Phục Kích Rừng Trúc Đen
Sương mù trong Rừng Trúc Đen đặc quánh và lạnh lẽo như nước ao tù, lẩn khuất giữa những thân trúc đen kịt xếp sát nhau dựng sừng sững như những cây giáo của cấm quân hoàng cung. Trời đã về khuya, cơn giông bão từ sông Hồng Giang tuy đã ngớt nhưng hơi nước buốt giá vẫn bám chặt lấy từng thớ vải thô trên người ba kẻ trốn chạy.
Hình Bá Đao bước đi lầm lũi ở phía sau. Thân hình cao lớn, vai rộng như gấu rừng của gã khòm xuống một cách nặng nề. Bả vai phải của gã—nơi xương quai xanh bị rạn nứt nghiêm trọng và vết sẹo cũ hình chữ thập đang bị độc tính hoại tử tàn phá—được quấn chặt bằng những dải băng gạc đen bốc mùi thuốc bắc đắng ngắt. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng, vô lực rủ bên hông như một khúc củi mục. Lúc này, gã chỉ còn biết dựa vào cánh tay trái để ôm giữ lấy Lâm Hoài Vân đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức trên vai mình. Đứa trẻ mười tuổi mặc áo tang trắng lấm lem bùn đất, lồng ngực nhỏ nhắn thỉnh thoảng lại co thắt lên sau những tiếng ho khan nhẹ do nhiễm phong hàn sâu vào phổi. Sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực gã tì chặt vào da thịt, phát ra những tiếng kêu lách cách trầm đục theo từng bước chân rã rời.
Đi tiên phong là Thẩm Thanh Hà. Tà áo lam giản dị của nàng lướt đi nhẹ nhàng giữa những gốc rễ tre già trơn trượt. Nàng mang theo hòm thuốc gỗ cũ kỹ, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại chạm vào hộp kim châm cứu bằng bạc giắt quanh hông để giữ bình tĩnh. Kể từ khi phát hiện ra vết sẹo hình chữ thập từ kiếm pháp của Lâm Hoài Nam trên bả vai phải của Hình Bá Đao, lồng ngực nàng chưa từng một khắc bình yên. Sự giằng xé dữ dội giữa y đức cứu người và lòng căm ghét gã đao phủ tàn bạo đã giết hại vị trung thần cuối cùng khiến nàng không muốn nhìn thẳng vào gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn của gã câm kia. Nàng chỉ im lặng dẫn đường, bước chân dứt khoát nhưng lạnh lùng.
'Mùi thuốc bắc và uế khí máu độc từ nhà kho muối quá nồng, chắc chắn sẽ thu hút tai mắt mật thám của Tào Kính Thần tuần tra ven sông. Chúng ta phải đi xuyên qua Rừng Trúc Đen này để đến sườn tây ngọn núi mới có cơ hội ẩn nấp.' Thẩm Thanh Hà khẽ nói, giọng nàng lạnh buốt như sương đêm, không thèm ngoảnh đầu lại nhìn Hình Bá Đao.
Hình Bá Đao không thể trả lời. Gã chỉ gật đầu nhẹ trong bóng tối, bờ cằm lởm chởm râu tì vào đỉnh đầu Lâm Hoài Vân. Gã thấu hiểu sự thù ghét thầm lặng của nàng, nhưng gã không oán hận. Gã chấp nhận mọi sự trừng phạt, miễn là đứa con trai duy nhất của Lâm Hoài Nam được an toàn.
Càng tiến sâu vào rừng, bóng tối càng dày đặc. Ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm hoàn toàn bị tán lá trúc đen kịt che khuất. Tầm nhìn lúc này bị giới hạn dưới năm trượng, sương mù dày đặc làm nhòe đi mọi đường nét của cảnh vật xung quanh. Không gian im ắng một cách quỷ dị. Không có tiếng côn trùng kêu, không có tiếng chim đêm vỗ cánh. Chỉ có tiếng xào xạc đều đặn của lá trúc khô rụng dưới chân và tiếng gió rít qua những khe tre hẹp nghe như tiếng quỷ khóc oán hờn.
Đột ngột, Hình Bá Đao dừng bước.
Dù cơ thể đang bị tàn phá bởi Hoại Tử Kinh Mạch và kịch độc Huyết Yết, nhưng mười lăm năm đứng trên pháp trường Nam Môn đối diện với ranh giới sinh tử đã rèn luyện cho gã một bản năng cảnh giác phi thường. Gã bộc phát Cực Hạn Phản Xạ. Đôi tai gã khẽ giật mạnh. Giữa tiếng xào xạc của lá tre hoang dã, gã nghe thấy một tiếng 'fup' cực nhỏ, mảnh như tiếng tơ hồng đứt ngang, phát ra từ những ngọn tre cao vút phía trên sườn đông.
Đó không phải là tiếng gió.
'Nằm xuống!' Thẩm Thanh Hà bất ngờ hét lớn, bản năng y sĩ tinh thông huyệt đạo giúp nàng nhận diện được sát khí đang xé toác màn sương mù lao xuống.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục cây kim độc cực nhỏ, mảnh như lông tơ nhưng tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt của kịch độc Huyết Yết, điên cuồng phóng xuống từ trên ngọn tre cao. Sát thủ Vô Ảnh của Huyết Ảnh Lâu đã phục kích sẵn từ lâu, sử dụng Ống thổi châm độc Vô Ảnh để phóng ám khí bao phủ một khoảng không gian rộng lớn xung quanh nhóm trốn chạy.
Hình Bá Đao phản ứng nhanh như chớp giật. Không thể dùng cánh tay phải bại liệt, gã dùng cánh tay trái cuồn cuộn cơ bắp giật phăng thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân bọc vải xám sau lưng. Gã vận chuyển chân khí đan điền theo Ngự Khí Quy Nguyên Quyết, luồng nội lực thô thiển nhưng dồi dào truyền dẫn qua cánh tay trái vào cán đao.
*Oàng!*
Thanh Quỷ Đầu Đao xoay tròn với tốc độ cực đại trước ngực gã, tạo thành một bức tường đao kính vô hình màu đen sẫm mang tên Đao Kính Hộ Thân. Kình lực bạo liệt từ lưỡi đao phủ nặng nề phát ra tiếng vo vo trầm đục, gạt phăng loạt kim độc đầu tiên bay tới. Những cây kim độc va chạm vào lưỡi đao rít lên những tiếng 'beng beng' chói tai, bị dội ngược ra ngoài đâm sầm vào thân trúc đen xung quanh. Thân trúc lập tức bị ăn mòn rỉ ra nhựa đen kịt bốc mùi hôi thối của xác chết.
Thế nhưng, việc cưỡng ép vung thanh đao nặng ba mươi cân bằng một tay trái trong tư thế bảo vệ đứa trẻ khiến vết thương vai phải gãy xương quai xanh của Hình Bá Đao bị chấn động mạnh. Vết rách hình chữ thập sâu hoắm dưới lớp băng gạc đen đột ngột rách miệng, máu độc loãng liên tục chảy ra thấm đỏ cả vạt áo đỏ sẫm của gã câm. Cơn đau thấu tận tâm can khiến gã hụt hơi, đao kính hộ thân lập tức xuất hiện một khe hở nhỏ ở sườn phải trống rỗng.
Đúng lúc ấy, từ một góc khuất tối tăm sau rặng tre dày sườn đông, Đường môn phản đồ Tạ Đình—kẻ săn tiền thưởng tàn nhẫn của Huyết Ảnh Lâu—xuất hiện như một bóng ma đen. Hắn nhìn thấy khe hở phòng thủ của gã đao phủ tàn phế, gương mặt gầy gò ẩn sau chiếc áo choàng đen lộ ra nụ cười hiểm độc. Tạ Đình nâng ống thổi tre huyền thoại lên miệng, vận U Minh Khí Công nén hơi thổi mạnh.
*Phập!*
Một cây châm độc Vô Ảnh mang theo kịch độc Huyết Yết xé gió bay thẳng vào cổ họng của Lâm Hoài Vân đang hoảng sợ khóc lóc phía sau lưng Hình Bá Đao.
Sát chiêu tầm xa quá nhanh, quá hiểm hóc. Trong khoảng cách chưa đầy ba trượng, Hình Bá Đao không còn thời gian để thu đao xoay tròn phòng thủ. Gã nhìn thấy quỹ đạo của cây châm độc nhắm thẳng vào đứa trẻ trung thần duy nhất mà gã đã thề bảo vệ bằng cả sinh mạng.
Không một chút do dự. Không một tiếng động thành lời.
Hình Bá Đao dùng chân trái đạp mạnh vào nền đất bùn trơn trượt, xoay người một góc chín mươi độ, dùng toàn bộ bả vai và bắp tay trái của mình chắn trước mặt Lâm Hoài Vân làm lá chắn sống.
*Phập!*
Cây châm độc tẩm kịch độc Huyết Yết cắm sâu vào bắp tay trái của Hình Bá Đao.
Một luồng khí lạnh buốt, tê dại tột cùng như hàng vạn con rết đất điên cuồng cắn xé lập tức lan tỏa từ vết châm ở bắp tay trái chạy ngược lên khớp vai, rồi thấm sâu vào hệ thống kinh mạch nhạy cảm. Máu đỏ tươi từ bắp tay trái gã lập tức loãng ra, không thể đông, rỉ ra liên tục nhuộm đen cả thớ vải thô quấn quanh tay gã. Cánh tay trái—bài bài tẩy duy nhất còn hoạt động được của gã đao phủ—đột ngột run rẩy dữ dội, thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề suýt chút nữa tuột khỏi lòng bàn tay đầy vết chai sần.
'Bá Đao đại ca!' Lâm Hoài Vân hoảng sợ gào khóc, đứa trẻ mười tuổi nhìn thấy máu tươi rỉ ra từ bắp tay gã câm dính đầy vào tà áo tang trắng của mình, lồng ngực thắt lại trong sự sợ hãi tột độ.
Tạ Đình cười lên một tiếng man dại từ bóng tối: 'Đệ nhất đao phủ hoàng cung mà lại tàn tạ thế này sao? Vạn lượng hoàng kim của Tể tướng Tào Gia chính là của ta! Mau dâng đầu ra đây!'
Hắn tiếp tục nạp cây châm độc thứ hai vào ống thổi tre. Nhưng hắn đã đánh giá thấp ý chí sinh tồn phi thường của một kẻ đã sống nửa đời người trong bóng tối pháp trường.
Hình Bá Đao nhắm nghiền hai mắt. Gã áp dụng Thính phong định vị thuật, loại bỏ hoàn toàn sự nhiễu loạn của sương mù dày đặc và bóng tối Rừng Trúc Đen. Gã lắng nghe nhịp thở khò khè của Tạ Đình và luồng gió rẽ ngang cực nhỏ khi tên sát thủ trên ngọn tre cao chuẩn bị dịch chuyển.
Bằng một động tác nhanh như chớp giật của tay trái còn một chút cảm giác cuối cùng, Hình Bá Đao thò tay vào hòm thuốc gỗ cũ của Thẩm Thanh Hà đang mở bên cạnh, kẹp chặt một con dao mổ nhỏ bằng thép thường giữa hai ngón tay trái. Gã vận nội lực bạo phát, vung mạnh cổ tay phóng thẳng ra ngoài.
*Hưu!*
Một tia sáng bạc nhỏ xé toác màn sương mù dày đặc, bay thẳng vào cổ họng của Sát thủ Vô Ảnh đang ẩn nấp trên ngọn tre cao mười trượng phía sau Tạ Đình. Con dao mổ cắm sâu ngập chuôi, cắt đứt hoàn toàn thanh quản của hắn.
*Bùm!*
Xác của Sát thủ Vô Ảnh tơi tả từ trên ngọn tre cao rơi sầm xuống đất cát, chiếc ống thổi tre Vô Ảnh vỡ tan tành dưới chân Lâm Hoài Vân.
Thấy đồng bọn bị hạ gục nhanh gọn, Tạ Đình hoảng loạn gầm lên, hắn vứt ống thổi, rút đôi đoản đao mỏng bén rèn bằng thép đen lao vào quyết chiến cận chiến. Nhưng ngay khi lưỡi đoản đao tẩm độc của hắn chỉ còn cách lồng ngực Hình Bá Đao một thước, một bóng người mặc đạo bào màu trắng xanh phái Nga Mi bất ngờ flashes xuất hiện từ sườn núi phía sườn tây.
Đó là Liễu Thanh Thanh! Thiếu nữ trẻ tuổi chính trực, lưng đeo thanh kiếm mỏng dẻo dai bằng thép dẻo. Nàng chứng kiến cảnh sát thủ ám sát dã man cô nhi và người tàn phế, lòng bất bình trỗi dậy tột cùng.
'Lũ chó săn Huyết Ảnh Lâu hèn hạ! Dám tàn sát cô nhi giữa rừng sâu!' Liễu Thanh Thanh hét lớn.
Nàng vung kiếm mỏng, sử dụng *Nga Mi Kiếm Pháp* nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng kình lực thâm hậu dạt dào. Thanh kiếm mỏng uốn cong như cánh phượng, liên tiếp tạo ra những vòng tròn kiếm khí nhu hòa gạt phăng mọi đường đoản đao hiểm hóc của Tạ Đình. Nàng xoay người lướt nhẹ gót chân, chém đứt ba thân trúc đen lớn xung quanh, khiến chúng đổ sập xuống chặn đứng lối thoát sườn đông của tên sát thủ phản đồ.
Tạ Đình bị dồn vào đường cùng, hắn điên cuồng vung đoản đao loạn xạ hòng mở đường máu chạy trốn. Hình Bá Đao, bất chấp bắp tay trái đang tê liệt lạnh ngắt do kịch độc Huyết Yết lan rộng, gã gầm nhẹ một tiếng trầm đục trong cổ họng câm lặng. Gã bước lên một bước dứt khoát nhờ bộ pháp Độc Cô Bộ Pháp di chuyển thấp sườn trái, vung thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề bằng tay trái thực hiện nhát chém *Định Tội Chém* cuối cùng.
*Xoẹt!*
Đường đao mang màu đen sẫm xé toác không khí sương mù, bổ thẳng từ trên xuống chém gãy lìa đôi đoản đao của Tạ Đình và chém đứt một cánh tay cầm đao của hắn. Tạ Đình gào thét đau đớn dữ dội, ngã quỵ xuống đất cát bám đầy tuyết rơi nhẹ.
Liễu Thanh Thanh nhanh tay vung kiếm mỏng đâm xuyên qua tim kết liễu tên phản đồ Đường môn dứt khoát. Trận phục kích đẫm máu kết thúc, sương mù Rừng Trúc Đen lại bao trùm lấy không gian u ám tĩnh lặng.
Liễu Thanh Thanh tra kiếm vào bao, nàng nhìn bả vai rách nát rỉ máu đen của Hình Bá Đao và gương mặt nhợt nhạt đang ho khan liên tục của Lâm Hoài Vân với ánh mắt đầy phức tạp: 'Huyết Ảnh Lâu đã nhận lệnh truy nã vạn lượng vàng của Tào Kính Thần phong tỏa toàn bộ dịch lộ phương Bắc. Các người không thể đi đường thẳng nữa đâu. Mau chạy đi!'
Nói rồi, nàng xoay người biến mất vào sương mù rừng thông sườn tây nhanh như lúc xuất hiện.
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa rừng tre đổ nát, nhưng ngay khi bóng dáng nữ kiếm sĩ vừa khuất, thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân trong tay trái gã đột ngột rơi sầm xuống đất cát đông cứng, lưỡi đao cắm sâu vào bùn đất.
Gã cố gắng cử động các ngón tay trái của mình, nhưng vô hiệu.
Một luồng khí lạnh buốt, tê dại hoàn toàn đã lan rộng từ vết châm châm độc ở bắp tay trái xuống tận đầu ngón tay. Kịch độc Huyết Yết đang điên cuồng làm loãng máu và làm tê liệt toàn bộ hệ thống kinh mạch vận động của cánh tay trái gã.
Cánh tay phải gãy xương quai xanh đã bại liệt hoàn toàn mất lực vĩnh viễn từ pháp trường Nam Môn. Giờ đây, cánh tay trái—vũ khí bảo vệ duy nhất còn lại của gã—cũng bắt đầu mất đi hoàn toàn cảm giác cử động.
Hình Bá Đao đứng lặng trong sương mù lạnh giá, hai cánh tay buông thõng vô lực bên hông áo thô đỏ sẫm nhuốm máu độc đen kịt. Gã nhìn xuống thanh Quỷ Đầu Đao găm dưới đất, rồi nhìn sang Lâm Hoài Vân đang run rẩy lập cập bấu chặt lấy chiếc hộp sắt Huyền Thiết trước ngực gã.
Cả hai cánh tay cầm đao bảo vệ của gã câm lúc này đều đã phế rách rưới nặng nề. Áp lực truy đuổi từ đàn chó săn của Lão Tam đang rầm rập vang lên từ phía chân núi sườn đông sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!