Độc Bộ Chung Cư Hoang
Mưa Chợ Lớn về đêm chưa bao giờ ngừng trút xuống những con hẻm sâu hoắm của quận 5, thứ nước mưa lạnh buốt, dính dấp và mang theo cái mùi ẩm mốc đặc trưng của những bức tường gạch rêu phong trăm tuổi. Dưới mái tôn rách nát của xưởng rèn ven sông quận 8, tiếng mưa đập vào những tấm sắt rỉ sét tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn tạp, dồn dập như thúc giục. Khói gas rò rỉ từ góc lò rèn bị sập ban nãy đã được Hùng "Búa" khóa chặt, nhưng mùi khét lẹt của da thịt bỏng cháy sau lưng Trịnh Hoài Sơn thì vẫn không cách nào giấu nổi. Nó quyện với mùi trầm hương metallic tỏa ra từ chiếc Máy xăm Lôi Chấn trên bàn gỗ, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Sơn ngồi trên chiếc ghế đẩu gãy một bên dựa, tay trái run rẩy siết chặt vạt áo khoác đen rộng thùng thình để che đi cánh tay phải hoại tử hoàn toàn vô lực. Cánh tay ấy giờ đây giống như một khúc gỗ mục xám xịt, lạnh ngắt, những đường gân đen rộp lên dưới lớp băng gạc đẫm dịch đen hôi thối. Cơn sốt hoại tử đang âm ỉ thiêu đốt từ bả vai lên đến tận mang tai anh, khiến mỗi nhịp thở đều mang theo vị mặn chát của máu.
"Mày điên rồi, Sơn." Hùng "Búa" gầm lên, bắp chân phải bị ngải độc rết đen ăn mòn đến đen sạm của anh co giật mạnh khi anh cố gắng đứng dậy. Thân hình hộ pháp của gã thợ rèn lảo đảo, phải bám chặt vào thành lò rèn rạn nứt để không quỵ xuống. "Lão Độc và Thầy Tám Búa đã giăng bẫy sẵn ở cái chung cư hoang đó. Mày mang cái xác nửa người nửa quỷ này đến đó là tự nộp mạng!"
Sơn không nhìn Hùng. Anh chậm rãi dùng bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cử động được—nhặt lá thư tay bằng máu dính nước mưa rách nhẹ dưới đất lên. Nét chữ nguệch ngoạc của Pháp sư Vĩnh như những vệt rắn rết bò lổm ngổm trên mặt giấy bản: *"Muốn cứu mạng học trò, mang Tráp đồng cổ Trịnh gia đến Khu chung cư hoang quận 10 trước canh ba đêm nay..."*
"Lâm 'Kim' là đệ tử của tao." Giọng Sơn trầm khàn, lạnh lẽo như phát ra từ dưới lòng đất cổ. "Tao đã hứa với nó sẽ truyền lại nghệ thuật Huyết Họa. Tao không thể để tà giáo dùng da thịt nó làm trống tà."
"Nhưng còn Mai Chi? Còn phong ấn rồng đen trên tay mày?" Hùng "Búa" nghiến răng, chỉ vào chiếc búa tạ Lôi Thần đang cắm dưới đất với vết rạn nứt lớn chạy dọc cán gỗ. "Cả tao và mày đều đang phế. Để tao hồi phục chân phải, tao sẽ cùng mày đi san phẳng cái ổ đó!"
"Không kịp nữa." Sơn đứng dậy, chiếc áo khoác đen rủ xuống che khuất nửa gương mặt gầy gò. Anh tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ ở mắt phải ra. Đồng tử quỷ đỏ rực, dựng đứng như mắt rắn lập tức rực sáng trong bóng tối của xưởng rèn. Nhãn quan âm bản mở ra, biến thế giới xung quanh thành một cuộn phim âm bản xám xịt, nơi những luồng oán khí từ bắp chân Hùng và vết thương sau lưng anh đang tỏa ra những sợi tơ đen kịt. "Canh ba đêm nay là giờ lành để chúng kích hoạt tế đàn hiến tế. Tao đi một mình là đủ."
Sơn bước qua Hùng, tay trái ôm lấy chiếc Tráp đồng cổ Trịnh gia xỉn màu được lấy lên từ dưới nền tiệm xăm cũ. Chiếc tráp bằng đồng thau nặng trịch, tỏa ra khí tức phong thủy cổ xưa lạnh lẽo, là mồi nhử duy nhất có thể khiến tà giáo lơi lỏng cảnh giác. Giắt bên hông anh là Máy xăm Lôi Chấn và cây kim xăm cổ bằng xương quỷ Cốt Châm—những bảo vật duy nhất anh mang theo để thực hiện chuyến độc hành sinh tử này.
Bước ra ngoài màn mưa, Sơn nổ máy chiếc Honda 67 bọc bùa chú của Tư "Lốp". Động cơ xe gầm lên một tiếng giòn giã rồi phóng vút đi, để lại bóng dáng Hùng "Búa" đang bất lực gầm rú trong khói lò rèn.
***
Khu chung cư hoang quận 10 hiện ra trước mắt Sơn như một cái xác nhà khổng lồ, dột nát và xám xịt dưới bầu trời đêm không một ánh sao. Những tòa nhà bê tông nứt nẻ, hoang phế chờ giải tỏa từ nhiều năm trước giờ đây bị bao phủ bởi một làn sương mù oán khí đặc quánh, mang theo mùi hôi thối của rác thải ẩm ướt và tử khí nồng nặc. Không có một ánh đèn phàm trần nào sáng ở nơi này, chỉ có những ô cửa sổ trống hoác như những hốc mắt không tròng của một con quỷ đang chờ đợi mồi.
Sơn dựng chiếc Honda 67 dưới gốc cây bàng khẳng khiu rụng hết lá. Anh ôm chặt Tráp đồng cổ bằng tay trái, bước từng bước cô độc vào sảnh chính của chung cư. Tiếng bước chân của anh nện trên nền gạch vỡ vang lên những tiếng "bộp... bộp..." cô quạnh, dội lại từ những mảng tường bong tróc đầy những vết vẽ bùa chú tà môn màu đỏ sậm.
"Rèèè... xẹt..."
Chiếc Máy xăm Lôi Chấn giắt bên hông Sơn đột ngột rung lên từng hồi dồn dập. Đầu kim Cốt Châm tự động dẫn dụ oán khí, phát ra những tia lửa điện màu xanh lam yếu ớt để cảnh báo. Sơn nheo mắt phải rực đỏ, kích hoạt nhãn quan âm bản.
Trước mắt anh, sảnh chung cư không hề trống rỗng. Hàng vạn sợi chỉ oán khí màu đỏ ngầu, mỏng như tơ nhện nhưng rực tà khí, đang giăng kín từ sàn nhà lên đến trần bê tông dột nát. Đây là đại trận xăm nguyền quy mô nhỏ do Hắc Long Hội thiết lập. Chỉ cần một bước chân chạm phải những sợi chỉ này, oán khí sẽ lập tức bám chặt lấy da thịt, ăn mòn linh hồn vật chủ cho đến chết.
Sơn đứng lặng ở bậu cửa, tay trái nâng Máy xăm Lôi Chấn lên. Anh không thể dùng tay phải cầm kim xăm vì cánh tay ấy đã hoàn toàn hóa đá từ khuỷu tay đến bả vai, cứng đờ và lạnh ngắt dưới lớp áo khoác. Nhưng bàn tay trái của anh, với sự dẻo dai được rèn luyện qua hàng vạn lần đi nét trong bóng tối mật thất, bắt đầu di chuyển.
"Rèèè... oành!"
Tiếng máy xăm chạy kim vang lên như tiếng sấm tịnh hóa giữa màn đêm tĩnh mịch. Sơn không đi kim lên da thịt, anh đi kim trực tiếp vào không khí. Kỹ năng đi kim như chớp được thi triển đến cực hạn. Đầu kim Cốt Châm vẽ ra những đường nét bùa chú tịnh hóa rực sáng ánh xanh lam trong không trung, tạo thành một lá chắn hình chữ Vạn xoay tròn trước mặt.
Sơn bước lên. Lá chắn chữ Vạn đi đến đâu, những sợi chỉ oán xích của trận xăm nguyền bị chém đứt và bốc hơi đến đó, phát ra những tiếng "xèo xèo" khét lẹt.
"Kẻ nào dám phá trận của Hắc Long Hội!"
Một tiếng hét cuồng tín vang lên từ những căn phòng hoang phế hai bên sảnh. Hàng chục giáo chúng Hắc Long Hội đeo mặt nạ rắn bằng đồng thau, mặc áo choàng đen rộng từ trong bóng tối lao ra. Trên cổ tay chúng đều xăm hình rắn đen tự chuyển động, tay cầm những cây dao găm tẩm độc rết đen rỉ dịch vàng nồng nặc mùi hoa hồng chết chóc.
Sơn không hề giảm tốc độ bước chân. Đồng tử quỷ bên mắt phải anh rực sáng sát khí xé toạc màn sương đen. Anh vung tay trái, Máy xăm Lôi Chấn phóng ra những luồng sét tịnh hóa màu xanh lam quét ngang qua sảnh. Những tên giáo chúng chạm phải sét lôi điện lập tức bị đánh văng vào tường, mặt nạ rắn bằng đồng vỡ nát, máu đen hộc ra từ miệng.
Tuy nhiên, số lượng kẻ thù quá đông. Ba tên tà sư từ trên xà nhà nhảy xuống, vung ra những sợi xích sắt tẩm ngải độc rết đen, quấn chặt lấy cánh tay trái đang cầm Lôi Chấn của Sơn. Ngải độc từ xích sắt lập tức ăn mòn vào da thịt tay trái anh, tạo ra những vết bỏng rộp đau đớn dữ dội.
"Trói chặt nó lại! Lột da tay phải của nó dâng cho giáo chủ!" Một tên tà sư gầm lên đầy điên cuồng.
Sơn quỵ một gối xuống nền gạch vỡ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải hoại tử của anh hoàn toàn vô lực, không thể giúp đỡ. Tay trái bị khóa chặt bởi ba sợi xích sắt tẩm ngải. Cơn sốt hoại tử từ bả vai phải bùng phát mạnh mẽ, như muốn thiêu rụi toàn bộ lý trí nhân tính của anh. Tiếng thì thầm khát máu của oán linh rồng đen lại vang lên bên tai, dụ dỗ anh hãy giải phóng phong ấn để nó cắn nuốt lũ tà sư này.
"Không... tao là Huyết Họa Sư... tao không phải là quái vật!"
Sơn nghiến răng đến bật máu môi. Anh dồn toàn bộ linh lực huyết tủy còn sót lại vào Máy xăm Lôi Chấn. Thiết bị bằng đồng đen âm phủ rít lên một tiếng chói tai, truyền một luồng sét xanh lam cực đại ngược dòng xích sắt. Luồng sét tịnh hóa nung chảy hoàn toàn ba sợi xích sắt tẩm ngải trong tích tắc, hất văng ba tên tà sư ra xa, cơ thể chúng bị lôi điện thiêu rụi thành tro đen.
Sơn gượng dậy, nhưng ngay khi anh bước đến chân cầu thang dẫn lên tầng trên, một tiếng gõ búa gỗ nặng nề đột ngột vang lên từ khoảng không vô hình phía trên mái nhà.
"Uỳnh!"
Đó là tiếng búa gỗ mun của Thầy Tám Búa đang từ xa kích hoạt trận pháp phong thủy Lỗ Ban tà môn đóng quanh chung cư. Sơn định dùng bùa ẩn thân để lướt qua cầu thang, nhưng luồng oán khí từ trận pháp Lỗ Ban lập tức bùng phát, chấn vỡ hoàn toàn kết giới ngụy trang của anh. Bức tường gạch xung quanh cầu thang rạn nứt, rỉ ra thứ dịch độc màu vàng nhạt hôi thối.
Từ trong bóng tối của bậc cầu thang, một tiếng rít gào ma quái vang lên. Một con rết đen khổng lồ, to bằng bắp đùi người lớn, thân dài hơn ba mét với trăm chiếc chân sắt nhọn hoắt, từ trên trần nhà trườn xuống. Nó nhe cặp nanh rỉ dịch độc rết đen—món ngải độc của Lão Độc—lao thẳng về phía Sơn.
Sơn biết mình đã chạm giới hạn thể xác. Linh lực huyết tủy của anh sau ca tịnh hóa cứu Mai Chi ban sáng chỉ còn chưa đầy hai mươi phần trăm. Nếu tiếp tục dây dưa chiến đấu floor-by-floor với lũ giáo chúng và trùng độc này, anh sẽ kiệt xác chết trước khi lên được tầng thượng.
Anh phải đưa ra một quyết định tàn khốc.
Sơn đưa bàn tay phải hoại tử quấn băng gạc lên miệng, cắn mạnh vào lòng bàn tay. Răng anh ngập sâu vào da thịt lạnh ngắt như đá xám, máu đen hoại tử mang oán khí cuồng bạo của rồng đen phun ra. Sơn dùng thứ máu đen ô uế này vẽ nhanh một đại trận Trấn Long Chú trực tiếp lên mặt đất gạch vỡ dưới chân cầu thang.
"Huyết Họa Trấn Long, khóa chặt vạn trùng!"
Sơn gầm lên, giọng nói biến đổi thành tiếng rít lạnh lẽo của quái vật. Luồng oán khí đen ngòm từ trận pháp Trấn Long bùng phát, tạo thành những sợi xích bằng mực đen khổng lồ quấn chặt lấy con rết đen khổng lồ và toàn bộ lũ giáo chúng đang lao đến cầu thang, khóa chặt cử động của chúng trong vòng ba mươi phút.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
Việc cưỡng ép sử dụng máu hoại tử của tay phải để vẽ bùa đã kích hoạt sự phản phệ cực hạn của rồng đen. Cơn sốt hoại tử bùng nổ dữ dội. Sơn quỵ sụp xuống, mắt phải rực đỏ trào ra một vệt huyết lệ. Anh kinh hoàng nhìn xuống cánh tay phải của mình: mảng hoại tử màu xám đá lạnh ngắt đang lan rộng với tốc độ chóng mặt, vượt qua khuỷu tay, bò lên bắp tay và ăn mòn đến tận bả vai phải. Toàn bộ vùng da thịt bả vai phải của anh bắt đầu co rúm lại, biến thành màu xám xịt của đá vô tri, mất hoàn toàn cảm giác.
"Chết tiệt... không được hóa đá lúc này... Lâm vẫn đang chờ tao..."
Sơn cắn chặt răng, tay trái siết chặt Tráp đồng cổ. Anh nhận ra tà giáo muốn tiêu hao thể lực của anh trước trận đấu chính trên tầng thượng. Anh quyết định không đi lối cầu thang nữa.
Sơn lết thân hình nửa hóa đá ra phía ban công hành lang tầng một. Gió mưa quật thẳng vào gương mặt đẫm mồ hôi và máu của anh. Sơn vận dụng kỹ năng Cộng hưởng huyết mạch. Từ dưới lớp da thịt tay trái đang rỉ máu, hàng loạt sợi chỉ mực xăm màu đỏ vàng bắn ra như những sợi dây cáp, móc chặt vào lan can bê tông nứt nẻ của tầng năm.
Sơn lấy đà, dùng tay trái giật mạnh sợi chỉ mực, kéo toàn bộ thân hình gầy gò của mình bay vút lên không trung giữa màn mưa đêm Chợ Lớn. Anh dùng chỉ mực làm dây đu, luồn lách qua các tầng ban công ngoài trời dột nát, leo thẳng lên phía tầng thượng của chung cư hoang phế.
***
"Bịch!"
Sơn đáp xuống sàn bê tông sũng nước của tầng thượng chung cư hoang quận 10.
Gió trên cao thổi lồng lộng, quật mạnh những hạt mưa buốt giá vào tấm lưng bỏng cháy đang rách nát của anh. Bầu trời phía trên cuộn xoắn lại thành một cái phễu mây đen kịt, sấm sét rền vang vô thanh vô tức dưới nhãn quan âm bản.
Ở trung tâm tầng thượng, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Sơn.
Lâm "Kim" đang bị treo lơ lửng bằng những sợi xích sắt tẩm ngải độc rết đen phía trên một cái hố khổng lồ chứa đầy vôi sống đang sủi bọt xèo xèo, bốc lên những làn khói tà khí màu vàng nhạt nồng nặc mùi thịt thối. Đôi mắt Lâm nhắm nghiền, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Cây dao cạo tịnh hóa bằng bạc ròng của cậu rơi lăn lóc trên sàn bê tông nứt nẻ gần đó.
Sơn bước lên một bước, tay trái siết chặt Tráp đồng cổ Trịnh gia, chuẩn bị đối đầu với Lão Độc hoặc Pháp sư Vĩnh để cứu đệ tử.
"Trịnh Hoài Sơn... rốt cuộc mày cũng đến nộp mạng."
Một giọng nói trầm khàn, dính dấp và quen thuộc đến rùng rợn vang lên từ bóng tối phía sau Lâm "Kim".
Bóng người đang cầm cây dao găm tẩm độc rết kề sát cổ họng Lâm "Kim" chậm rãi bước ra ngoài ánh sáng mờ nhạt của sấm sét. Sơn kinh hoàng khựng lại, đồng tử quỷ bên mắt phải co rút lại cực hạn thành một đường chỉ mỏng.
Kẻ đang đứng đó không phải là Lão Độc, cũng không phải là Pháp sư Vĩnh.
Đó là một bóng đen khổng lồ, cao hơn hai mét, mặc bộ đồ tràng đen rách rưới rỉ ra thứ dịch đen nguyền rủa hôi thối. Nhưng điều kinh khủng nhất chính là gương mặt của gã—một gương mặt rách nát, da thịt bị rạch nát bét rỉ máu khô xám xịt, một chân cụt rỉ ra dịch đen nguyền rủa đang đi nạng gỗ đen.
Gương mặt ấy... chính là gương mặt của lão tà sư Ba Cụt đã chết dưới tay Sơn tại nghĩa trang Bình Hưng Hòa!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!