Nhạc nềnSpook

Nét Vẽ Nghịch Thiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú rơi tự do xé toạc màn sương đen của không gian âm bản. Tiếng bê tông cốt thép gãy đổ rầm rầm bên tai Trịnh Hoài Sơn như tiếng sấm rền từ lòng đất. Trong khoảnh khắc trọng lực kéo tuột cả cơ thể xuống vực sâu tối tăm của khu chung cư hoang quận 10, Sơn chỉ kịp dùng cánh tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác—vươn ra ôm chặt lấy bả vai Lâm "Kim". Anh dùng chính tấm lưng đang bỏng rát rỉ máu của mình làm tấm lá chắn sống, cuộn tròn người lại để che chở cho người đệ tử tập sự đang bất tỉnh.


Uỳnh!


Cú va chạm cực mạnh nện thẳng Sơn xuống nền đất ẩm ướt của tầng hầm bên dưới. Đất đá, bụi xi măng và những mảng vữa vỡ vụn đổ ập xuống như muốn chôn sống cả hai thầy trò. Sơn hộc ra một ngụm máu tươi, lồng ngực ê ẩm như bị một chiếc búa tạ ngàn cân nện rách. Cơn đau từ ngực trái—vết thương cũ do anh tự trích máu tim—co rút dữ dội, khiến anh tưởng như tim mình vừa ngừng đập trong một nhịp thở dài.


Sơn ho sặc sụa, cố gắng đẩy một khúc xà gồ cháy sém đang đè lên hông ra. Không khí dưới hầm ngầm này nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi vôi sống sủi bọt rò rỉ từ tầng trên, và một thứ mùi tanh hôi kinh tởm khác: mùi ngải độc rết đen của Ba Cụt. Khắp nơi tối đen như mực, chỉ có nhãn quan âm bản từ mắt phải rực đỏ của Sơn đang phản chiếu thế giới dưới dạng một cuộn phim xám xịt đầy ma mị.


"Lâm... Lâm! Tỉnh lại đi!"


Sơn khàn giọng gọi, tay trái sờ soạng trong đống đổ nát bên cạnh. Lâm "Kim" nằm đó, cơ thể gầy gò co quắp lại như một con tôm bị nướng trên lửa. Dưới nhãn quan âm bản, Sơn kinh hoàng phát hiện ra luồng tà khí màu tím đen từ những sợi xích sắt tẩm độc rết đen ban nãy đã hoàn toàn ngấm sâu vào da thịt của Lâm.


Những đường gân máu màu đen xì bắt đầu nổi rộp lên, bò lổm ngổm từ cổ áo rách nát của cậu, lan nhanh lên cằm rồi hướng thẳng về phía thái dương. Da thịt ở ngực Lâm bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng nhớp nháp, bốc lên mùi thối rữa của xác chết bị phân hủy. Tà độc của Ba Cụt đã xâm nhập vào tận mạch máu, bắt đầu ăn mòn lục phủ ngũ tạng của cậu thiếu niên hai mươi tuổi.


"Sư... sư phụ..." Lâm "Kim" gượng mở mắt, đồng tử của cậu dại đi, môi mấp máy đầy đau đớn. "Con... nóng quá... trong người con... như có hàng vạn con rết đang cắn xé..."


"Đừng nói nữa! Giữ hơi thở đều cho ta!" Sơn nghiến răng, lòng bàn tay trái của anh áp chặt vào trán Lâm, nhưng nhiệt độ từ trán cậu nóng rực như một lò than đang cháy.


Tà khí của Hồn ma Ba Cụt vẫn đang lởn vởn trong bụi mù của hầm ngầm. Tiếng cười khàn khàn, dính dấp của lão tà sư vang vọng từ những góc tối khuất lấp: *"Trịnh Hoài Sơn... mày cứu được xác nó, nhưng linh hồn và huyết tủy của nó đã thuộc về tế đàn của tao! Chỉ nửa canh giờ nữa, tà độc rết đen sẽ cắn nát tim gan nó, biến nó thành một cái xác thối rữa... Ha ha ha! Mày bất lực rồi!"*


Sơn nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mặt, đồng tử quỷ bên mắt phải rực sáng sát khí lạnh lẽo. Anh biết Ba Cụt nói đúng. Tà độc này đã ngấm quá sâu, bùa chú giấy thông thường hay linh lực tịnh hóa từ xa hoàn toàn vô dụng. Muốn giữ mạng cho Lâm "Kim", anh bắt buộc phải dùng Kỹ thuật Đi Nét Tịnh Hóa để cô lập và trục xuất tận gốc luồng tà khí đang bò sát tim cậu.


Nhưng muốn đi nét tịnh hóa, anh cần linh mực. Hũ mực tro cốt sơ cấp mang theo đã bị vỡ nát trong cú rơi ban nãy, thứ dung dịch đen ngòm đã thấm vào đất đá vụn. Cánh tay phải phong ấn rồng đen của anh thì hoàn toàn vô lực, mảng hoại tử hóa đá xám ngắt đã lan rộng lên tận bả vai, lạnh ngắt như một tảng đá dưới đáy mộ cổ.


Sơn nhìn xuống lồng ngực đang phập phồng của đệ tử, rồi nhìn vào bàn tay trái duy nhất còn cử động được của mình. Ánh mắt anh dừng lại ở cây kim xăm Cốt Châm bằng xương quỷ đang cắm trên Máy xăm Lôi Chấn, và chiếc Hũ mực Vạn Linh bằng gốm âm ty giắt bên hông vẫn còn nguyên vẹn.


Anh phải dùng đến bài tẩy cuối cùng. Một bài tẩy mang cái giá tàn khốc mà tổ tiên Trịnh gia đã nghiêm cấm bằng một điều luật sắt đá: Quy tắc Máu Tim Cấm Chia.


*"Không được dùng máu tim của chính mình làm chất dẫn để xăm tịnh hóa cho người khác, trừ khi ngươi chấp nhận chia sẻ sinh mệnh lực, gánh chịu một phần quả báo và ràng buộc mệnh vận hai linh hồn vào nhau vĩnh viễn."* Lời răn dạy của cha anh, Trịnh Minh Đường, vang lên trong ký ức như một tiếng chuông cảnh tỉnh.


Nếu anh phá vỡ quy tắc này, sinh mệnh của anh và Lâm "Kim" sẽ bị ràng buộc chặt chẽ. Mỗi lần Sơn bị thương hay hoại tử bùng phát, Lâm "Kim" cũng sẽ cảm nhận được nỗi đau đớn nóng rát tương ứng. Và ngược lại, nếu Lâm "Kim" gặp hiểm cảnh, Sơn cũng sẽ bị tổn hao thọ mệnh trực tiếp. Quan trọng hơn, việc trích máu tim lần thứ hai trong ngày khi linh lực đã kiệt quệ dưới mười phần trăm sẽ đẩy nhanh quá trình hóa đá thể xác của anh lên mức không thể đảo ngược.


Sơn nhìn Lâm "Kim" đang co giật, những ngụm bọt mép rỉ dịch đen bắt đầu trào ra từ khóe miệng cậu. Cậu thiếu niên này đã gọi anh là sư phụ. Nó đã liều chết bảo vệ chiếc Tráp đồng cổ của gia tộc anh. Anh không thể trơ mắt nhìn nó chết.


"Lâm. Nghe ta nói." Sơn ghé sát tai Lâm, giọng nói trầm khàn nhưng mang uy lực sắt đá. "Ta sẽ dùng máu tim của ta để đi nét tịnh hóa cho ngươi. Ngươi phải giữ vững thần trí, tuyệt đối không được buông xuôi trước ảo ảnh của Ba Cụt. Ngươi có nghe rõ không?"


Lâm "Kim" không còn đủ sức để trả lời, cậu chỉ khẽ gật đầu, ngón tay run rẩy siết chặt vạt áo khoác của Sơn.


Sơn hít một hơi thật sâu. Anh dùng bàn tay trái cầm cây kim xăm Cốt Châm, dứt khoát hướng thẳng mũi kim sắc nhọn bằng xương quỷ vào lồng ngực trái của mình, ngay sát vết thương rỉ máu ban nãy.


Phập!


Đầu kim đâm sâu vào da thịt, chạm đến tận màng tim. Sơn trợn trừng mắt, một cơn đau buốt nhói kinh hoàng chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân anh cứng đờ. Anh nghiến răng chặt đến mức máu tươi chảy tràn qua kẽ răng, tay trái run rẩy xoay nhẹ đầu kim để dòng máu tim rực sáng ánh đỏ vàng—thứ huyết tủy tinh khiết chứa thần cách gác đền của Trịnh gia—chảy dọc theo thớ xương quỷ, nhỏ từng giọt rực rỡ vào trong Hũ mực Vạn Linh.


Ngay khi máu tim chạm vào lòng hũ gốm âm ty, một luồng khói trắng tỏa mùi trầm hương metallic ấm áp bốc lên, lấn át hoàn toàn mùi thối rữa của tà độc rết đen. Sơn rút Cốt Châm ra, ngực trái anh rỉ ra một vệt máu đỏ tươi đẫm vạt áo.


Cùng lúc đó, Cơn sốt hoại tử da tay phải của anh bùng phát dữ dội như một ngọn lửa địa ngục được tưới dầu. Mảng hoại tử xám xịt từ bả vai phải bắt đầu co rút, lan nhanh xuống thêm năm centimet, ăn mòn vào tận khớp khuỷu tay trái. Sơn cảm giác như nửa thân người bên phải của mình vừa bị ném vào một tảng băng ngàn năm, lạnh buốt đến thấu xương, mất hoàn toàn cảm giác cử động.


Anh không được ngã xuống lúc này. Sơn cắn chặt lưỡi, vị máu tanh nồng bùng nổ trong khoang miệng giúp anh kéo lại một chút thần trí tỉnh táo cuối cùng.


Anh dùng tay trái xé toạc vạt áo trước ngực Lâm "Kim". Vùng da ngực của Lâm lúc này đã xám xịt, những đường gân đen bò lổm ngổm như những con rết đang bò dưới da, hội tụ về phía tim cậu. Sơn cầm Máy xăm Lôi Chấn đã thấm đẫm linh mực pha máu tim, bấm nút kích hoạt.


Rèèè... xẹt... xẹt...


Tiếng máy xăm chạy kim vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch của hầm ngầm. Sơn quỳ rạp người bên cạnh Lâm, tay trái giữ chặt Cốt Châm, bắt đầu đi những nét tịnh hóa đầu tiên trực tiếp lên vùng da thịt thối rữa trước ngực đệ tử.


Nét vẽ đầu tiên vừa chạm vào da, Lâm "Kim" hét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân cậu co giật mạnh đến mức suýt nữa làm chệch hướng kim của Sơn.


"Giữ chặt nó lại!" Sơn hét lớn trong tâm trí.


Từ trong bóng tối của hình xăm rồng đen trên cánh tay phải hoại tử, luồng oán khí cuồng bạo bắt đầu trỗi dậy, thì thầm dụ dỗ anh hãy để mặc cho Lâm "Kim" bị nuốt chửng, dùng sinh mạng của nó để chữa lành mảng hóa đá trên vai. Sơn gầm khẽ, dồn toàn bộ ý chí tinh thần đè ép con hắc long lùi sâu vào bóng tối.


Tay trái của Sơn cực kỳ ổn định. Dù cơ thể đang run bần bật vì cơn sốt hoại tử, nhưng đường kim của anh đi trên ngực Lâm vẫn chính xác đến từng milimet. Cốt Châm đi đến đâu, dòng linh mực pha máu tim rực sáng ánh đỏ vàng đến đó, thiêu rụi hoàn toàn những đường gân đen tà độc dưới da Lâm. Khói đen bốc lên nghi ngút từ vết xăm, mang theo tiếng rít gào chói tai của loài rết độc.


Nhưng Ba Cụt không cam chịu thất bại. Luồng oán khí đen ngòm từ bóng tối hầm ngầm đột ngột ngưng tụ thành một gương mặt rách nát khổng lồ, lao thẳng vào não bộ của Sơn.


Một ảo ảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt anh. Sơn thấy mình đang đứng giữa một biển máu ngập tràn xác chết của gia tộc Trịnh gia. Cha anh, mẹ anh, và cả Mai Chi đều đang nằm đó, da thịt họ bị lột sạch, trơ ra những thớ thịt đỏ hỏn rỉ máu. Ba Cụt đứng trên đống xác chết, cười sằng sặc vẫy gọi anh: *"Trịnh Hoài Sơn! Mày nhìn xem! Gia tộc mày chết thảm như vậy, em gái mày sống dở chết dở, còn mày thì sắp hóa thành một bức tượng đá vô tri! Sự hy sinh của mày có ý nghĩa gì? Hãy dâng hiến linh hồn thằng nhóc này cho tà thần, mày sẽ có sức mạnh bất tử!"*


"Cút ngay!"


Sơn gầm lên, anh tự cắn mạnh vào đầu lưỡi một lần nữa. Cơn đau thấu xương từ lưỡi giúp anh đập tan ảo ảnh máu. Đồng tử quỷ bên mắt phải rực sáng rực rỡ dưới nhãn quan âm bản, nhìn thấu qua luồng sương đen của Ba Cụt, khóa chặt vào điểm nút oán khí đang cố tình di chuyển vào tim Lâm "Kim".


Anh nhanh chóng dùng tay trái nhấc hũ chu sa trấn quỷ còn lại bên hông, dùng ngón tay bôi một vòng chu sa nguyên chất vẽ kết giới phong tỏa quanh vùng ngực Lâm "Kim", chặn đứng đường rút lui của luồng tà độc rắn rết.


"Rèèè... xẹt... xẹt..."


Sơn tập trung toàn bộ linh lực huyết tủy còn sót lại, đi những nét kim xăm tịnh hóa cuối cùng. Đồ án hiện ra trên ngực Lâm "Kim" là một trận pháp chữ Vạn thu nhỏ, kết nối chặt chẽ các đường kinh mạch phong thủy trên cơ thể cậu, tạo thành một lá chắn tịnh hóa vĩnh cửu bảo vệ tâm thất.


Nét vẽ cuối cùng vừa khép lại, Sơn rút kim xăm ra. Toàn bộ cơ thể anh rệu rã, Máy xăm Lôi Chấn rơi khỏi tay trái, cắm thẳng xuống nền đất gạch vụn.


"Hộc!"


Lâm "Kim" đột ngột trợn trừng mắt, cậu gập người bật dậy, phun ra một ngụm máu đen ngòm xộc mùi hôi thối dữ dội xuống nền đất hầm ngầm. Ngay khi ngụm máu độc được trục xuất, những đường gân đen trên mặt cậu nhanh chóng lặn xuống, sắc mặt nhợt nhạt như sáp dần hồi phục lại một chút huyết sắc hồng hào. Đồ án chữ Vạn trên ngực cậu rực sáng lên một sắc đỏ vàng ấm áp rồi chìm dần vào dưới da, để lại một vết sẹo xăm mờ nhạt rỉ máu nhẹ.


Lâm "Kim" thở dốc, cậu lảo đảo nhìn quanh rồi quỳ sụp xuống trước mặt Sơn, hai tay đỡ lấy bả vai đang run rẩy của sư phụ. "Sư... sư phụ... con sống rồi... Con cảm nhận được... dòng máu của thầy... đang chảy trong tim con..."


Sơn không thể trả lời. Cơn sốt hoại tử bùng phát cực hạn khiến nửa thân người bên phải của anh tê dại hoàn toàn, mảng hóa đá xám ngắt ở vai phải rạn nứt ra, rỉ ra từng giọt máu đen lạnh buốt thấm đẫm băng gạc. Anh chỉ có thể gật đầu nhẹ, mắt phải mệt mỏi nhắm lại.


Nhưng sự tĩnh lặng không kéo dài lâu.


Cộp... cộp... cộp...


Từ phía hành lang tối tăm dẫn xuống tầng hầm của khu chung cư hoang, tiếng bước chân rầm rập của những đôi ủng da nện trên nền bê tông gãy nát đột ngột vang lên, dồn dập và lạnh lùng. Luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ những chiếc đèn pin chuyên dụng quét qua làn khói bụi mù mịt, rọi thẳng vào góc hầm nơi hai thầy trò đang quỳ.


"Đội đặc nhiệm Đội 11! Tất cả đứng im, không được cử động!"


Giọng nói đanh thép, đầy uy lực của Trung tá Nguyễn Minh vang vọng khắp không gian hầm ngầm, kèm theo tiếng lên đạn giòn giã của súng lục bắn đạn bọc bùa chú tịnh hóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!