Nhạc nềnSpook

Huyết Chiến Tầng Thượng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa xối xả trút xuống mái bê tông nứt nẻ của khu chung cư hoang quận 10, biến không gian tầng thượng thành một lòng chảo nước dính dấp và lạnh buốt. Gió đêm Chợ Lớn rít lên từng hồi qua những khe tường đổ nát, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của vôi sống đang sủi bọt xèo xèo dưới hố sâu, quyện chặt với mùi tà khí rết đen tanh tưởi.


Trịnh Hoài Sơn đứng sững giữa màn mưa. Nước mưa tuôn xối xả bên má anh, cuốn theo những giọt mồ hôi lạnh buốt nhưng không thể làm dịu đi cơn sốt hoại tử đang thiêu đốt từ bả vai phải lên đến tận mang tai. Dưới lớp áo khoác đen rộng thùng thình, cánh tay phải hoại tử của anh hoàn toàn vô lực, nặng trịch như một khúc gỗ mục đã hóa đá xám ngắt. Toàn bộ vùng da thịt bả vai phải co rúm lại, lạnh lẽo đến mất đi cảm giác nóng lạnh của đất trời, chỉ còn lại những vệt máu đen rỉ ra âm ỉ qua lớp băng gạc đẫm dịch hôi thối.


Nhưng tất cả những nỗi đau thể xác ấy lập tức bị đông cứng trước cảnh tượng trước mắt.


Phía trên cái hố vôi sống đang sủi bọt xèo xèo, tỏa ra những làn khói tà khí màu vàng nhạt ăn mòn cả không khí, Lâm "Kim" đang bị treo lơ lửng bằng những sợi xích sắt tẩm ngải độc rết đen. Đệ tử của anh hoàn toàn bất tỉnh, gương mặt nhợt nhạt như sáp, quần áo đã bắt đầu bị hơi vôi nóng bỏng làm cháy sém vài vệt đen rách nát.


Và kẻ đang đứng ngay sát mép hố, tay cầm cây dao găm tẩm độc rết kề sát cổ họng Lâm "Kim", chính là gã đàn ông khổng lồ mặc bộ đồ tràng đen rách rưới. Gương mặt gã bị rạch nát bét, những mảng da thịt ghép nối vụng về rỉ ra thứ máu khô xám xịt, một chân cụt của gã tì lên cây nạng gỗ đen đang rỉ dịch nguyền rủa xuống nền bê tông.


Lão tà sư Ba Cụt. Kẻ đáng ra đã phải chết dưới tay Sơn tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa, giờ đây đang đứng trước mặt anh dưới dạng một oán quỷ báo thù mang cơ thể ghép bằng da người.


"Trịnh Hoài Sơn... mày bất ngờ lắm đúng không?" Ba Cụt cất tiếng cười sằng sặc, giọng nói của lão dính dấp, khàn khàn như tiếng hai miếng tôn rỉ sét cọ xát vào nhau giữa đêm giông bão. "Hắc Long Hội đã cho tao một cơ thể mới. Da thịt của những con đàn bà Chợ Lớn thật là mềm mại, nhưng tao vẫn thích bộ da tay phải phong ấn rồng đen của mày hơn!"


Sơn không đáp. Anh chậm rãi dùng bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cử động được—siết chặt chiếc Tráp đồng cổ Trịnh gia xỉn màu đang ôm trước ngực. Đồng tử quỷ bên mắt phải của anh, vốn chưa kịp che giấu bằng kính áp tròng đỏ, rực sáng lên một sắc đỏ huyết dịch trong đêm mưa. Anh tháo chiếc kính áp tròng còn lại bên mắt trái ra, ném thẳng xuống vũng nước mưa dưới chân.


Nhãn quan âm bản mở ra.


Thế giới xung quanh Sơn lập tức đảo ngược thành một cuộn phim âm bản xám xịt. Dưới nhãn quan này, màn mưa xối xả biến thành những vệt sáng xám mờ nhạt, nhưng luồng tà khí oán phệ của Ba Cụt thì hiện rõ mồn một dưới dạng một cột khói đen khổng lồ, cuộn xoắn đầy rẫy những khuôn mặt quỷ nhi đang gào khóc điên cuồng. Sơn nheo mắt quét nhanh qua sơ đồ tầng thượng.


Xung quanh mép mái nhà, mười hai tên giáo chúng Hắc Long Hội đeo mặt nạ rắn bằng đồng thau đang quỳ rạp dưới đất. Trên cổ tay chúng, những hình xăm rắn đen tự chuyển động dưới da đang rực lên thứ ánh sáng đỏ tà dị, kết nối với nhau bằng những sợi chỉ oán khí màu đỏ ngầu giăng kín mặt đất. Đây là một tiểu trận xăm nguyền phụ trợ, liên tục truyền oán khí từ lòng đất chung cư lên để gia cố linh thể và che giấu sơ hở cho Ba Cụt.


"Mày muốn cứu thằng ranh con này?" Ba Cụt gầm lên, vung cây nạng gỗ đen chỉ thẳng vào mặt Sơn. "Đặt chiếc Tráp đồng cổ xuống đất! Rồi tự chặt đứt cánh tay phải phong ấn của mày dâng lên cho tao! Nếu không, tao chỉ cần khẽ động ngón tay, sợi xích sắt này sẽ đứt, và đệ tử của mày sẽ hóa thành một vũng xương tàn dưới hố vôi kia!"


Sơn nhìn chằm chằm vào Ba Cụt. Anh cảm nhận rõ ràng khế ước mệnh vận giữa mình và Nhã Vy đang liên tục truyền về những nhịp đập dồn dập, rát bỏng từ tiệm xăm xa xôi. Vy đang phải gánh chịu cơn đau tương ứng với vết thương hoại tử của anh. Anh không có nhiều thời gian. Thể lực của anh chỉ còn dưới mười phần trăm sau ca tịnh hóa ban sáng, và cánh tay phải hoàn toàn vô lực.


Anh phải giả yếu.


Sơn lảo đảo bước giật lùi một bước, giả vờ như cơn sốt hoại tử đang làm anh quỵ ngã. Anh ôm ngực ho dữ dội, phun ra một ngụm máu đỏ tươi hòa vào nước mưa. "Ba Cụt... mày nghĩ... mày có thể lột da tao dễ dàng thế sao?"


"Haha! Thằng nhóc Trịnh gia kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một cái xác không hồn!" Ba Cụt cười đắc ý, sự chủ quan hiện rõ trên gương mặt rách nát của lão. Lão khẽ lơi lỏng cây dao găm kề cổ Lâm "Kim".


Chính là lúc này.


Sơn dùng tay trái ném mạnh chiếc Tráp đồng cổ về phía góc thượng đối diện để đánh lạc hướng. Chiếc tráp đồng nặng trịch bay vút qua màn mưa, phát ra tiếng gió rít nặng nề. Bản năng tham lam của lũ giáo chúng Hắc Long Hội lập tức bị kích hoạt, ba tên gần đó vội vàng nhào người ra để chụp lấy chiếc tráp.


Cùng lúc đó, Sơn dứt khoát rút Máy xăm Lôi Chấn giắt bên hông bằng tay trái. Thiết bị bằng đồng đen âm phủ rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu "rèèè... xẹt..." giòn giã như tiếng sấm tịnh hóa. Đầu kim Cốt Châm bằng xương quỷ cắm trên máy tự động dẫn dụ oán khí xung quanh, phát ra những tia sét màu xanh lam rực sáng xé toạc màn sương đen.


Sơn không lao về phía Ba Cụt, anh lao thẳng về phía mảng sàn bê tông nơi đặt mắt trận xăm nguyền của lũ giáo chúng.


"Rèèè... oành!"


Sơn vung Máy xăm Lôi Chấn, đâm thẳng đầu kim Cốt Châm xuống nền bê tông ẩm ướt. Một luồng lôi điện tịnh hóa màu xanh lam bùng phát, chạy dọc theo các khe nứt của sàn nhà, đánh thẳng vào mười hai tên giáo chúng đang lập trận. Tiếng nổ lớn vang lên, lôi điện tịnh hóa thiêu rụi các sợi chỉ oán khí màu đỏ ngầu dưới đất. Mười hai tên giáo chúng đeo mặt nạ rắn đồng loạt hộc máu đen, ngã rạp xuống sàn, trận xăm nguyền phụ trợ bị phá vỡ hoàn toàn.


"Thằng khốn! Mày dám lừa tao!"


Ba Cụt gầm lên điên cuồng khi thấy trận pháp gia cố bị phá hủy. Gương mặt rách nát của lão méo mó đến dị dạng. Lão không thèm quan tâm đến chiếc tráp đồng nữa, vung tay trái siết chặt sợi xích sắt tẩm ngải độc rết đen, dùng lực kéo mạnh.


Sợi xích sắt rít lên kèn kẹt qua ròng rọc rỉ sét. Thân hình Lâm "Kim" lập tức bị hạ thấp xuống nửa mét, chỉ còn cách mặt vôi sống đang sôi sùng sục chưa đầy một gang tay. Hơi nóng nồng nặc bốc lên làm da mặt đệ tử anh bắt đầu phồng rộp.


Sơn định phóng sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ từ tay trái để kéo Lâm "Kim" lại, nhưng ngay khi anh vừa vung tay, hai tên tà sư trung cấp nấp trong bóng tối cột thu lôi bất ngờ lao ra. Chúng vung tay phóng ra bốn cây đinh bùa Lỗ Ban rỉ sét, đóng sầm xuống nền gạch ngay trước hướng di chuyển của Sơn, tạo thành một kết giới sát cục phong thủy vô hình chặn đứng sợi xích sắt giữa chừng.


Sợi xích sắt bọc bùa va chạm với kết giới Lỗ Ban phát ra tiếng "bùm" lớn, nổ tung thành những mảnh vụn đồng cổ vô dụng.


"Mày không cứu được nó đâu!" Ba Cụt cười đắc thắng, bàn tay lão chuẩn bị cắt đứt sợi xích treo Lâm "Kim".


Cơn phẫn nộ tột cùng bùng phát trong lồng ngực Sơn. Lâm "Kim" là đệ tử duy nhất của anh, người đã dũng cảm chịu bỏng để che giấu cho anh trước cảnh sát, người đã thề sẽ cùng anh gánh vác huyết nợ của Trịnh gia. Anh đã hứa sẽ bảo vệ nó.


Sơn nhìn xuống cánh tay phải hoại tử hóa đá của mình. Anh biết, nếu anh tiếp tục sử dụng linh lực huyết tủy ở trạng thái kiệt quệ này, mảng hóa đá sẽ lan rộng hơn nữa. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.


Sơn dùng bàn tay trái cầm Máy xăm Lôi Chấn, dứt khoát đâm thẳng đầu kim Cốt Châm vào lồng ngực trái của mình, ngay vị trí tim.


Phập!


Đầu kim xương quỷ xuyên qua lớp áo khoác, cắm sâu vào da thịt ngực trái Sơn. Một cơn đau xé tâm can bùng phát, khiến Sơn trợn trừng mắt phải rực đỏ, toàn thân co giật dữ dội. Nhưng từ vết thương ấy, dòng máu huyết tủy rực sáng ánh đỏ vàng—dòng máu gác đền tối cao của dòng họ Trịnh—bắt đầu chảy ngược vào hũ mực Vạn Linh giắt bên hông, rồi truyền thẳng lên đầu kim Cốt Châm.


Cánh tay phải hoại tử của Sơn rách thêm một mảng lớn ngay bả vai, rỉ ra thứ dịch đen nguyền rủa tanh hôi, toàn bộ bắp tay phải bắt đầu đông cứng lại như đá xám dưới sự phản phệ tàn khốc của rồng đen. Nhưng Sơn đã hoàn toàn bỏ qua nỗi đau ấy. Thần trí anh lúc này chỉ còn tràn ngập ý chí sát tâm tịnh hóa vĩ đại.


Sơn rút Cốt Châm ra khỏi ngực, dồn toàn bộ lượng máu tim rực sáng và linh lực huyết tủy vào Máy xăm Lôi Chấn. Thiết bị rít lên một tiếng gầm rú kinh thiên động địa, át đi cả tiếng gió hú bão bùng trên tầng thượng hoang phế. Một luồng kiếm khí màu đỏ rực như lửa địa ngục, dài hơn ba mét, ngưng tụ ngay trên đầu kim Cốt Châm.


Huyết Sát Trảm.


"Chết đi!"


Sơn vung tay trái, chém ra một đường kiếm khí đỏ rực xé toạc màn mưa đêm Chợ Lớn. Đường Huyết Sát Trảm đi đến đâu, nước mưa bị bốc hơi thành những làn khói trắng đến đó. Kiếm khí chém đôi kết giới đinh bùa Lỗ Ban của hai tên tà sư, đánh văng chúng xuống khỏi tầng thượng, trước khi bay thẳng về phía sợi xích sắt đang treo Lâm "Kim".


Phập!


Tiếng kim loại đứt gãy vang lên giòn giã. Sợi xích sắt tẩm ngải độc rết đen bị chém đứt làm đôi. Thân hình Lâm "Kim" lập tức rơi tự do xuống phía hố vôi sống đang sôi sục.


Sơn lao lên như một bóng ma trong đêm. Bộ pháp vô thanh được thi triển đến tốc độ cực hạn. Anh lướt qua khoảng không giữa màn mưa, vươn bàn tay trái ra, chộp chặt lấy cổ áo Lâm "Kim" ngay khi đệ tử chỉ còn cách mặt vôi sống sủi bọt đúng một thốn. Sơn dùng lực cánh tay trái quăng mạnh Lâm "Kim" về phía vùng an toàn trên sàn bê tông.


Lâm "Kim" đáp xuống đất, ho sặc sụa và dần tỉnh lại dưới làn nước mưa lạnh buốt.


Sơn quỵ một gối xuống sát mép hố vôi sống, tay trái chống Máy xăm Lôi Chấn xuống đất để giữ thăng bằng. Lồng ngực anh phập phồng đau đớn, máu từ vết thương ngực trái vẫn rỉ ra không ngừng nhuộm đỏ vạt áo khoác đen. Toàn bộ vùng bả vai phải của anh đã hóa thành đá xám ngắt, cứng đờ và mất hoàn toàn cảm giác tạm thời.


Nhưng Ba Cụt không hề tan biến.


Linh thể oán quỷ khổng lồ của lão bị Huyết Sát Trảm chém sượt qua vai, rỉ ra từng vệt khói đen nguyền rủa, nhưng gương mặt rách nát của lão đột ngột split mở ra thành một nụ cười điên cuồng tột độ. Đôi mắt đỏ rực đầy thù hận của lão nhìn xoáy vào mảng vai hóa đá của Sơn.


"Mày cứu được nó... nhưng mày đã tự dùng hết linh lực để phong ấn rồng đen rồi!" Ba Cụt gầm lên cười sằng sặc. Lão dùng hết sức lực linh thể còn lại, nện mạnh cây nạng gỗ đen rỉ dịch nguyền rủa xuống nền bê tông tầng thượng ngay vị trí mắt xích phong thủy địa mạch bị lỗi.


"Rắc... rắc... rắc..."


Một tiếng động rạn nứt kinh hoàng vang lên từ sâu dưới lòng đất khu chung cư hoang quận 10. Dưới nhãn quan âm bản của Sơn, một vết nứt phong thủy khổng lồ màu đen xám, rỉ ra hàng vạn sợi chỉ oán khí rắn rết, bắt đầu lan rộng từ chân nạng gỗ của Ba Cụt, chạy dọc khắp sàn bê tông tầng thượng.


Toàn bộ sàn bê tông tầng thượng của khu chung cư hoang đột ngột rạn nứt dữ dội rồi sụp đổ hoàn toàn, kéo theo cả Sơn, Lâm "Kim" và linh thể Ba Cụt rơi thẳng xuống vực sâu tối tăm của không gian âm bản bên dưới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!