Chợ Đen Sóng Ngầm
Tiếng chó sủa dữ tợn của đàn chó săn lai sói dưới quyền Lão Tam Hắc Hổ Đường xé toác màn sương mù dày đặc của sườn đông Thanh Lương Sơn, dồn dập áp sát bìa Rừng Trúc Đen. Tiếng xích sắt lách cách va chạm vào đá hộc, tiếng bước chân huỳnh huỵch của lũ thổ phỉ thèm khát vạn lượng hoàng kim tiền thưởng của triều đình vang lên mỗi lúc một gần.
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa những thân trúc đổ nát, nhưng hai cánh tay của gã đã hoàn toàn tàn phế lúc này. Bả vai phải gãy xương quai xanh đang lên cơn sốt hâm hấp do uế khí nước thải cống ngầm xâm nhập sâu vào vết hoại tử hình chữ thập, rỉ ra từng giọt máu đen kịt đắng ngắt. Cánh tay trái—bài tẩy duy nhất còn lại của gã—giờ đây cũng tê liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vận động sau khi trúng phải cây châm tẩm kịch độc Huyết Yết của Tạ Đình. Thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân cắm sâu dưới đất cát như một khối sắt rỉ vô tri, cô độc và bất lực.
"Bá Đao đại ca..." Lâm Hoài Vân run rẩy nắm chặt lấy vạt áo thô đỏ sẫm của gã câm. Đứa trẻ mười tuổi quỳ sụp dưới đất, lồng ngực gầy gò co thắt liên tục sau những tiếng ho khan dữ dội do nhiễm phong hàn từ trận mưa giông bến đò. Áo tang trắng của cậu lấm lem bùn đất và dính đầy những vệt máu đen độc loãng ra không thể đông của Hình Bá Đao. Đôi mắt u uất của cậu bé nhìn vào cánh tay trái rủ xuôi vô lực của gã, sự sợ hãi tột độ và nỗi nghi ngờ mơ hồ về những vệt máu khô đao phủ trên áo gã tạm thời bị đè bẹp bởi bản năng sinh tồn trước bầy thú dữ.
Thẩm Thanh Hà ôm chặt hòm thuốc gỗ cũ kỹ trước ngực, gương mặt thanh tú nhợt nhạt đi vì sương lạnh và căng thẳng. Nàng nhìn vết sẹo hình chữ thập đặc trưng của Lâm Gia Kiếm Pháp trên vai phải Hình Bá Đao—vết thương hằn sâu tội ác của gã đao phủ đã chém đầu vị trung thần cuối cùng Lâm Hoài Nam—với lòng căm ghét tột cùng. Thế nhưng, khi nhìn thấy Lâm Hoài Vân đang run rẩy lập cập, y đức của Thẩm gia và lời hứa bảo vệ huyết mạch duy nhất của họ Lâm đã chiến thắng sự thù hận cá nhân. Nàng cắn chặt môi, ngón tay thon dài nhanh chóng thò vào hòm thuốc, rút ra một túi da nhỏ đựng bột dã ngải và lưu huỳnh chống rắn.
"Mùi máu tươi trên người gã quá nồng, đàn chó săn sẽ tìm ra chúng ta trong vòng mười hơi thở nữa." Thẩm Thanh Hà khẽ nói, giọng nàng lạnh buốt như sương đêm, tuyệt đối không thèm nhìn thẳng vào mắt Hình Bá Đao. "Đi theo ta!"
Nàng vung tay, rải một nắm bột lưu huỳnh và dã ngải nồng nặc ra phía sau để xóa sạch mùi máu tanh trên đất cát. Hình Bá Đao không thể nói, gã chỉ khẽ gật đầu, bờ cằm lởm chởm râu tì sát vào vai Lâm Hoài Vân. Gã vận dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của đôi chân, cúi người xuống để Lâm Hoài Vân bấu chặt lấy cổ mình, rồi dùng răng cắn chặt lấy dải vải xám quấn quanh chuôi thanh Quỷ Đầu Đao, nhấc bổng thanh đao nặng ba mươi cân lên khỏi mặt đất.
Dưới sự dẫn đường của Thẩm Thanh Hà, ba người lầm lũi di chuyển trong bóng tối, trượt dài xuống một khe rãnh đất sụt dốc đứng hướng về sườn tây ngọn núi. Bùn đất nhão nhoét và làn sương mù dày đặc của thung lũng sườn tây đã che giấu hoàn toàn hành tung của họ, bỏ lại tiếng sủa điên cuồng của đàn chó săn bị mất phương hướng hoàn toàn ở phía sườn đông.
***
Giờ Hợi ba khắc, tại một ngôi nhà kho bỏ hoang của phu mỏ sườn tây Thanh Lương Sơn.
Không khí trong nhà kho ẩm ướt, bốc mùi gỗ mục và quặng sắt rỉ sét. Lâm Hoài Vân nằm lịm trên đống rơm khô rách nát, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì sốt cao, hơi thở khò khè đứt quãng. Thẩm Thanh Hà quỳ bên cạnh, ngón tay thon dài liên tục châm cứu vào các huyệt đạo quanh lồng ngực đứa trẻ để áp chế cơn co thắt phổi, sắc mặt nàng vô cùng nghiêm trọng.
"Phong hàn đã nhập phế, nếu không có thảo dược Thất Diệp Nhất Chi Hoa để sắc thuốc giữ ấm lồng ngực và giải độc tố nước suối, đứa trẻ này sẽ không qua nổi đêm nay." Thẩm Thanh Hà đứng dậy, đôi mắt lam u uất nhìn về phía Hình Bá Đao đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ mục.
Hình Bá Đao im lặng. Gã câm lặng nhìn Lâm Hoài Vân, lồng ngực gã thắt lại trong một nỗi dằn vặt thầm lặng tột cùng. Cánh tay phải của gã hoàn toàn bại liệt do gãy xương vai quai xanh và hoại tử kinh mạch. Cánh tay trái bị trúng kim độc Huyết Yết tuy đã được Thẩm Thanh Hà châm cứu ép độc tạm thời, nhưng toàn bộ bắp tay vẫn tê rần, các ngón tay chỉ có thể co duỗi một cách yếu ớt, máu đen loãng vẫn rỉ ra liên tục thấm đẫm lớp băng gạc đen.
"Trấn Thanh Lương ở ngay dưới chân núi sườn tây này." Thẩm Thanh Hà khẽ nói, đôi mắt nàng nhìn xuống hòm thuốc trống rỗng. "Tiệm thuốc của Ngô Lão Bản có trữ thảo dược quý này, nhưng chúng ta đã cạn sạch lộ phí. Số bạc vụn đúc khuôn quan phủ của gã có khắc ký hiệu của ty pháp trường, nếu đem ra chi tiêu ở trấn nhỏ lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng cho mật thám của Tào Kính Thần."
Lâm Hoài Vân từ trên đống rơm khô gượng dậy, đôi mắt sáng nhưng u uất của cậu bé nhìn vào Hình Bá Đao. Cậu nhìn thấy bả vai rách nát và hai cánh tay buông thõng vô lực của gã câm bảo hộ—người đã dùng cả thân mình đỡ châm độc cứu mạng cậu trong Rừng Trúc Đen. Nỗi sợ hãi và nghi ngờ trong lòng đứa trẻ dần bị thay thế bởi một lòng biết ơn thầm lặng. Cậu bé mím chặt môi, bàn tay gầy gò run rẩy thò vào trong ngực áo tang trắng, rút ra miếng ngọc bài bằng lục bảo thạch sáng lấp lánh có khắc một chữ 'Lâm' bằng vàng ròng.
"Thanh Hà tỷ tỷ..." Lâm Hoài Vân khóc nghẹn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên cường. "Đây là Ngọc bài Lâm Gia... di vật duy nhất của mẫu thân trao lại cho ta. Hãy mang nó đi cầm cố... cứu Bá Đao đại ca... cứu ta..."
Nhìn miếng ngọc bài lục bảo thạch rực rỡ dưới ánh sáng mờ nhạt của hầm ngầm, Hình Bá Đao nhắm nghiền hai mắt. Lồng ngực gã phập phồng dữ dội, một giọt nước mắt nóng hổi hiếm hoi lăn dài trên gương mặt phong trần đầy sẹo của gã đao phủ hoàng cung. Gã biết miếng ngọc bài này có ý nghĩa thế nào với đứa trẻ, đó là danh dự, là nguồn cội duy nhất còn sót lại của gia tộc trung thần họ Lâm đã bị chính tay gã hành quyết. Vậy mà giờ đây, đứa trẻ lại sẵn sàng dâng hiến di vật quý giá nhất để cứu mạng kẻ đã giết cha mình.
Nợ ân nghĩa này, Hình Bá Đao biết cả đời này gã dùng xương máu cũng không thể trả hết.
Thẩm Thanh Hà im lặng nhận lấy miếng ngọc bài, nàng nhìn gã câm bằng ánh mắt lạnh lùng nhưng pha chút thở dài: "Gã phải dịch dung. Gương mặt đệ nhất đao phủ của gã đã bị quan quân vẽ lại rải khắp các dịch lộ."
Hình Bá Đao gật đầu. Gã lê bước chân nặng nề đến góc nhà kho, dùng tay trái tê rần quệt một nắm tro bếp đen kịt lẫn với nước sắc thảo dược ngải cứu ẩm ướt bôi đều lên mặt và cổ. Phương pháp dịch dung thô sơ này nhanh chóng biến làn da phong trần của gã thành màu đen sạm, thô ráp của một phu củi nghèo khổ vùng núi. Gã dùng sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực, cố định cánh tay phải bại liệt sát vào lồng ngực để tránh bị lộ khớp xương gãy lệch, rồi khoác chiếc áo tơi đan sợi mây sờn rách che kín thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ sau lưng.
***
Giờ Tý một khắc, tại Chợ đen trấn Thanh Lương.
Trấn Thanh Lương chìm ngập trong làn sương mù dày đặc bốc lên từ sông Hồng Giang. Khu chợ ngầm hoạt động ban đêm nằm sâu trong các con hẻm tối tăm, ẩm ướt, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền, uế khí và mùi cá ươn. Những bóng người mặc áo choàng đen cúi đầu di chuyển lặng lẽ dưới ánh đèn lồng giấy ngả màu vàng ệch.
Hình Bá Đao bước đi lầm lũi trong dòng người chợ đen, bước chân gã nặng nề do bả vai phải gãy xương liên tục truyền đến những cơn đau nhói thấu tận tâm can. Gã đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ nát của tiệm cầm đồ Phùng Chưởng Quỹ. Tiệm cầm đồ tối tăm, ngột ngạt, chỉ có một chiếc bàn gỗ sờn cũ và chiếc rương sắt cơ quan bảo mật lớn phía sau.
Phùng Chưởng Quỹ là một người đàn ông mập mạp, mặc áo lụa xám sẫm, đeo chiếc kính gọng tròn nhỏ. Gã đang cầm chiếc kính lúp đồng săm soi một vài món đồ trang sức cũ rỉ sét. Nhìn thấy gã phu củi cao lớn đen sạm bước vào, Phùng Chưởng Quỹ khẽ nhíu mày, giọng khàn khàn: "Mua hay bán? Tiệm ta không nhận củi mục."
Hình Bá Đao không nói, gã dùng năm ngón tay trái tê rần, run rẩy đặt miếng Ngọc bài Lâm Gia lên bàn gỗ.
Ánh sáng lục bảo thạch rực rỡ đột ngột xua tan bóng tối u ám của tiệm cầm đồ. Phùng Chưởng Quỹ trợn tròn mắt, gã vội vàng nâng chiếc kính lúp đồng lên, dí sát mắt vào chữ 'Lâm' khắc mạ vàng trên miếng ngọc bảo. Đôi bàn tay mập mạp của gã run lên bần bật, gã nhìn chằm chằm vào miếng ngọc quý, rồi ngước mắt nhìn lên gương mặt đen sạm câm lặng của Hình Bá Đao.
"Đây là... ngọc bài của phủ tướng quân Lâm gia..." Phùng Chưởng Quỹ thì thào, giọng nói đầy sự sợ hãi và nghi ngờ tột độ. "Ngươi... làm sao một phu củi lại có được bảo vật này? Triều đình đang truy nã toàn bộ những kẻ liên quan đến Lâm gia với giá vạn lượng vàng! Ngươi muốn hại chết ta sao?"
Phùng Chưởng Quỹ hoảng sợ định đẩy miếng ngọc bài trả lại, tay gã run rẩy hướng về phía chiếc chuông đồng báo động dưới gầm bàn.
Hình Bá Đao bước lên một bước. Gã không thể nói, nhưng mười lăm năm đứng trên bục cao pháp trường đối diện sinh tử đã tích tụ trong cơ thể gã một luồng sát khí vô hình bạo liệt tột cùng. Đôi mắt sắc lạnh như đao của gã khóa chặt vào Phùng Chưởng Quỹ. Không khí trong tiệm cầm đồ chật hẹp đột ngột hạ xuống độ lạnh thấu xương, một áp lực tinh thần khủng bố đè nặng lên lồng ngực gã chưởng quỹ mập mạp, khiến tay gã đông cứng lại ngay trước chiếc chuông đồng.
Phùng Chưởng Quỹ mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã nhận ra kẻ dịch dung phu củi trước mặt là một con quái vật giết người không chớp mắt, một đại tông sư võ lâm đang ẩn nấp. Hơn nữa, Phùng Chưởng Quỹ vốn là người nghĩa khí ngầm, năm xưa từng được Lâm Hoài Nam giúp đỡ thoát cảnh oan sai, gã không muốn làm kẻ tiểu nhân bán đứng trung thần.
"Được... được rồi..." Phùng Chưởng Quỹ nuốt nước bọt cái ực, vội vàng thu hồi tay lại. Gã mở chiếc rương sắt cơ quan, lấy ra ba trăm lượng bạc vụn không có dấu khuôn quan phủ đặt lên bàn, rồi thì thầm: "Số bạc này đủ cho các người đi vạn dặm. Miếng ngọc bài này ta sẽ cất giấu kỹ dưới đáy rương sắt bảo mật, tuyệt đối không để lộ ra ngoài. Mau đi đi!"
Hình Bá Đao dùng tay trái vơ lấy túi bạc vụn, khẽ cúi đầu tạ ơn rồi xoay người bước nhanh ra khỏi tiệm cầm đồ.
***
Gã di chuyển nhanh qua các con hẻm sương mù, tiến sát về phía tiệm thuốc bắc của Ngô Lão Bản ở cuối chợ đen. Tuy nhiên, vết thương hoại tử ở bả vai phải và bắp tay trái của gã quá hiểm nghèo. Cơn đau dữ dội và áp lực di chuyển nhanh khiến máu độc loãng từ bắp tay trái bắt đầu rỉ ra dữ dội, thấm qua lớp vải thô ngụy trang, nhỏ từng giọt đen kịt xuống nền đất bùn nhão nhoét của con hẻm tối.
"Đứng lại!"
Một tiếng quát hống hách vang lên từ đầu hẻm cụt.
Ngô Bá—tay sai hung hãn của Hắc Hổ Đường tại Trấn Thanh Lương—dẫn đầu ba tên sơn tặc thuộc hạ cầm gậy gỗ bịt đồng chặn đứng lối đi. Ngô Bá là một gã đàn ông trung niên béo múp, răng hô vàng khè, ánh mắt gian xảo của hắn khóa chặt vào vệt máu đen rỉ ra từ tay áo của Hình Bá Đao dưới đất.
"Lão gia hỏa đen sạm kia, ngươi gánh củi mà sao máu chảy đen kịt thế kia?" Ngô Bá sneer, vung vẩy chiếc gậy gỗ bịt đồng nặng năm cân. "Hắc Hổ Đường đường chủ đã ra lệnh, phàm là kẻ lạ mặt mang thương tích hở tiến vào trấn đều phải bắt giữ để tra hỏi lãnh thưởng vạn lượng vàng của triều đình. Khôn hồn thì quỳ xuống bộc lộ danh tính thật ra!"
Hình Bá Đao đứng lặng trong sương mù, bả vai phải gãy xương quai xanh chấn động đau đớn dữ dội. Gã nhận ra mình đã bất cẩn để lộ vết máu độc loãng không thể đông của kịch độc Huyết Yết. Cả hai tay gã đều vô lực, cánh tay trái tê rần chỉ còn một chút chân khí đan điền cuối cùng tích tụ theo Ngự Khí Quy Nguyên Quyết.
Gã không thể dùng đao phủ Quỷ Đầu Đao lúc này. Tiếng va chạm đao kiếm nặng nề trong không gian hẹp của chợ đen sẽ lập tức thu hút hàng trăm binh sĩ Cấm Vệ Quân đang tuần tra ngoài phố lớn. Gã phải khống chế câm lặng Ngô Bá ngay lập tức.
Ngô Bá nhìn thấy gã phu củi im lặng, tưởng gã nhát gan, liền cười lớn thúc gậy gỗ bịt đồng đâm thẳng vào lồng ngực Hình Bá Đao: "Chết đi, đồ câm tàn phế!"
Hình Bá Đao bộc phát bộ pháp né tránh Độc Cô Bộ Pháp thô sơ học được từ gương đồng hộ tâm cũ. Thân hình cao lớn của gã lách nhẹ sang sườn trái một góc ba mươi độ đúng lúc mũi gậy gỗ đâm tới, né tránh tầm sát thương trong gang tấc.
Ngay trong khoảnh khắc Ngô Bá bị lỡ đà chúi người về phía trước, Hình Bá Đao dồn toàn bộ luồng chân khí ấm áp cuối cùng trong đan điền truyền dẫn xuống đầu ngón tay trỏ của bàn tay trái tê rần. Gã áp sát cực nhanh, vung ngón tay trái điểm mạnh một nhát dứt khoát vào huyệt Kiên Tỉnh nhạy cảm quanh bả vai phải của Ngô Bá.
*Phập!*
Nhát điểm huyệt khóa mạch chính xác tuyệt đối. Luồng chân khí sắc bén phóng thẳng vào kinh mạch nhạy cảm của Ngô Bá. Gương mặt béo múp của gã ác bá lập tức cứng đờ, đôi mắt trợn ngược lên đầy kinh hoàng, toàn bộ cánh tay cầm gậy gỗ của hắn tê liệt hoàn toàn, chiếc gậy gỗ bịt đồng rơi sầm xuống đất bùn không tiếng động.
Thế nhưng, Hình Bá Đao đã đánh giá thấp sự xảo quyệt của tên tay sai sơn tặc dạn dày kinh nghiệm.
Ngay trong hơi thở sát nút trước khi toàn bộ cơ thể bị đông cứng hoàn toàn do huyệt đạo bị khóa chặt, bàn tay trái tự do còn lại của Ngô Bá đã kịp giật mạnh sợi dây xích sắt giắt quanh thắt lưng của hắn. Sợi dây xích sắt kích hoạt một cơ quan hỏa pháo nhỏ giấu trong túi da.
*Hưu... Đoành!*
Một tia sáng hỏa pháo màu đen sẫm xé toác màn sương mù dày đặc của chợ đen, bay vút lên bầu trời đêm lộng gió, giải phóng một làn khói đen kịt hình đầu hổ lơ lửng giữa không trung.
Tín hiệu khói báo động khẩn cấp của Hắc Hổ Đường đã được kích hoạt.
Hình Bá Đao nghiến chặt răng, gã dùng tay trái tóm lấy cổ áo Ngô Bá đang đông cứng, quăng mạnh hắn vào đống rác mục bên hông hẻm tối để che giấu hiện trường, rồi ôm chặt túi bạc vụn chạy điên cuồng về phía tiệm thuốc bắc của Ngô Lão Bản.
Gã nhìn lên bầu trời đêm, làn khói đen hình đầu hổ đang từ từ tan ra trong sương mù, nhưng tiếng chuông đồng báo động rầm rập và tiếng vó ngựa tuần tra của sơn tặc Hắc Hổ Đường từ sườn núi sào huyệt đã bắt đầu vang lên dồn dập, hướng thẳng về phía Chợ đen trấn Thanh Lương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!