Một Đao Phá Trận
Cửa cống ngầm ngoại ô kinh thành mở ra giữa một bãi hoang ngập ngụa cỏ dại và rác rưởi. Gió lạnh thấu xương từ phương Bắc lùa vào, mang theo những hạt mưa quất liên tiếp vào gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn của Hình Bá Đao. Gã bước lên từ lòng đất tối tăm, bùn đất dơ bẩn và uế khí bám đen kịt từ gấu quần lên đến tận ngực áo thô đỏ sẫm.
Cánh tay phải của Hình Bá Đao lúc này hoàn toàn buông thõng, vô lực rủ bên hông như một khúc gỗ mục. Khớp xương quai xanh bị Doanh Thiết đánh gãy nhẹ trên pháp trường giờ đây sưng tấy lên một quầng đỏ tía, đau nhức buốt tận tâm can mỗi khi gã di chuyển gót chân. Độc tính từ nước cống bẩn thỉu đã kịp ngấm vào vết rách sâu hoắm của vết sẹo hình chữ thập cũ trên bả vai, khiến một vùng da thịt quanh cổ gã bắt đầu chuyển sang màu u ám và tỏa ra mùi hôi hám nhẹ. Gã chỉ còn cánh tay trái to khỏe để vừa ôm chặt Lâm Hoài Vân vào lồng ngực, vừa giữ chặt thanh Quỷ Đầu Đao quấn vải xám rỉ sét.
Lâm Hoài Vân áp sát đầu vào ngực Hình Bá Đao. Đứa trẻ mười tuổi run rẩy lập cập, hơi thở đứt quãng do nhiễm phong hàn từ trận mưa giông tầm tã. Thế nhưng, đôi mắt u uất và sáng quắc của cậu bé không hề nhắm lại. Dưới ánh sáng mờ nhạt của bầu trời giông bão ngoại ô, tầm mắt của cậu khóa chặt vào vạt áo đỏ sẫm của gã câm bảo hộ. Nước mưa gột rửa lớp bùn đen, để lộ ra những vệt màu nâu sẫm, khô cứng và xếp chồng lên nhau thành từng mảng lớn trên thớ vải thô.
Đó là vết máu khô tích tụ qua mười lăm năm. Vết máu của hàng trăm tử tù đã gục xuống dưới nhát đao của đệ nhất đao phủ hoàng cung.
Lâm Hoài Vân mím chặt môi, đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò bấu vào xích sắt quấn chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực Hình Bá Đao bỗng khẽ nới lỏng ra. Sự nghi ngờ tột cùng nhen nhóm trong lòng đứa trẻ như một ngọn lửa nhỏ nhưng chứa đầy kịch độc. Cậu nhìn bờ cằm lởm chởm râu của người đàn ông câm lặng, tự hỏi gã thực sự là ai, và tại sao gã lại mang chiếc áo đẫm máu này đi cứu mình.
Hình Bá Đao cảm nhận được sự thay đổi trong lực bấu của đứa trẻ. Gã không cúi đầu, cũng không phát ra một tiếng động nào. Gã hiểu sự câm lặng của mình lúc này chính là tấm lá chắn tốt nhất để bảo vệ tâm trí non nớt của đứa trẻ khỏi sự thật tàn khốc rằng chính gã đã chém đầu cha cậu. Gã siết chặt cánh tay trái, kéo lê bước chân trái dò dẫm trong bãi cỏ hoang ngập nước, hướng về phía rặng tre già khuất bóng sương mù phía trước.
Tại bìa rừng tre, một bóng người gầy gò, mặc áo vải thô màu xám rách nát bốc mùi hôi thối của xác chết đang đứng run rẩy bên cạnh một chiếc xe đẩy gỗ cũ nát chứa đầy rơm khô ngụy trang. Đó là A Quý, người tạp dịch pháp trường cũ. Mẹ của A Quý năm xưa từng bị bệnh nặng, không có tiền mua thuốc và suýt bị vứt ra bãi tha ma nếu không có số bạc vụn bổng lộc của Hình Bá Đao cứu mạng. Mang ơn nghĩa sâu nặng ấy, A Quý đã liều mạng chờ đợi ở đây suốt hai canh giờ giữa cơn giông bão.
Nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Hình Bá Đao bước ra từ màn sương, A Quý vội vàng lao đến, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác:
"Bá Đao đại ca... huynh còn sống! Tạ ơn trời đất, huynh còn sống!"
Hình Bá Đao khẽ gật đầu. Gã không thể nói, chỉ dùng ánh mắt xám lạnh lùng chỉ vào Lâm Hoài Vân đang ôm chặt chiếc hộp sắt trước ngực.
A Quý lập tức hiểu ý. Anh vội vàng gạt đống rơm khô trên xe đẩy sang hai bên, để lộ ra một khoảng trống hẹp dưới gầm xe ngụy trang:
"Huynh đệ, đưa thiếu chủ vào đây. Quan quân đang phong tỏa toàn bộ cửa ngõ kinh kỳ. Trương Đô Thống đã dẫn lực lượng thiết giáp của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết lập một Trạm gác ngoại thành kiên cố ngay trên con đường độc đạo ra bắc. Không có ngụy trang, chúng ta không thể qua nổi hai hơi thở."
Hình Bá Đao chậm rãi đặt Lâm Hoài Vân nằm vào lòng xe gỗ hẹp. Gã lấy chiếc Áo tơi đan sợi mây chống nước cướp được, cẩn thận đắp lên người đứa trẻ để giữ ấm lồng ngực khỏi cơn phong hàn. Lâm Hoài Vân nhìn Hình Bá Đao bằng ánh mắt đầy phức tạp, cậu muốn đẩy tay gã ra nhưng cái lạnh thấu xương và cơn ho khan sắp bộc phát buộc cậu phải nằm im dưới đống rơm khô ẩm ướt.
A Quý lấy thêm vài tấm da thú sấy khô quấn chặt lấy thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân, giấu kỹ nó dưới đáy xe đẩy. Sau đó, anh khoác lên người Hình Bá Đao một chiếc áo tơi đan sợi mây rách nát khác để che đi vạt áo đỏ sẫm đẫm máu đao phủ ty.
"Bá Đao đại ca, huynh hãy đóng giả làm phu đẩy xe củi câm đi cùng đệ. Đệ có Lệnh bài Cấm Vệ Quân rỉ sét cướp được từ một tên lính chết trận năm ngoái, hy vọng có thể đánh lừa được bọn lính canh ở khoảng cách xa," A Quý thì thầm, tay nắm chặt tay cầm xe đẩy gỗ.
Hình Bá Đao gật đầu, gã đặt bàn tay trái to khỏe lên thanh gỗ đẩy xe, dùng sức nặng của cơ thể vạm vỡ đẩy chiếc xe lăn bánh trên nền đất bùn lầy lội. Tiếng bánh xe gỗ rít lên khô khốc hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá tre.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Trạm gác ngoại thành đã hiện ra trước mắt họ qua màn mưa mù mịt.
Đó là một rào chắn kiên cố được dựng bằng những khúc gỗ thông lớn bọc gai sắt nhọn hoắt, khóa chặt con đường độc đạo dẫn ra vùng đồi núi phía Bắc. Hai bên rào chắn là vách đá dốc đứng, không có lối đi vòng. Dưới mái che bằng da thú dựng tạm bên đường, hơn ba mươi binh sĩ thiết giáp của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết đang đứng sừng sững thành hai hàng dọc. Chúng mặc giáp sắt đen tuyền, tay cầm giáo dài bốn thước sáng quắc dưới ánh chớp giông bão.
Đứng đầu toán tuần tra là Trương Đô Thống. Gã tướng lĩnh trung niên có gương mặt vuông vức đầy râu quai nón sẫm màu, khoác chiến bào đen bám đầy nước mưa, tay trái tì lên chiếc khiên sắt huyền thiết nặng ba mươi cân có gai nhọn bảo vệ đặt sừng sững trên mặt đất. Ánh mắt gã sắc lạnh và cứng nhắc như đá tảng, quét qua từng bụi cây ngọn cỏ ven đường.
"Dừng lại!" Một tên lính canh gác hét lớn, vung giáo dài chặn trước đầu xe đẩy của A Quý.
A Quý vội vàng khom lưng cúi đầu, gương mặt hốc hác cố nặn ra một nụ cười hèn mọn của kẻ nghèo khổ:
"Dạ... bái kiến quan binh đại nhân. Tiểu nhân là phu dọn xác ở bãi tha ma ngoại thành, tranh thủ trời mưa gom ít rơm khô và củi mục về dựng lại mái nhà dột. Đây... đây là lệnh bài thông hành của tiểu nhân."
A Quý run rẩy chìa ra tấm Lệnh bài Cấm Vệ Quân bằng đồng rỉ sét.
Tên lính canh giật lấy tấm lệnh bài, nheo mắt nhìn dưới ánh đuốc chập chờn dưới mưa lạnh. Hắn quay đầu nhìn Trương Đô Thống đang đứng im lặng phía sau.
Trương Đô Thống bước chậm rãi ra khỏi mái che, tiếng ủng sắt nện xuống bùn đất nghe trầm đục và nặng nề. Gã không nhìn tấm lệnh bài, mà ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào Hình Bá Đao đang đứng câm lặng phía sau xe đẩy.
Dù gã đao phủ đã mặc áo tơi đan sợi mây che kín người và bôi tro bếp đầy mặt, nhưng silhouette cao lớn, bả vai rộng vạm vỡ và đặc biệt là cánh tay phải buông thõng vô lực của gã không thể qua mắt được một tướng lĩnh chiến trường dạn dày kinh nghiệm.
"Giấy thông hành của Binh Bộ từ năm ngoái đã bị bãi bỏ. Hiện tại kinh thành có phản đồ cướp pháp trường, thống lĩnh Doanh Thiết ra lệnh nội bất xuất ngoại bất nhập," Trương Đô Thống lạnh lùng lên tiếng, giọng gã trầm đục át cả tiếng mưa rơi. Gã vung tay phải, ra hiệu cho hai tên lính thiết giáp áp sát. "Lục soát cái xe này cho ta!"
"Đại nhân! Tiểu nhân thực sự chỉ là dân nghèo..." A Quý hoảng hốt quỳ sụp xuống bùn, cố gắng ôm lấy chân tên lính canh để cầu xin.
*Bụp!*
Tên lính canh thẳng chân đạp mạnh vào ngực A Quý, khiến anh ngã ngửa ra nền đất bùn lầy lội. Tên lính còn lại tiến sát xe đẩy, vung mũi giáo sắt nhọn hoắt đâm thẳng vào đống rơm khô ẩm ướt để thăm dò.
*Keng!*
Mũi giáo sắt đâm xuyên qua lớp rơm, va mạnh vào thân thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề giấu dưới đáy xe, phát ra một tiếng va chạm kim loại đanh thép chói tai.
"Có binh khí nặng! Có biến!" Tên lính canh hét lớn, vội vàng rút giáo lui lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, A Quý không biết lấy đâu ra dũng khí của một kẻ nhút nhát, anh điên cuồng chồm dậy từ bùn lầy, lao thẳng vào ôm chặt lấy chân Trương Đô Thống, gào lớn:
"Bá Đao đại ca! Chạy mau!"
"Thằng chó guốc mọn guốc gỗ!" Trương Đô Thống gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Gã không thèm cúi đầu nhìn, tay phải vung mạnh ngọn giáo dài bốn thước đâm thẳng từ trên xuống.
*Phập!*
Mũi giáo sắt bén nhọn đâm xuyên qua bả vai và lồng ngực của A Quý, cắm sâu xuống nền đất bùn. Máu tươi đỏ hực phun trào xối xả dưới cơn mưa lạnh, nhuộm đỏ cả đống rơm khô trên xe đẩy. Gương mặt hốc hác của A Quý co giật dữ dội, nhưng đôi bàn tay gầy guộc của anh vẫn bấu chặt lấy ủng sắt của Trương Đô Thống không chịu buông, dùng chút hơi tàn cuối cùng để giữ chân gã tướng lĩnh.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, lồng ngực Hình Bá Đao như có một luồng núi lửa phun trào. Đôi mắt xám của gã đỏ ngầu sát khí bạo liệt. Gã không thể nói, nhưng tiếng gầm trầm đục nghẹn lại trong cổ họng gã phát ra như tiếng gầm của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.
Gã dùng tay trái giật phăng lớp Áo tơi đan sợi mây ngụy trang, để lộ ra vạt áo đỏ sẫm đẫm máu đao phủ và thanh Quỷ Đầu Đao đen kịt. Gã dùng tay trái nhấc bổng Lâm Hoài Vân ra khỏi đống rơm, kẹp chặt đứa trẻ vào bên hông trái bằng cánh tay trái khỏe mạnh, tay kia... không, cánh tay phải của gã hoàn toàn bại liệt do gãy xương vai phải rách nát rỉ máu đen.
Hình Bá Đao buộc phải dùng miệng cắn chặt lấy lớp vải xám quấn quanh chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân, dùng lực cổ phi thường nhấc bổng thanh đại đao lên khỏi lòng xe gỗ, rồi dùng bàn tay trái đón lấy chuôi đao. Gã đứng sừng sững giữa màn mưa giông, một tay bế đứa con trai trung thần, một tay trái nâng thanh đao phủ nặng nề, đối mặt với hàng chục binh sĩ thiết giáp.
"Trận pháp vây bắt! Xếp khiên sắt!" Trương Đô Thống dùng chân đạp văng xác A Quý ra ngoài, hét lớn mệnh lệnh chiến thuật.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Mười hai binh sĩ thiết giáp của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết lập tức di chuyển theo kỷ luật quân đội nghiêm ngặt. Chúng xếp những chiếc khiên sắt huyền thiết lớn sát nhau thành một bức tường sắt vững chắc cao hơn bốn thước, chặn kín hoàn toàn con đường độc đạo hẹp dẫn ra ngoài trạm gác. Những mũi giáo dài nhọn hoắt đâm xuyên qua khe hở giữa các tấm khiên, tạo thành một rừng gai sắt tua tủa sẵn sàng đâm nát bất kỳ kẻ nào lao tới. Phía sau bức tường khiên, sáu cung thủ đã giương sẵn cung nỏ lực mạnh, nhắm thẳng vào lồng ngực Hình Bá Đao.
Hình Bá Đao nhận ra không thể sử dụng khinh công nhảy qua rào chắn gai sắt này, vì khoảng không phía trên hoàn toàn bị khóa chặt bởi loạt tiễn mưa của cung thủ. Nếu gã nhảy lên, cơ thể gã và đứa trẻ sẽ lập tức bị bắn thành tổ ong giữa không trung. Gã chỉ có một con đường duy nhất: đột phá trực diện, dùng sức mạnh vật lý cực đại để đập nát bức tường khiên sắt.
Gã vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết đến cực hạn. Dòng chân khí ấm áp từ đan điền cuồn cuộn trỗi dậy, luồn lách qua các kinh mạch bắp tay trái, khiến các thớ cơ bắp vạm vỡ của cánh tay trái phồng to lên nhẹ, gân xanh nổi lên dọc cánh tay như những con giun đất nổi giận. Cảnh giới Sơ Bộ Ngưng Khí bộc phát, ngưng tụ toàn bộ nội kình thô sơ vào lưỡi đao Quỷ Đầu Đao đen kịt.
*Bắn!*
Sáu mũi tên sắt nhọn hoắt xé rách không khí ẩm ướt lao tới. Hình Bá Đao không lùi bước, gã khoác chiếc áo tơi đan sợi mây chống nước che chắn cho Lâm Hoài Vân phía sau lưng, chân trái đạp mạnh xuống bùn lầy làm điểm tựa phát lực từ gót chân truyền lên thắt lưng rồi ra tay trái vung đao.
*Keng! Keng! Keng!*
Ba mũi tên bắn trúng vào mặt lưỡi đao Quỷ Đầu Đao rộng bản dội ngược ra ngoài, hai mũi tên khác đâm xuyên qua lớp áo tơi đan sợi mây sượt qua vai áo đỏ sẫm của gã, để lại những vệt máu đỏ tươi rỉ ra dưới làn mưa lạnh.
Hình Bá Đao áp sát bức tường khiên sắt của Cấm Vệ Quân trong chớp mắt.
"Đâm chết hắn!" Trương Đô Thống hét lớn từ phía sau.
Bốn mũi giáo dài đồng loạt đâm thẳng vào ngực và bụng Hình Bá Đao. Gã đao phủ câm lặng xoay nghiêng người một góc ba mươi độ nhờ bộ pháp di chuyển thấp, né tránh tầm sát thương của ba mũi giáo trong gang tấc. Mũi giáo thứ tư đâm trúng vào sợi xích sắt quấn chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực gã, phát ra tiếng kêu trầm đục chấn động mạnh làm gã lùi lại nửa bước.
Nén cơn đau buốt từ xương vai phải gãy truyền lên não, Hình Bá Đao gầm lên một tiếng không lời vang dội cả vách đá sườn núi. Gã dùng tay trái vung Quỷ Đầu Đao bổ thẳng từ trên xuống toàn lực nhắm thẳng vào điểm nối yếu nhất giữa hai tấm khiên sắt lớn của Trương Đô Thống và tên lính bên cạnh.
Sát chiêu Định Tội Chém bộc phát!
Nhát đao đi thẳng tắp với tốc độ và lực lượng cực đại, lưỡi đao đen kịt xé gió phát ra tiếng rít xé gió trầm đục chấn động mạnh như sấm sét giữa đêm giông bão.
*OÀNG! RẮC!*
Một tiếng nổ kim loại kinh hoàng vang dội cả trạm gác ngoại thành. Lực chém mang nội kình xuyên thấu của thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân bổ đôi chiếc khiên sắt huyền thiết dày hai phân của Trương Đô Thống làm hai nửa gãy lìa. Lưỡi đao đi tiếp chém nát giá đỡ bằng sắt và bẻ gãy khớp cổ tay phải của tên lính canh bên cạnh.
Lực phản chấn tàn bạo từ cú chém sắt dội ngược trở lại cánh tay trái và bả vai phải gãy xương của Hình Bá Đao. Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ khớp vai phải gã, vết thương hoại tử cũ rách rộng thêm nghiêm trọng, máu đen độc tính tuôn ra xối xả làm ướt đẫm cả lớp áo tơi đan sợi mây ngụy trang. Cánh tay trái của gã chấn động mạnh rách da cổ tay rỉ máu đỏ tươi, mất cảm giác tạm thời do cơ tay bị căng mỏi cực hạn.
Thế nhưng, trận hình khiên sắt kiên cố của Cấm Vệ Quân đã bị xé toác ra một kẽ hở lớn rộng hơn hai thước. Trương Đô Thống bị lực chấn đẩy lùi liên tiếp năm bước, tay phải gã run rẩy dữ dội không thể nhấc nổi thanh đại đao nặng nề, ánh mắt gã nhìn Hình Bá Đao đầy kinh hoàng tột độ.
"Hắn... hắn bổ đôi khiên huyền thiết bằng một đao tay trái! Ngăn hắn lại!"
Hình Bá Đao không cho chúng cơ hội khép lại trận hình. Gã dùng chút hơi tàn cuối cùng, ôm chặt lấy Lâm Hoài Vân xông thẳng qua kẽ hở vỡ nát của bức tường khiên sắt, dùng chân đạp mạnh vào rào chắn gỗ gai sắt mở đường máu tẩu thoát nhanh chóng ra vùng ngoại ô kinh thành.
"Đuổi theo! Bắn chết hắn!" Tiếng hét hoảng loạn của Trương Đô Thống nhỏ dần phía sau lưng gã dưới cơn mưa lạnh dầm dề.
Hình Bá Đao điên cuồng chạy trốn vào vùng đồi núi hoang dã sườn núi Thanh Lương Sơn sương mù dày đặc. Gã bước đi loạng choạng, từng bước chân trái giẫm lên bùn lầy ẩm ướt rệu rã. Cánh tay phải bại liệt hoàn toàn buông thõng rỉ máu đen liên tục, cánh tay trái tê rần đau đớn dữ dội chỉ còn đủ sức giữ chặt Lâm Hoài Vân và thanh Quỷ Đầu Đao mẻ lưỡi nặng nề.
Dưới tán một cây thông già sườn núi lộng gió lạnh, Hình Bá Đao khựng bước gục đầu vào thân cây để thở dốc. Hơi thở gã đứt quãng, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt gã.
Gã chậm rãi nhìn xuống lồng ngực mình. Lớp Áo tơi đan sợi mây ngụy trang chống nước mưa tầm tã giờ đây đã bị nhuộm đỏ hoàn toàn bởi một vũng máu đỏ tươi pha lẫn uế khí máu đen rỉ ra từ vết hoại tử bả vai phải gãy xương rách nát. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên giữa làn gió lạnh thấu xương.
Lâm Hoài Vân từ dưới lớp áo tơi ngước đầu nhìn lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé tái mét vì lạnh và kinh hoàng. Cậu nhìn thấy vũng máu hoại tử đen kịt của Hình Bá Đao đang thấm qua lớp vải thô áo tang trắng của mình, gieo vào lòng cậu một nỗi sợ hãi và nghi ngờ tột cùng.
Từ phía con sông Hồng Giang cuồn cuộn chảy dưới chân núi sườn đông, tiếng tù và quân đội vang lên dồn dập, rợn người xé toác màn đêm mưa gió. Đội kỵ binh nhẹ của Tiêu Diệt đã xuất phát, những bó đuốc lửa cháy rực dọc bờ sông đang điên cuồng di chuyển tìm kiếm dấu vết mùi máu tanh rỉ ra từ đao thủ tàn phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!