Mực Độc Thượng Lưu
Cơn mưa rào rạt của trời đêm Sài Gòn cuối cùng cũng ngớt, để lại bầu không khí ẩm ướt, ngột ngạt đặc trưng của những ngày cuối hạ. Tại xưởng rèn ven sông của Hùng "Búa" ở quận 8, tiếng búa quai chan chát vào đe thép tạm thời im ắng, chỉ còn tiếng lửa than trong lò rèn nổ lép bép, hắt lên những vệt sáng đỏ ối, ma mị lên bức tường gạch loang lổ.
Trịnh Hoài Sơn ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ mục bên cạnh lò rèn. Cánh tay phải của anh—cánh tay hoại tử xám đá chứa phong ấn Hắc Long—được quấn chặt trong nhiều lớp băng gạc đen dày cộp, buông thõng một cách vô lực. Cơn sốt hoại tử từ bả vai phải đang âm ỉ thiêu đốt tận sâu vào xương tủy, khiến mỗi nhịp thở của Sơn đều mang theo vị mặn chát của máu huyết tủy rò rỉ. Hũ sáp dưỡng tịnh hóa cuối cùng của Lão bản Tôn đã cạn kiệt từ hai ngày trước. Không còn dược liệu kìm hãm, những mảng da hóa đá xám ngắt dưới lớp băng gạc đang rạn nứt ra, rỉ ra từng vệt dịch đen hôi thối, liên tục truyền về đại não những cơn đau rát bỏng như bị tạt axit.
Sơn cắn chặt răng, bàn tay trái run rẩy siết lấy ngực trái—nơi vết thương tự đâm tim lấy máu cứu Lâm "Kim" hai đêm trước vẫn chưa hoàn toàn khép miệng. Khế ước mệnh vận máu tim đang liên tục truyền về những nhịp đập rối loạn, rát bỏng từ cả Nhã Vy và Lâm "Kim". Anh biết, bản thân mình đang ở sát giới hạn chịu đựng của thể xác phàm nhân. Nếu không nhanh chóng tích lũy thêm Âm Đức để giao dịch với Hắc Vô Thường lấy thảo dược âm ty, phong ấn Hắc Long sẽ hoàn toàn sụp đổ, nuốt chửng lấy linh hồn anh và cả đứa em gái Mai Chi đang nằm ngủ say trong tượng gỗ.
"Két..."
Cánh cửa sắt rỉ sét của xưởng rèn đột ngột bị đẩy ra. Một thân hình cao lớn, vạm vỡ bước vào mang theo hơi nước mưa lạnh buốt. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo dài dữ tợn, chiếc áo sơ mi phanh ngực để lộ hình xăm hổ vằn oai mãnh nhưng đã được Sơn xăm đè bùa tịnh hóa lên để giải nguyền năm xưa. Đó là Dũng "Sẹo"—đại ca giang hồ khét tiếng một thời của giới underground quận 5.
"Anh Sơn! Có biến lớn rồi!" Giọng Dũng "Sẹo" trầm đặc, lộ rõ vẻ hốt hoảng hiếm thấy. Gã bước vội đến bên Sơn, mùi khói thuốc lá quyện với mùi nước mưa lạnh lẽo tỏa ra từ vạt áo.
Sơn chậm rãi ngước mắt lên. Đồng tử bên mắt phải của anh—lúc này vẫn chưa đeo kính áp tròng đỏ—co rút lại thành một đường thẳng đứng quỷ dị, rực sáng lên sắc đỏ huyết dịch trong bóng tối của xưởng rèn. "Nói đi."
Dũng "Sẹo" khẽ rùng mình trước ánh nhìn của mắt quỷ, gã vội vàng hạ thấp giọng: "Thằng Vương 'Bảo Lộc'—gã phú hào bất động sản cực kỳ thân cận với lão tài phiệt Trịnh Thế Khải—vừa mắc phải một chứng bệnh quái dị chưa từng thấy. Cách đây ba ngày, gã đến Xưởng xăm hiện đại của Huy 'Xăm' ở quận 1 để xăm một đồ án phong thủy rồng xanh đổi vận trên toàn bộ da lưng. Ngay đêm đó, vết xăm bộc phát dị biến. Toàn bộ da lưng của gã sưng phồng lên như bong bóng nước, rỉ ra thứ dịch vàng hôi thối như xác chết, và kinh tởm nhất... dưới các đường mực xăm, những mảng vảy rắn màu xám xịt bắt đầu rách da mọc ra tua tủa!"
Sơn nhíu mày, bàn tay trái vô thức miết nhẹ lên đầu kim Cốt Châm giắt bên hông. "Vảy rắn dị biến? Huy 'Xăm' chỉ là một thợ xăm hiện đại phàm nhân, hắn làm sao có bản lĩnh hạ ngải xăm nguyền tàn bạo như thế?"
"Đúng thế!" Dũng "Sẹo" gật đầu lia lịa. "Thằng Huy 'Xăm' xưa nay chỉ biết dùng máy công nghệ cao và mực ngoại nhập để lòe giới nhà giàu quận 1, hắn hoàn toàn không biết gì về tâm linh. Nhưng tôi đã ngầm điều tra được, loại mực đen đặc biệt mà hắn dùng để đi nét rồng xanh cho lão Vương thực chất là hóa chất tà môn do chính tay thằng Duy 'Mực'—kẻ chuyên pha chế mực bẩn cho lão tà sư Ba Cụt năm xưa—cung cấp. Tôi nghi ngờ, Trịnh Thế Khải đang mượn tay xưởng xăm của Huy 'Xăm' để phát tán ngải độc rắn rết lên giới thượng lưu Sài Gòn nhằm cướp đoạt thọ mệnh của họ dâng nộp cho tế đàn tà giáo!"
Nghe đến cái tên Trịnh Thế Khải và Duy "Mực", một luồng sát khí lạnh buốt từ người Sơn bùng phát, khiến ngọn lửa lò rèn đang cháy bỗng chốc thu nhỏ lại, chuyển sang màu xanh lam tà dị. Khứu giác oán khí của anh đột ngột nhói lên, ngửi thấy một mùi hương hoa hồng rỉ máu thoang thoảng nhưng nồng nặc mùi tử khí rết đen từ hướng quận 1 vọng lại. Manh mối từ chiếc đinh bùa Lỗ Ban rỉ sét rốt cuộc đã bắt đầu kết nối.
"Chúng ta phải đến xưởng xăm của Huy 'Xăm' ngay trong đêm nay," Sơn lạnh lùng đứng dậy, giọng nói khàn đặc đầy dứt khoát. "Tôi cần lấy được mẫu mực xăm biến dị đó để phân tích độc tố trước khi nó ăn mòn toàn bộ long mạch Chợ Lớn."
"Nhưng anh Sơn, xưởng xăm của thằng Huy ở quận 1 canh gác cực kỳ nghiêm ngặt," Dũng "Sẹo" lo ngại nhìn cánh tay hoại tử của anh. "Nó nằm trong tòa nhà cao tầng của giới tài phiệt bảo kê, camera giám sát hồng ngoại dày đặc, lại có cả hệ thống an ninh bùa chú ngầm của Trịnh Thế Khải thiết lập. Người thường đột nhập ban đêm chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức."
Sơn im lặng một lát, đôi mắt quỷ đỏ rực quét qua đống đổ nát của xưởng rèn. Anh biết mình không thể dùng vũ lực cưỡng ép xông vào trong tình trạng linh lực suy kiệt dưới 2% và tay phải tê liệt hoàn toàn. Anh cần một phương án thâm nhập ẩn mật.
"Dũng, cậu dùng danh nghĩa khách VIP để đặt một lịch hẹn xăm khẩn cấp ngay bây giờ," Sơn ra lệnh. "Thằng Huy 'Xăm' hám lợi, lại chỉ phục vụ giới siêu giàu có bảo lãnh. Cậu đưa tôi vào đó với tư cách là chuyên gia cố vấn nghệ thuật của cậu. Tôi sẽ tự có cách lấy mẫu thử."
Dũng "Sẹo" trầm ngâm một giây rồi gật đầu quyết định: "Được! Chi phí dịch vụ VIP phàm nhân ở đó cực kỳ đắt đỏ, nhưng vì anh Sơn, tôi sẽ lo liệu toàn bộ. Anh chuẩn bị đi!"
Sơn bước vào mật thất nhỏ phía sau xưởng rèn để chuẩn bị ngụy trang. Anh lấy chiếc Kính áp tròng huyết nhãn màu đỏ đậm đeo vào mắt phải, che đi đồng tử quỷ dựng đứng đang rực sáng để tránh gây chú ý giữa đám đông phàm nhân. Tiếp đó, anh dùng bàn tay trái khéo léo quấn thêm nhiều lớp vải đen bọc kín cánh tay phải hoại tử, khoác lên mình chiếc áo khoác designer rộng thùng thình màu đen do Dũng cung cấp để che giấu hoàn toàn dáng vẻ gầy gò, dị hợm của một Huyết Họa Sư gác đền.
Trước khi đi, Sơn lấy ra một lá bùa ẩn thân màu vàng nhạt rách nát, cẩn thận quấn quanh gọng kính áp tròng. Đây là thủ đoạn ngụy trang linh lực đặc biệt giúp làm nhòe luồng năng lượng tà dị của Hắc Long phát ra từ tay phải, đánh lừa các cảm biến nhiệt và camera hồng ngoại của hệ thống an ninh bùa chú.
Nửa tiếng sau, chiếc xe Mercedes sang trọng của Dũng "Sẹo" xé toạc màn sương đêm, đưa họ dừng lại trước một tòa cao ốc rực rỡ ánh đèn LED xanh đỏ tại trung tâm quận 1. Khác hẳn với những con hẻm tối tăm, ẩm mốc đầy mùi nhang trầm của Chợ Lớn, xưởng xăm hiện đại của Huy "Xăm" nằm trên tầng cao nhất, tỏa ra vẻ xa hoa, lộng lẫy và lạnh lẽo của giới thượng lưu công nghệ.
Sơn bước xuống xe, bước đi vô thanh vô tức theo sau Dũng "Sẹo". Khứu giác oán khí của anh lập tức nhói lên dữ dội. Giữa mùi hương nước hoa đắt tiền, mùi tinh dầu oải hương phòng máy lạnh và mùi hóa chất sát trùng nồng nặc của xưởng xăm, anh vẫn ngửi thấy một mùi hương hoa hồng rỉ máu tanh tưởi, lợm giọng của máu động vật thối rữa đang ẩn giấu đâu đó dưới những sàn kính bóng loáng.
"Chào anh Dũng 'Sẹo'! Lâu quá mới thấy đại ca ghé chơi!"
Một giọng nói kiêu ngạo, trẻ trung vang lên từ phía sảnh chính rực rỡ ánh đèn LED. Trần Quốc Huy—Huy "Xăm"—bước ra đón khách. Hắn khoảng 25 tuổi, tóc vuốt keo bóng lộn, đeo khuyên tai bạc lấp lánh và mặc bộ đồ hiệu đắt tiền. Hai cánh tay của hắn phủ kín những hình xăm màu sắc 3D siêu thực rực rỡ, nhưng dưới nhãn quan âm bản của Sơn, những đường nét xăm đó hoàn toàn trống rỗng, không hề có một chút linh khí hay sự thấu cảm nào của một nghệ sĩ thực thụ.
"Hôm nay tôi đưa người anh em của tôi đến xem mắt xăm," Dũng "Sẹo" thản nhiên giới thiệu, ném lên bàn tiếp khách một xấp tiền đô la dày cộp làm vỏ bọc. "Anh ấy là chuyên gia tư vấn phong thủy nghệ thuật của tôi. Nghe danh Huy 'Xăm' dùng công nghệ nano bùa chú hiện đại nhất Sài Gòn, nên muốn đến mở mang tầm mắt."
Huy "Xăm" nhìn xấp tiền, đôi mắt gã sáng lên đầy tham lam. Gã liếc nhìn Sơn—kẻ mặc áo khoác rộng che kín tay phải và đeo kính áp tròng đỏ đầy lập dị—rồi khịt mũi khinh bỉ: "Phong thủy nghệ thuật sao? Mấy cái trò xăm bùa chú hủ lậu, thủ công bằng kim tre hay xương quỷ ở Chợ Lớn xưa rồi đại ca ơi. Ở đây chúng tôi dùng máy xăm không dây bọc nano bùa chú nhập khẩu từ Đức, mực xăm pha hóa chất độc quyền tạo hiệu ứng 3D nổi rực rỡ dưới ánh đèn LED. Đó mới là bùa chú thời thượng, đổi vận tức thì cho giới siêu giàu!"
Sơn đứng lặng im trong bóng tối của góc phòng xăm, không thèm đáp lời kiêu ngạo của kẻ phàm nhân hám lợi. Anh âm thầm kích hoạt nhãn quan âm bản dưới lớp kính áp tròng đỏ. Thế giới rực rỡ đèn LED xung quanh lập tức biến thành một cuộn phim âm bản xám xịt đầy ma mị.
Qua lăng kính cõi âm, Sơn kinh hoàng phát hiện ra hệ thống camera giám sát gắn trên trần nhà không chỉ quét hình ảnh thông thường, mà đầu ống kính của chúng đều được dán một lá bùa ẩn khí màu đỏ sậm của Phong Thủy Tông. Những tia quét hồng ngoại vô hình đối với người thường đang liên tục quét qua cơ thể anh dưới dạng những sợi chỉ đỏ tà dị.
*Rào...*
Ngay khi một tia hồng ngoại quét qua cánh tay phải hoại tử của Sơn, lá bùa ẩn thân quấn quanh kính áp tròng của anh lập tức kích hoạt, phát ra một luồng linh lực mờ nhạt làm nhòe đi luồng hắc khí cuồng bạo của Hắc Long dưới da, khiến màn hình giám sát của phòng an ninh chỉ hiển thị một vệt mờ nhiệt lượng cơ thể bình thường. Sơn khẽ thở phào trong lòng, nhưng bả vai phải hoại tử lại nhói lên đau buốt do sự xung đột linh lực ngầm.
"Nào, mời đại ca vào phòng VIP xem thử mẫu mực mới nhất của chúng tôi," Huy "Xăm" kiêu ngạo dẫn đường, tay cầm khay dụng cụ bằng thép không gỉ sáng loáng.
Sơn bước vào phòng VIP rực rỡ ánh đèn led trắng muốt. Khứu giác oán khí của anh lập tức nồng nặc mùi máu quạ thối rữa phát ra từ lọ mực xăm độc quyền nhãn hiệu "Hắc Long" đặt ở trung tâm khay dụng cụ của Huy "Xăm". Mùi tanh hôi của tử khí rết đen và máu động vật bị hiến tế tà môn nồng nặc đến mức khiến lồng ngực trái của Sơn co thắt kịch liệt, vết thương máu tim nứt ra rỉ máu ấm thấm qua vạt áo.
Anh nhìn chằm chằm vào lọ mực đen đặc biệt kia. Dưới nhãn quan âm bản, bên trong lọ mực không phải là hóa chất thông thường, mà là một khối oán khí màu tím đen đặc quánh đang cuộn xoắn lại thành hình dạng những con rết nhỏ bò lổm ngổm, liên tục phát ra những tiếng rít gào oán hận vô thanh.
"Đây là mẫu mực xăm độc quyền do đối tác lớn của tôi—ngài Trịnh Thế Khải—cung cấp đặc chế," Huy "Xăm" vừa đeo găng tay y tế vừa tự đắc giới thiệu. "Chỉ cần đi vài nét mực này lên da lưng, hình xăm rồng xanh sẽ tự động nổi rực rỡ và mang lại tài lộc vô hạn. Lão Vương 'Bảo Lộc' xăm xong đồ án này, vận thế bất động sản lên như diều gặp gió ngay lập tức!"
Sơn tiến lại gần khay dụng cụ, bàn tay trái giấu dưới vạt áo khoác siết chặt. Anh biết mình phải lấy được mẫu mực này để mang về cho Lão bản Tôn điều chế thuốc giải, nhưng Huy "Xăm" luôn túc trực sát bên khay dụng cụ, tay lăm lăm chiếc máy xăm hiện đại không rời nửa bước. Hệ thống camera giám sát trên trần nhà cũng đang khóa chặt vào từng chuyển động của anh.
Sơn không thể ra tay cướp đoạt trực tiếp. Anh cần một thủ đoạn tinh vi hơn.
Anh vờ như chăm chú quan sát các đồ án xăm trên chiếc máy tính bảng đặt cạnh khay mực, khàn giọng hỏi: "Mực này... có pha chu sa trấn quỷ không? Bố cục phong thủy rồng xanh nếu thiếu chu sa dẫn đường sẽ dễ bị phản phệ."
"Chu sa sao?" Huy "Xăm" cười khẩy đầy kiêu ngạo. "Tôi đã nói rồi, thời buổi này ai còn dùng ba cái thứ bột đá mê tín đó nữa. Mực của chúng tôi bọc nano bảo hộ, hoàn toàn miễn nhiễm với mọi loại phản phệ!"
Trong lúc Huy "Xăm" quay mặt đi đầy tự đắc để điều chỉnh thông số máy xăm trên tường, Sơn hành động.
Bằng một động tác nhanh như chớp của bàn tay trái linh hoạt, Sơn bí mật dùng móng tay cái bấm mạnh vào đầu ngón tay trỏ trái của mình. Một giọt máu đỏ tươi—dòng máu huyết tủy chính tông Trịnh gia mang linh lực tịnh hóa cực mạnh—rỉ ra nhanh chóng.
Anh vờ như đưa tay lên điều chỉnh gọng kính, rồi quét nhẹ ngón tay trỏ dính máu qua mép khay mực inox, chính xác chạm vào một giọt mực đen thặng thừa đang rò rỉ dưới đáy lọ mực "Hắc Long".
*Xèo xèo!*
Ngay khoảnh khắc giọt máu huyết tủy của Sơn chạm vào giọt mực độc, một phản ứng tâm linh kịch liệt xảy ra vô thanh vô tức. Luồng oán khí tím đen bên trong giọt mực độc lập tức điên cuồng táp vào giọt máu tịnh hóa của anh như rắn độc gặp mồi. Sơn cắn chặt răng để không phát ra tiếng động, dồn linh lực huyết tủy cô lập hoàn toàn giọt mực biến dị vào đầu ngón tay trái, đồng thời dùng tính hỏa của máu tịnh hóa để triệt tiêu hoàn toàn contact point (điểm tiếp xúc) trên khay inox để Huy "Xăm" không thể phát hiện ra vết cháy sém phong thủy.
Nhưng Sơn đã đánh giá thấp mức độ tàn bạo của ngải độc bên trong lọ mực.
Khi giọt mực độc thâm nhập vào máu đầu ngón tay anh, một luồng oán lực cuồng bạo mang theo tiếng cười rợn người của Lão Độc (Nguyễn Văn Độc) và mùi ngải rết thối rữa bùng phát dữ dội, xộc thẳng qua mạch máu cánh tay trái lên đến tận lồng ngực Sơn.
*Thịch!*
Nhịp tim của Sơn đột ngột tăng vọt lên trên 150 nhịp/phút. Cánh tay phải hoại tử quấn băng gạc đen dưới áo khoác đột ngột co giật điên cuồng. Hình xăm Hắc Long dưới da cánh tay phải rực sáng lên sắc đỏ ngầu như máu, bắt đầu vùng vẫy dữ dội muốn bứt phá phong ấn để cắn nuốt luồng oán khí rắn rết mới thâm nhập làm thức ăn.
Cơn đau rát bỏng tột cùng từ bả vai phải hóa đá bùng phát dữ dội như có ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt da thịt Sơn. Khứu giác oán khí của anh hoàn toàn bị tê liệt bởi một làn sóng nồng nặc mùi máu quạ thối rữa và dịch độc rắn rết cực đoan dâng lên từ lọ mực.
"Két... rắc..."
Đúng lúc Sơn đang gồng mình chịu đựng cơn phản phệ kịch liệt để không làm lộ tà lực rồng đen trước hệ thống camera an ninh, cánh cửa kính cường lực dày cộp của phòng VIP đột ngột bị đẩy ra một cách thô bạo.
Một luồng âm khí lạnh thấu xương từ ngoài hành lang xộc thẳng vào phòng, làm mờ đục toàn bộ các vách kính trang trí sang trọng. Một cái bóng đen cao lớn, mặc bộ vest lịch lãm nhưng gương mặt xám xịt đầy những nốt ruồi tà môn dị dạng xuất hiện dưới ánh đèn LED rực rỡ.
Gã tài phiệt Trịnh Thế Khải đứng đó, đôi mắt ti hí sắc lạnh như dao quét thẳng về phía Sơn và Dũng "Sẹo", nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khóe môi: "Huy, xưởng xăm của cậu hôm nay tiếp đón những vị khách quý từ Chợ Lớn mà không báo cho tôi một tiếng sao?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!