Hướng Về Giang Nam
Năm ngón tay trái của Hình Bá Đao bấu chặt vào mỏm đá nhô ra sườn tây của Vực Tử Thần, móng tay đã lật ngược, máu tươi rỉ ra hóa thành những vệt đỏ sẫm rồi đông cứng lại ngay lập tức dưới cái lạnh thấu xương của bão tuyết. Gió vực từ bên dưới lòng vực sâu không thấy đáy gào rú liên hồi, rít lên những tiếng ghê rợn như muốn kéo tuột thân xác khổng lồ của gã xuống khoảng không mịt mù sương độc. Sức nặng của sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết trước ngực gã lúc này lại trở thành một quả tạ ngàn cân, kéo căng lồng ngực và liên tục trì gã xuống vực thẳm. Những mắt xích sắt bị vướng vào phần xích sụp đổ của cây cầu treo vừa đứt đôi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng động nghiến vào đá khô khốc. Mỗi một tiếng động vang lên, ngón tay trái của gã lại trượt đi vài phân trên nền đá phủ đầy băng tuyết.
Bên trên thềm đá sạt lở của sườn tây, Thẩm Thanh Hà nằm rạp người xuống, gương mặt thanh tú nhợt nhạt đi vì đau đớn và lạnh giá. Bả vai trái của nàng, nơi bị mũi tên độc của Sát thủ Độc Nhãn sượt qua, giờ đã rách nát một mảng y phục lam giản dị. Chất độc Huyết Yết đang điên cuồng tàn phá kinh mạch của nàng, khiến làn da quanh vết thương hở chuyển sang màu xám tía u ám, liên tục rỉ ra thứ máu loãng hoại tử không thể đông. Mỗi nhịp thở của nàng đều mang theo sự run rẩy dữ dội, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự quyết đoán của một truyền nhân Thẩm Gia Y Quán. Nàng biết, nếu không kéo được Hình Bá Đao lên trong mười hơi thở nữa, gã câm khổng lồ này sẽ vĩnh viễn tan xác dưới đáy vực, và đứa trẻ Lâm Hoài Vân cũng không thể sống sót qua cơn bão tuyết sườn bắc.
"Hoài Vân! Tìm... tìm sợi dây thừng còn sót lại ở đầu cầu! Mau lên!" Thẩm Thanh Hà khàn giọng hét lên, tiếng nói bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa. Nàng cố dùng cánh tay phải còn cử động được để bám vào một gốc thông già đông cứng gần mép vực, rướn người nhìn xuống.
Lâm Hoài Vân quỳ sụp bên cạnh nàng, cơ thể nhỏ bé gầy gò run lên bần bật dưới lớp da thú sấy khô quấn quanh người. Phong hàn ngấm sâu vào phổi khiến cậu bé mười tuổi ho khan liên tục, từng tiếng ho khan khàn đục do phổi bị nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam co thắt kịch liệt. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu đỏ ửng lên vì lạnh, nhưng khi nhìn thấy năm ngón tay rách nát của Hình Bá Đao đang dần mất lực bám đá, nỗi sợ hãi tột độ đã tạm thời đè bẹp sự nghi kỵ trong lòng cậu. Cậu bé bò nhoài trên nền tuyết trơn trượt, hai tay ôm lấy một đoạn dây xích sắt gãy còn sót lại của lan can cầu treo, điên cuồng kéo về phía mép vực.
"Bá Đao thúc thúc! Nắm lấy dây xích! Mau nắm lấy!" Lâm Hoài Vân hét lên, nước mắt hòa cùng nước mưa tuyết lạnh buốt rỉ ra khóe mắt, lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn hốc hác.
Hình Bá Đao ngước nhìn lên. Trong bóng tối mờ mịt của sương độc và tuyết rơi, gã nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của đứa con trai vị trung thần mà gã đã xuống tay hành quyết tại pháp trường Nam Môn. Nỗi dằn vặt thầm lặng tột cùng lại một lần nữa khoét sâu vào tâm can gã câm. Gã muốn vươn cánh tay phải lên để bám lấy sợi xích, nhưng khớp vai phải của gã đã bị Doanh Thiết đánh gãy xương quai xanh nghiêm trọng, nhiễm trùng nước thải bẩn thỉu rỉ máu đen bại liệt hoàn toàn vĩnh viễn không thể cử động. Gã cố vận chút tàn lực vào cánh tay trái, nhưng bắp tay trái của gã cũng đang chịu di chứng bạo phát của cấm thuật Cuồng Huyết Kích Phát, kinh mạch rách nát sưng tím tê rần, hoàn toàn vô lực. Cả hai cánh tay của đệ nhất đao phủ hoàng cung lúc này đều đã tàn phế.
Gã không thể nắm lấy sợi xích bằng tay. Nhưng gã không chịu buông xuôi. Hình Bá Đao nghiến chặt răng, dùng hàm răng chắc khỏe cắn chặt lấy dải vải thô quấn quanh đầu sợi xích sắt mà Lâm Hoài Vân vừa thả xuống. Đồng thời, gã co hai chân, dùng gót chân bấu vào những khe nứt nhỏ của vách đá sườn tây dựng đứng, mượn lực ma sát để rướn thân mình khổng lồ lên từng phân một.
Bên trên, Thẩm Thanh Hà dùng vai phải tì chặt vào gốc thông già, quấn sợi xích sắt quanh thân cây để tạo điểm tựa đòn bẩy. Nàng dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để kéo, trong khi Lâm Hoài Vân dùng hai tay nhỏ bé ghì chặt lấy đoạn xích, điên cuồng kéo giật lùi về phía sau. Sự phối hợp thầm lặng và liều mạng của ba sinh mệnh giữa lằn ranh sinh tử đã tạo nên một kỳ tích mỏng manh. Thân hình khổng lồ của Hình Bá Đao chậm rãi nhích lên, vượt qua mép vực đá sạt lở sườn tây.
Khi bả vai trái của gã vừa chạm vào thềm đá an toàn, Hình Bá Đao dùng hết tàn lực của cơ đùi phóng người lên phía trước, đổ sụp xuống nền tuyết lạnh giá bên cạnh hai người. Sợi xích sắt nặng nề kéo tuột một mảng đá lớn rơi xuống vực sâu, phát ra tiếng vọng u uất rồi tắt lịm trong tiếng gió bão.
Cả ba người nằm rạp trên nền tuyết sườn tây, thở dốc dữ dội. Không gian xung quanh chỉ còn tiếng gió tuyết gào rít rùng rợn và tiếng ho khan đứt quãng của Lâm Hoài Vân. Trận quyết chiến tại Vực Tử Thần đã kết thúc với sự thất bại của phó thống lĩnh Tiễn Phong, cây cầu treo đứt đôi đã cắt đứt hoàn toàn sự truy đuổi sát sao của ba ngàn quân thiết giáp Cấm Vệ Quân Doanh Thiết từ sườn đông. Nhưng cái giá họ phải trả là quá lớn.
Thẩm Thanh Hà gượng dậy đầu tiên. Nàng nén cơn đau buốt nhói từ vết thương bả vai trái, quỳ xuống bên cạnh Hình Bá Đao. Gương mặt gã câm lúc này nhợt nhạt như một xác chết, đôi môi tím tái, hơi thở yếu ớt và đứt quãng. Nàng khẩn trương xé rách vạt áo thô đỏ sẫm của gã để kiểm tra thương tích.
Khi nhìn thấy bả vai phải của Hình Bá Đao, Thẩm Thanh Hà không khỏi rùng mình. Xương quai xanh của gã đã gãy lệch hoàn toàn, đâm lồi lên dưới lớp da thịt đang chuyển sang màu xanh tím hôi hám. Nước thải bẩn thỉu từ địa đạo pháp trường ngấm sâu vào vết sẹo hình chữ thập cũ – vết thương do kiếm khí của Lâm Hoài Nam để lại năm xưa – giờ đã bùng phát thành một vùng hoại tử kinh mạch nghiêm trọng, rỉ ra thứ dịch mủ đen kịt có mùi tanh hôi cực độc. Cánh tay phải của gã đã bại liệt hoàn toàn vĩnh viễn, không một thần y nào có thể cứu vãn.
Nàng chuyển sang kiểm tra cánh tay trái của gã. Bắp tay trái của Hình Bá Đao sưng to gấp đôi bình thường, các đường gân đen nổi lên chằng chịt như mạng nhện, rách da rỉ máu tươi loãng ra không thể đông. Di chứng bạo phát của cấm thuật Cuồng Huyết Kích Phát đã phá hủy hoàn toàn hệ thống kinh mạch bắp tay, khiến cánh tay trái cầm đao duy nhất của gã bị tê liệt hoàn toàn lâm thời.
"Cả hai tay... đều đã phế." Giọng Thẩm Thanh Hà run rẩy, nàng nhìn Hình Bá Đao với ánh mắt tràn ngập sự phức tạp, mâu thuẫn tột cùng. Gã câm này là đao phủ đã chém đầu Lâm Hoài Nam – người mà nàng hằng kính trọng, nhưng gã cũng vừa dùng chính cơ thể tàn phế của mình để cứu mạng nàng và bảo vệ thiếu chủ họ Lâm. Y đức cứu người và thù hận giang hồ giằng xé dữ dội trong lồng ngực nàng.
Hình Bá Đao khẽ mở mắt, ánh mắt xám xịt của gã không nhìn vào vết thương của mình, mà chỉ nhìn vào chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết đang quấn chặt trước ngực gã bằng sợi xích sắt rỉ sét đã bị nứt vỡ một mắt xích chính. Thấy chiếc hộp vẫn an toàn, gã thở phào nhẹ nhõm, khẽ gật đầu với Thẩm Thanh Hà như một lời cảm ơn câm lặng.
"Ngươi không cần cảm ơn ta." Thẩm Thanh Hà lạnh lùng nói, nàng rút từ trong hòm thuốc gỗ cũ nát ra một cuộn băng gạc đen (băng gạc đen). "Ta cứu ngươi chỉ vì ngươi còn giá trị để bảo vệ Lâm Hoài Vân. Nếu ngươi chết, đứa trẻ này cũng không thể sống sót ra khỏi vùng núi Thanh Lương Sơn này."
Nàng khéo léo dùng răng và một tay phải còn khỏe mạnh để quấn chặt băng gạc đen quanh bả vai phải gãy xương và cánh tay trái tê liệt của Hình Bá Đao, cố định chặt hai cánh tay tàn phế của gã vào sát lồng ngực để cầm máu và tránh cho xương gãy đâm sâu vào phổi. Mỗi lần sợi băng gạc siết chặt, cơ thể Hình Bá Đao lại giật nảy lên vì đau đớn, nhưng gã cắn chặt răng, vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết để giữ vững hơi thở câm lặng, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ.
Lâm Hoài Vân ngồi bó gối bên cạnh, đôi mắt u uất mở to nhìn vào những thớ thịt rách nát dính máu đen của Hình Bá Đao. Sự sợ hãi và nghi kỵ về danh tính đao phủ hoàng cung của gã câm vẫn âm ỉ cháy trong lòng cậu bé, nhưng khi chứng kiến gã tự tàn phá cơ thể để cứu mình, lồng ngực cậu lại thắt chặt lại trong một cảm xúc nghẹn ngào, hỗn độn cực hạn. Cậu bé khẽ ho khan, kéo sát lớp da thú sấy khô quanh người để tránh gió tuyết.
"Thanh Hà tỷ tỷ... chúng ta bây giờ đi đâu?" Lâm Hoài Vân khẽ hỏi, giọng run rẩy.
Thẩm Thanh Hà nhìn về phía bắc, nơi con đường dịch lộ dẫn lên biên giới phía Bắc đang bị bao phủ bởi bão tuyết mù mịt. Nàng thở dài, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng: "Con đường phía Bắc đã bị Doanh Thiết phong tỏa hoàn toàn. Doanh Thiết là kẻ tàn bạo và cẩn trọng, hắn chắc chắn đã lập rào chắn gai sắt nghiêm ngặt tại các cửa ngõ sườn bắc Thanh Lương Sơn. Hơn nữa, vết đao chém sắt không mẻ đặc trưng của Quỷ Đầu Đao trên xác Mã Nhị Đao và thuộc hạ sơn tặc đã bị lộ tẩy. Triều đình chắc chắn đã ban bố lệnh truy nã vạn lượng vàng toàn quốc. Nếu chúng ta tiếp tục tiến lên phía Bắc với tình trạng thương tích này, chẳng khác nào tự đâm đầu vào lưới."
Nàng quay đầu nhìn về phía nam, nơi sương mù dày đặc đang bao phủ những thung lũng sườn tây dẫn xuống vùng sông nước Giang Nam trù phú. "Chúng ta phải đi đường vòng. Đi về phía Nam, tiến vào vùng sông nước Giang Nam. Ở đó địa hình chằng chịt kênh rạch, sương mù bao phủ quanh năm, bách tính đông đúc, rất dễ cải trang ẩn náu. Quan trọng hơn, ta biết một thợ rèn danh tiếng ở ngoại vi Giang Nam – Thạch Lão Đầu (Thạch Thợ Rèn). Ông ấy là người duy nhất có khả năng đúc lại lưỡi đao phủ và rèn lại vỏ đao cho ngươi, xóa sạch vết đao phong đặc trưng của Quỷ Đầu Đao. Chỉ có như vậy, ngươi mới có thể che giấu vết tích chiến đấu khi tiến lên phía Bắc sau này."
Hình Bá Đao im lặng nghe, gã khẽ nhắm mắt rồi gật đầu đồng ý. Suy luận chiến thuật của Thẩm Thanh Hà hoàn toàn trùng khớp với tính toán của gã. Con đường phía Bắc đã trở thành tử lộ, Giang Nam tuy xa xôi và đầy rẫy tai mắt của các môn phái võ lâm được triều đình thuê mướn, nhưng lại là con đường sinh lộ duy nhất để gã hồi phục và xóa sạch danh tính đao phủ hoàng cung.
"Chúng ta phải rũ bỏ toàn bộ thân phận cũ." Thẩm Thanh Hà dứt khoát nói. Nàng chỉ vào vạt áo thô màu đỏ sẫm dính đầy máu khô đao phủ của Hình Bá Đao. "Màu áo đao phủ này quá nổi bật, lính tuần tra chỉ cần nhìn qua là nhận ra ngay. Chúng ta phải vứt bỏ nó."
Hình Bá Đao gật đầu. Gã dùng răng cắn chặt lấy vạt áo thô đỏ sẫm rách nát, mượn lực tay trái tê liệt để giật mạnh, rũ bỏ hoàn toàn chiếc áo đao phủ hoàng cung đã gắn bó với gã suốt mười lăm năm đứng trên pháp trường Nam Môn. Chiếc áo đỏ sẫm nhuốm máu của hàng trăm tử tù rơi xuống tuyết lạnh, rồi bị gió vực cuốn bay vút xuống vực thẳm sâu hoắm của Vực Tử Thần, biến mất hoàn toàn trong sương độc.
Thẩm Thanh Hà lấy ra từ trong chiếc túi hành lý cũ nát của mình hai bộ y phục vải thô màu xám tro rách rưới của dân lữ hành nghèo khổ (dân lữ hành nghèo khổ). Nàng giúp Hình Bá Đao khoác bộ y phục xám tro lên người, quấn chặt băng gạc che kín những vết thương rỉ máu đen quanh bả vai phải gãy xương. Lâm Hoài Vân cũng tự mình rũ bỏ bộ áo tang trắng lấm lem bùn đất, thay vào bộ đồ vải thô màu nâu sẫm của một tiểu gia bộc nhỏ tuổi.
Nhóm ba người lúc này trông hoàn toàn giống như một gia đình dân tị nạn nghèo khổ đang trốn chạy bão tuyết dã ngoại, không còn một chút vết tích nào của đệ nhất đao phủ hoàng cung hay cô nhi của phủ tướng quân trung liệt.
Hình Bá Đao gượng dậy bám chặt vai Lâm Hoài Vân bước đi chậm rãi dọc sườn tây dốc đứng. Cơ thể khổng lồ của gã run lên bần bật theo từng bước chân trên nền tuyết đóng băng trơn trượt. Cả hai cánh tay đều bại liệt hoàn toàn vô lực khiến gã mất đi khả năng giữ thăng bằng tự nhiên, mỗi một bước đi đều phải dựa vào sức đỡ nhỏ bé từ bả vai gầy gò của Lâm Hoài Vân.
Gã nhìn xuống chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết đang nằm im lìm dưới lớp áo vải xám tro trước ngực gã. Gã thử vận một luồng chân khí nhỏ xuống cánh tay trái, cố gắng nâng chiếc hộp sắt lên để giảm bớt gánh nặng cho đứa trẻ. Nhưng ngay khi chân khí vừa chạm vào kinh mạch bắp tay trái, một cơn co rút đau đớn dữ dội (bắp tay co rút đau đớn dữ dội) như vạn kim châm cứu đâm vào xương tủy đột ngột bùng phát. Mặt Hình Bá Đao biến dạng vì đau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, gã khụy gối xuống tuyết lạnh, suýt chút nữa kéo ngã cả Lâm Hoài Vân.
"Đừng cố sức nữa!" Thẩm Thanh Hà vội vã đỡ lấy gã, giọng nàng lộ rõ vẻ lo lắng: "Kinh mạch tay trái của ngươi đã bị hủy hoại nghiêm trọng sau bạo phát cấm thuật. Nếu ngươi tiếp tục cưỡng ép vận khí, bắp tay trái của ngươi cũng sẽ bị hoại tử hoàn toàn như vai phải!"
Lâm Hoài Vân nhìn gã câm khổng lồ đang quỳ sụp dưới tuyết, đôi mắt u uất của cậu bé thoáng hiện lên một sự xúc động nghẹn ngào. Cậu nhìn miếng Ngọc bài Lâm Gia – miếng ngọc lục bảo thạch khắc chữ 'Lâm' đang giắt chặt trong ngực áo mình, rồi nhìn thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề đang nằm im lìm trên nền tuyết đóng băng sườn tây.
Lần đầu tiên kể từ đêm thảm sát pháp trường Nam Môn, đứa trẻ mười tuổi Lâm Hoài Vân cúi người xuống.
Đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò của cậu nắm chặt lấy chuôi đao khắc hình quỷ diện bọc vải xám rách nát của thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân. Cậu dùng hết sức lực của cơ thể nhỏ bé, đỏ ửng mặt lên vì gồng gượng, nhấc thanh đại đao nặng nề lên khỏi nền tuyết lạnh giá, vác nó lên bả vai nhỏ bé của mình. Đồng thời, cậu ôm chặt chiếc hộp sắt Huyền Thiết bám theo sau lưng Hình Bá Đao, dùng bả vai nhỏ bé của mình làm bệ đỡ cho cánh tay trái bại liệt của gã gượng dậy.
"Đi thôi... Bá Đao thúc thúc." Lâm Hoài Vân khẽ thầm thì, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định vô cùng giữa tiếng bão tuyết rít gào.
Hình Bá Đao nhìn đứa trẻ, đôi mắt xám xịt của gã câm khổng lồ chợt rung lên bần bật. Một giọt nước mắt sám hối hiếm hoi rỉ ra khóe mắt gã, lăn dài trên gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn rồi đông cứng lại thành một hạt băng nhỏ trên tuyết sườn tây. Gã không thể nói, nhưng trong lòng gã lúc này, một cảnh giới tinh thần mới – cảnh giới Đao Nhân Hợp Nhất của sự chuộc tội thầm lặng – đang chậm rãi hình thành. Gã bám chặt vai Lâm Hoài Vân, gượng dậy bước đi chậm rãi.
Con đò nhỏ của một lão chèo đò nghèo sườn tây đang đợi họ ở bến nước đóng băng dưới chân núi. Ba thân ảnh xám tro rách rưới lầm lũi bước đi trong bão tuyết rơi dày đặc của sườn tây Thanh Lương Sơn, bắt đầu cuộc hành trình vạn dặm trôi dạt đầy hiểm họa hướng về vùng sông nước Giang Nam đầy sóng gió.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!