Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Hỏa Thiêu Thanh Lương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tuyết sườn bắc rơi mỗi lúc một nặng hạt, từng bông tuyết trắng xóa như những mảnh xương vụn vỡ ra từ hư không, phủ một lớp màn lạnh lẽo lên rặng tre già đen kịt của Thanh Lương Sơn. Thế nhưng, cái lạnh thấu xương của bão tuyết phương Bắc không thể xoa dịu được bầu không khí đang dần chuyển sang màu đỏ quạch ở phía chân trời. Đó không phải là ánh bình minh, mà là huyết quang của một trận đại hỏa công đang điên cuồng liếm láp ranh giới rừng thông.


Hình Bá Đao lầm lũi bước đi trong tiếng gió rít gào. Gương mặt gã, vốn dính đầy tro bếp và nước sắc ngải cứu để dịch dung, giờ đây bị hơi nóng từ xa phả vào làm khô khốc, nứt nẻ thành từng vệt rớm máu. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng vô lực bên hông, bả vai phải bị gãy xương quai xanh sau trận chiến ở nhà hoang giờ đây sưng tấy lên như một khối u ác tính. Lớp da thịt rách nát hình chữ thập—vết sẹo định mệnh từ kiếm pháp của Lâm Hoài Nam—rỉ ra thứ máu loãng đen kịt, bốc mùi hôi thối của uế khí cống ngầm trộn lẫn với kịch độc Huyết Yết chưa giải hết.


Trên lưng gã, Lâm Hoài Vân nhỏ bé đang co rúm người lại. Đứa trẻ mười tuổi ho khan liên tục, lồng ngực gầy gò co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở. Khói độc từ trận hỏa công phía dưới thung lũng đang theo gió bão cuộn lên, len lỏi vào từng kẽ phổi non nớt của cậu bé, gieo rắc những cơn đau thắt quặn. Đôi bàn tay gầy gò của cậu vẫn bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực Hình Bá Đao, nhưng đôi mắt u uất ấy lại nhìn trừng trừng vào vạt áo đỏ sẫm của gã câm bảo hộ. Nỗi nghi ngờ tột cùng về danh tính kẻ đao phủ hoàng cung đã giết cha mình vẫn âm ỉ cháy trong lòng đứa trẻ, nhưng giữa làn ranh sinh tử, gã câm này lại là điểm tựa duy nhất để cậu bám víu.


Đi phía sau, Thẩm Thanh Hà ôm chặt hòm thuốc gỗ cũ kỹ. Ngón tay nàng liên tục bấm vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh trước sức nóng đang tăng dần. Nàng nhìn tấm lưng to lớn như gấu rừng của Hình Bá Đao, nơi vệt máu đen vẫn không ngừng rỉ ra thấm đẫm lớp áo tơi đan sợi mây sờn rách, lòng nàng dâng lên một nỗi mâu thuẫn tột cùng. Nàng căm ghét gã vì gã là kẻ đã chém đầu vị trung thần cuối cùng của triều đình, nhưng nàng cũng nể phục gã vì gã đang dùng chút tàn lực cuối cùng để che chở cho huyết mạch duy nhất họ Lâm.


"Lửa... Lửa đang bao vây sườn bắc!" Thẩm Thanh Hà đột ngột kêu lên, giọng nói bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa.


Phía dưới dốc núi, hàng chục ngọn đuốc hừng hực đang di chuyển với tốc độ kinh người. Đó không phải là sơn tặc thông thường, mà là toán quân tinh nhuệ của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết do phó thống lĩnh Tiễn Phong chỉ huy. Đi đầu toán quân là Lôi Hỏa—trưởng toán ném hỏa pháo với gương mặt đầy vết sẹo bỏng đáng sợ.


"Phóng hỏa! Đốt rụi rặng thông sườn bắc cho ta!" Tiễn Phong đứng trên một mỏm đá cao, vung thanh trường thương bạc chỉ thẳng về phía cánh rừng. "Tể tướng có lệnh, thà thiêu sống cô nhi họ Lâm cùng tên phản đồ Hình Bá Đao, chứ tuyệt đối không được để chiếc hộp sắt lọt vào tay kẻ khác!"


Theo mệnh lệnh tàn bạo của Tiễn Phong, Lôi Hỏa cùng binh sĩ Cấm Vệ Quân bắt đầu hành động. Chúng vung những ống phóng hỏa súng nặng nề, bắn liên tiếp các Bình thuốc súng nổ vào rặng thông già. Những bình gốm chứa thuốc súng đen va chạm vào thân cây, nổ tung thành những tiếng "Oành! Oành!" chấn động cả thung lũng. Mảnh gốm vỡ văng tung tóe, giải phóng ra ngọn lửa hung hãn màu đỏ tía.


Chưa dừng lại ở đó, bọn sơn tặc Hắc Hổ Đường đi cùng liên tục rải thứ Dầu đốt Hắc Hổ Đường đặc chế lên các bụi cây rậm rạp. Đây là loại dầu hỏa pha nhựa thông già có độ bám dính cực cao, gặp lửa lập tức bùng cháy dữ dội, tạo thành những quầng lửa khổng lồ không thể dập tắt bằng nước mưa hay tuyết lạnh. Sức nóng kinh người tỏa ra khiến tuyết sườn núi chưa kịp chạm đất đã bốc hơi thành những luồng hơi nước mịt mù, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, nghẹt thở cho những kẻ đang trốn chạy.


Hình Bá Đao khựng lại. Trước mắt gã, con đường mòn duy nhất dẫn xuống núi đã biến thành một biển lửa ngùn ngụt. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất hoàn toàn tầm nhìn. Gã cúi xuống nhìn Lâm Hoài Vân đang ho sặc sụa trên lưng, đôi môi đứa trẻ đã tím tái đi vì ngạt khói.


Gã câm lặng không thể phát ra tiếng nói, nhưng hành động của gã lại nhanh hơn bất kỳ lời nói nào. Hình Bá Đao dùng tay trái còn lành lặn giật phăng chiếc áo tơi đan sợi mây sờn rách trên vai mình, quấn chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Lâm Hoài Vân để chống chọi với sức nóng đang táp vào da thịt. Gã dùng sợi xích sắt rỉ sét quấn thêm nhiều vòng quanh ngực, buộc chặt chiếc hộp sắt Huyền Thiết cùng đứa trẻ vào tấm lưng dày quấn da thú sấy khô của mình. Tấm lưng to lớn của gã giờ đây trở thành một bức tường thành kiên cố nhất, che chắn toàn bộ hơi nóng và tàn lửa cho đứa con trai của nạn nhân dưới đao gã.


"Chúng ta không thể xuống núi được nữa!" Thẩm Thanh Hà ho khan, gương mặt thanh tú lấm lem muội than đen kịt. "Tiễn Phong đã dàn trận binh sĩ thiết giáp bắn loạt tên lửa phong tỏa toàn bộ dịch lộ phía dưới rồi!"


Hình Bá Đao ngước mắt nhìn lên đỉnh núi hiểm trở. Giữa những vách đá vôi dựng đứng bị khói lửa bao phủ, gã phát hiện ra một khe hẹp tối tăm—lối vào của Hang Gió Hú. Đó là một mê cung hang động tự nhiên xuyên qua lòng núi, nơi có luồng gió rít mạnh liên tục có thể giúp họ thoát khỏi trận hỏa thiêu này. Thế nhưng, lối lên hang động lại bị chặn đứng bởi một vách đá dốc đứng đang bị ngọn lửa của dầu đốt bám dính cháy hừng hực, cùng những thân thông già gãy đổ ngổn ngang.


"Đằng sau! Chúng đuổi kịp rồi!" Thẩm Thanh Hà thất thanh kêu lên.


Phía sau họ, tiếng bước chân rầm rập của binh sĩ Cấm Vệ Quân đang ép sát. Tiễn Phong dẫn đầu toán thiết giáp, thương bạc vung ra những luồng hàn khí lạnh lẽo, phối hợp với trận hình khiên sắt lớn đang khép chặt vòng vây. Những mũi tên lửa từ phía sau bắn tới tấp, cắm phầm phập vào những thân tre cháy dở xung quanh nhóm.


Hình Bá Đao rơi vào Ngưỡng Kiệt Sức vật lý cực hạn. Cơ thể gã run lên bần bật, hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau nhói như bị vạn kim châm do độc tố hoại tử vai phải đang điên cuồng tàn phá kinh mạch phủ tạng. Một tay trái gã phải đỡ lấy thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân sứt mẻ lưỡi nặng nề, vai phải gãy xương quai xanh liên tục phát ra những tiếng kêu rắc rắc đau đớn mỗi khi gã di chuyển.


Gã biết, nếu không đột phá vách đá chắn lửa phía trước trong vòng vài hơi thở, cả ba người sẽ bị thiêu sống hoặc chết ngạt dưới làn khói độc.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh mắt Hình Bá Đao bộc phát ra một luồng sát khí bạo liệt tột cùng. Gã nhìn vào gương mặt ngây thơ đang lịm đi vì ngạt khói của Lâm Hoài Vân, tự hỏi bản thân có tư cách gì để bảo vệ huyết mạch cuối cùng của công lý. Lòng sám hối thầm lặng biến thành một nguồn sức mạnh điên cuồng.


Gã cắn chặt đầu lưỡi, dùng vị máu tươi ấm nóng kích thích thần kinh trung ương, cưỡng ép chân khí chạy ngược kinh mạch vai phải đang bại liệt.


Trạng Thái Bạo Phát tối thượng được kích hoạt!


Mắt Hình Bá Đao đỏ ngầu sát khí, các đường gân đen quanh vết hoại tử vai phải phồng to dữ dội dưới lớp băng gạc. Toàn bộ chân khí còn sót lại trong đan điền được nén chặt, truyền dẫn qua cánh tay trái cầm đao.


"Gầm!"


Hình Bá Đao phát ra một tiếng gầm câm lặng trong lồng ngực, vung thanh Quỷ Đầu Đao thực hiện sát chiêu Định Tội Chém bằng tay trái toàn lực.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Một đường đao mang màu đen sẫm khổng lồ xé toác màn khói lửa mịt mù, chém thẳng vào vách đá dốc đứng sườn bắc. Lực chém mang nội kình xuyên thấu cực mạnh khiến vách đá vôi bị rạn nứt dữ dội, sạt lở tạo thành một trận lũ đá khổng lồ đổ sụp xuống. Những khối đá lớn lăn rầm rập, đè bẹp những thân thông đang cháy hừng hực, đồng thời dập tắt hoàn toàn ngọn lửa bám dính của dầu đốt quanh lối vào hang.


Trận sạt lở đá cũng tạo thành một bức tường đá tự nhiên chặn đứng lối đi sườn nam, ngăn cách hoàn toàn toán quân truy đuổi của Tiễn Phong và Lôi Hỏa ở phía sau.


"Tên điên này! Gã dám chém sập vách đá!" Tiễn Phong kinh hoàng hét lớn, buộc phải điều động binh sĩ lùi lại để tránh đá lăn đè bẹp.


Mượn sức mạnh của trận sạt lở, Hình Bá Đao cõng Lâm Hoài Vân, tay trái lôi chặt Thẩm Thanh Hà lao thẳng vào khe cửa hẹp của Hang Gió Hú ngay trước khi một khối đá lớn khác sụp xuống chặn kín lối vào.


*Rầm!*


Cửa hang đá hẹp khép lại sau lưng họ, chặn đứng hoàn toàn ngọn lửa hung hãn và làn khói độc mù mịt bên ngoài. Thế nhưng, bóng tối vô tận và luồng gió rít mạnh như quỷ khóc của mê cung đá vôi bắt đầu bao trùm lấy cả ba người. Không khí trong hang đột ngột chuyển sang lạnh lẽo thấu xương, khiến vết hoại tử vai phải của Hình Bá Đao bắt đầu đông cứng lại đau đớn dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!