Căn Nhà Ma Ám Quận 5
Mưa đêm Chợ Lớn rỉ rả không ngớt, gột rửa những bảng hiệu neon xanh đỏ nhấp nháy dọc theo các con hẻm sâu hoắm của quận 5. Nước mưa len lỏi qua những rãnh cống, mang theo mùi dầu mỡ, mùi ẩm mốc của những bức tường rêu phong trăm tuổi.
Trịnh Hoài Sơn bước đi cô độc dưới chiếc ô đen rách nát. Bước chân anh vô thanh vô tức, lướt qua những vũng nước đọng mà không hề để lại tiếng động. Cánh tay phải của anh giấu kín dưới tà áo khoác rộng, quấn chặt trong lớp băng gạc đen đẫm dịch hoại tử. Cơn sốt hoại tử từ bả vai phải vẫn âm ỉ thiêu đốt, lan dần lên mang tai, mang theo cái lạnh xám đá thấu xương thịt. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề, lồng ngực trái nhói buốt—di chứng của vết tự đâm tim bằng Cốt Châm để lấy huyết tủy cứu Lâm "Kim" hai đêm trước vẫn chưa hề khép miệng.
Sơn khẽ ho một tiếng khàn đặc, ngón tay trái gõ tạch tạch vào cán ô theo nhịp điệu của một chiếc máy xăm cơ khí. Anh buộc phải rời xưởng rèn của Hùng "Búa" trong đêm nay. Nguồn Sáp dưỡng tịnh hóa Lão Bản Tôn đã cạn kiệt hoàn toàn. Nếu không tích lũy thêm Âm Đức để gọi Hắc Vô Thường Chợ Lớn giao dịch thảo dược âm ty, cánh tay phải chứa phong ấn rồng đen của anh sẽ hoàn toàn hóa đá vĩnh viễn, kéo theo sự sụp đổ của linh hồn Mai Chi đang ký sinh yếu ớt trong bức tượng gỗ tịnh hóa.
Theo tin tình báo từ Kiệt "Lẩu", căn nhà số 44 hẻm cụt quận 5 là nơi xảy ra vụ thảm sát cả gia đình năm người mười năm trước. Kể từ đó, ngôi nhà bị niêm phong bởi những sợi xích sắt rỉ sét của cảnh sát, trở thành một cấm địa tâm linh mà giới giang hồ lẫn thầy pháp địa phương đều không dám bén mảng. Người ta đồn rằng mỗi đêm mưa, từ bên trong ngôi nhà lại vọng ra tiếng khóc thê lương và mùi hương kỳ lạ.
Đứng trước cánh cửa gỗ mục nát bị quấn chặt bởi xích sắt rỉ sét, Sơn dừng bước. Anh đưa bàn tay trái lên, chậm rãi tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ bên mắt phải.
Ngay lập tức, đồng tử mắt phải của anh co rút lại thành một đường thẳng đứng rực sáng sắc đỏ huyết dịch. Nhãn quan âm bản kích hoạt, biến thế giới xung quanh thành một cuộn phim xám xịt đầy ma mị. Sơn hít vào một hơi thật sâu, kích hoạt Khứu giác oán khí.
Giữa mùi ẩm mốc của gỗ mục và mùi rỉ sét của xích sắt, Sơn ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc dị: mùi hương hoa hồng rỉ máu nồng nặc, ngọt lịm nhưng tanh tưởi đến lợm giọng. Đó là mùi của oán khí cực đoan, thứ oán khí sinh ra từ những cái chết oan khuất bị tà thuật ghim chặt vào thớ đất.
"Oán khí nồng đậm thế này... chắc chắn là oán linh ký sinh cấp thấp. Đủ để đổi lấy năm mươi điểm Âm Đức."
Sơn lầm bầm, bàn tay trái thò vào túi áo khoác, siết chặt lấy cây kim xăm Cốt Châm bằng xương quỷ lạnh ngắt. Anh chuẩn bị vạch một nét bùa phá xích để thâm nhập vào trong.
"Đứng yên! Kẻ tà môn ngoại đạo kia, định làm loạn ở địa bàn Chợ Lớn sao?"
Một giọng nói trong trẻo, đanh thép đột ngột vang lên từ phía sau lưng Sơn, cắt ngang tiếng mưa rơi dồn dập trên mái tôn.
Sơn bất động, chậm rãi quay nửa người lại. Dưới ánh đèn đường neon màu vàng bủng, một thiếu nữ khoảng hai mươi hai tuổi đang đứng chắn ngay đầu hẻm cụt. Cô mặc bộ đồ thể thao màu đen năng động, tóc cột cao đuôi ngựa để lộ gương mặt thanh tú nhưng ngập tràn vẻ kiêu ngạo, chính trực. Trên lưng cô đeo một chiếc bao đựng kiếm bọc vải đỏ rực.
Nguyễn Mẫn Nhi—nữ pháp sư trẻ tuổi của phái Mao Sơn Nam Bộ.
Mẫn Nhi nhìn chằm chằm vào Sơn. Ánh mắt cô dừng lại ở cánh tay phải quấn băng gạc đen đang rỉ ra từng giọt dịch đen hôi thối, rồi quét lên mắt phải đỏ rực đồng tử quỷ của anh. Sát khí trong mắt cô lập tức bùng lên.
"Tay phải hoại tử chứa đầy hắc khí tà thần, mắt mang đồng tử quỷ..." Mẫn Nhi lạnh lùng rút thanh Kiếm gỗ đào tịnh hóa từ sau lưng ra. Lưỡi kiếm gỗ đào sét đánh ngàn năm vừa lộ diện đã tỏa ra một luồng chính khí ấm áp, đẩy lui màn sương mù ẩm ướt xung quanh. "Ngươi chính là tà sư của Hắc Long Hội chuyên đi hại người đúng không? Hôm nay gặp được đệ tử Mao Sơn chính tông, ngươi đừng hòng chạy thoát!"
Sơn khẽ thở dài, giọng trầm khàn vô cảm: "Tôi không phải người của Hắc Long Hội. Tránh đường đi, tôi có việc phải làm."
"Nói láo! Kẻ mang tà khí cuồng bạo thế kia mà còn chối cãi? Chịu trói đi!"
Mẫn Nhi không thèm nghe Sơn giải thích. Với tính cách kiêu ngạo và thù ghét tà ma tột độ, cô tin chắc rằng gã thanh niên gầy gò, lầm lì trước mặt là một kẻ luyện tà thuật nguy hiểm cần phải bài trừ vĩnh viễn.
*Vút!*
Mẫn Nhi vung Kiếm gỗ đào tịnh hóa, chém ra một đường kiếm khí màu vàng nhạt rực sáng chính khí chính phái. Luồng kiếm khí xé toạc màn mưa, nhắm thẳng vào bả vai phải hoại tử của Sơn mà lao đến.
Sơn nheo mắt phải đỏ rực. Anh biết lôi pháp và chính khí của kiếm gỗ đào cực kỳ khắc chế tà khí, nếu để nó chém trúng bả vai phải, oán khí rồng đen đang ngủ đông trong người anh sẽ bị kích động bùng phát, gây ra thảm cảnh rò rỉ tà lực cực kỳ nghiêm trọng trước mặt chính phái.
Không chút do dự, Sơn vận chuyển bộ pháp vô thanh. Cơ thể gầy gò của anh khẽ nghiêng sang một bên, lướt đi mềm mại như một cái bóng mờ dưới mưa, né tránh luồng kiếm khí vàng nhạt trong gang tấc. Luồng kiếm khí sượt qua vách tường gạch phía sau, để lại một vết cháy sém khét lẹt.
"Bộ pháp thật nhanh! Nhưng bùa chú Mao Sơn của ta thì ngươi không né được đâu!"
Mẫn Nhi khẽ quát, tay trái rút từ túi bùa chu sa ra ba lá bùa giấy màu vàng. Cô vung tay phóng mạnh, ba lá bùa giấy chu sa bay vút ra, xếp thành một hình tam giác hoàn chỉnh vây hãm Sơn ở giữa.
"Mao Sơn Trấn Ma Trận! Phong!"
Mẫn Nhi kết ấn tay trái, ba lá bùa giấy lập tức bùng cháy ra những ngọn lửa màu vàng rực rỡ, liên kết với nhau tạo thành một bức tường ánh sáng chính khí hình tam giác khóa chặt cử động của Sơn. Luồng chính khí đè nặng lên bả vai phải của Sơn, khiến mảng hoại tử hóa đá nhói đau dữ dội, rỉ ra một dòng dịch đen rát bỏng.
Sơn nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé thịt. Anh biết mình không thể dùng tay phải tê liệt, cũng không thể dùng đến sức mạnh của rồng đen để phá trận vì sẽ chỉ làm tăng thêm hiểu lầm tà môn. Anh buộc phải dùng tay trái.
Sơn rút cây kim xăm Cốt Châm bằng xương ngón tay người chết oan ra khỏi bao da. Cây kim dài xỉn màu tỏa ra một luồng âm khí xám mờ. Sơn tập trung tinh thần, dồn chút linh lực huyết tủy ít ỏi còn sót lại vào đầu kim, vạch nhanh ba nét vẽ phong ma lên không khí trước mặt.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Kỹ thuật Nét vẽ phong ma bộc phát. Những đường chỉ mực bằng linh khí xám bạc ngưng tụ giữa hư không, đâm thẳng vào ba mắt trận của bùa giấy chu sa Mao Sơn. Với tiếng nổ giòn giã như tiếng kính vỡ, bức tường ánh sáng chính khí lập tức rạn nứt rồi tan vỡ thành những đốm lửa tàn lụi dưới màn mưa.
"Cái gì? Dùng kim xương vẽ bùa phá trận pháp Mao Sơn?" Mẫn Nhi kinh hoàng thoái lui một bước. Cô chưa từng thấy thứ tà thuật nào đi nét kỳ dị và chuẩn xác đến như vậy. Sự kiêu ngạo của thiên tài chính phái bị tổn thương, khiến cô quyết định dốc toàn lực.
Cô nâng cao Kiếm gỗ đào tịnh hóa lên trước trán, nhắm mắt tụng chú thần tốc. Những tia chớp màu xanh lam nhạt bắt đầu rít lên khe khẽ dọc theo lưỡi kiếm gỗ đào. Cô đang tụ tụ lôi pháp chính tông, chuẩn bị giáng một đòn lôi phạt cực mạnh để tiêu diệt tận gốc kẻ tà môn.
Sơn cảm nhận được luồng nhiệt lượng hủy diệt đang tích tụ trên đầu kiếm của Mẫn Nhi. Vết bỏng sau lưng anh—di chứng của quá tải linh lực Bạch Hổ—bị chấn động linh lực của lôi pháp kích thích, đột ngột nứt nẻ rỉ ra những dòng máu đỏ tươi thấm đẫm chiếc áo khoác đen rộng.
Anh cắn chặt môi đến bật máu, tay trái siết chặt Cốt Châm, chuẩn bị dùng máu tim vẽ đại trận phong ấn khẩn cấp để tự vệ.
Đúng lúc đó, từ kẽ nứt của cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà ma ám số 44 phía sau lưng Mẫn Nhi, mùi hương hoa hồng rỉ máu đột ngột nồng nặc lên gấp trăm lần, lấn át hoàn toàn mùi khét của lôi điện.
Sơn dùng nhãn quan âm bản nhìn thấy một luồng oán khí màu đen đỏ khổng lồ, rỉ ra từng vệt máu tươi rợn người, đang từ dưới lòng đất trồi lên. Nó ngưng tụ thành một cái bóng đen khổng lồ cao hơn ba mét, gương mặt trống rỗng không ngũ quan nhưng tỏa ra sát khí tột cùng, đang từ từ vươn móng vuốt sắc nhọn từ phía sau lưng Mẫn Nhi hướng thẳng vào cổ họng cô gái.
"Tránh ra! Phía sau cô!" Sơn hét lên một tiếng trầm khàn.
Thế nhưng, Mẫn Nhi quá cố chấp và đang tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đòn lôi phạt. Cô coi lời cảnh báo của Sơn là thủ đoạn hèn nhát để đánh lạc hướng.
"Chết đi, kẻ tà ma ngoại đạo!"
Mẫn Nhi thét lớn, vung thanh Kiếm gỗ đào tịnh hóa rực sáng lôi điện chém thẳng vào bả vai phải hoại tử của Sơn. Đúng khoảnh khắc lưỡi kiếm gỗ đào chạm vào lớp gạc đen rỉ máu của anh, cái bóng đen khổng lồ rỉ máu phía sau cô cũng đồng thời nhe nanh nhọn hoắt, bổ nhào xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!