Nét Kim Đầu Tiên
Mưa Chợ Lớn vào cuối tháng Tư chưa bao giờ dễ chịu. Nước mưa xối xả trút xuống những mái ngói âm dương rêu phong của quận 5, cuốn theo mùi dầu mỡ từ các tiệm hủ tiếu gõ gầm gừ đầu hẻm, hòa vào thứ không khí ẩm ướt, nhớp nháp đặc trưng của một Sài Gòn về đêm. Dưới ánh đèn neon hồng tím lập lòe phản chiếu trên mặt đường nhựa sũng nước, con hẻm cụt sâu hoắm hiện ra như một cái miệng quái vật đang há rộng, tối tăm và im lìm.
Nằm sâu ở góc khuất nhất của con hẻm ấy, tiệm xăm "Huyết Họa" treo một tấm biển gỗ cũ kỹ đã mục nát một góc. Bên trong tiệm, không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có mùi hương trầm ấm áp tỏa ra từ chiếc lư hương đồng nhỏ trên bàn thờ, cố gắng che giấu một thứ mùi vị tà dị khác—mùi thịt thối rữa rỉ máu đen.
Trịnh Hoài Sơn đứng lặng trước bàn thờ gia tộc. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của chiếc đèn dầu, một bức tượng gỗ tịnh hóa cao khoảng hai gang tay được đặt trang nghiêm ở vị trí trung tâm. Bức tượng tạc hình một thiếu nữ mặc bộ đồ lụa trắng, gương mặt nhợt nhạt như sáp, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc ngủ ngàn năm không lối thoát. Đó là Trịnh Mai Chi, em gái ruột của anh, người duy nhất còn sống sót sau vụ thảm sát gia tộc mười năm trước, nhưng linh hồn cô đã bị tổn thương cực hạn, chỉ có thể ký sinh yếu ớt trong thớ gỗ linh cốt này.
Sơn khẽ ho một tiếng, lồng ngực anh phập phồng đau đớn. Anh đưa bàn tay trái lên, chậm rãi tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ ở mắt phải ra. Ngay lập tức, nhãn quan của anh thay đổi. Đồng tử bên phải của Sơn co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt quỷ, rực sáng lên một sắc đỏ huyết dịch trong bóng tối. Khi nhìn vào gương, anh không còn thấy gương mặt gầy gò, lầm lì của một thanh niên 26 tuổi nữa, mà chỉ thấy một luồng hắc khí cuồn cuộn đang bám chặt lấy cánh tay phải của mình.
Cánh tay phải của Sơn được quấn kín bằng nhiều lớp băng gạc đen dày đặc. Dưới lớp băng gạc ấy, hình xăm Hắc Long—một phần linh thể của tà thần vô diện bị cha anh phong ấn năm xưa—đang writhing, chuyển động không ngừng dưới da thịt. Cơn đau hoại tử như hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương khiến khớp ngón tay cầm kim xăm của Sơn khẽ run rẩy. Anh có thói quen gõ ngón tay tạch tạch xuống mặt bàn gỗ theo nhịp điệu của một chiếc máy xăm để phân tán sự tập trung khỏi nỗi đau xé thịt.
"Mai Chi..." Sơn khẽ lầm bầm, giọng trầm khàn như tiếng đá mài vào nhau. "Nhanh thôi. Anh sẽ tìm đủ tro cốt mười hai tà sư thượng cổ để chế tạo linh mực tối thượng. Anh sẽ đưa em trở lại."
Đúng lúc đó, chiếc chuông gió bằng đồng treo ngoài cửa tiệm đột ngột vang lên một tiếng "ken két" chói tai, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Gió lạnh từ ngoài hẻm thốc vào, mang theo hơi nước mưa buốt giá và một mùi hương hoa hồng rỉ máu nồng nặc.
Khứu giác oán khí của Sơn lập tức nhạy bén nhận diện được luồng tà khí hôi thối ẩn giấu dưới mùi hương hoa hồng ấy. Có khách mang tà dị tìm đến.
Cửa tiệm bị đẩy mạnh ra. Một cô gái trẻ hớt hải chạy vào, người ướt sũng từ đầu đến chân. Cô gái khoảng chừng hai mươi tuổi, da mặt tái nhợt không một giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Cô mặc một chiếc áo khoác jean dày, nhưng bả vai trái của chiếc áo đã bị rách nát, lộ ra mảng da thịt đang sưng phồng lên một cách dị thường.
"Cứu... cứu tôi với..." Cô gái ngã gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, giọng nói run rẩy, đứt quãng. "Có cái gì đó... đang ăn thịt tôi từ bên trong..."
Sơn không vội đỡ cô gái dậy. Anh đứng im trong bóng tối, mắt phải rực đỏ quét qua người cô. Dưới góc nhìn của Nhãn quan âm bản, thế giới xung quanh biến thành một bức phim âm bản xám xịt. Trên bả vai trái của cô gái, một luồng hắc khí đen ngòm đang ngưng tụ thành hình dạng một con rết khổng lồ, những chiếc chân sắc nhọn của nó đang cắm sâu vào các kinh mạch blue-light của cô, điên cuồng hút dần thọ mệnh và sinh khí của nạn nhân.
"Xăm bùa đổi vận?" Sơn lạnh lùng lên tiếng, bước lại gần.
Cô gái gật đầu trong nước mắt, đau đớn co rúm người lại. "Tôi... gia đình tôi bị vỡ nợ. Có người chỉ tôi đến tiệm của Thầy Ba Cụt ở quận 5 để xăm bùa 'Cá chép hóa rồng' đổi vận. Thầy hứa hình xăm này sẽ mang lại tài lộc trong ba tháng... Nhưng mới được một tuần, hình xăm bắt đầu ngứa ngáy, rồi da thịt tôi thối rữa dần... Thầy Ba Cụt biến mất rồi... Tôi đau quá..."
Sơn khẽ nhíu mày. Lại là lão tà sư Ba Cụt. Lão già cụt chân trái ấy chuyên dùng tà thuật xăm ngải đổi vận, dụ dỗ những kẻ tham lam hoặc tuyệt vọng phàm trần để hạ ngải cướp thọ mệnh dâng nộp cho tà giáo Hắc Long Hội. Mỗi hình xăm của lão là một khế ước máu, kẻ muốn thay đổi vận mệnh phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
"Cô tên gì?" Sơn hỏi, cúi người xuống lột nhẹ bả vai áo của cô gái ra.
"Nhã... Nhã Vy..." Cô gái khóc nghẹn.
Khi lớp áo khoác bị vén lên, cảnh tượng bên dưới khiến người thường phải nôn mửa. Trên vai Vy, đồ án cá chép vàng rực rỡ giờ đây đã biến dạng thành một khối thịt thối rữa màu xám xịt, rỉ ra dịch đen hôi thối. Những đường nét mực xăm cá chép tự chuyển động như những con giun đất dưới da, cố gắng đào sâu vào tận xương quai xanh của cô.
"Nghe cho kỹ đây, Nhã Vy," Sơn nhìn thẳng vào mắt cô, đồng tử quỷ của anh khiến cô gái sợ hãi nín bặt tiếng khóc. "Hình xăm này là bùa ngải cướp thọ mệnh của Ba Cụt. Tà độc đã ngấm vào kinh mạch. Nếu dùng tà thuật cưỡng ép tẩy xóa, oán linh bị giam bên trong sẽ nổ tung và hủy diệt hoàn toàn linh hồn cô. Cách duy nhất để sống sót là thực hiện nghi thức xăm tịnh hóa đè lên để cô lập tà khí. Đau đớn sẽ gấp mười lần xăm thường. Cô chịu nổi không?"
Nhã Vy nhìn vết thương đang rỉ dịch đen, cảm nhận cái chết đang cận kề. Cô cắn chặt môi, gật đầu điên cuồng: "Tôi chịu được... xin anh... cứu tôi..."
Sơn đứng dậy, bước đến chiếc bàn gỗ đặt góc phòng. Anh gõ ngón tay tạch tạch xuống mặt bàn, lật mở một tấm ván gỗ bí mật dưới nền nhà, lấy ra một chiếc Tráp đồng cổ xỉn màu được niêm phong bằng bùa chú chữ Vạn của Trịnh gia. Từ bên trong chiếc tráp, anh cẩn thận lấy ra hai bảo vật: cây kim xăm Cốt Châm làm từ xương ngón tay của một Huyết Họa Sư tiền bối đời trước, và hũ gốm cổ Hũ mực Vạn Linh chứa linh mực tịnh hóa cấp thấp.
Cốt Châm vừa xuất hiện trong không khí liền phát ra một tiếng "o vo" nhỏ, đầu kim bằng xương quỷ tự động run rẩy khi cảm ứng được luồng oán khí rắn rết cực mạnh từ bả vai của Nhã Vy.
Sơn đặt Vy ngồi lên chiếc ghế da giữa tiệm xăm dưới ánh đèn đỏ mờ. Anh rót một ít linh mực từ Hũ mực Vạn Linh ra chiếc đĩa sứ nhỏ. Để thử nghiệm mức độ độc tố của Ba Cụt, Sơn thử dùng mực bùa giấy thông thường thấm vào đầu kim Cốt Châm, chuẩn bị đi nét tịnh hóa vòng ngoài.
Nhưng ngay khi đầu kim Cốt Châm vừa tiếp cận bả vai thối rữa của Vy, một biến cố kinh hoàng xảy ra. Luồng tà khí rắn rết từ hình xăm cá chép đột ngột bùng phát dữ dội. Mực bùa giấy trên đầu kim lập tức biến thành màu tro xám xịt rồi rách nát, bốc hơi thành một làn khói đen hôi thối.
"Rít rít..."
Một tiếng kêu rít gào ma quái vang lên từ vết thương của Vy. Luồng hắc khí đen ngòm ngưng tụ lại thành một cái bóng quỷ ảnh nhỏ hình đầu rắn rết với đôi mắt đỏ rực, lao thẳng về phía gương mặt của Sơn hòng cắn xé linh thể của anh.
Sơn không hề hoảng loạn. Với bộ pháp vô thanh vô tức, anh nghiêng người né tránh đòn tấn công chớp nhoáng. Đồng thời, anh cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ bên tay trái của mình, dồn linh lực vẽ nhanh một vòng tròn chu Sa Trấn Quỷ bằng máu tươi lên không khí rồi ấn mạnh xuống bả vai của Vy.
"Trấn!" Sơn quát khẽ.
Vòng tròn máu rực sáng ánh vàng nhạt, ép cái bóng quỷ ảnh rắn rết lùi ngược trở lại vào trong vết thương thối rữa. Tuy nhiên, tà khí của Ba Cụt vô cùng xảo quyệt. Bị dồn ép, con quỷ ảnh rắn rết lập tức quấn chặt lấy mạch máu chủ dẫn thẳng vào tim của Nhã Vy, dùng chính sinh mạng của cô gái làm con tin. Nếu Sơn tiếp tục cưỡng ép tịnh hóa bằng bùa chú thông thường, mạch máu của Vy sẽ vỡ tung, cô sẽ chết ngay lập tức.
Sơn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Cánh tay phải của anh đột ngột nhói lên một cơn đau dữ dội như bị lửa thiêu. Oán khí rồng đen dưới lớp băng gạc cảm ứng được oán khí từ Ba Cụt, bắt đầu nổi loạn, gầm thét trong tâm trí Sơn đòi nuốt chửng linh hồn của Nhã Vy để làm dịu cơn đói huyết dịch của nó.
"Câm miệng!" Sơn nghiến răng tự nhủ trong lòng, tay trái siết chặt cột gỗ tiệm xăm để kìm hãm sự nổi loạn của rồng đen. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh, hòa vào những vệt máu đen rỉ ra từ lớp băng gạc cánh tay phải.
Anh nhận ra không thể dùng mực thường để tịnh hóa thứ tà độc xảo quyệt này. Muốn cứu mạng cô gái và cô lập trận pháp từ vòng ngoài mà không làm tổn thương mạch máu phàm nhân, anh phải trả một cái giá tương xứng.
Sơn cầm cây kim Cốt Châm bằng tay trái, dứt khoát đâm mạnh đầu kim vào lồng ngực trái của mình, ngay vị trí tim mạch. Anh không hề biến sắc, chỉ có đôi lông mày nhíu chặt lại khi dòng máu tim rực đỏ—thứ Huyết Tủy chứa linh lực phong ấn tối cao của dòng họ Trịnh—rỉ ra dọc theo thân kim xương quỷ.
Sơn rút kim ra, nhỏ ba giọt máu tim vào đĩa mực của Hũ mực Vạn Linh. Ngay lập tức, đĩa mực đen sậm bùng lên một luồng ánh sáng đỏ vàng ấm áp, át đi mùi hôi thối của tà độc.
Cái giá của việc dùng máu tim là thọ mệnh của Sơn bị suy giảm trực tiếp, và vết thương hoại tử ở cánh tay phải bùng phát một cơn sốt nóng rát dữ dội. Nhưng ánh mắt Sơn vẫn sắc lạnh, kiên định. Anh stretch nhẹ mảng da vai trái của Nhã Vy, chuẩn bị thực hiện Kỹ thuật Đi Nét Tịnh Hóa.
"Sẽ rất đau. Cắn chặt cái này vào," Sơn đưa cho Vy một thanh gỗ bọc vải tịnh hóa. Vy run rẩy đón lấy, cắn chặt hai hàm răng.
Sơn cầm Cốt Châm bám đầy mực máu tim, vận hành linh lực đi nét đầu tiên. Anh chọn cách đi nét chậm rãi, tỉ mỉ từ vòng ngoài của hình xăm cá chép, vẽ những đường chỉ tịnh hóa siêu nhỏ để cô lập từng nhánh kinh mạch đang bị tà khí xâm chiếm, cắt đứt nguồn cung sinh khí cho con quỷ ảnh rắn rết.
Nét kim đầu tiên vừa chạm vào da thịt thối rữa, Nhã Vy trợn tròn mắt, toàn thân co giật dữ dội, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng qua thanh gỗ bọc vải. Da thịt cô bốc khói nghi ngút khi máu tim của Sơn tiếp xúc với tà độc của Ba Cụt.
Uỳnh!
Ngay trong khoảnh khắc đó, một chấn động tâm linh cực mạnh bùng phát từ vết thương. Toàn bộ không gian tiệm xăm "Huyết Họa" đột ngột rung chuyển dữ dội. Chiếc đèn dầu đỏ mờ ảo chao đảo mạnh rồi vụt tắt hoàn toàn, đẩy căn phòng vào bóng tối chỉ còn ánh sáng đỏ rực từ đồng tử quỷ của Sơn và luồng sáng vàng nhạt từ nét xăm máu tim.
Từ trong những góc tối ẩm ướt của tiệm xăm, và từ ngoài con hẻm mưa xối xả Chợ Lớn, một thứ âm thanh rùng rợn, oán hận bắt đầu trỗi dậy—tiếng khóc gào khóc điên cuồng, rấm rứt của hàng vạn quỷ nhi chết oan. Đó là bẫy nguyền rủa thứ hai của lão tà sư Ba Cụt ngầm gài sẵn trong hình xăm, tự động kích hoạt để nuốt chửng linh hồn nạn nhân và kẻ dám can thiệp khi nét kim tịnh hóa đầu tiên được hạ xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!