Máu Nhuộm Nhà Hoang
Cơn mưa giông nửa đêm trút xuống vùng Thanh Lương Sơn mỗi lúc một dữ dội, nước mưa lạnh buốt tuôn xối xả qua những kẽ lá thông già, hòa lẫn với làn sương mù dày đặc che phủ toàn bộ lối mòn sườn tây ngọn núi. Tiếng chuông đồng báo động từ phía Chợ đen trấn Thanh Lương vẫn vọng lại trầm đục, đứt quãng giữa tiếng sấm rền vang trời.
Hình Bá Đao lầm lũi bước đi trong màn mưa roi vọt. Gương mặt gã, vốn đã bị bôi đen kịt bởi tro bếp và nước sắc ngải cứu để dịch dung thành một phu củi nghèo khổ, giờ đây nhạt nhòa dưới những dòng nước mưa xối xả. Tay trái gã siết chặt gói thuốc bắc Thất Diệp Nhất Chi Hoa—loại thảo dược cực quý gã vừa đổi bằng cả miếng ngọc bài gia bảo duy nhất của Lâm Hoài Vân. Bắp tay trái gã liên tục run rẩy, những thớ cơ căng cứng co rút đau đớn dữ dội do kịch độc Huyết Yết của sát thủ Tạ Đình vẫn chưa được giải trừ hoàn toàn, rỉ ra những vệt máu loãng màu đen sẫm dọc theo cổ tay.
Nhưng gã không dừng lại. Gã lách qua một rặng tre già rậm rạp, nơi những thân tre đực đen kịt đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lá chắn tự nhiên khuất tầm mắt quan quân, tiến thẳng về phía ngôi nhà hoang chân núi. Đây là nơi ở cũ của cha nuôi gã—lão đao phủ Hình Thiết quá cố—một ngôi nhà gỗ ba gian xập xệ, mái ngói đã vỡ nát nhiều mảng, nằm cô độc giữa thung lũng sương mù.
"Bá Đao ca ca!"
Một tiếng gọi khàn khàn, ngọng nghịu vang lên từ hiên nhà tối tăm.
Đại Tráng—gã gia nhân khờ khạo của ngôi nhà hoang—lao ra đón gã. Đại Tráng là một gã khổng lồ cao hơn tám thước, mình trần lộ ra những thớ cơ bắp cuồn cuộn đen nhẻm bám đầy bụi than củi, gương mặt ngây ngô hằn sâu nếp nhăn nhưng đôi mắt lại sáng rực lên niềm vui chất phác khi thấy Hình Bá Đao trở về. Đại Tráng mồ côi từ nhỏ, được Hình Thiết mang về nuôi để chẻ củi gánh nước. Gã khờ khạo không biết võ công, cũng chẳng hiểu gì về ân oán giang hồ hay triều đình chính trị, gã chỉ biết nghe lời Hình Bá Đao tuyệt đối và coi ngôi nhà hoang này là mái ấm duy nhất của cuộc đời mình.
Hình Bá Đao khẽ gật đầu, bờ cằm lởm chởm râu tì sát vào vai Đại Tráng như một lời chào câm lặng. Gã bước nhanh vào trong gian buồng tối. Trên bệ đất lót rơm khô rách nát, Lâm Hoài Vân đang nằm lịm đi. Đứa trẻ mười tuổi sốt cao đến mức hai má đỏ ửng, lồng ngực gầy gò co thắt liên tục sau những tiếng ho khan dữ dội do phong hàn ngấm sâu vào phế vị. Thẩm Thanh Hà đang quỳ bên cạnh, ngón tay thon dài của nàng liên tục châm cứu vào các huyệt đạo quanh ngực đứa trẻ để giữ nhịp thở, sắc mặt nàng nhợt nhạt đi vì lo lắng.
Nhìn thấy gói thuốc Thất Diệp Nhất Chi Hoa trên tay Hình Bá Đao, đôi mắt u uất của Thẩm Thanh Hà thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng nàng lập tức giật lấy gói thuốc, giọng lạnh lùng băng giá: "Sắc thuốc ngay! Đứa trẻ không chịu nổi quá nửa canh giờ nữa đâu."
Hành động lạnh lùng của nàng không làm Hình Bá Đao bận tâm. Gã chỉ im lặng lùi lại góc tối, nhường không gian cho nữ y sĩ. Đại Tráng hiểu ý, gã khờ khạo lanh lẹ bê chiếc ấm đất nung bám đầy bồ hóng đặt lên lò than hồng đang cháy rực giữa nhà, nhanh tay chẻ những thanh củi thông già ném vào lò.
Mùi thảo dược đắng ngắt, nồng ấm nhanh chóng lan tỏa khắp gian nhà gỗ ẩm ướt, lấn át đi mùi ẩm mốc của mưa lạnh sườn núi. Khi bát nước sắc đen kịt được Thẩm Thanh Hà cẩn thận đổ vào miệng Lâm Hoài Vân, đứa trẻ khẽ rên rỉ một tiếng, lồng ngực dần ổn định, cơn co thắt phổi dịu đi rõ rệt. Cậu bé chìm vào giấc ngủ sâu hơn, đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò vẫn vô thức bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết đặt sát bên sườn giường.
Hình Bá Đao ngồi tựa lưng vào cột nhà gỗ mục, gã dùng tay trái run rẩy lôi từ trong ngực áo tơi ra cuốn "Sổ tay mài đao của Thạch Đầu" rách nát hằn vết máu khô. Gã lật từng trang giấy ố vàng bằng những ngón tay tê dại. Cuốn sổ tay này là di vật của Thạch Đầu—người đồng môn đao phủ đã chết trong một vụ bạo động ngục tù năm xưa—ghi chép tỉ mỉ phương pháp mài đao giữ góc nghiêng hoàn hảo ba mươi độ để chém sắt không mẻ lưỡi.
Gã nhìn sang thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân đang dựng góc tường. Lưỡi đao đen kịt đúc từ mảnh thiên thạch đen rỉ sét hằn sâu vết chém bổ đôi khiên sắt của Trương Đô Thống ở cửa ngoại thành, mẻ mất ba vết lớn ở phần mũi đao. Sát khí bạo liệt tỏa ra từ thanh đao phủ cổ xưa khiến không khí xung quanh lạnh lẽo ngột ngạt.
Trong bóng tối của gian nhà hoang, Hình Bá Đao khẽ sờ vào bả vai phải gãy xương quai xanh của mình. Vết sẹo hình chữ thập sâu hoắm—di chứng từ nhát chém chặn hậu của trung thần Lâm Hoài Nam đêm thảm sát phủ tướng quân năm xưa—đang nhức nhối dữ dội dưới lớp băng gạc đen thấm đẫm uế khí máu loãng.
Gã nhắm mắt lại, tiềm thức gã tràn ngập lời răn dạy cuối cùng của cha nuôi Hình Thiết trước khi qua đời: "Đao phủ cả đời lấy mạng người theo lệnh triều đình, hạ đao không được phép do dự. Nhưng Bá Đao... có một dòng họ ngươi tuyệt đối phải nể trọng. Đó là họ Lâm. Năm xưa ngoài chiến trường biên ải, chính tướng quân Lâm Hoài Nam đã cứu mạng ta khỏi mũi thương của ngoại bang... Nợ ân nghĩa này, gia đình đao phủ chúng ta dùng cả đời cũng không trả hết."
Chính lời dặn dò đầy dằn vặt nhân quả ấy đã thúc đẩy Hình Bá Đao vung đao trở giáo cướp pháp trường cứu lấy đứa trẻ mười tuổi kia. Gã nhìn khuôn mặt ngây thơ của Lâm Hoài Vân dưới ánh lửa lò sưởi, lồng ngực gã đau nhói. Đứa trẻ này hoàn toàn không biết rằng bàn tay đang bảo bọc nó mỗi ngày, chính là bàn tay đã vung đao chém đầu cha nó tại pháp trường Nam Môn.
*Rắc!*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên ngoài rặng tre già bao quanh ngôi nhà hoang. Tiếng động ấy rất khẽ, bị tiếng mưa giông xối xả nuốt chửng gần như hoàn toàn, nhưng không thể qua mắt được cực hạn phản xạ thính giác của đệ nhất đao phủ hoàng cung.
Hình Bá Đao đột ngột mở mắt. Đôi mắt gã sắc lạnh như hai lưỡi đao, gã nhìn thẳng ra cửa gỗ mục nát đang rung bần bật trước gió bão. Không có tiếng côn trùng, cũng chẳng có tiếng thú rừng kêu chạy trốn mưa giông.
Sát khí ngột ngạt đang từ bốn phương tám hướng ép sát về phía ngôi nhà hoang.
Gã dùng tay trái cầm lấy chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề, lách người đứng dậy không tiếng động, ra hiệu cho Thẩm Thanh Hà ôm Lâm Hoài Vân giấu vào mật thất gầm giường cũ của Hình Thiết. Thẩm Thanh Hà biến sắc mặt, nàng nhìn vết máu đen rỉ ra từ tay áo gã, hiểu rằng truy binh đã tìm đến nơi.
"Bá Đao sư huynh... Trốn ở đây ấm áp quá nhỉ?"
Một giọng nói lạnh lùng, xảo quyệt đột ngột xé toác màn mưa giông vang lên ngoài sân đất nung.
Cửa gỗ mục nát bị một lực chân cực mạnh đá bay vỡ vụn thành trăm mảnh. Gió lạnh và nước mưa tầm tã ùa vào trong nhà, làm tắt ngúm ngọn lửa lò sưởi, chỉ còn lại ánh than hồng đỏ quạch lấp loáng.
Mã Nhị Đao bước vào.
Hắn mặc chiếc áo đao phủ màu đỏ sẫm sờn rách, tay phải cầm thanh đao phủ nhỏ mỏng bén có rãnh dẫn máu sâu hoắm, nụ cười gian xảo hiện rõ trên gương mặt gầy gò mắt ti hí của hắn. Phía sau hắn, hơn mười tên mật thám của Binh Bộ Mật Thám mặc y phục đen che kín mặt, tay lăm lăm xích sắt huyền thiết và giáo dài, xếp thành trận hình vây bắt nghiêm mật phong tỏa toàn bộ lối ra vào.
"Mã Nhị Đao..." Thẩm Thanh Hà từ góc tối nghiến răng thì thào đầy căm phẫn. Nàng nhận ra kẻ phản đồ đao phủ ty đã bán đứng lối địa đạo ngầm dưới pháp trường cho quan quân.
"Sư huynh, ngươi phản bội triều đình, cướp pháp trường cứu cô nhi họ Lâm để làm anh hùng nghĩa khí sao?" Mã Nhị Đao cười man dại, ánh mắt hắn đầy sự ghen tị tột cùng nhìn vào thanh Quỷ Đầu Đao trên tay trái Hình Bá Đao. "Cha nuôi Hình Thiết thiên vị ngươi, truyền lại thanh thần binh này cho ngươi, coi ngươi là đệ nhất đao thủ hoàng cung. Còn ta? Ta chỉ được chia những thanh đao nhỏ rách nát! Hôm nay, ta dẫn đầu Binh Bộ Mật Thám đến đây lấy đầu ngươi và đứa trẻ để đổi lấy vạn lượng vàng thưởng của Tể tướng Tào Kính Thần. Thanh Quỷ Đầu Đao này cũng sẽ thuộc về ta!"
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa gian nhà hoang đổ nát. Gã câm lặng không nói một lời, nhưng sát khí bạo liệt từ cơ thể gã tỏa ra khiến những tên mật thám đi đầu phải vô thức lùi lại một bước. Cánh tay phải gã bị quấn xích sắt cố định chặt vào ngực, bắp tay trái tê rần do độc tố, nhưng gã vẫn nâng thanh đao nặng ba mươi cân lên ngang tầm mắt.
"Chém chết gã cho ta!" Mã Nhị Đao hét lớn, vung đao nhỏ chém nhanh nhắm thẳng vào các khớp nối gân tay trái của Hình Bá Đao.
Mã Nhị Đao hiểu rõ mọi thói quen ra đao và các điểm mù trong đao pháp của Hình Bá Đao hơn bất kỳ ai. Hắn biết cánh tay phải của sư huynh đã tàn phế, bắp tay trái đang trúng độc, nên đòn tấn công của hắn vô cùng hiểm hóc, nhanh nhẹn nhắm thẳng vào động mạch cổ tay trái.
*Keng! Keng! Keng!*
Những tiếng va chạm kim loại đanh thép vang lên chói tai giữa nhà hoang. Mã Nhị Đao vung đao nhỏ chém liên tiếp ba nhát Huyết Nhận Trảm nhanh như chớp giật nhắm gân tay trái Hình Bá Đao. Hình Bá Đao nhẫn nại dùng tay trái vung Quỷ Đầu Đao nặng nề gạt đỡ xéo. Lực chấn động cực mạnh từ hai thanh đao phủ va chạm truyền dẫn làm sập một góc tường nhà gỗ mục nát, bụi cát và mùn cưa bay tung tóe.
"Ha ha! Tay trái của ngươi quá chậm!" Mã Nhị Đao cười đắc ý khi nhìn thấy lưỡi đao của Hình Bá Đao đi chệch hướng phòng thủ một phân, để lại một vết xước rỉ máu trên bắp tay trái.
Cùng lúc đó, hai tên mật thám hoàng cung từ bóng tối lao ra, vung sợi xích sắt huyền thiết lớn quăng mạnh nhắm thẳng vào chân Lâm Hoài Vân đang trốn dưới gầm giường hòng trói buộc kéo đứa trẻ ra ngoài.
"Đừng hòng chạm vào thiếu chủ!"
Một tiếng gầm rống thô kệch vang dội xé toác gian phòng tối.
Đại Tráng—gã gia nhân khờ khạo—vác chiếc búa tạ chẻ củi nặng bốn mươi cân lao ra cản bước lính canh. Gã khờ khạo không có võ công, không biết nội lực là gì, gã chỉ dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp phi thường của đôi cánh tay đồ tể vung mạnh búa tạ đập thẳng vào đầu tên mật thám đang cầm xích sắt.
*Bùm!*
Tên mật thám bị đập nát sọ chết ngay tại chỗ, xích sắt rơi sầm xuống đất. Thế nhưng, Đại Tráng quá khờ khạo, gã không hề phòng thủ sườn trống rỗng của mình.
*Phập!*
Tên mật thám thứ hai vung mũi giáo sắt dài đâm xuyên qua lồng ngực trái của Đại Tráng. Mũi giáo sắc bén xuyên qua lưng áo vải xám rách nát của gã khờ, máu tươi đỏ rực phun xối xả nhuộm đỏ nền đất cát nhà hoang.
Đại Tráng khựng lại. Đôi mắt ngây ngô chất phác của gã trợn tròn lên nhìn Hình Bá Đao, gã không kêu đau, gã chỉ dùng đôi bàn tay thô dày bám chặt lấy cán giáo sắt của tên mật thám, kiên quyết giữ chặt không cho hắn rút giáo ra để bảo vệ lối vào mật thất gầm giường nơi đứa trẻ đang trốn. Gã dùng hơi thở tàn cuối cùng phát ra một tiếng gầm rống ngọng nghịu câm lặng, rồi ngã gục xuống vũng máu tươi.
Chứng kiến cái chết bi tráng của Đại Tráng, lồng ngực Hình Bá Đao như có một ngọn núi lửa phun trào. Đôi mắt gã đột ngột chuyển sang màu đỏ ngầu sát khí ngùn ngụt bạo liệt tột cùng. Đại Tráng—người em trai khờ khạo duy nhất bảo vệ ngôi nhà hoang cũ của cha nuôi gã—đã bị chúng sát hại dã man ngay trước mắt gã.
Nợ máu này, phải trả bằng máu của triều đình!
Hình Bá Đao bộc phát luồng sát khí bạo liệt vô hình làm phồng to vạt áo tơi đan sợi mây. Gã nhận ra Mã Nhị Đao biết rõ các điểm mù trong đao pháp sát trận chính thống của mình và đang tìm cách bắt bài nhát đao đầu tiên. Gã lập tức bỏ qua mọi quy tắc võ học bài bản gò bó của đao phủ ty.
Gã vung thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề bằng tay trái, thực hiện chuỗi chém liên hoàn Loạn Vũ Đao Phong không theo bất kỳ quy luật hay bài bản nào. Đó là những nhát chém hoàn toàn dựa trên bản năng sinh tồn dã thú và ngọn lửa căm phẫn tột cùng.
*Vút! Vút! Vút!*
Các đường đao mang màu đen sẫm vây kín xung quanh cơ thể Hình Bá Đao tạo thành một cơn bão đao phong bạo liệt đáng sợ. Đường đao đi quỷ dị, lúc quét thấp sát mặt đất chém gân kheo, lúc bổ ngang xé toác không khí chém nát các cột gỗ nhà hoang.
Mã Nhị Đao biến sắc mặt hoàn toàn. Hắn hoảng loạn vung đao nhỏ chống đỡ nhưng đao pháp nhỏ biến hóa của hắn bị khắc chế hoàn toàn bởi sức nặng tuyệt đối và tốc độ chém điên cuồng không quy tắc của Quỷ Đầu Đao. Lưỡi đao nhỏ của hắn bị chém sứt mẻ liên tục, lực phản chấn cực mạnh từ Quỷ Đầu Đao truyền dẫn làm rách các mạch máu nhỏ ở cổ tay hắn, khiến tay hắn run rẩy không thể giữ vững đao.
"Trói gã lại nhanh!" Mã Nhị Đao hoảng sợ gào lên với toán mật thám.
Hai tên mật thám hoàng cung vội vàng tung sợi xích sắt huyền thiết lớn hòng trói chặt chân Lâm Hoài Vân đang khóc nghẹn ngào bên xác Đại Tráng.
Hình Bá Đao gầm lên một tiếng câm lặng trong lồng ngực. Gã vận chuyển toàn bộ luồng chân khí ấm áp cuối cùng của Ngự Khí Quy Nguyên Quyết từ đan điền truyền dẫn xuống cánh tay trái rách da rỉ máu, thực hiện sát chiêu thương hiệu đao phủ Định Tội Chém.
Nhát đao bổ thẳng từ trên xuống với tốc độ và lực lượng cực đại chấn động.
*Rắc! Phập!*
Đường đao mang màu đen sẫm chém đứt đôi sợi xích sắt huyền thiết của mật thám một cách dễ dàng, đồng thời lưỡi đao đi thẳng tắp bổ đôi cánh tay phải cầm đao của Mã Nhị Đao từ bả vai xuống đến khuỷu tay.
Máu tươi phun xối xả nhuộm đỏ cả một góc tường nhà gỗ hoang phế. Cánh tay phải cầm đao nhỏ của Mã Nhị Đao rơi sầm xuống đất cát đầy bụi sắt, năm ngón tay vẫn còn co giật vô thức.
Nhát đao Định Tội Chém quá mượt mà và bén ngọt, lưỡi đao Quỷ Đầu Đao chém đứt xích sắt huyền thiết dày hai phân mà không để lại một vết mẻ hay vệt trầy xước nào trên lưỡi đao đen kịt. Đó chính là vết đao đặc trưng đệ nhất đao phủ hoàng cung—vết chém chém sắt không mẻ của Quỷ Đầu Đao.
"A... A... Cánh tay của ta!"
Mã Nhị Đao gào khóc thảm thiết, gương mặt gầy gò nhợt nhạt đi vì đau đớn tột cùng và mất máu nhanh. Hắn ngã sụp xuống đất bùn nhão nhoét ngoài sân hiên nhà gỗ, tay trái ôm chặt lấy khúc vai phải cụt ngủn đang phun máu xối xả.
Toán mật thám hoàng cung còn sống sót kinh hoàng trước đao pháp bạo liệt của Hình Bá Đao. Chúng vội vàng lao ra nâng Mã Nhị Đao dậy, vừa bắn loạt ám khí tẩm kịch độc Mê Hồn cản bước vừa kéo hắn tháo chạy điên cuồng vào màn mưa giông đen kịt sườn núi Thanh Lương Sơn.
Hình Bá Đao không đuổi theo. Gã quỵ một gối xuống đất cát nhà hoang, thanh Quỷ Đầu Đao cắm sâu xuống đất làm điểm tựa gượng dậy cơ thể kiệt sức cực hạn. Cánh tay trái của gã chấn động mạnh rách miệng vết thương cũ rỉ máu đen liên tục, kinh mạch bắp tay co rút tê dại hoàn toàn vô lực tạm thời.
Gian nhà hoang chân núi đổ nát bám đầy máu tươi và xác lính canh nằm rải rác. Ngôi nhà hoang—nơi trú ẩn an toàn đầu tiên dã ngoại của họ—đã bị phá hủy hoàn toàn và bám đầy máu khô.
Lâm Hoài Vân từ góc tối mật thất gầm giường bước ra. Đứa trẻ mười tuổi run rẩy lập cập, đôi mắt sáng u uất của cậu nhìn chằm chằm vào xác Đại Tráng nằm bất động trên vũng máu đỏ tươi, rồi ngước mắt nhìn lên Hình Bá Đao đang quỳ gục thở dốc.
Cậu nhìn thấy vệt máu đỏ tươi của Đại Tráng và vệt máu đen hoại tử của Hình Bá Đao hòa lẫn vào nhau trên nền đất cát. Sự nghi ngờ tột cùng về danh tính đao phủ của gã câm bảo hộ nhen nhóm dữ dội trong lòng đứa trẻ khi chứng kiến đao pháp tàn bạo Định Tội Chém bổ đôi cánh tay Mã Nhị Đao lúc nãy.
Thẩm Thanh Hà bước ra từ bóng tối, nàng vội vàng dùng kim bạc châm cứu vào huyệt đạo giải độc bắp tay trái cho Hình Bá Đao để áp chế kịch độc Huyết Yết đang lan nhanh lên khớp vai trái. Sắc mặt nàng vô cùng u ám, nàng nhìn đống đổ nát nhà hoang, khẽ nói: "Mã Nhị Đao đã trốn thoát. Hành tung của chúng ta tại Thanh Lương Sơn hoàn toàn bị bại lộ rồi. Đại quân Cấm Vệ Quân chân núi sẽ khép chặt vòng vây sườn núi trong vòng nửa canh giờ nữa."
Hình Bá Đao im lặng không tiếng động. Gã gượng dậy dùng tay trái tê rần nhấc bổng xác Đại Tráng lên ôm chặt vào lòng lồng ngực gấu quấn da thú sấy khô của mình. Gã đặt gã khờ nằm yên bình trên bệ đất lót rơm, rồi vơ lấy gói lương khô quân dụng Cấm Vệ Quân cướp được từ xác lính canh dắt vào thắt lưng làm lộ phí hành trình dài phía trước.
Gã dùng răng cắn chặt dải vải xám quấn quanh chuôi thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ lưỡi nặng nề nâng đao lên sau lưng, hướng đôi mắt đỏ ngầu sát khí về phía đỉnh núi Thanh Lương Sơn sương mù dày đặc lộng gió vực thẳm.
Mã Nhị Đao gào khóc thảm thiết, tay trái ôm chặt lấy khúc tay cụt đang phun máu xối xả, điên cuồng gào lên giữa màn mưa giông: "Hình Bá Đao! Vết đao chém sắt không mẻ của Quỷ Đầu Đao... chính là bản án tử hình của ngươi! Toàn bộ võ lâm Giang Nam... Thiết Kiếm Môn... sẽ xé xác ngươi để lĩnh thưởng vạn lượng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!