Gặp Gỡ Thẩm Y Sư
Cơn giông bão trên sông Hồng Giang vẫn chưa chịu tan đi khi con đò nhỏ của Lão Trương dạt vào một bờ cát hoang vắng, nằm khuất sau những rặng lau sậy rậm rạp của một làng chài nghèo xác xơ ven sông. Trời đã về khuya, không gian tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít qua những khe lá và tiếng sóng vỗ đập vào mạn thuyền nghe rầm rập như tiếng trống trận từ xa vọng lại.
Hình Bá Đao lê từng bước chân nặng nề trên nền cát nhão nhoét. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng, vô lực rủ bên hông như một khúc củi mục. Cơn sốt cao do uế khí nước cống ngầm thấm sâu vào vết gãy xương quai xanh đang điên cuồng tàn phá cơ thể lực lưỡng của gã. Đáng sợ hơn, vết xước từ mũi tên tẩm kịch độc Huyết Yết nơi bả vai phải giờ đây bắt đầu bộc phát. Làn da xung quanh vết thương đã chuyển sang màu xanh tím hôi hám, những đường gân đen nổi lên cuồn cuộn, lan rộng ra nửa lồng ngực như những con rết đất đang bò lổm ngổm dưới da. Mỗi hơi thở của gã nặng nề và đứt quãng, mang theo mùi tanh hôi của máu loãng không thể đông.
Trên lưng gã, Lâm Hoài Vân nhỏ bé đang co rúm người lại dưới chiếc áo tơi đan sợi mây sờn rách. Cậu bé mười tuổi ho khan liên tục, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt lại vì phong hàn ngấm sâu vào phổi. Đôi bàn tay gầy gò của cậu vẫn bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực Hình Bá Đao, nhưng đôi mắt u uất ấy lại không rời khỏi bờ vai rỉ máu đen của gã câm bảo hộ. Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi nhen nhóm trong lòng đứa trẻ từ bến đò lúc nãy giờ đây đã biến thành một khoảng cách vô hình, lạnh lẽo hơn cả nước sông Hồng Giang.
*Bùm!*
Hình Bá Đao quỵ xuống. Đầu gối gã đập mạnh vào nền cát đá lởm chởm ven bờ. Gã cố gắng chống tay trái xuống đất để không làm ngã đứa trẻ trên lưng, nhưng cơ thể lực lưỡng của gã đã chạm đến Ngưỡng Kiệt Sức vật lý cực hạn. Gã không thể gượng dậy nổi nữa. Một tiếng thở dốc trầm đục thoát ra từ cổ họng câm lặng, gã ngã sụp xuống bên cạnh một ngôi nhà kho muối bỏ hoang, mái lá rách nát của ngôi làng chài nghèo.
"Bá Đao đại ca! Huynh làm sao thế này? Mau tỉnh lại đi!" Lâm Hoài Vân hoảng sợ khóc lóc, cậu bé tuột khỏi lưng Hình Bá Đao, quỳ sụp xuống vũng bùn nước mưa. Đôi bàn tay nhỏ bé gầy guộc lay mạnh bả vai lạnh ngắt của gã câm, nhưng đáp lại cậu chỉ là những nhịp thở khò khè đầy uế khí và những cơn co giật nhẹ của cơ thể khổng lồ kia.
Máu đen từ vết thương vai phải rỉ ra liên tục, loãng ra dưới làn nước mưa lạnh ngắt, nhuộm đen cả một khoảng bùn đất dưới chân hai người. Lâm Hoài Vân nhìn vũng máu độc hôi hám ấy, lồng ngực thắt lại. Cậu bé nhớ lại đêm thảm sát phủ tướng quân, nhớ lại vệt máu khô dày đặc trên vai chiếc áo đỏ sẫm của gã câm này dưới ánh chớp bến đò. Sự nghi kỵ gào thét trong đầu cậu, bảo cậu phải bỏ chạy, phải tránh xa kẻ mang chiếc áo đao phủ tàn bạo này. Thế nhưng, nhìn bả vai rách nát vì đỡ mũi tên độc cho mình lúc nãy của Hình Bá Đao, lòng biết ơn nghĩa khí lại kéo đứa trẻ quỳ lại.
"Cứu với! Có ai không... Cứu mạng với!" Lâm Hoài Vân gào khóc, giọng nói non nớt bị tiếng gió bão gào rú nuốt chửng hoàn toàn. Cậu bé ôm chặt bài vị Lâm Gia Tổ Khảo giấu trong ngực áo, nhìn xung quanh ngôi làng chài tối tăm không một bóng đèn dầu. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy đứa trẻ mồ côi.
Đúng lúc ấy, một ánh sáng nhỏ nhoi, vàng nhạt của ngọn đèn dầu bão bất ngờ xuất hiện từ phía rặng tre già ven làng chài. Ánh đèn dập dềnh trong mưa gió, chậm rãi tiến về phía ngôi nhà kho muối đổ nát.
"Ai ở đó?" Một giọng nói nữ nhân trong trẻo, nhưng mang theo sự cảnh giác sắc bén vang lên qua màn mưa mù mịt.
Lâm Hoài Vân như người sắp chết đuối vớ được cọc, cậu bé loạng choạng chạy lao ra ngoài vũng bùn, quỳ sụp trước bóng người mang đèn: "Y sư... Xin cứu mạng! Đại ca của ta... huynh ấy trúng độc sắp chết rồi! Xin người nhân từ cứu giúp!"
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu bão, hiện ra một thiếu nữ khoảng hai mươi tuổi, dáng người thanh tú, mặc y phục màu xanh lam giản dị nhưng gọn gàng. Ngón tay nàng thon dài, thoang thoảng mùi hương thanh khiết của các loại dược liệu khô. Đó là Thẩm Thanh Hà, truyền nhân duy nhất của Thẩm Gia Y Quán, người đang ẩn dật chữa bệnh cho bách tính nghèo khổ tại vùng biên cảnh này để tránh sự truy lùng của mật thám Tào gia.
Thẩm Thanh Hà nhíu mày, nàng nhìn đứa trẻ gầy gò mặc áo tang trắng lấm lem bùn đất, rồi nhìn theo hướng tay cậu bé chỉ. Dưới mái lá rách nát của nhà kho muối, một gã khổng lồ đang nằm rạp, cơ thể co giật từng đợt, tỏa ra uế khí nồng nặc của máu độc hoại tử. Bản năng của một y sĩ khiến nàng lập tức bước nhanh tới, quỳ xuống bên cạnh Hình Bá Đao.
Nàng đặt ngón tay thon dài lên cổ tay trái của gã để bắt mạch. Sắc mặt Thẩm Thanh Hà lập tức biến đổi nghiêm trọng:
"Kinh mạch hỗn loạn, khí huyết nghịch chuyển... Đây là... Hoại Tử Kinh Mạch do uế khí xâm nhập sâu vào vết thương gãy xương bả vai. Đáng sợ hơn, trong máu của hắn còn dính kịch độc Huyết Yết cực kỳ bạo liệt! Nếu không giải độc ngay lập tức, chất độc sẽ xâm nhập vào tim mạch gốc trong vòng nửa canh giờ nữa!"
Thẩm Thanh Hà không do dự, nàng quay sang hét lớn với Lâm Hoài Vân: "Nhóc con! Giúp ta đỡ hắn nằm ngửa ra! Mau lên!"
Lâm Hoài Vân vội vàng ghé vai đỡ lấy thân hình nặng nề của Hình Bá Đao. Thẩm Thanh Hà mở hòm thuốc gỗ cũ kỹ mang theo bên người, lấy ra một cuộn vải chứa hàng chục cây kim châm cứu bằng bạc sáng loáng và một hũ gốm nhỏ chứa ngải cứu Thanh Lương Sơn sấy khô.
"Ta phải dùng Khóa huyệt giảm đau pháp để chặn dòng máu độc chảy về tim trước!" Thẩm Thanh Hà lẩm bẩm, ngón tay nàng chuyển động nhanh như chớp giật.
*Phập! Phập! Phập!*
Ba cây kim bạc dài ba tấc được đâm sâu vào ba huyệt đạo nhạy cảm quanh bả vai phải của Hình Bá Đao: Kiên Tỉnh, Thiên Tông và Vân Môn.
Ngay khi kim bạc vừa cắm vào, cơ thể Hình Bá Đao đột ngột giật mạnh một cái. Một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ cổ họng gã câm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới mưa. Đáng sợ hơn, phần gốc của ba cây kim bạc lập tức chuyển sang màu đen kịt, rỉ ra những giọt máu đen hôi hám tột cùng. Độc tính bạo liệt của Huyết Yết đang điên cuồng phản phệ ngược lại nhu kình châm cứu của nàng.
"Hự!" Hình Bá Đao đột ngột há miệng nôn ra một ngụm máu đen kịt lên nền đất cát.
"Bá Đao đại ca!" Lâm Hoài Vân hoảng sợ khóc thét lên.
"Đừng động vào hắn!" Thẩm Thanh Hà hét lớn, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán nàng. "Độc tính của Huyết Yết quá mạnh, máu của hắn liên tục loãng ra không thể đông do dính độc tính này. Thuốc cầm máu thường vô tác dụng! Ta phải dùng cấm châm để ép độc ra ngoài!"
Thẩm Thanh Hà nhanh tay lấy từ trong hòm thuốc ra một nhành thảo dược tươi, lá chia làm bảy thùy, giữa đóa hoa có một nhụy độc nhất màu tím sẫm. Đó chính là Thất Diệp Nhất Chi Hoa - loại thảo dược đặc trị cực kỳ quý hiếm mọc trên vách đá Thanh Lương Sơn lộng gió. Nàng dùng dao nhỏ nghiền nát nhành thảo dược, bỏ vào một chiếc bát đất nhỏ dính đầy tro bếp, đổ rượu mạnh Ngự Tiền nồng độ cao từ bầu rượu của Hình Bá Đao vào rồi dùng đá mồi lửa đốt nóng.
Mùi thuốc bắc nồng nặc, đắng ngắt và nóng bỏng lập tức tỏa ra khắp ngôi nhà kho muối bỏ hoang. Thẩm Thanh Hà đỡ đầu Hình Bá Đao lên, cưỡng bức đổ nước sắc Thất Diệp nóng bỏng vào miệng gã.
"Uống đi! Thảo dược này sẽ giữ ấm kinh mạch và bảo vệ tim mạch của ngươi khỏi độc tố!" Nàng hét lớn.
Hình Bá Đao bản năng nuốt xuống dòng nước thuốc đắng ngắt, nóng bỏng như lửa đốt. Dòng chân khí ấm áp từ Thất Diệp Nhất Chi Hoa lập tức lan tỏa từ đan điền ra khắp lồng ngực, tạm thời áp chế cơn sốt cao đang thiêu đốt phủ tạng gã. Nhịp tim co thắt dữ dội của gã bắt đầu chậm lại, hơi thở dần trở nên trầm ổn hơn.
Thẩm Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm một tiếng, nàng dùng băng gạc sạch thấm nước sắc ngải cứu Thanh Lương Sơn nóng ấm để lau sạch vết máu đen rỉ ra xung quanh bả vai phải của Hình Bá Đao.
Nhưng ngay khi lớp máu đen kịt và uế khí bẩn thỉu được gột rửa sạch sẽ, để lộ ra làn da phong trần của gã câm, Thẩm Thanh Hà đột ngột khựng lại. Đôi bàn tay thon dài của nàng run rẩy dữ dội, chiếc bát đất đựng nước thuốc trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất cát.
Dưới ánh đèn dầu bão lấp loáng, bên dưới vết rách hoại tử mới do mũi tên sượt qua, hiện rõ một vết sẹo cũ hình chữ thập sâu hoắm, hằn sâu vào xương bả vai phải của Hình Bá Đao.
Vết sẹo hình chữ thập đặc trưng của *Lâm Gia Kiếm Pháp* - sát chiêu Kiếm Khí Ngưng Sương độc nhất vô nhị của trung thần Lâm Hoài Nam.
Thẩm Thanh Hà trợn tròn mắt, nàng nhìn chằm chằm vào vết sẹo định mệnh ấy, rồi nhìn sang thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân quấn vải xám rách nát đang đặt bên cạnh bệ đá hầm ngầm. Trên chuôi đao đen kịt, hình khắc quỷ vương dữ tợn đang nhe nanh múa vuốt dưới ánh lửa dầu.
Nàng giật mình nhận ra thân phận thật của gã khổng lồ câm lặng đang nằm trước mặt mình.
Đây chính là thanh Quỷ Đầu Đao hành quyết đệ nhất hoàng cung. Và người đàn ông mang vết sẹo chữ thập này chính là đao phủ hoàng cung - kẻ đã trực tiếp vung đao chém đầu trung thần Lâm Hoài Nam tại pháp trường Nam Môn chỉ vài canh giờ trước.
Thẩm Thanh Hà lùi lại một bước, bàn tay nàng vô thức nắm chặt lấy hộp kim châm bằng bạc, ánh mắt nhìn Hình Bá Đao đột ngột tràn ngập sự phức tạp, kinh hoàng và thù hận dâng trào tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!