Nhạc nềnSpook

Dị Biến Phòng Xăm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn LED rực rỡ của phòng VIP thuộc Xưởng xăm hiện đại của Huy "Xăm" bỗng chốc trở nên mờ ảo, bị bao phủ bởi một tầng sương lạnh thấu xương ngay khi Trịnh Thế Khải bước vào. Gã tài phiệt đứng sừng sững giữa khung cửa kính cường lực, thân hình mập mạp bọc trong bộ vest may đo cao cấp nhưng tỏa ra một luồng tà khí xám xịt, nhớp nháp như bùn đất dưới đáy mộ. Đôi mắt ti hí của gã nheo lại, quét qua Trịnh Hoài Sơn và Dũng "Sẹo" với vẻ giễu cợt tột cùng. Trên ngón tay mập mạp của Thế Khải, chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy rực lên một luồng sáng đỏ sậm, cộng hưởng dữ dội với lọ mực xăm "Hắc Long" đặt trên khay dụng cụ.


Mùi máu quạ thối rữa và tử khí rết đen từ lọ mực bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào khứu giác oán khí của Sơn. Lồng ngực trái của anh co thắt kịch liệt, vết thương từ ca tự đâm tim lấy máu cứu Lâm "Kim" hai đêm trước như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, rỉ ra từng vệt máu ấm thấm đẫm vạt áo trong. Cùng lúc đó, cánh tay phải hoại tử quấn băng gạc đen dưới áo khoác đột ngột co giật mạnh. Hình xăm Hắc Long dưới da như ngửi thấy mùi đồng loại sa ngã, bắt đầu vùng vẫy điên cuồng, liên tục truyền vào não bộ Sơn những tiếng thì thầm khát máu, đòi hỏi được giải phóng để nuốt chửng luồng oán khí đang hiện hữu trong phòng.


Sơn gồng mình chịu đựng cơn rát bỏng như bị tạt axit chạy dọc từ bả vai phải xuống khuỷu tay. Anh cắn chặt răng, bàn tay trái giấu dưới vạt áo khoác siết chặt, cố gắng dùng chút linh lực huyết tủy ít ỏi còn sót lại để đè ép sự nổi loạn của rồng đen. Anh không được phép sơ hở, nhất là trước mặt Trịnh Thế Khải và hệ thống camera hồng ngoại đang chĩa thẳng vào họ từ trần nhà.


"Thế Khải..." Dũng "Sẹo" bước lên một bước, khéo léo đứng chắn trước nửa thân người của Sơn, gương mặt chằng chịt vết sẹo của gã giang hồ hoàn lương đanh lại. "Gió nào đưa chủ tịch Trịnh đến tận xưởng xăm quận 1 này vào nửa đêm thế này?"


Trịnh Thế Khải cười khẩy, tiếng cười khàn đặc như tiếng hai mảnh xương cọ xát vào nhau. Gã không thèm nhìn Dũng, mà hướng thẳng ánh mắt sắc lạnh về phía Sơn. "Dũng 'Sẹo', mày tưởng mày dùng chút tiền phàm trần này để che mắt được tao sao? Tao đã ngửi thấy mùi chuột nhắt Chợ Lớn từ khi chiếc xe của mày vừa rẽ vào phố này. Và đặc biệt là..." Thế Khải dừng lại, mắt gã khóa chặt vào bàn tay trái đang giấu dưới áo của Sơn, "cái thứ mùi huyết nhục thối rữa của kẻ mang dòng máu gác đền bị nguyền rủa."


Huy "Xăm" đứng bên cạnh, gương mặt trẻ trung, kiêu ngạo bỗng trở nên ngơ ngác. Hắn nhìn gã tài phiệt bảo trợ cho mình, rồi lại nhìn Sơn. "Anh Khải... anh nói gì vậy? Đây chỉ là khách VIP do anh Dũng giới thiệu đến xăm phong thủy thôi mà? Còn phong thủy nghệ thuật gì đó..."


"Câm miệng, thằng ngu!" Thế Khải gầm khẽ, cắt ngang lời Huy. "Mày chỉ là một con cờ mồi nhử phàm trần. Mày có biết kẻ đứng trước mặt mày là ai không? Hắn chính là kẻ đã phá hủy toàn bộ đường làm ăn của Ba Cụt ở quận 5, kẻ đang mang trên mình phong ấn của tà thần mà Hắc Long Hội thèm khát!"


Ngay khi từ "Hắc Long Hội" vừa thốt ra khỏi miệng Thế Khải, chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy trên tay gã bộc phát một luồng tà quang đỏ rực. Luồng sáng đó bắn thẳng vào lọ mực "Hắc Long" trên bàn.


*Rắc... rắc...*


Chai thủy tinh chứa mực xăm đột ngột rạn nứt. Thứ chất lỏng đen đặc bên trong không hề chảy ra ngoài, mà ngưng tụ lại thành một làn khói đen kịt mang hình dạng hàng vạn con rết nhỏ li ti rít gào vô thanh. Làn khói độc này như có linh tính, không tấn công Sơn mà lao thẳng về phía chiếc ghế da VIP ở góc phòng—nơi vị phú hào Vương Bảo Lộc đang nằm bất tỉnh nửa chừng sau ca xăm dở dang.


"Á... Á... cứu tôi!"


Vương Bảo Lộc đột ngột trợn tròn mắt, hai tròng mắt trắng dã không có đồng tử, cơ thể gã sưng phồng lên một cách dị thường dưới lớp áo choàng lụa. Đồ án rồng xanh đổi vận mà Huy "Xăm" vừa đi nét được một nửa trên da lưng gã phú hào bỗng chốc biến đổi kinh hoàng. Những đường mực đen rực sáng lên sắc tím tà dị, co rút và phồng rộp lên như những mạch máu khổng lồ tự chuyển động.


*Xoẹt... xoẹt...*


Tiếng da thịt rách ra rợn người vang lên giữa không gian phòng VIP tĩnh lặng. Từng mảng da lưng của Vương Bảo Lộc nứt nẻ, rỉ ra thứ dịch vàng hôi thối trộn lẫn máu đen kịt. Từ dưới những vết rách thịt đỏ hỏn, những mảng vảy rắn màu xám xịt, cứng như thép bắt đầu đâm toạc da thịt mọc ra tua tủa. Chúng clatter—va chạm vào nhau phát ra tiếng kêu khô khốc như những mảnh xương khô bị nghiền nát.


"Cái... cái gì thế này?!" Huy "Xăm" hét lên kinh hoàng, chiếc máy xăm không dây đắt tiền trên tay hắn rơi bộp xuống sàn, vỡ tan tành. Hắn lùi lại, hai chân bủn rủn quỵ xuống đống đổ nát, mắt trợn trừng nhìn vị khách hàng tỷ phú của mình đang biến dị thành một thứ quái thai.


Cơ thể Vương Bảo Lộc co giật liên tục, cột sống gã uốn cong ngược ra sau một góc chín mươi độ đầy phi nhân tính, tiếng xương khớp gãy rắc rắc vang lên liên hồi. Hàm dưới của gã unhinge—tuột khớp rộng ra đến mang tai, để lộ hai chiếc răng nanh dài, nhọn hoắt rỉ ra thứ axit đen sậm làm cháy sém cả chiếc ghế da đắt tiền. Gã không còn là người nữa, mà đã hóa thành một quái vật nửa người nửa rắn khổng lồ, oán khí từ người nó tỏa ra lạnh buốt, làm nứt vỡ toàn bộ các dãy đèn LED trang trí quanh phòng.


*Gào... gào...*


Con quái vật rít lên một tiếng ma quái, âm thanh chói tai đến mức làm màng nhĩ của Huy "Xăm" rỉ máu. Nó vung chiếc đuôi scaly khổng lồ mới mọc ra từ thắt lưng, quật nát bét chiếc bàn kính cường lực và các dãy đèn led trang trí, biến phòng VIP thành một đống hỗn độn đầy mảnh thủy tinh sắc nhọn. Hai nhân viên bảo vệ cầm dùi cui điện hốt hoảng lao vào phòng liền bị con quái vật dùng móng vuốt sắt bén cào rách ngực, hất văng qua bức tường thạch cao nứt nẻ.


Trịnh Thế Khải đứng ngoài cửa cười sằng sặc. "Ha ha ha! Trịnh Hoài Sơn! Hôm nay tao sẽ dùng chính con quái vật này để lột sạch bộ da của mày, dâng lên cho giáo chủ! Mày không thể dùng tà lực rồng đen gác đền ở đây đâu, camera giám sát đã truyền trực tiếp về trung tâm Đội 11 rồi. Chỉ cần mày lộ ra một chút hắc khí, cảnh sát siêu nhiên sẽ lập tức đến nghiền nát mày!"


Nói xong, Thế Khải lùi nhanh vào bóng tối hành lang, để lại con quái vật rắn rết đang điên cuồng tàn phá phòng xăm.


Sơn đứng trong đống đổ nát, mồ hôi lạnh đẫm trán. Đúng như Thế Khải nói, anh không thể sử dụng hình xăm Hắc Long trên tay phải. Nếu luồng hắc khí cuồng bạo của rồng đen bộc phát, nó sẽ kích hoạt toàn bộ hệ thống báo động siêu nhiên của thành phố, đưa anh vào tầm ngắm hủy diệt của Trung tá Nguyễn Minh ngay lập tức. Anh bắt buộc phải khống chế con quái vật này bằng tay trái và các pháp thuật ẩn mật.


"Dũng! Tìm cách ngắt nguồn điện toàn bộ khu này!" Sơn khàn giọng ra lệnh.


Dũng "Sẹo" hiểu ý ngay lập tức. Gã giang hồ vung chiếc ghế kim loại nặng nề, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào tủ điện tổng đặt ở góc hành lang VIP.


*Bùm! xẹt xẹt...*


Một tiếng nổ lớn vang lên kèm theo những tia lửa điện xanh lè. Toàn bộ hệ thống ánh sáng của xưởng xăm vụt tắt, đẩy phòng xăm sang trọng vào bóng tối tịch mịch, chỉ còn ánh sáng đỏ mờ từ hệ thống đèn khẩn cấp chiếu xuống màn sương đen đầy ma mị.


Trong bóng tối đỏ lòm đó, Sơn nhanh chóng đưa tay trái lên mắt phải, dứt khoát pluck—giật phăng chiếc Kính áp tròng huyết nhãn ném xuống đất. Không còn vật ngụy trang, đồng tử bên mắt phải của anh lập tức co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt quỷ, rực sáng lên một sắc đỏ huyết dịch chói lòa.


Nhãn quan âm bản chính thức kích hoạt.


Thế giới xung quanh Sơn lập tức biến đổi, mất đi mọi màu sắc phàm trần và hiện lên dưới dạng một cuộn phim âm bản xám xịt. Qua lăng kính cõi âm, Sơn nhìn thấy rõ ràng luồng oán khí tà môn màu tím đen từ giọt mực độc của Duy "Mực" đang vận hành như một dòng sông độc tố chạy dọc theo cột sống của Vương Bảo Lộc, bơm thẳng tà lực vào đại não gã để khống chế thần trí. Điểm yếu phong thủy cốt lõi chính là khớp cổ gáy—nơi luồng oán khí tập trung đậm đặc nhất trước khi phát tán ra toàn thân.


*Vút...*


Con quái vật rắn rết khổng lồ ngửi thấy mùi sinh khí phàm nhân, nó quay ngoắt đầu lại, phát hiện ra Huy "Xăm" đang bò lết bất lực dưới sàn kính đầy mảnh vỡ. Con quái vật há hốc cái miệng đầy răng nanh rỉ axit, phun ra một glob dịch độc đen sậm hướng thẳng về phía Huy.


Sơn không chút do dự lao ra khỏi góc khuất. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt rút sợi Xích sắt bọc bùa trấn quỷ giắt bên hông, vận linh lực huyết tủy dồn vào từng mắt xích. Sợi xích sắt đúc bằng đồng cổ âm phủ lập tức rực sáng lên những ký tự bùa chú màu vàng tịnh hóa, xé toạc màn sương đen lao vút đi.


*Keng! keng... rắc!*


Sợi xích sắt quấn chặt lấy cổ họng đầy vảy rắn của con quái vật, Sơn dùng hết sức mạnh của tay trái giật mạnh ngược trở lại, kéo lệch đường phun độc của nó. Luồng dịch độc đen sậm bắn sượt qua vai Huy "Xăm", rơi xuống sàn bê tông làm ăn mòn nứt nẻ một mảng lớn, bốc lên làn khói khét lẹt.


"Gào... rít..."


Bị sợi xích sắt khóa chặt cổ, con quái vật rắn rết điên cuồng giãy giụa. Sức mạnh thể chất của thực thể biến dị này vô cùng kinh người. Nó dùng cái đuôi scaly quật mạnh xuống sàn, tạo ra một lực kéo khổng lồ kéo giật Sơn lao về phía trước.


Sơn cắn răng chịu đựng, hai chân anh miết chặt xuống nền nhà đầy mảnh kính vỡ để giữ thăng bằng. Nhưng dịch độc rết đen từ cổ con quái vật rò rỉ ra, theo sợi xích đồng lan nhanh về phía tay Sơn.


*Xèo xèo...*


Một giọt dịch độc đen bắn trúng vào mu bàn tay trái của Sơn. Cơn đau rát bỏng tột cùng ập đến như có một thanh sắt nung đỏ găm thẳng vào da thịt. Da thịt ở tay trái Sơn lập tức phồng rộp lên, rỉ ra dịch đen hôi thối của ngải độc rết, tạo thành một vết bỏng hoại tử mới đau nhức đến tận xương tủy. Linh lực huyết tủy trong người anh lập tức bị tiêu hao thêm một mảng lớn, khiến bả vai phải hoại tử xám đá càng thêm đông cứng.


Cùng lúc đó, dịch độc ăn mòn của con quái vật bắt đầu làm rạn nứt các lá bùa chú tịnh hóa quấn quanh sợi xích sắt. Những mắt xích đồng cổ âm phủ bắt đầu rỉ ra khói đen, xích sắt nóng rực lên đe dọa đứt gãy.


Biết xích sắt không thể giữ được lâu, Sơn đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một nắm bột Chu sa trấn quỷ đỏ tươi pha máu gà trống thiến. Anh dùng bộ pháp vô thanh áp sát mạn sườn con quái vật, vung tay hắt mạnh nắm bột chu sa thẳng vào đôi mắt vàng dã tính của nó.


*Bùm! Bùm! Bùm...*


Chu sa mang dương khí cực hạn chạm vào oán khí cực âm của mắt quái vật, lập tức tạo ra những vụ nổ linh lực nhỏ rực lửa đỏ. Con quái vật rắn rết hét lên một tiếng thảm thiết, hai mắt bị bột chu sa thiêu đốt bỏng rát, khói đen bốc lên nghi ngút làm nó hoàn toàn mất đi phương hướng, điên cuồng quật đuôi tàn phá xung quanh để giải tỏa cơn đau.


Sơn lợi dụng khoảnh khắc con quái vật bị mù tạm thời, anh dồn chút tàn lực còn lại vào tay trái, giật mạnh sợi xích sắt quấn quanh cổ nó, khóa chặt khớp cổ gáy theo đồ án phong thủy Trấn Long để chặn đứng luồng oán khí tím đen không cho truyền lên não bộ.


Nhưng con quái vật trong cơn điên loạn tột cùng đã vung mạnh chiếc đuôi scaly khổng lồ quét ngang phòng. Cú quật mạnh như trời giáng đập thẳng vào ngực Huy "Xăm" đang cố bò trốn, hất văng hắn đập mạnh vào bức tường kính cường lực phía sau. Bức tường kính vỡ vụn, kéo theo chiếc giá đỡ thiết bị bằng sắt khổng lồ đổ ập xuống, đè nghiến lấy nửa thân dưới của Huy.


"Á... Á... chân tôi... cứu tôi với!" Huy "Xăm" khóc nghẹn, máu tươi từ vết thương trên đầu chảy ròng ròng xuống mặt. Hắn hoàn toàn bất lực nhìn con quái vật rắn rết đang mù quáng hướng theo tiếng hét của hắn mà lao đến.


Con quái vật há hốc cái miệng đầy răng nanh rỉ axit đen, cái bóng khổng lồ của nó bao trùm lấy Huy "Xăm", chuẩn bị cắn đứt cổ họng hắn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!