Thoát Khỏi Vùng Đất Âm
Ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin dã chiến của Trung tá Nguyễn Minh quét qua vết xăm rỉ máu trên ngực Lâm "Kim", dừng lại ở bàn tay trái đang cầm Cốt Châm rực đỏ của Sơn. Luồng sáng mạnh đến mức khiến bụi xi măng, tàn tro của những con rết đen và cả làn khói vôi sống đang sủi bọt sùng sục dưới hầm ngầm hiện lên rõ mồn một, tựa như những hạt sương độc lơ lửng giữa hư không. Mùi vôi sống sủi bọt nồng nặc quyện chặt lấy mùi tà khí rết đen cháy khét tạo thành một thứ hỗn hợp nghẹt thở, bám lấy cổ họng Sơn, bỏng rát và tanh hôi.
"Trịnh Hoài Sơn. Hạ vũ khí xuống. Cậu đã bị bao vây." Giọng nói của Trung tá Nguyễn Minh vang lên, trầm tĩnh nhưng mang theo một sức nặng uy nghiêm không thể chối từ. Cổ tay ông, nơi đeo chiếc vòng bạc khắc chữ Vạn, đang rực lên từng luồng sáng ấm áp, chính trực, trực tiếp ép luồng hắc khí lởn vởn quanh góc hầm phải co cụm lại.
Đứng bên cạnh Minh, Đại úy Lê Tuấn—gã cảnh sát hình sự phàm trần—đang siết chặt khẩu súng ngắn K59, ánh mắt gã dán chặt vào gương mặt đẫm mồ hôi và máu của Sơn. Tuấn không nhìn thấy oán khí, gã chỉ thấy một hiện trường đổ nát kinh hoàng, một thanh niên bất tỉnh nhân sự rỉ máu trước ngực, và Sơn—kẻ tình nghi nguy hiểm nhất mà gã đã truy đuổi suốt nhiều ngày qua—đang lăm lăm cây kim xương quỷ kỳ dị trên tay.
Sơn quỳ trên đống gạch vụn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau từ ngực trái—nơi anh vừa tự đâm kim lấy máu tim để thực hiện nghi thức xăm tịnh hóa nghịch thiên cứu Lâm—nhói lên từng cơn như muốn xé rách tâm thất. Nhưng nỗi kinh hoàng thực sự lại nằm ở cánh tay phải. Cánh tay phải hoại tử, giờ đây đã hóa đá xám ngắt hoàn toàn lên tận bả vai Sơn, lạnh ngắt như một tảng đá dưới đáy mộ cổ và hoàn toàn mất đi cảm giác cử động. Đồng tử quỷ bên mắt phải Sơn đang rực đỏ, không hề có kính áp tròng che giấu, phản chiếu ánh sáng đèn pin của cảnh sát thành một quầng sáng màu huyết dịch dữ tợn.
"Trung tá... thiết bị quét oán khí... nó đang vượt ngưỡng báo động!" Một đặc nhiệm Đội 11 đứng phía sau Nguyễn Minh lắp bắp báo cáo, tay chỉ vào chiếc màn hình radar cầm tay đang nhấp nháy đỏ liên tục. "Luồng tà khí này... nó không phải của tà sư thông thường. Nó là tà thần cách!"
Nguyễn Minh khẽ nheo mắt. Ông là người của thế giới siêu nhiên, ông biết rõ đồng tử quỷ đỏ rực và cánh tay hóa đá của Sơn đại diện cho điều gì. Đó là dấu vết của phong ấn rồng đen—thứ tà lực thượng cổ mà dòng họ Trịnh gác đền đã dùng cả tính mạng để kìm hãm.
"Cậu Sơn, tôi biết cậu vừa cứu người." Nguyễn Minh tiến lên một bước, khẩu súng lục đặc chế bắn đạn bạc bọc bùa chú tịnh hóa của ông chĩa thẳng vào Sơn. "Nhưng việc cậu phá vỡ Quy tắc Máu Tim Cấm Chia, sử dụng tà lực phong ấn và gây ra các vụ án mạng tà sư địa phương đã vượt quá giới hạn của luật pháp siêu nhiên quốc gia. Đầu hàng đi. Đội 11 sẽ đảm bảo an toàn cho đệ tử của cậu."
Sơn nhìn xuống Lâm "Kim" đang nằm thoi thóp bên cạnh. Vết sẹo xăm mờ nhạt rỉ máu trên ngực Lâm đang nhấp nháy ánh sáng đỏ vàng ấm áp của máu tim huyết tủy, chứng minh linh hồn cậu đã tạm thời được giữ lại. Nhưng nếu Sơn đầu hàng, nếu anh bị giam vào ngục tối của Đội 11, ai sẽ bảo vệ Trịnh Mai Chi—em gái anh—đang gửi hồn trong bức tượng gỗ tịnh hóa tại tiệm xăm? Ai sẽ ngăn chặn đại trận tế đàn của Trịnh Thế Khải đang âm thầm vận hành dưới lòng thành phố? Anh không thể bị bắt. Tuyệt đối không thể.
Sơn khẽ ho ra một ngụm máu đen, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, trầm khàn: "Đảm bảo an toàn? Các người bảo vệ được long mạch Chợ Lớn, hay bảo vệ được em gái tôi trước sự săn lùng của tà thần? Nguyễn Minh, luật pháp của các người... không gánh nổi huyết nợ của Trịnh gia."
Ngay khi từ cuối cùng vừa dứt, Sơn dùng bàn tay trái run rẩy đưa lên mắt trái, dứt khoát giật phăng chiếc kính áp tròng huyết nhãn còn lại ra.
Khi chiếc kính áp tròng rơi xuống đất, nhãn quan của Sơn hoàn toàn thay đổi. Thế giới xung quanh anh biến thành một cuộn phim âm bản xám xịt, lạnh lẽo. Những luồng oán khí màu tím đen, những tia sét lôi điện màu xanh lam từ vũ khí của Đội 11, và cả luồng sinh khí đỏ rực của các đặc nhiệm hiện lên rõ ràng như những đường chỉ sáng.
Sơn dồn chút linh lực kiệt quệ dưới hai phần trăm còn sót lại vào đầu kim Cốt Châm. Anh vung tay trái, rạch một đường dứt khoát vào khoảng không khí trước mặt.
"Mở!"
Một tiếng *xoẹt* sắc lẹm vang lên, không khí trước mặt Sơn rạn nứt ra như một tấm gương bị đập vỡ, lộ ra một khe nứt đen kịt, tỏa ra luồng sương đen lạnh thấu xương và tiếng gào thét u u u của vạn vong hồn dã quỷ. Đó chính là cổng vào Vùng đất âm Chợ Lớn—không gian gương âm bản phản chiếu đô thị đời thực nhưng không một bóng người sống.
"Cậu ta muốn trốn vào Vùng đất âm! Bắn!" Trung tá Nguyễn Minh hét lớn.
Đoành! Đoành! Đoành!
Hàng loạt tiếng súng nổ vang dội hầm ngầm. Những viên đạn bạc bọc bùa chú tịnh hóa của Đội 11 xé toạc màn đêm, bắn ra những luồng ánh sáng vàng rực rỡ nhằm khóa chặt khe nứt không gian. Đại úy Lê Tuấn cũng nổ súng, những viên đạn chì phàm trần găm sầm sập vào đống gạch vụn sau lưng Sơn.
Sơn không hề quay đầu lại. Anh dùng tay trái túm lấy cổ áo Lâm "Kim", lôi mạnh người đệ tử lao thẳng vào khe nứt đen kịt ngay trước khi luồng đạn tịnh hóa của Nguyễn Minh kịp chạm vào da thịt họ.
Một cảm giác lạnh buốt đến tê dại bao trùm lấy toàn thân Sơn khi anh bước qua ranh giới âm dương. Khe nứt không gian lập tức đóng sập lại phía sau họ, nuốt chửng ánh sáng đèn pin và tiếng súng gầm rú của Đội 11, trả lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người.
Sơn ngã nhào xuống nền đất lạnh ngắt của Vùng đất âm Chợ Lớn.
Anh lảo đảo đứng dậy, kéo theo Lâm "Kim" đang hôn mê sâu. Nhìn quanh, Sơn thấy mình vẫn đang đứng trong tầng hầm của khu chung cư hoang quận 10, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Những mảng tường gạch đổ nát, những thanh xà gồ cháy sém đều mang một màu xám xịt của tro tàn. Không có ánh đèn pin của cảnh sát, không có tiếng loa phóng thanh, chỉ có một màn sương đen đặc quánh, lờ lững trôi và liên tục ăn mòn sinh khí của người sống.
Cánh tay phải hoại tử của Sơn lập tức phản ứng dữ dội với sương đen âm giới. Thứ sương mù oán hận này như ngửi thấy mùi đồng loại, chúng điên cuồng lao vào bám chặt lấy lớp băng gạc rách nát trên tay anh, khiến mảng hóa đá xám ngắt bắt đầu bốc lên mùi hôi thối dữ dội của xác thối bị phân hủy. Cơn đau rát bỏng chạy dọc từ bả vai phải lên đến tận mang tai, khiến Sơn lảo đảo, suýt nữa thì quỵ xuống.
"Sư... sư phụ..." Lâm "Kim" khẽ rên rỉ. Do khế ước máu tim vừa được thiết lập, Lâm cũng cảm nhận được một phần cơn sốt hoại tử của Sơn truyền sang, gương mặt cậu co rúm lại vì đau đớn dù mắt vẫn nhắm nghiền.
"Ráng chịu đựng, Lâm. Chúng ta phải đi tiếp." Sơn khàn giọng nói, tay trái siết chặt bả vai Lâm, kéo cậu tiến về phía cầu thang dẫn lên trên.
Bước ra khỏi hầm ngầm, Sơn kinh hoàng nhận ra Vùng đất âm Chợ Lớn nguy hiểm hơn anh tưởng. Trên đường phố xám xịt của quận 10, những tòa nhà chọc trời hiện lên như những nấm mồ khổng lồ không một bóng đèn. Sương đen cuồn cuộn chảy dọc các con lộ như những dòng sông chết. Thỉnh thoảng, từ trong các góc tối của hẻm sâu, những bóng đen không rõ hình dạng—các ác linh cấp cao lang thang—đang đưa những con mắt đỏ rực nhìn về phía hai người, thèm khát sinh khí phàm nhân ít ỏi tỏa ra từ họ.
Nhưng mối đe dọa lớn nhất không đến từ các ác linh hoang dã này.
Tạch... tạch... tạch...
Một tiếng động máy móc quen thuộc đột ngột vang lên từ phía không gian cõi dương, vọng qua ranh giới âm dương mỏng manh. Sơn giật mình nhìn lên. Qua nhãn quan âm bản, anh thấy một luồng sóng quét năng lượng màu vàng nhạt đang liên tục quét qua không gian gương từ phía cõi thực.
Trung tá Nguyễn Minh và Đội 11 không hề bỏ cuộc. Họ đang di chuyển song song với Sơn ở cõi dương, sử dụng thiết bị dò oán khí công nghệ cao để định vị luồng hắc khí rò rỉ từ cánh tay hoại tử của anh.
"Định vị được mục tiêu! Hướng chín giờ, cách năm mươi mét trong không gian gương!" Giọng nói của một đặc nhiệm Đội 11 vang lên rõ mồn một từ phía cõi dương.
Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Trung tá Nguyễn Minh từ cõi dương đã bắn đạn bạc bọc bùa tịnh hóa trực tiếp vào không gian. Viên đạn xé rách ranh giới âm dương, hóa thành một luồng ánh sáng vàng rực rỡ quét qua Vùng đất âm, thiêu rụi toàn bộ sương đen trên đường đi của nó và hướng thẳng về phía Sơn.
Sơn hoảng hốt, anh cố gắng dùng một lá bùa ẩn thân thông thường giắt bên hông để che giấu hành tung. Nhưng khi luồng sóng quét của radar Đội 11 chạm vào lá bùa, dương khí cực mạnh của thiết bị lập tức kích nổ lá bùa giấy thành một đốm lửa xám vô dụng. Sức ép từ vụ nổ bùa khiến Sơn loạng choạng, ngực trái rỉ thêm máu tươi.
"Không ổn. Thiết bị của chúng quá mạnh, bùa chú thông thường không thể ngụy trang nổi." Sơn nghiến răng tính toán. Linh lực của anh chỉ còn dưới hai phần trăm, tay phải thì tê liệt hoàn toàn, anh không thể duy trì kết giới ẩn thân bằng phương pháp thông thường.
Anh phải dùng đến thủ đoạn thám thính và ngụy trang bóng tối.
Sơn tập trung chút linh lực huyết tủy ít ỏi còn lại vào hình xăm rồng đen trên cánh tay phải hoại tử. Anh nhắm mắt, nhẩm khẩu quyết Trịnh gia, sai bảo bóng đen sinh ra từ oán khí rồng đen.
"Ảnh Quỷ... Xuất thế!"
Từ dưới bóng của Sơn trên nền đất xám xịt, một luồng khói đen đặc quánh tự ngưng tụ lại thành một bóng đen không có hình dạng cố định, hai con mắt đỏ rực ma mị rực sáng. Ảnh Quỷ rít lên một tiếng không ra tiếng, hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của Sơn do bị xích sắt bùa chú kiềm chế.
"Đi hướng ngược lại. Phát tán oán khí giả để đánh lạc hướng radar của chúng." Sơn truyền ý niệm.
Ảnh Quỷ lập tức lao vút đi trong bóng tối, hướng về phía Đông của quận 10, liên tục giải phóng các luồng tà khí cuồng bạo giả lập khí tức của Sơn.
Phương pháp này ngay lập tức phát huy tác dụng. Trên thiết bị quét của Đội 11 ở cõi dương, luồng hắc khí đột ngột chia làm hai ngả di chuyển với tốc độ cực nhanh.
"Báo cáo! Mục tiêu phân tách! Một luồng oán khí đang di chuyển về phía bến xe quận 10!" Tiếng đặc nhiệm báo cáo đầy hỗn loạn vang lên.
"Đội 1 đuổi theo luồng oán khí phía Đông! Đội 2 tiếp tục phong tỏa các cổng ranh giới!" Nguyễn Minh ra lệnh đầy quyết đoán.
Sơn tranh thủ cơ hội, vác Lâm "Kim" luồn lách qua các con hẻm nhỏ hẹp của Chợ Lớn trong không gian gương. Anh biết rõ địa lý của khu vực này như lòng bàn tay. Anh đang hướng về phía kênh rạch quận 8, nơi có xưởng rèn ven sông của Hùng "Búa"—nơi an toàn duy nhất mà anh có thể trú ẩn lúc này.
Nhưng Trung tá Nguyễn Minh là một đối thủ cực kỳ lão luyện. Ông nhanh chóng nhận ra sự bất thường khi luồng oán khí phía Đông di chuyển quá nhanh và không hề có phản ứng vật lý.
"Đó là quỷ ảnh phân thân! Bản thể của Sơn vẫn đang di chuyển dọc theo tuyến kênh hướng về quận 8! Bắn đạn bùa chú phong tỏa cổng ranh giới chính Đông và chính Nam!" Nguyễn Minh thét lớn.
Đoành! Đoành!
Hai viên đạn bạc tịnh hóa xuyên qua không gian gương, nổ tung ngay trước mặt Sơn, hóa thành hai bức tường ánh sáng vàng rực rỡ khắc đầy chữ bùa chú chính tông, chặn đứng lối thoát của anh tại ngã tư đường xám xịt. Ánh sáng tịnh hóa từ hai bức tường tỏa ra sức nóng kinh người, bắt đầu thiêu rụi lớp sương đen xung quanh và ăn mòn vào da thịt của Sơn.
Đúng lúc đó, một viên đạn tịnh hóa lạc từ phía cõi dương quét qua không gian gương, hướng thẳng về phía lồng ngực của Lâm "Kim" đang bất tỉnh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Sơn không thể né tránh. Anh cắn chặt răng, tay trái vạch nhanh một đường máu rỉ ra từ vết thương ngực trái lên không khí, thi triển kỹ thuật ngụy trang tối thượng.
"Phân thân mực vẽ... Chặn cho ta!"
Từ mảng da vai trái của Sơn, một lượng mực xăm đen ngòm rỉ ra, tự động ngưng tụ lại thành một ảo ảnh bằng mực mang hình dáng của Sơn. Phân thân mực vẽ lao lên trước, dùng tấm lưng mực đỡ trọn cú bắn bùa chú của Đội 11.
Uỳnh!
Viên đạn tịnh hóa nổ tung ngay trên lưng phân thân. Luồng ánh sáng vàng thiêu rụi hoàn toàn ảo ảnh mực vẽ trong vòng mười giây, biến nó thành một vũng mực đen ngòm tan chảy dưới đất. Nhưng vụ nổ cũng tạo ra một lực phản chấn cực mạnh, hất văng bản thể của Sơn và Lâm "Kim" ngã nhào ra đất.
Sơn hộc ra một ngụm máu tươi lớn, mắt phải rực đỏ rỉ ra từng giọt máu đỏ tươi (mắt phải rỉ máu đỏ) do tinh thần lực bị quá tải cực hạn khi phải duy trì nhãn quan âm bản liên tục dưới áp lực của tịnh hóa trận.
"Sư... sư phụ..." Lâm "Kim" khẽ rên rỉ, vết xăm chữ Vạn trên ngực cậu nhấp nháy liên tục, chia sẻ một phần nỗi đau rách nứt linh phách từ Sơn.
Sơn nhìn hai bức tường ánh sáng bùa chú đang khép dần lại, bịt kín mọi lối thoát phong thủy. Ở cõi dương, tiếng bước chân của đặc nhiệm Đội 11 đã tiến sát ngay bên ngoài vách tường không gian gương.
Anh không còn đường lui. Anh bắt buộc phải phản công bằng cách tàn khốc nhất.
Sơn dùng bàn tay trái run rẩy bám chặt lấy vết thương hoại tử đang rỉ máu đen trên bả vai phải. Anh cưỡng ép bóp mạnh, khiến thứ máu hoại tử đen ngòm, hôi thối—chứa đầy oán khí của rồng đen bị dồn nén—phun trào ra đầy lòng bàn tay trái.
Anh trộn thứ máu hoại tử đen kịt đó với lượng linh mực pha máu tim còn sót lại trong Hũ mực Vạn Linh giắt bên hông, tạo thành một thứ dung dịch lai tạp đầy tà dị và điên cuồng.
"Mực máu tát quỷ... Phá trận cho ta!"
Sơn hét lớn, vung mạnh tay trái, hắt toàn bộ lượng mực máu hoại tử về phía bức tường ánh sáng bùa chú và ống kính cảm biến của thiết bị dò oán khí phía cõi dương.
Uỳnh!
Một vụ nổ linh lực tịnh hóa và oán khí bùng nổ dữ dội ngay tại ranh giới âm dương. Thứ mực máu hoại tử mang tính âm cực hạn va chạm với dương khí chính phái của bùa chú Đội 11, tạo thành một làn khói đen kịt, nhớp nháp bám chặt lấy bề mặt không gian gương. Làn khói đen này không chỉ dập tắt hoàn toàn ánh sáng của bức tường bùa chú, mà còn trực tiếp làm nhòe và vô hiệu hóa ống kính dò nhiệt tâm linh của các thiết bị quét phía Nguyễn Minh.
"Báo cáo! Thiết bị quét bị ô nhiễm tà khí hoại tử! Toàn bộ màn hình bị nhiễu sóng, không thể định vị!" Tiếng đặc nhiệm Đội 11 vang lên đầy hoảng loạn ngoài cõi dương.
"Rút lui khẩn cấp! Luồng tà khí này đang ăn mòn linh lực của thiết bị!" Nguyễn Minh ra lệnh đầy tức giận.
Sơn tận dụng vài giây hỗn loạn ngắn ngủi đó. Anh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt nhói như vỡ tim, vác Lâm "Kim" lao qua bức tường bùa chú đã bị làm nhòe, chạy điên cuồng qua các con hẻm xám xịt của quận 8 dọc theo tuyến kênh rạch.
Ý chí sinh tồn và lời hứa bảo vệ đệ tử là thứ duy nhất giữ cho đôi chân Sơn không quỵ xuống. Nửa thân người bên phải của anh đã hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt như đá, trong khi lưng anh nóng rực như bị lửa đốt.
Đến một con hẻm nhỏ hẻo lánh ven sông quận 8, Sơn phát hiện ra một điểm yếu phong thủy mỏng manh của ranh giới âm dương—nơi có long mạch nhỏ của dòng sông bảo hộ làm giảm độ bám của sương đen Vùng đất âm.
Sơn dùng chút tàn lực cuối cùng, cầm Cốt Châm vạch một đường thẳng đứng lên không khí, rạch rách màn sương xám xịt của Vùng đất âm để mở ra một lối thoát nhỏ quay lại dương thế.
Sơn và Lâm "Kim" đổ ập qua khe nứt, ngã lăn lóc trên nền đất sình lầy ướt sũng của con hẻm nhỏ ven sông quận 8.
Cơn mưa tầm tã của cõi thực lập tức trút xuống gương mặt đẫm máu của Sơn. Ánh đèn neon màu vàng bủng từ cây cầu gỗ mục hắt lên những vũng nước mưa nhão nhoét, phản chiếu một không gian thực tại đầy ẩm ướt nhưng ấm áp dương khí.
Sơn lết từng bước một trên mặt đất bùn nhão, tay trái kéo lê Lâm "Kim". Trước mắt anh, cánh cửa gỗ cũ kỹ của xưởng rèn ven sông hiện ra dưới ánh lửa đỏ lò rèn ấm áp đang lập lòe qua khe cửa.
Nhưng cơ thể anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng. Vết thương hoại tử bị sương đen ăn mòn bốc lên mùi hôi thối dữ dội, bả vai phải xám ngắt rạn nứt ra từng vệt máu đen lạnh buốt.
Sơn lảo đảo, tay trái buông thõng. Anh đổ ập người xuống nền đất sình lầy ngay trước cánh cửa gỗ của xưởng rèn, mắt phải rực đỏ mệt mỏi khép lại, chìm hoàn toàn vào bóng tối vô thức trước khi kịp gõ cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!