Bến Đò Giông Bão
Tiếng sấm rền rĩ từ phía đỉnh Thanh Lương Sơn dội xuống, kéo theo một trận giông bão đen kịt phủ kín bầu trời ngoại ô kinh kỳ. Cơn mưa xối xả quất liên tiếp vào da thịt, lạnh buốt và rát buốt như hàng vạn mũi kim châm.
Hình Bá Đao cõng Lâm Hoài Vân trên lưng, đôi chân gã lún sâu vào bùn đất nhão nhoét của con đường mòn dẫn ra bến nước. Cánh tay phải của gã hoàn toàn buông thõng, vô lực rủ bên hông như một cành cây chết khô sau trận bão. Khớp xương quai xanh bị đánh gãy nát ở trạm gác ngoại thành lúc nãy giờ đây sưng tấy lên thành một quầng đỏ tía hôi hám. Nước mưa bẩn thỉu luồn qua thớ vải áo tơi đan sợi mây sờn rách, thấm sâu vào vết rách hình chữ thập trên bả vai gã, mang theo uế khí lạnh lẽo ăn sâu vào từng thớ thịt. Mỗi bước đi, máu đen từ vết thương hoại tử lại rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy dọc xuống hông gã.
Trên lưng gã, đứa trẻ mười tuổi Lâm Hoài Vân đang run lên bần bật. Phong hàn ngấm sâu vào lồng ngực khiến cậu bé ho khan liên tục, hai bàn tay nhỏ bé gầy gò bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực Hình Bá Đao. Thế nhưng, đôi mắt u uất và sáng quắc của cậu không hề nhắm lại. Dưới những tia chớp xé toác màn đêm, Lâm Hoài Vân nhìn chăm chằm vào vạt áo đỏ sẫm dưới lớp áo tơi của Hình Bá Đao. Nước mưa gột rửa lớp bùn đen, để lộ ra những mảng màu nâu sẫm, khô cứng và xếp chồng lên nhau thành từng thớ dày đặc.
Đó là máu. Vết máu khô tích tụ qua mười lăm năm của hàng trăm tử tù đã gục xuống dưới thanh Quỷ Đầu Đao của đệ nhất đao phủ hoàng cung.
Sự nghi ngờ tột cùng nhen nhóm trong lòng đứa trẻ như một ngọn lửa nhỏ chứa đầy kịch độc. Lâm Hoài Vân mím chặt môi, đôi bàn tay nhỏ bé khẽ nới lỏng sợi xích sắt. Cậu nhìn bờ vai rộng lớn nhưng khòm xuống vì đau đớn của người đàn ông câm lặng phía trước, tự hỏi gã thực sự là ai, và tại sao một kẻ mang chiếc áo đẫm máu tàn bạo này lại xả thân cứu mình khỏi pháp trường.
Hình Bá Đao cảm nhận được sự xa lánh thầm lặng của đứa trẻ. Gã không cúi đầu, cũng không phát ra bất kỳ một tiếng động nào. Gã hiểu, sự câm lặng nhẫn nại của gã lúc này chính là tấm lá chắn tốt nhất để bảo vệ đứa trẻ khỏi sự thật tàn khốc: chính bàn tay đang cõng cậu chạy trốn lúc này đã vung đao chém đầu cha cậu chỉ vài canh giờ trước. Gã siết chặt cánh tay trái độc nhất còn lành lặn, giữ chặt Lâm Hoài Vân và thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân bọc vải xám, tiếp tục lê bước chân trái dò dẫm trong bóng tối.
*Hí... hí... cộc cộc cộc!*
Từ phía sau, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm rầm rập xé toác màn mưa giông. Đội kỵ binh nhẹ của Tiêu Diệt đang phi ngựa truy đuổi ráo riết dọc bờ sông Hồng Giang. Những bó đuốc tẩm dầu thông cháy rừng rực bất chấp mưa gió, tạo thành một dải lửa đỏ rực di chuyển quỷ dị trong sương mù, điên cuồng lùng sục theo mùi máu tanh rỉ ra từ vết thương của Hình Bá Đao.
"Bá Đao đại ca! Bên này! Mau lên!"
Một tiếng gọi trầm thấp, khàn đục vang lên từ phía rặng lau sậy rậm rạp ven bờ sông.
Hình Bá Đao khựng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua màn sương mù dày đặc. Dưới ánh chớp lấp loáng, gã nhìn thấy một nam tử trung niên, vai rộng, mặc áo khoác da báo sờn cũ, lưng đeo một cây cung sừng trâu đen rực. Đó là Tần Thiết, cựu tiêu đầu của dịch trạm kinh thành, người đã từng mang ơn cứu mạng của Hình Bá Đao năm xưa.
Tần Thiết lao ra khỏi rặng lau sậy, nhìn thấy cánh tay phải buông thõng rỉ máu đen của Hình Bá Đao, sắc mặt gã lập tức biến đổi:
"Tay của huynh... Khốn kiếp! Bọn chó săn Cấm Vệ Quân đã phong tỏa toàn bộ khúc sông này. Tiêu Diệt dẫn theo ba mươi kỵ binh nhẹ trang bị giáp báo đang lùng sục bờ bến nước. Đò của Hồng Giang Bang đang đợi ở phía dưới mỏm đá, nhưng nước sông Hồng Giang đang cuồn cuộn chảy xiết dữ dội, rất dễ lật đò!"
Hình Bá Đao khẽ gật đầu, gã dùng ánh mắt xám lạnh chỉ về phía Lâm Hoài Vân trên lưng. Tần Thiết nhìn đứa trẻ gầy gò đang ôm chặt chiếc hộp sắt bọc vải dầu, thở dài một tiếng đầy bi tráng:
"Được! Nhận lời ủy thác của huynh, Tần Thiết này dù có phải bỏ mạng tại bến đò này cũng phải đưa huyết mạch họ Lâm qua sông!"
Tần Thiết dẫn đầu nhóm chạy dọc theo lối mòn dốc đứng dẫn xuống bến nước sườn đông ngọn núi. Gió vực từ sông Hồng Giang thổi ngược lên mạnh mẽ, mang theo hơi nước lạnh thấu xương làm kinh mạch vai phải của Hình Bá Đao co rút dữ dội. Gã cắn chặt răng, vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết nén chặt chân khí đan điền để giữ vững thăng bằng cho đôi chân đang run rẩy.
Khi họ chạm chân đến bãi cát hoang vắng ven bờ sông, một bóng thuyền chèo gỗ lớn đang dập dềnh giữa dòng nước lũ đục ngầu, cuồn cuộn sóng lớn. Trên thuyền, một lão gia hỏa da đen nhẻm, mình trần lộ cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, tay cầm mái chèo gỗ lim già cứng như sắt đang gồng mình chống chọi với dòng nước chảy xiết. Đó là Lão Trương, trưởng đò bến nước của Hồng Giang Bang.
"Tần tiêu đầu! Mau lên thuyền! Nước lũ đang dâng cao, kỵ binh tuần tra sắp ập đến rồi!" Lão Trương hét lớn, giọng nói hào sảng át cả tiếng sóng gầm rống.
Nhưng ngay khi chân Hình Bá Đao vừa chạm vào mép nước sườn đông bến đò, một tiếng tù và quân đội rống lên xé tai từ phía rặng tre phía trên.
*Uù... uù... uù!*
"Phát hiện phản đồ! Bắn tên lửa! Chặn bến đò lại!"
Tiếng hét kiêu ngạo của Tiêu Diệt vang dội khắp bến nước. Từ trên sườn đốc, mười lăm kỵ binh nhẹ mặc giáp da báo phi nhanh như chớp giật lao xuống bãi cát hoang vắng. Tiêu Diệt cưỡi con ngựa chiến đen tuyền đi đầu, thanh trường kiếm rèn bằng thép ròng dài bốn thước tuốt trần phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*
Hàng chục mũi tên lửa tẩm dầu thông được bắn ra từ cung nỏ của kỵ binh, vạch ra những đường sáng đỏ rực xé toác màn mưa giông, găm thẳng xuống bãi cát hoang và thành thuyền gỗ của Lão Trương. Lửa gặp dầu thông cháy bùng lên bất chấp mưa gió, nhuộm đỏ cả một vùng bến đò Hồng Giang sương mù dày đặc.
"Lên đò! Mau lên đò!" Tần Thiết gầm lên, gã rút cây cung sừng trâu đen sau lưng, chân trái đạp mạnh lên một mỏm đá dựng đứng ven bờ sông để lấy điểm tựa.
Tần Thiết vận chuyển Phi Yến Khí Quyết, đôi tay gầy guộc nhưng gân guốc kéo căng dây cung sừng trâu đến cực hạn. Cảnh giới Nhị Lưu Cao Thủ bộc phát, ba mũi tên sắt nhọn hoắt được gài cùng lúc trên dây cung.
Sát chiêu Bá Vương Tiễn!
*Vút! Vút! Vút!*
Ba mũi tên sắt xé rách màn mưa lạnh, lao đi với tốc độ kinh hoàng nhắm thẳng vào ba con ngựa chiến đi đầu của kỵ binh. Tiếng xích sắt kỵ binh đầu tiên bị bắn đứt lìa, hai con ngựa chiến giáp nặng khuỵu chân ngã quỵ xuống bùn lầy, kéo theo cả toán kỵ sĩ phía sau ngã nhào nhào nhào, tạo thành một cảnh hỗn loạn trên bãi cát.
"Lão Trương! Ép đò sát vào mỏm đá!" Tần Thiết hét lớn, tay tiếp tục giật cung bắn liên tiếp để cản bước kỵ binh.
Lão Trương gầm lên một tiếng hào sảng, hai cánh tay to khỏe như hộ pháp vung mái chèo gỗ lim già gạt mạnh dòng nước chảy xiết, ép sát hông thuyền gỗ vào vách mỏm đá lởm chởm nơi Hình Bá Đao đang đứng.
"Bá Đao đại ca! Nhảy xuống!" Tần Thiết quay đầu hét lớn.
Hình Bá Đao nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn sâu hoắm dưới chân, rồi nhìn Lâm Hoài Vân đang ôm chặt chiếc hộp Huyền Thiết trên lưng gã. Cánh tay phải bại liệt hoàn toàn mất lực vĩnh viễn khiến gã mất đi thăng bằng trọng tâm cơ thể. Gã chỉ còn một cánh tay trái khỏe mạnh để vừa cầm thanh Quỷ Đầu Đao mẻ lưỡi nặng ba mươi cân, vừa giữ chặt đứa trẻ.
Gã vận dụng Độc Cô Bộ Pháp, chân trái đạp mạnh vào mỏm đá trơn trượt để lấy đà nhảy nghiêng người. Thân ảnh cao lớn của gã lướt qua khoảng không lộng gió vực thẳm, đáp mạnh xuống boong thuyền gỗ tròng trành của Lão Trương.
*Rầm!*
Chiếc thuyền gỗ chao đảo dữ dội dưới sức nặng phi thường của gã đao phủ và thanh đại đao. Lão Trương vội vàng vung mái chèo cắm sâu xuống lòng sông để giữ thăng bằng cho thuyền khỏi bị lật giữa dòng nước xoáy.
Nhưng phía trên mỏm đá, Tiêu Diệt đã dẫn theo mười kỵ binh còn lại vây chặt lấy Tần Thiết. Tiêu Diệt thúc ngựa chiến đen tuyền lao tới, thanh trường kiếm ròng vung lên tạo ra những đường kiếm khí lạnh buốt nhắm thẳng vào cổ họng cựu tiêu đầu.
Tần Thiết cố gắng bắn hạ Tiêu Diệt từ khoảng cách gần, nhưng giáp nặng da báo của gã tướng lĩnh trẻ tuổi đã gạt phăng mũi tên sắt dội ngược ra ngoài. Tiêu Diệt áp sát cực nhanh, mũi kiếm đâm xuyên qua cánh cung sừng trâu của Tần Thiết làm nó gãy đôi.
"Chạy mau! Đừng quay lại!" Tần Thiết gào lên, gã vứt cây cung gãy, rút đoản đao bên hông lao thẳng vào ôm chặt lấy chân ngựa chiến của Tiêu Diệt hòng kéo gã tướng lĩnh xuống bùn lầy.
"Thằng chó guốc mọn guốc gỗ! Chết đi!" Tiêu Diệt gầm lên đầy phẫn nộ, gã vung mạnh mũi giáo sắt nhọn hoắt từ trên lưng ngựa đâm thẳng xuống.
*Phập!*
Mũi giáo đâm xuyên qua bả vai của Tần Thiết, cắm sâu xuống đất cát. Nhưng đôi bàn tay rỉ máu của cựu tiêu đầu vẫn bấu chặt lấy ủng sắt của Tiêu Diệt, dùng chút hơi tàn cuối cùng để giữ chân gã.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy trên bờ bến đò, lồng ngực Hình Bá Đao thắt lại đau đớn. Gã muốn lao lên bờ để cứu đồng minh nghĩa khí, nhưng Lão Trương đã dùng lực chèo gỗ đẩy chiếc thuyền trôi ra xa bờ đá hơn mười trượng, cuốn vào dòng nước lũ chảy xiết cuồn cuộn.
Đúng lúc ấy, từ phía rặng thông già tối tăm trên vách đá sườn đông, một tia sáng bạc cực nhỏ xé rách màn sương mù dày đặc lao tới với tốc độ kinh hoàng nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Hoài Vân đang khóc lóc trên lưng Hình Bá Đao.
Đó là mũi tên độc tầm xa của Sát thủ Độc Nhãn đang phục kích trong bóng tối!
Mũi tên tẩm kịch độc Huyết Yết rít gió xé toác màn mưa lạnh, mang theo sát cơ chí mạng vô hình.
Hình Bá Đao bộc phát Cực Hạn Phản Xạ nhờ kinh nghiệm mười lăm năm đối diện sinh tử trên pháp trường. Gã không thể vung đao gạt đỡ vì cánh tay trái đang bận giữ chặt mạn thuyền tròng trành, gã liền xoay nghiêng người một góc ba mươi độ, dùng chính lồng ngực dày quấn áo tơi đan sợi mây của mình làm lá chắn sống che chở cho đứa trẻ phía sau.
*KENG! RẮC!*
Mũi tên độc đâm thẳng vào giữa lồng ngực Hình Bá Đao, phát ra một tiếng va chạm kim loại đanh thép chói tai dưới màn mưa giông.
Lực đâm tàn bạo của mũi tên sắt nặng nề đập mạnh vào chiếc Gương đồng hộ tâm cũ nát giắt trước ngực gã dưới lớp áo đỏ sẫm. Tấm gương đồng nhỏ hằn vết rỉ sét – di vật duy nhất của người mẹ quá cố – đã cản phá thành công mũi tên độc chí mạng cứu sống gã đao phủ câm lặng trong gang tấc. Thế nhưng, lực chấn quá mạnh khiến chiếc gương đồng hộ tâm bị nứt vỡ nghiêm trọng một góc lớn, để lộ ra những đường vẽ nhỏ khắc chìm quỷ dị bên trong thớ đồng rỉ sét.
Mũi tên độc bị dội ngược rơi xuống dòng nước lũ, nhưng đầu mũi tên nhọn hoắt tẩm kịch độc Huyết Yết vẫn kịp sượt qua bả vai phải gãy xương của Hình Bá Đao, để lại một vết xước dài rỉ máu đen kịt.
"Đò ra giữa dòng rồi! Bá Đao huynh! Giữ chặt lấy đứa trẻ!" Lão Trương hét lớn, vung mái chèo gỗ lim già chèo điên cuồng vượt qua những con sóng dữ dội gầm rống.
Hình Bá Đao bám chặt mạn thuyền rỉ máu, gã nhìn lại bờ sông Hồng Giang qua màn mưa mù mịt và lửa cháy bùng cháy đỏ rực.
Dưới ánh đuốc chập chờn của kỵ binh, gã nhìn thấy thân ảnh nghĩa khí của Tần Thiết ngã quỵ xuống b bãi cát bùn lầy, ngực bị đâm xuyên bởi mũi giáo sắt của Tiêu Diệt. Máu tươi của anh nhuộm đỏ cả một vùng nước sông ven bờ, rồi bị dòng nước mưa xối xả gột rửa trôi đi nhanh chóng.
Lâm Hoài Vân hét lên một tiếng đau đớn dữ dội, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt nhỏ nhắn tái mét vì lạnh. Cậu bé bấu chặt lấy vai áo Hình Bá Đao, nhìn bóng dáng Tần Thiết biến mất dần trong màn sương mù dày đặc của sông Hồng Giang cuồn cuộn chảy xiết.
Con đò gỗ nhỏ trôi dạt nhanh chóng vào vùng sương mù dày đặc của thủy lộ biên cảnh, bỏ lại phía sau tiếng vó ngựa tuần tra và tiếng tù và quân đội của đội kỵ binh Tiêu Diệt nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa boong thuyền tròng trành, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn mất lực vĩnh viễn buông thõng rỉ máu đen đen kịt. Độc tính từ vết xước của mũi tên độc bắt đầu phát tán nhanh chóng, khiến làn da thịt quanh bả vai phải gãy xương của gã chuyển sang màu xanh tím u ám và tỏa ra mùi hôi hám nhẹ. Gã nhìn vết nứt trên chiếc gương đồng hộ tâm trước ngực, cảm nhận nỗi dằn vặt câm lặng tột cùng và nợ máu nghĩa khí đè nặng lên vai gã trên con đường trốn chạy vạn dặm đầy hiểm họa phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!