Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Bẫy Sắt Sườn Tây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giờ Tỵ ba khắc, ngày hôm sau, cơn bão tuyết sườn bắc núi Thanh Lương Sơn đã tạm thời lui vội, chỉ còn lại những bông tuyết mỏng rơi nhè nhẹ xuống sườn tây dốc đứng. Không khí ở độ cao này loãng và lạnh thấu xương, mỗi nhịp thở của con người đều hóa thành những luồng khói trắng đục, nhanh chóng bị gió núi thổi tan biến vào khoảng không mịt mù sương xám.


Dọc theo con đường mòn hiểm trở đầy đá sỏi đóng băng, ba thân ảnh xám tro rách rưới đang lầm lũi di chuyển. Dẫn đầu là Thẩm Thanh Hà. Tà áo lam giản dị của nàng giờ đã được khoác ngoài bằng một chiếc áo choàng vải thô màu xám bám đầy bụi đường, một bên tay áo trái của nàng buông thõng vô lực. Bả vai trái của nàng, nơi bị mũi tên độc của Sát thủ Độc Nhãn sượt qua ngày hôm trước, hiện tại đã chuyển sang màu tím sẫm u ám dưới lớp vải. Chất độc Huyết Yết đang điên cuồng tàn phá hệ thống kinh mạch nhạy cảm quanh vai nàng, khiến các ngón tay trái của nàng hoàn toàn run rẩy, mất lực. Nàng phải dùng tay phải giữ chặt hòm thuốc gỗ cũ kỹ trước ngực, đôi mắt thanh tú nhưng mỏi mệt không ngừng quan sát những bụi rậm xung quanh sườn dốc.


Đi ngay phía sau nàng là Lâm Hoài Vân. Đứa trẻ mười tuổi gầy gò co rúm người lại dưới lớp da thú sấy khô quấn quanh người để chống chọi với cái lạnh. Gương mặt nhỏ nhắn của cậu hốc hác, đôi môi nứt nẻ rỉ máu. Cơn phong hàn ngấm sâu vào phổi kết hợp với khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam vẫn chưa được giải trừ hoàn toàn, khiến cậu bé chốc chốc lại ho khan lên từng tiếng khàn đục, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt kịch liệt. Trên bả vai nhỏ bé của Lâm Hoài Vân, thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân bọc trong lớp vải xám rách nát đang đè nặng xuống. Lưỡi đao sứt mẻ nặng nề gần gãy đôi sau trận quyết chiến ở Vực Tử Thần thỉnh thoảng lại va vào đá tảng bên đường, phát ra tiếng động trầm đục.


Bọc hậu cuối cùng là Hình Bá Đao. Thân hình khổng lồ cao lớn như một ngọn tháp đá của gã lúc này khòm xuống đầy mệt mỏi. Gã mặc bộ y phục xám tro rách rưới của dân lữ hành nghèo khổ để che giấu thân phận đao phủ hoàng cung. Cánh tay phải của gã bại liệt hoàn toàn vĩnh viễn, được cố định chặt vào trước ngực bằng những vòng băng gạc đen dày đặc quấn quanh xương quai xanh bị gãy lệch. Vết thương hoại tử vai phải rỉ ra thứ dịch mủ đen kịt có mùi tanh hôi cực độc, thấm đẫm lớp vải xám. Cánh tay trái cầm đao duy nhất của gã cũng đang tê liệt hoàn toàn lâm thời do di chứng bạo phát của cấm thuật Cuồng Huyết Kích Phát ngày hôm trước, kinh mạch bắp tay sưng tím và vô lực. Để giữ thăng bằng khi di chuyển trên nền đá trơn trượt mà không có hai tay hỗ trợ, Hình Bá Đao phải bước đi bằng những bước chân nặng nề, dùng gót chân bấu chặt vào đất cát đóng băng.


Sự im lặng ngột ngạt bao trùm lấy ba người. Lâm Hoài Vân thỉnh thoảng lại ngoảnh đầu nhìn bả vai rỉ máu đen của gã câm khổng lồ phía sau. Nỗi sợ hãi và nghi kỵ về danh tính thực sự của Hình Bá Đao vẫn âm ỉ cháy trong lòng đứa trẻ, nhưng khi nhìn thấy gã tự tàn phá cơ thể để bảo vệ mình trên cầu treo, lòng căm hận của cậu bé mười tuổi tạm thời bị đè bẹp bởi một nỗi xót xa nghẹn ngào. Cậu không nói một lời, chỉ im lặng vác thanh đại đao sứt mẻ đi tiếp.


Khi họ bước vào khu vực Rừng Bẫy Thú, địa hình sườn tây đột ngột thay đổi. Những rặng tre già đen kịt nhường chỗ cho những cây thông cổ thụ cao vút, cành lá kim phủ đầy tuyết trắng che khuất cả bầu trời. Mặt đất dưới chân họ không còn là đá sỏi đóng băng, mà được bao phủ bởi một lớp lá thông khô rụng dày đặc trộn lẫn với tuyết mỏng. Lớp lá khô này dẻo dai và xốp, che giấu hoàn toàn những hiểm họa nằm sâu bên dưới.


"Cẩn thận dưới chân." Thẩm Thanh Hà khàn giọng cảnh báo, giọng nói của nàng run lên vì lạnh và đau đớn từ bả vai trái bị nhiễm độc. "Nơi này là địa bàn săn bắn cũ của thợ săn địa phương. Họ thường đặt bẫy kẹp sắt lớn để bắt hổ gấu. Đừng dẫm vào những khoảng lá thông quá dày."


Lâm Hoài Vân gật đầu, bước chân của cậu bé lảo đảo vì kiệt sức. Cậu cố gắng đi theo đúng những dấu chân của Thẩm Thanh Hà phía trước. Thế nhưng, sức nặng của thanh Quỷ Đầu Đao ba mươi cân trên vai quá lớn đối với một đứa trẻ mười tuổi đang bị phong hàn tàn phá. Khi bước qua một gốc thông già mục nát, chân phải của Lâm Hoài Vân vấp vào một rễ cây chìm dưới tuyết. Cơ thể nhỏ bé của cậu mất thăng bằng, lảo đảo nghiêng sang sườn trái, bước hụt chân vào một đống lá thông khô rụng dày đặc bên cạnh lối mòn.


*Rắc! Phập!*


Một tiếng động bằng kim loại rỉ sét va chạm cực mạnh vang lên khàn đục dưới lớp lá thông khô.


Lâm Hoài Vân hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng hét xé toác sự im lặng của rừng thông già lộng gió. Cơ thể cậu đổ sụp xuống nền tuyết lạnh giá, thanh Quỷ Đầu Đao tuột khỏi vai rơi mạnh xuống đất cát. Chân trái của cậu bé đã dẫm trúng một chiếc bẫy kẹp thú khổng lồ bằng sắt gỉ. Hai hàm răng cưa sắt nhọn, dày hơn hai thốn, vốn dùng để giữ chặt chân gấu hoang, đã sập mạnh vào cổ chân trái của đứa trẻ. Những chiếc răng cưa rỉ sét đâm xuyên qua lớp da thú sấy khô và giày vải, găm sâu vào da thịt, máu tươi đỏ rực lập tức phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng xung quanh.


"Hoài Vân!" Thẩm Thanh Hà kinh hoàng kêu lên. Nàng lập tức quỳ sụp xuống bên cạnh đứa trẻ, dùng tay phải cố định lấy đùi của cậu bé để giảm bớt sự rung chấn. Nhưng khi nhìn thấy cấu trúc của chiếc bẫy sắt, sắc mặt nàng trở nên cắt không còn giọt máu. "Là bẫy kẹp răng sói ba tầng lò xo thép gỉ... Loại bẫy này một khi đã sập, lực kẹp của nó lên tới hàng trăm cân, càng giãy giụa răng cưa càng găm sâu vào xương cổ chân!"


Lâm Hoài Vân đau đớn đến mức gương mặt co rúm lại, hai tay cào cấu vào tuyết lạnh, hơi thở đứt quãng, tiếng ho khan dữ dội lại bùng phát làm máu từ khóe môi rỉ ra dồn dập. Cậu bé khóc không thành tiếng, chỉ biết nhìn Thẩm Thanh Hà đầy tuyệt vọng.


Hình Bá Đao bước nhanh tới, gã quỳ sụp một đầu gối xuống bên cạnh Lâm Hoài Vân. Ánh mắt xám xịt của gã câm khổng lồ co thắt kịch liệt khi nhìn thấy dòng máu đỏ tươi của đứa trẻ đang điên cuồng chảy ra từ miệng bẫy sắt rỉ sét. Nỗi dằn vặt tột cùng lại một lần nữa khoét sâu vào lồng ngực gã. Đây là huyết mạch duy nhất của vị trung thần Lâm Hoài Nam, là lẽ sống duy nhất để gã chuộc tội, gã tuyệt đối không thể để đứa trẻ này tàn phế hay mất mạng ở đây.


Gã vươn cánh tay trái duy nhất còn cử động được lên, cố gắng nắm lấy hai gọng kẹp bằng sắt của chiếc bẫy để kéo giãn ra. Nhưng ngay khi gã vừa vận lực, bắp tay trái của gã đột ngột co rút đau đớn dữ dội (bắp tay co rút đau đớn dữ dội). Di chứng bạo phát của cấm thuật Cuồng Huyết Kích Phát ngày hôm trước khiến hệ thống kinh mạch bắp tay trái của gã rách nát hoàn toàn, các thớ cơ sưng tím tê rần không thể phát ra một chút nội kình nào. Cánh tay trái của gã run lên bần bật, hoàn toàn vô lực trượt khỏi gọng sắt trơn trượt.


Hình Bá Đao nghiến chặt răng, gã cúi đầu nhìn thanh Quỷ Đầu Đao đang nằm bên cạnh. Gã dùng năm ngón tay trái rách nát của mình, cố gắng luồn lưỡi đao sứt mẻ vào giữa hai hàm răng cưa của bẫy sắt để làm đòn bẩy nạy ra. Thế nhưng, lưỡi đao phủ nặng ba mươi cân quá dày và sứt mẻ nghiêm trọng, khi va chạm vào thép gỉ của bẫy sắt liền bị trượt đi xèn xoẹt (lưỡi đao trơn trượt trên thép gỉ). Lực dội ngược từ đao phủ nặng nề suýt chút nữa làm hàm răng cưa sập chặt hơn vào cổ chân Lâm Hoài Vân, khiến đứa trẻ hét lên một tiếng đau đớn dồn dập.


"Không được dùng đao nạy!" Thẩm Thanh Hà hét lên ngăn cản, nước mắt nàng chảy ròng ròng vì bất lực. "Đao phủ quá nặng và sứt mẻ, lực vung không chuẩn sẽ làm nát vụn xương cổ chân của thằng bé vĩnh viễn!"


Hình Bá Đao khựng lại. Gã nhìn bắp tay trái run rẩy của mình, rồi nhìn gương mặt đẫm lệ của Lâm Hoài Vân. Thời gian không còn nhiều, máu từ chân đứa trẻ vẫn đang chảy ra không ngừng, nếu kéo dài thêm nửa khắc, phong hàn và mất máu sẽ lấy mạng cậu bé. Gã câm khổng lồ đưa ra một quyết định điên cuồng.


Gã cúi rạp người xuống sát nền tuyết lạnh giá. Gã không thể dùng tay, gã sẽ dùng răng và sức mạnh của toàn bộ cơ thể khổng lồ để đối đầu với thép gỉ.


Hình Bá Đao dùng hàm răng chắc khỏe của mình, cắn chặt lấy chốt lò xo thép gỉ ở mặt bên của chiếc bẫy kẹp gấu (răng cắn chặt chốt bẫy). Vị rỉ sắt lạnh buốt, bẩn thỉu và tanh hôi lập tức tràn ngập trong khoang miệng gã, nghiến chặt vào nướu răng đau buốt. Đồng thời, gã vươn cánh tay trái tê liệt ra, quấn sợi xích sắt rỉ sét (sợi xích sắt rỉ sét) quanh cổ tay trái nhiều vòng, đầu xích còn lại gã móc chặt vào gọng sắt đối diện của chiếc bẫy để tạo điểm tựa đòn bẩy.


"Bá Đao thúc thúc... đừng..." Lâm Hoài Vân bàng hoàng nhìn gã câm khổng lồ đang quỳ rạp dưới chân mình, đôi mắt cậu bé mở to vì kinh ngạc tột độ khi thấy gã dùng chính hàm răng và da thịt của mình để cứu cậu.


Hình Bá Đao vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết, nén toàn bộ tàn lực còn sót lại trong đan điền xuống cơ đùi và cơ lưng. Gã không dùng tay để kéo, gã dùng lực vặn của toàn bộ cơ thể khổng lồ để ngửa người ra phía sau.


*Rắc! Rắc! Két...*


Sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh cổ tay trái gã căng lên bần bật, nghiến sâu vào da thịt tay trái của gã. Những mắt xích sắt gỉ sét cứa rách các thớ cơ sưng tím, cắt sâu vào da thịt đến tận xương bả vai trái (tay trái rách thịt nát xương). Máu tươi đỏ rực từ tay trái Hình Bá Đao chảy ra xối xả, nhuộm đỏ cả sợi xích sắt và tuyết lạnh. Hàm răng gã nghiến chặt vào chốt thép gỉ phát ra những tiếng rít ghê rợn, máu từ nướu răng gã trào ra, nhuộm đỏ cả khóe môi phong trần.


Cơn đau đớn thể xác cực độ dội ngược lên đại não, nhưng ánh mắt xám xịt của Hình Bá Đao vẫn sắc lạnh, kiên định vô cùng. Gã dồn toàn bộ trọng lượng thân xác khổng lồ đổ rạp ra phía sau, kéo căng sợi xích sắt.


*Két... Két...*


Lò xo thép gỉ của chiếc bẫy kẹp khổng lồ dưới lực vặn cơ bắp phi thường kết hợp sợi xích sắt rỉ sét cuối cùng cũng chịu khuất phục. Hai hàm răng cưa sắt từ từ giãn ra từng phân một.


"Kéo chân thằng bé ra! Mau!" Thẩm Thanh Hà hét lên với Lâm Hoài Vân.


Nàng dùng tay phải khỏe mạnh duy nhất của mình, hợp lực cùng Lâm Hoài Vân đang nén đau đớn, nhanh chóng rút cổ chân trái của đứa trẻ ra khỏi miệng bẫy sắt răng cưa ngay khi nó vừa hé mở.


*Rầm!*


Ngay khi chân Lâm Hoài Vân vừa thoát ra, Hình Bá Đao nhả chốt thép. Chiếc bẫy kẹp gấu lập tức sập mạnh lại với một tiếng động kinh hoàng, chấn động mạnh làm bắn tung tóe tuyết trắng và lá thông khô xung quanh.


Hình Bá Đao đổ sụp người ra phía sau, nằm rạp trên đất cát đầy lá thông khô. Gã thở dốc dữ dội, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Khóe miệng gã đầy máu tươi trộn lẫn với rỉ sắt bẩn thỉu. Cánh tay trái của gã rách thịt nát xương, máu chảy ròng ròng dọc theo sợi xích sắt rỉ sét rơi xuống tuyết. Cánh tay phải bại liệt quấn băng gạc đen trước ngực chấn động mạnh, khiến vết thương hoại tử vai phải rách miệng rỉ ra thứ dịch mủ đen kịt có mùi tanh hôi cực độc (vết thương rách miệng rỉ máu đen kịt).


Thẩm Thanh Hà khẩn trương rút từ trong hòm thuốc ra một nắm lá ngải cứu Thanh Lương Sơn (ngải cứu Thanh Lương Sơn) giã nát, đắp mạnh lên cổ chân trái đang chảy máu của Lâm Hoài Vân để cầm máu nhanh chóng. Nàng dùng vải thô quấn chặt vết thương cho đứa trẻ, rồi quay sang nhìn Hình Bá Đao với ánh mắt đầy chấn động và phức tạp. Nàng không thể ngờ gã đao phủ hoàng cung này lại có thể hy sinh thể xác tột cùng đến mức tự hủy hoại bản thân để cứu sống huyết mạch họ Lâm.


"Ngươi... ngươi bị điên rồi sao?" Thẩm Thanh Hà khàn giọng nói, nàng vội vã quỳ xuống bên cạnh Hình Bá Đao, dùng tàn lực tay phải để đắp ngải cứu Thanh Lương Sơn lên cánh tay trái rách nát của gã để sát trùng.


Hình Bá Đao không phát ra một tiếng động, gã chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt xám xịt nhìn Lâm Hoài Vân. Thấy cổ chân đứa trẻ đã được cầm máu và không bị nát xương, gã khẽ mỉm cười câm lặng, một nụ cười đầy dằn vặt nhưng thanh thản.


Lâm Hoài Vân nhìn bả vai rách nát của Hình Bá Đao, rồi nhìn sợi xích sắt rỉ sét đẫm máu trên tay trái gã. Nước mắt đứa trẻ mười tuổi rơi lã chã trên gương mặt hốc hác. Cậu bé khẽ ho khan, cố gượng dậy bò sát lại gần gã câm khổng lồ.


"Bá Đao thúc thúc... cháu xin lỗi... cháu không nên đi lệch đường..." Lâm Hoài Vân nghẹn ngào thầm thì, bàn tay nhỏ bé run rẩy khẽ chạm vào vạt áo xám tro đẫm máu của Hình Bá Đao.


Thế nhưng, sự bình yên mỏng manh của họ giữa rừng thông già không kéo dài được lâu.


*Xào xạc! Xào xạc!*


Tiếng lá thông khô rụng bị dẫm đạp dồn dập vang lên từ phía trên đỉnh dốc đá sườn tây. Những bóng người gầy gò, mặc y phục vải thô màu nâu đất của sơn tặc đột ngột xuất hiện từ sau những gốc thông cổ thụ cổ kính.


Dẫn đầu toán sơn tặc chặn đường là Liễu Tặc. Hắn là một thanh niên gầy gò, mắt một mí gian xảo, tay luôn cầm một chiếc lưới sắt cơ quan lớn có móc gai tẩm thuốc tê liệt (lưới sắt có móc gai). Liễu Tặc nhìn thấy ba thân ảnh rách rưới đang quỳ sụp dưới đất cát, ánh mắt hắn lập tức sáng rực lên niềm vui tham lam khi nhận diện ra thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề nằm bên cạnh.


"Ha ha ha! Lũ chuột nhắt trốn chạy cuối cùng cũng sa bẫy!" Liễu Tặc cười lên một tiếng man dại, tiếng cười xé toác sự yên tĩnh của rừng thông sườn tây. "Hắc Hổ Đường và quan quân triều đình đang lùng sục sườn đông, không ngờ các ngươi lại dạt sang sườn tây hẻo lánh này! Món tiền thưởng vạn lượng vàng triều đình... hôm nay thuộc về anh em sườn tây ta rồi!"


Hình Bá Đao cố gượng dậy, nhưng cơ thể khổng lồ của gã đã chạm đến Ngưỡng Kiệt Sức cực hạn. Cả hai cánh tay đều bại liệt và trọng thương nặng nề khiến gã không thể nhấc nổi thanh Quỷ Đầu Đao ba mươi cân lên khỏi nền tuyết. Gã chỉ có thể quỳ một gối, dùng tấm lưng rộng lớn của mình che chắn trước Lâm Hoài Vân và Thẩm Thanh Hà.


"Lên cho ta! Bắt sống đứa trẻ họ Lâm, còn gã câm và con ả y sĩ kia thì chặt đầu đem nộp quan!" Liễu Tặc điên cuồng ra lệnh cho thuộc hạ sơn tặc cầm búa tạ và đao kiếm áp sát.


Liễu Tặc dùng lực vặn của thắt lưng, vung mạnh cánh tay phóng chiếc lưới sắt có móc gai (lưới sắt của Liễu Tặc) từ trên cây thông già chụp xuống đầu Thẩm Thanh Hà và Lâm Hoài Vân với tốc độ cực nhanh.


Chiếc lưới sắt khổng lồ có móc gai tẩm thuốc tê liệt xé gió lao xuống, bao phủ toàn bộ khoảng không gian hẹp hòi nơi ba người đang bị kẹt cứng.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Thanh Hà nghiến răng nén đau đớn dữ dội từ bả vai trái bị nhiễm độc. Nàng dùng tay phải khỏe mạnh duy nhất của mình, khẩn trương rút từ hộp bạc quanh hông ra ba cây kim châm cứu dài bằng bạc (kim châm cứu phóng tầm xa). Nàng vận Ngọc Nữ Kinh chân khí mỏng manh còn sót lại, vung mạnh cổ tay phóng ba cây kim bạc xé gió bay vút lên cao nhắm thẳng vào mắt lưới sắt đang rơi xuống.


*Keng! Keng!*


Ba cây kim châm cứu bằng bạc va chạm chuẩn xác vào các mắt xích sắt nhỏ của lưới sắt, lực nén chân khí mỏng manh làm chệch quỹ đạo rơi của một góc lưới sắt lớn, giúp Lâm Hoài Vân tránh khỏi việc bị lưới sắt móc gai khóa chặt vào người.


Thế nhưng, t tàn lực của Thẩm Thanh Hà đã cạn kiệt sau cú phóng kim bạc cực hạn. Chiếc lưới sắt có móc gai rỉ sét vẫn đổ ập xuống, chụp chặt lấy bả vai trái của Thẩm Thanh Hà, những chiếc móc gai nhọn găm sâu vào y phục lam rách nát của nàng, kéo nàng ngã quỵ xuống nền tuyết lạnh giá.


"Thanh Hà tỷ tỷ!" Lâm Hoài Vân hét lên kinh hoàng.


Hình Bá Đao nằm rạp trên đất cát đầy lá thông khô, bắp tay trái rách da rỉ máu loãng hoại tử xối xả không thể cử động, bả vai phải gãy xương quai xanh chấn động rỉ máu đen kịt rách miệng vết thương cũ. Gã kiệt lực hoàn toàn, chỉ có thể trừng mắt nhìn Liễu Tặc và toán sơn tặc sườn tây đang vung đao kiếm áp sát vây hãm họ trong bóng tối rừng thông lộng gió bão sườn tây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!