Bẫy Ngầm Lỗ Ban
Lưỡi kiếm gỗ đào rực sét của Nguyễn Mẫn Nhi chạm vào bả vai phải hoại tử của Trịnh Hoài Sơn, rít lên những tiếng xèo xèo kinh hoàng. Luồng lôi điện chính tông của phái Mao Sơn Nam Bộ nhắm thẳng vào vết thương hoại tử, tàn phá những thớ thịt xám đá vốn đã mất đi cảm giác nóng lạnh từ lâu của anh. Một cơn đau thấu xương tủy, bén nhọn như hàng vạn mũi kim nung đỏ, phóng thẳng lên đại não Sơn, khiến lồng ngực trái của anh co thắt dữ dội. Vết thương tự đâm tim lấy máu cứu học trò hai đêm trước lại nứt ra, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi thấm đẫm vạt áo khoác đen rộng thùng thình.
Nhưng Sơn không lùi lại. Đôi đồng tử mắt phải—lúc này đã tháo kính áp tròng đỏ, để lộ nhãn quan âm bản rực sáng sắc đỏ quỷ dị—co rút lại trong bóng tối. Qua lăng kính âm bản xám xịt của thế giới cõi âm, anh nhìn thấy rõ mồn một móng vuốt đen rỉ máu của cái bóng khổng lồ đang đổ ập xuống ngay phía sau gáy Mẫn Nhi. Đó không phải là một oán linh tự nhiên. Đó là một thực thể oán quỷ ký sinh khổng lồ, ngưng tụ từ hàng vạn sợi sương đen kết thành những xúc tu nhớp nháp, tỏa ra mùi hương hoa hồng rỉ máu nồng nặc đến lợm giọng.
"Tránh ra! Ngốc tử!"
Sơn khàn giọng gầm lên. Bằng bàn tay trái linh hoạt duy nhất còn cử động được, anh không màng đến lưỡi kiếm gỗ đào đang găm vào vai mình, vươn thẳng tới trước, dùng bả vai trái tông mạnh vào lồng ngực Mẫn Nhi.
Sức mạnh đột ngột từ cú va chạm đẩy bật cô gái trẻ phái Mao Sơn văng mạnh ra khỏi thềm đá căn nhà ma ám số 44. Mẫn Nhi mất đà, ngã nhào xuống nền đất sình lầy sũng nước mưa ngoài ngõ hẻm cụt quận 5. Thanh kiếm gỗ đào rực sét tuột khỏi tay cô, cắm phập xuống bùn nhão, ánh chớp xanh lam vụt tắt.
*Uỳnh!*
Ngay khoảnh khắc Mẫn Nhi vừa ngã xuống, một tiếng nổ trầm đục vang lên xé toạc màn mưa. Móng vuốt khổng lồ của oán quỷ ký sinh đập thẳng xuống vị trí cô vừa đứng. Bậc thềm đá dày của căn nhà ma ám bị đập nát vụn thành trăm mảnh, đất đá bắn ra tung tóe găm vào da thịt Sơn. Lực lượng oán khí cuồng bạo từ cú đập tạo ra một luồng sóng xung kích màu đen đỏ, hất văng Sơn lùi lại vài bước, lưng anh đập mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà hoang phế, khiến những sợi xích sắt niêm phong rỉ sét rên rỉ lên những tiếng leng keng khô khốc.
Mẫn Nhi lồm cồm bò dậy từ vũng bùn, mái tóc đuôi ngựa năng động đã lấm lem bùn đất. Gương mặt thanh tú vốn luôn ngập tràn sự kiêu ngạo, chính trực của thiên tài Mao Sơn giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu. Cô nhìn chằm chằm vào bậc thềm đá bị đập nát bét, rồi ngước mắt nhìn cái bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét đang từ từ trườn ra từ kẽ nứt của bức tường gạch đổ nát.
Đó là một thực thể sương đen không có ngũ quan, chỉ có một hố sâu hoắm rỉ ra luồng tà khí lạnh thấu xương ăn mòn vạn vật. Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở trung tâm của khối sương đen ấy. Dưới nhãn quan âm bản của Sơn, anh nhìn thấy một linh thể nhỏ bé, nhợt nhạt của một đứa trẻ khoảng mười hai tuổi đang bị giam cầm chặt chẽ trong những thớ sương đen đỏ.
"An... An 'Còi'?"
Sơn nheo mắt phải đỏ rực, cổ họng nghẹn đắng. Đứa trẻ bị giam trong lõi oán quỷ chính là cậu bé bán vé số nghèo khổ ở hẻm Chợ Lớn, đứa nhỏ vẫn thường chạy đến tiệm xăm Huyết Họa của anh để nhận bánh ngọt và những lá bùa bình an bằng giấy đỏ. Lúc này, phách hồn của cậu bé đang khóc lóc thảm thiết, nhưng không thể phát ra tiếng động. Trên đỉnh đầu linh thể của đứa trẻ, một cây đinh bùa bằng sắt rỉ sét dài hơn mười phân, quấn đầy những sợi chỉ đỏ tà môn, đang găm sâu vào tận xương sọ phách hồn.
"Lỗ Ban sát cục... Đinh khóa phách!" Sơn nghiến răng, giọng nói trầm khàn rít qua kẽ răng rỉ máu.
Anh lập tức nhận ra thủ pháp tàn bạo này. Thầy Tám Búa—pháp sư phái Lỗ Ban tà môn dưới quyền Trịnh Thế Khải—đã dùng đinh bùa đóng chặt phách hồn của cậu bé vào bức tường căn nhà ma ám này. Chúng biến oan hồn của đứa trẻ thành một nhãn trận phong thủy lỗi để liên tục thu hút và ngưng tụ oán khí cực đoan từ vụ thảm sát mười năm trước, nuôi dưỡng tế đàn ngầm của Trịnh Thế Khải tại Sài Gòn.
Mẫn Nhi đứng bật dậy, tay trái cô vội vàng rút từ túi bùa chu sa ra ba lá bùa giấy màu vàng, định tụng chú lôi phạt một lần nữa. "Kẻ tà môn! Ta không cần ngươi cứu! Để ta dùng ngũ lôi oanh tạc tiêu diệt con quỷ này!"
"Câm miệng và đứng yên đó!" Sơn gầm lên, tay trái vung cây kim xăm Cốt Châm bằng xương quỷ chặn trước mặt cô. "Nhìn cho kỹ đi! Đứa trẻ còn sống! Linh thể của nó chỉ bị bắt hồn để làm nhãn trận. Cô dùng lôi pháp chính tông oanh tạc, đinh bùa Lỗ Ban sẽ lập tức kích nổ tự hủy phách hồn của nó. Đứa trẻ ngoài đời thực sẽ chết não ngay lập tức!"
Mẫn Nhi khựng lại, đôi mắt sáng thông minh của cô quét qua linh thể đứa trẻ ẩn hiện trong khối sương đen. Nhờ linh giác của Mao Sơn Pháp Sư, cô nhận ra luồng sinh khí mỏng manh của một người sống vẫn đang kết nối với linh thể qua một sợi chỉ hồn siêu nhỏ dẫn ra ngoài hẻm. Cô cắn môi, sự kiêu ngạo bị dập tắt bởi thực tế phũ phàng. Phương pháp trục xuất tàn nhẫn của cô suýt nữa đã giết chết một sinh mạng vô tội.
"Vậy... vậy phải làm sao?" Mẫn Nhi lắp bắp, thanh kiếm gỗ đào trong tay cô run rẩy. "Sương đen oán hận mười năm đang cuộn xoắn lại, nó chuẩn bị phát động đợt công kích tiếp theo!"
"Bảo vệ tôi. Tôi sẽ gỡ đinh bùa, tịnh hóa phách hồn cho nó." Sơn lạnh lùng ra lệnh, bước chân anh tiến thẳng về phía oán quỷ khổng lồ.
"Ngươi điên rồi sao? Tay phải ngươi đã phế, linh lực lại suy kiệt, làm sao chịu nổi oán khí phản phệ của đinh Lỗ Ban?" Mẫn Nhi hét lên, nhưng chân cô vẫn bước lên trước, vung Kiếm gỗ đào tịnh hóa tạo ra một kết giới lôi điện màu vàng nhạt bao bọc quanh hai người.
*Gào!*
Oán quỷ ký sinh phát ra một tiếng rít căm hờn làm rung chuyển cả con hẻm cụt. Hàng chục xúc tu sương đen mang oán hận mười năm từ trên bức tường gạch mục nát phóng ra như những tia chớp đen, lao thẳng về phía Sơn.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Mẫn Nhi liều mạng vung kiếm, những tia sét xanh lam từ kiếm gỗ đào va chạm liên tục với xúc tu sương đen, tạo ra những vụ nổ linh lực chói mắt. Sức ép từ oán khí cực đoan khiến cô gái trẻ liên tục lùi lại, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng cô vẫn nghiến răng giữ vững kết giới bảo vệ Sơn. "Nhanh lên! Ta không trụ được quá ba mươi giây nữa đâu!"
Sơn đã áp sát đến trước mặt oán quỷ. Bằng bàn tay trái cực kỳ ổn định, anh nâng cây kim xăm Cốt Châm lên. Anh không dùng mực thường, mà tự dùng đầu kim đâm mạnh vào lòng bàn tay trái của mình. Dòng máu đỏ tươi mang theo hơi ấm của huyết tủy Trịnh gia rỉ ra, nhuộm đỏ rực đầu kim xương quỷ.
Sơn hít vào một hơi sâu, nhắm mắt lại để cảm nhận nhịp đập oán khí của đứa trẻ. Khi anh mở mắt, đồng tử quỷ đỏ rực rực sáng.
Anh bắt đầu đi kim.
Nhưng Sơn không dùng kỹ thuật đi nét (outlining) sắc bén để cô lập oán quỷ, vì như thế sẽ làm rách nát linh thể mỏng manh của An 'Còi'. Anh quyết định sử dụng Kỹ thuật Đánh Bóng Trấn Hồn (Shading Exorcism) tối thượng của Trịnh gia.
Cổ tay trái của Sơn chuyển động nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh mờ ảo dưới màn mưa. Đầu kim Cốt Châm không đâm sâu, mà lướt nhẹ liên tục trên bề mặt sương đen theo những đường tròn đồng tâm đồng điệu. Tiếng máy xăm vô hình vang lên *tạch tạch tạch* dồn dập trong không gian tâm linh.
Mỗi nét kim lướt qua, dòng máu huyết tủy của Sơn hòa vào oán khí đen đặc, chuyển hóa nó từ màu đen kịt oán hận sang một màu xám bạc dịu nhẹ, rồi dần dần hóa thành những đốm sáng vàng rực rỡ của linh lực tịnh hóa. Đó là kỹ thuật đánh bóng chuyển màu nghệ thuật, dùng sự nhẫn nại và thấu cảm để xoa dịu, làm mềm và tịnh hóa oán khí từ bên ngoài vào trong, giống như cách một thợ xăm lành nghề tạo ra những mảng sáng tối mềm mại trên da thịt.
Thế nhưng, sát cục của Thầy Tám Búa không dễ hóa giải như vậy. Khi nhận thấy oán khí bao quanh bị tịnh hóa, cây đinh bùa Lỗ Ban găm trên trán An 'Còi' đột ngột rung lên bần bật. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh thân đinh rực sáng lên sắc đỏ tà dị của máu rắn rết.
*Xèo xèo!*
Một luồng nhiệt lượng tà độc cực hạn bùng phát từ cây đinh, bắt đầu thiêu đốt phách hồn của đứa trẻ. Linh thể của An 'Còi' giãy giụa điên cuồng trong đau đớn, oán khí đen đỏ từ trong hố sâu không mặt của oán quỷ phun trào ra như núi lửa, nhắm thẳng vào mặt Sơn mà táp tới.
"Sơn! Tránh ra! Sát cục Lỗ Ban tự hủy rồi!" Mẫn Nhi hét lên trong tuyệt vọng khi kết giới lôi điện của cô bị oán khí cuồng bạo đánh vỡ nát.
Sơn không lùi. Nếu anh lùi, An 'Còi' sẽ hồn phi phách tán.
Trong giây phút sinh tử, anh cắn răng dồn toàn bộ linh lực huyết tủy còn sót lại vào bàn tay trái. Anh vung tay vẽ một vòng tròn bảo hộ bằng chu Sa trấn quỷ lên không khí trước mặt đứa trẻ, tạo thành một kết giới màu đỏ vàng giam giữ toàn bộ luồng tà độc đang bùng nổ của đinh bùa.
*Phụt!*
Sự phản phệ cực hạn từ sát cục Lỗ Ban dội ngược lại cơ thể Sơn. Vết thương hoại tử ở bả vai phải của anh đột ngột bộc phát một cơn sốt nóng rát kinh hoàng, những thớ thịt hóa đá xám xịt nứt nẻ ra, rỉ ra từng dòng dịch đen hôi thối thấm đẫm băng gạc. Sơn hộc ra một ngụm máu đen, nhưng bàn tay trái cầm Cốt Châm của anh vẫn ổn định đến mức đáng sợ.
Anh lướt kim nhịp cuối cùng, đi thẳng vào đầu cây đinh bùa Lỗ Ban. Kỹ thuật Đánh Bóng Trấn Hồn bộc phát đến cực hạn. Luồng linh lực tịnh hóa vàng rực bao phủ lấy cây đinh rỉ sét, xoa dịu hoàn toàn cơn đau đớn của phách hồn đứa trẻ, làm lỏng lẻo sự bám rễ của tà thuật Lỗ Ban vào thớ thịt tâm linh.
Sơn dùng hai ngón tay trái kẹp chặt lấy đầu đinh bùa, khẽ quát: "Buông!"
*Rắc!*
Cây đinh bùa Lỗ Ban rỉ sét bị Sơn rút mạnh ra khỏi trán linh thể đứa trẻ.
Ngay lập tức, cái bóng oán quỷ khổng lồ cao ba mét vỡ tan thành hàng vạn đốm sáng màu vàng nhạt ấm áp dưới màn mưa Chợ Lớn. Linh thể của cậu bé An 'Còi' từ từ rơi xuống, gương mặt nhợt nhạt đã lấy lại vẻ thanh thản bình yên vốn có. Đứa trẻ hé mở đôi mắt trong veo, nhìn Sơn đầy biết ơn rồi hóa thành một luồng sáng ấm áp bay vút ra ngoài hẻm, quay trở về nhập vào xác phàm đang nằm hôn mê tại bệnh viện.
Sơn lảo đảo quỵ một gối xuống nền gạch sũng nước mưa, tay trái anh siết chặt cây đinh bùa Lỗ Ban vừa rút ra. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn vô lực buông thõng, bả vai phải bốc lên làn khói đen nhạt mang mùi hoại tử thối rữa nồng nặc.
Mẫn Nhi đứng lặng người trong mưa, thanh kiếm gỗ đào tịnh hóa buông xuôi bên hông. Chứng kiến toàn bộ quá trình tịnh hóa đầy nghệ thuật, ôn hòa và đầy lòng nhân từ của Sơn, sự kiêu ngạo và định kiến của nữ pháp sư Mao Sơn hoàn toàn sụp đổ. Cô nhìn vào vệt máu tim rỉ ra trước ngực Sơn, rồi nhìn cánh tay hoại tử của anh. Cô nhận ra mình đã hiểu lầm sâu sắc gã thợ xăm lập dị này.
"Ngươi... ngươi thực sự dùng chính huyết nhục của mình để gánh chịu đau đớn... chỉ để giải thoát cho một vong hồn thường dân sao?" Giọng Mẫn Nhi run rẩy, không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy.
Sơn không đáp. Anh chậm rãi mở bàn tay trái ra.
Cây đinh bùa Lỗ Ban rỉ sét nằm trong lòng bàn tay anh đột ngột rỉ ra một thứ dịch độc màu đen sậm, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của rết đen tà môn. Dưới nhãn quan âm bản từ mắt phải đỏ rực của Sơn, luồng dịch độc đen ấy không rơi xuống đất, mà ngưng tụ lại thành một làn khói độc mỏng manh, uốn lượn và chỉ thẳng về hướng chính Đông—hướng dẫn trực tiếp đến căn biệt thự xa hoa của gã tài phiệt Trịnh Thế Khải ở quận 2.
Sơn siết chặt cây đinh bùa trong tay, khóe miệng rỉ máu khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Thế Khải... món nợ này, Trịnh gia sẽ đòi lại đủ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!