòn quật tiếp theo, tay trái vẫn giữ vững đường kim xăm cực kỳ ổn định.


Sơn bắt đầu đi những nét tịnh hóa đầu tiên của đồ án Trấn Long đè lên hình xăm rắn rết dị biến. Từng đường kim đi qua, máu tim huyết tủy Trịnh gia hòa cùng sét tịnh hóa của Lôi Chấn tạo thành những đường chỉ màu đỏ vàng rực rỡ, thiêu đốt lớp vảy rắn xám xịt thành những làn khói đen khét lẹt.


"Axit phun trào rồi! Tránh ra!" Mẫn Nhi hét lên cảnh báo.


Từ những đường kim xăm vừa đi qua, dịch độc axit màu tím đen phun trào ra ngoài như núi lửa, bắn thẳng vào ngực và cánh tay trái của Sơn. Lớp giáp linh lực Bạch Hổ yếu ớt quanh người anh lập tức bị ăn mòn rách nát, da thịt ở ngực và tay trái bị bỏng cháy sém, bốc khói nghi ngút. Nỗi đau thể xác tột cùng khiến nhịp tim của Sơn vọt lên gần giới hạn cực hạn, mắt phải rực đỏ đồng tử quỷ nứt nẻ rỉ ra một giọt huyết lệ.


Nhưng Sơn không lùi bước. Anh biết nếu dừng lại lúc này, oán khí rồng đen trong người anh sẽ nổi loạn cướp xác, và Vương Bảo Lộc sẽ chết.


*"Bạch Hổ Trấn Thiên, Hắc Long Thối Lui!"*


Sơn nhẩm khẩu quyết Trịnh gia, dồn toàn bộ 50% linh lực huyết tủy còn sót lại trong cơ thể vào đầu kim Cốt Châm. Tốc độ đi nét của anh tăng lên gấp đôi, Máy xăm Lôi Chấn phát ra tiếng nổ giòn giã như sấm sét thật sự giữa phòng xăm quận 1.


Nét xăm cuối cùng của đồ án Trấn Long hoàn thành ngay tại khớp cổ gáy của vị phú hào.


*Uỳnh!*


Một luồng sáng đỏ vàng khổng lồ bùng phát từ lưng Vương Bảo Lộc, xua tan toàn bộ làn sương đen kịt trong phòng. Sợi xích sắt bọc bùa nổ tung thành những mảnh vụn đồng cổ, nhưng luồng oán khí tà độc rắn rết đã hoàn toàn bị trục xuất ra ngoài phế thải, bốc hơi vô hại trong không khí tịnh hóa.


Cơ thể khổng lồ của con quái vật rắn rết bắt đầu co rút lại. Lớp vảy rắn xám xịt bong tróc rơi rụng đầy sàn, chiếc đuôi khổng lồ biến mất, và hai chiếc răng nanh nhọn hoắt rụt lại. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, gã quái vật hung tợn đã hóa giải trở lại, biến thành vị phú hào Vương Bảo Lộc nằm bất tỉnh nhân sự trên đống đổ nát, hơi thở đã trở lại bình thường.


Sơn kiệt sức quỵ xuống một gối dưới đất, Máy xăm Lôi Chấn trên tay trái tắt lịm, đầu kim Cốt Châm nguội lạnh. Toàn bộ vùng da bả vai phải của anh lúc này đã hóa đá xám ngắt hoàn toàn, cứng đờ và lạnh lẽo như một bức tượng vô tri, vĩnh viễn mất đi cảm giác nóng lạnh. Tay trái anh bỏng rộp nặng nề, rỉ ra dịch đen ngải rết hôi thối.


Mẫn Nhi thu hồi thanh kiếm gỗ đào, bước lại gần đỡ Sơn dậy, ánh mắt cô đầy vẻ nể phục lẫn lo lắng. "Anh... anh không sao chứ? Thể xác của anh hoại tử nặng quá..."


Sơn không kịp trả lời cô. Nhãn quan âm bản của anh đột ngột co rút dữ dội.


Từ trong góc tối của xưởng xăm hiện đại đã bị phá hủy hoàn toàn, đống đổ nát của những kệ kính và chai lọ mực xăm rách nát bỗng chốc chuyển động. Làn khói đen rò rỉ từ những chai mực bẩn của Duy "Mực" không hề biến mất, mà tụ tụ lại dưới nền đất sũng nước mưa.


*Sột soạt... sột soạt...*


Tiếng chân côn trùng bò lổm ngổm vang lên rợn người giữa không gian tĩnh lặng của đêm khuya. Từ dưới đống gạch vụn cháy sém, một con rết đen khổng lồ dài hơn hai mét, trên lưng khắc đầy những ký tự bùa chú màu đỏ máu tà dị, từ từ trườn ra. Đôi mắt đỏ ngầu của con rết khóa chặt vào Sơn, và từ trong cơ thể giáp xác của nó phát ra một tiếng cười khàn khàn, ma mị quen thuộc của Lão Độc (Nguyễn Văn Độc):


"Khặc khặc khặc... Trịnh Hoài Sơn... Huyết Họa Sư truyền nhân quả danh bất hư truyền. Nhưng mày cứu được một mạng người phàm này thì đã sao? Thể xác của mày đã hoại tử đến xương tủy rồi... Hãy đợi đấy, Hắc Long Hội sẽ sớm đến lột sạch bộ da gác đền của mày!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!