Nhạc nềnSpook

Hồi Phục Sau Cơn Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa như trút nước xuống dòng kênh đen ngòm của quận 8, gõ sầm sập vào mái tôn rỉ sét của xưởng rèn nằm hẻo lánh ven sông. Tiếng mưa rào rạt, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe liếp tre, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đặc trưng của những đêm bão Chợ Lớn.


Bên trong xưởng, ngọn lửa lò rèn lập lòe hắt ra những quầng sáng màu đỏ cam yếu ớt. Hùng "Búa" kéo lê cái chân phải cứng đờ, nặng nề bước về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ. Chất độc rết đen từ trận chiến trước vẫn còn sót lại trong bắp thịt chân anh, khiến mỗi bước di chuyển đều như có ngàn mũi kim châm buốt vào tận tủy. Hùng nghiến răng, gương mặt ngăm đen nhễ nhại mồ hôi vì nóng và đau. Anh quai chiếc búa tạ Lôi Thần nung đỏ, gõ mạnh một nhịp *cộc* xuống bệ đá phong thủy để kích hoạt luồng lôi hỏa ấm áp, cố át đi tiếng gào thét u u u của những oán linh đang lảng vảng ngoài bờ kênh sương mù.


Khi cánh cửa gỗ hé mở, đập vào mắt Hùng là hai thân ảnh đang nằm bất tỉnh nhân sự trên nền đất sình lầy sũng nước mưa. Sơn quỳ rạp, tay trái vẫn siết chặt lấy cổ áo của Lâm "Kim" như một bản năng bảo vệ cuối cùng trước khi mất đi tri giác.


Hùng "Búa" kinh hoàng ho một tiếng khàn đặc, vội vàng cúi xuống, dùng sức mạnh của một gã thợ rèn hộ pháp để lôi cả hai vào trong. Ngay khi kéo Sơn qua ngưỡng cửa, một mùi hoại tử thối rữa nồng nặc bộc ra từ cánh tay phải của anh, xộc thẳng vào mũi Hùng. Mùi thịt thối quyện với mùi bùn đất ẩm ướt và sương đen âm ty lạnh ngắt tạo thành một thứ tử khí kinh tởm, khiến ngọn lửa lò rèn đang cháy bỗng chốc thu nhỏ lại, chuyển sang màu xanh lam tà dị.


"Mẹ kiếp, sương đen ăn mòn đến tận xương rồi sao Sơn?"


Hùng lầm bầm chửi thề một tiếng đầy lo lắng. Anh đóng sầm cửa lại, cài then sắt bọc bùa chú trấn quỷ để cô lập xưởng rèn khỏi sự dòm ngó của Đội 11 ngoài ngõ.


Hùng đặt Sơn và Lâm "Kim" nằm cạnh bệ đá lò rèn rực lửa. Lúc này, chân phải của Hùng bắt đầu co giật dữ dội, độc rết đen bốc lên một làn khói màu tím nhạt. Không chút do dự, Hùng vung chiếc búa tạ Lôi Thần đã được nung đỏ hồng, áp sát phần cán búa nóng bỏng vào bắp chân mình. Tiếng thịt da cháy xèo xèo vang lên cùng mùi khét lẹt. Hùng nghiến chặt răng đến bật máu môi, dùng hỏa khí cực hạn của lò rèn để cưỡng ép tịnh hóa tà độc rết đen còn sót lại. Khi luồng tà khí tím tan biến hoàn toàn dưới lôi hỏa, gã thợ rèn thở hắt ra một hơi, mồ hôi tuôn như tắm, lảo đảo ngồi bệt xuống đất để chăm sóc cho hai người kia.


Lâm "Kim" nằm bên cạnh, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Vết sẹo xăm chữ Vạn mờ nhạt rỉ máu nhẹ trước ngực cậu đang nhấp nháy luồng ánh sáng đỏ vàng ấm áp của máu tim huyết tủy. Nhờ nghi thức tịnh hóa nghịch thiên của Sơn ở hầm hoang, tà độc trong người Lâm đã được cô lập hoàn toàn, cứu mạng cậu khỏi cái chết thối rữa cận kề. Hùng "Búa" dùng một chiếc khăn ấm, cẩn thận lau sạch lớp vôi sống sủi bọt dính trên mặt và quần áo rách nát của Lâm, thở phào khi thấy mạch đập của cậu đã dần ổn định.


"Ư... chói..."


Một tiếng rên rỉ trầm khàn vang lên từ phía Sơn. Đồng tử quỷ bên mắt phải của anh từ từ khép lại, nhường chỗ cho tròng mắt đen xám mệt mỏi khi anh gượng dậy. Cơn đau từ vết thương tự đâm ở ngực trái nhói lên dữ dội như muốn bẻ gãy xương sườn. Nhưng điều kinh khủng nhất vẫn là cánh tay phải.


Sơn nhìn xuống cánh tay mình. Lớp băng gạc đen quấn quanh tay đã bị sương đen âm giới ăn mòn rách nát, để lộ mảng da thịt hoại tử hóa đá xám ngắt hoàn toàn, lan rộng thêm năm centimet lên tận bả vai phải. Cánh tay ấy giờ đây lạnh ngắt như đá mộ cổ, cứng đờ và hoàn toàn mất đi cảm giác cử động. Những đường gân đen rỉ ra dịch đen hôi thối, chực chờ ăn mòn vào tận tim phổi anh.


"Sơn! Mày tỉnh rồi à?" Hùng "Búa" gượng đứng dậy, đưa cho Sơn một hũ gốm nhỏ màu nâu xỉn. "Tiệm xăm cũ của mày bị thiêu rụi hoàn toàn rồi. May mà tao kịp gom mớ di vật này về đây. Đây là hũ sáp dưỡng cuối cùng của Lão bản Tôn."


Sơn đón lấy hũ Sáp dưỡng tịnh hóa Lão Bản Tôn bằng bàn tay trái run rẩy. Anh dùng ngón tay vét sạch những giọt sáp màu xanh lục sẫm cuối cùng còn sót lại ở đáy hũ. Thứ sáp dưỡng đặc chế từ Huyết Linh Chi tỏa ra mùi thảo dược khô ấm áp, át đi mùi hoại tử khét lẹt trong phòng rèn.


Khi Sơn bôi sáp lên bả vai phải và những vết bỏng cháy rỉ máu sau lưng do quá tải linh lực Bạch Hổ, một cảm giác bỏng rát như lửa tạt nhưng ngay sau đó là cái lạnh thấu xương lan tỏa khắp da thịt. Mảng hóa đá xám xịt tạm thời ngừng lan rộng, dịch đen ngưng chảy, nhưng Sơn biết đây chỉ là biện pháp trì hoãn tạm thời. Nguồn sáp dưỡng đã hoàn toàn cạn kiệt, tiệm xăm cũ đã thành tàn tro, và nguồn cung thảo dược âm ty của anh đã đứt đoạn.


*Cộc... cộc...*


Từ trong góc tối của xưởng rèn, một tiếng kêu nhỏ vang lên. Chú mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu bước ra, bước đi hơi khập khiễng do vết bỏng nhẹ ở chân trước từ trận chiến trước. Hắc Miêu nhảy lên chiếc bàn gỗ bên cạnh lò rèn, nơi đặt bức tượng gỗ chứa linh hồn Trịnh Mai Chi.


Do Sơn bị kiệt quệ linh lực, kết giới khóa phách quanh bức tượng gỗ bị suy yếu, khiến một luồng oán khí màu đỏ nhạt bắt đầu rò rỉ ra ngoài thớ gỗ. Hắc Miêu kêu nhỏ một tiếng, móng vuốt sắc bén của nó đột ngột rực lên ánh sáng xanh lục tịnh hóa nhẹ nhàng. Chú mèo đen nhẹ nhàng cào nhẹ lên bề mặt bức tượng gỗ, dùng linh lực mèo âm phủ để kìm hãm luồng oán khí rò rỉ, bảo vệ linh hồn Mai Chi không bị tà thần định vị.


Sơn nhìn em gái ngủ say trong tượng gỗ, lòng dằn vặt khôn nguôi. Anh cố gắng cầm cây kim xăm Cốt Châm bằng tay trái, định đi một nét tịnh hóa lên bả vai phải để gia cố phong ấn rồng đen. Thế nhưng, di chứng hoại tử và sự cạn kiệt linh lực dưới một phần trăm khiến bàn tay trái của anh run rẩy dữ dội. Đầu kim xương quỷ trượt đi trên da thịt, rạch ra một đường máu đỏ tươi vô dụng.


"Đừng cưỡng ép nữa Sơn!" Hùng "Búa" cản lại. "Linh lực của mày đã cạn sạch rồi. Bây giờ mày mà động kim, rồng đen sẽ nuốt chửng linh hồn mày ngay lập tức!"


Sơn thở dốc, buông thõng cây kim xăm xuống đất. Anh biết Hùng nói đúng. Oán khí rồng đen dưới da tay phải đang gầm rú vô hình, liên tục thì thầm vào tai anh những lời dụ dỗ khát máu, yêu cầu anh hãy hiến tế sinh mạng phàm nhân để chữa lành vết thương hoại tử.


Sơn nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng theo tư thế kiết già bên cạnh lò rèn ấm áp. Anh bắt đầu nhẩm trì chú Đại Bi Chú của Phật giáo Chợ Lớn. Tiếng chân ngôn trầm ấm, thanh tịnh vang lên đều đặn trong không gian ngập khói lò rèn, tạo thành một luồng năng lượng tịnh tâm vô hình, đè ép luồng oán khí cuồng bạo của rồng đen lùi sâu vào phong ấn huyết mạch.


Đúng lúc đó, Lâm "Kim" gượng dậy từ chiếc giường tre. Nhờ khế ước máu tim ràng buộc mệnh vận, cậu cảm nhận được một phần cơn sốt hoại tử rát bỏng của Sơn đang truyền qua vết sẹo xăm chữ Vạn trên ngực mình. Lâm nhìn cánh tay phải hóa đá xám ngắt của Sơn, nhìn hũ sáp dưỡng rỗng không dưới đất, và nhận ra tiệm xăm cũ—nơi dung thân duy nhất của họ—đã không còn.


Nỗi dằn vặt và lòng kính phục tột cùng dâng lên trong lồng ngực cậu thiếu niên hai mươi tuổi. Lâm "Kim" gượng sức bước xuống giường, đôi chân còn run rẩy vì độc rết đen. Cậu tiến về phía Sơn, dứt khoát quỳ sụp xuống nền đất đầy tro than và bụi sắt của xưởng rèn.


"Sư phụ..." Lâm "Kim" khàn giọng, hai tay dập đầu sát đất trước mặt Sơn. "Xin hãy để con được chính thức mài mực dẫn linh, học nghệ thuật Huyết Họa của Trịnh gia. Con không muốn làm gánh nặng nữa. Con muốn cùng sư phụ gánh vác huyết nợ này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!