Bẫy Ngầm Ngục Tối
Bóng tối dưới lòng đất Kinh thành không phải là một khoảng không trống rỗng, mà là một thực thể đặc quánh, nồng nặc mùi xú uế của rác rưởi phân hủy, nước thải sinh hoạt tích tụ qua hàng trăm năm và mùi ẩm mốc của những phiến đá xanh rêu phong mục nát. Cú nhảy từ bệ hành hình Nam Môn xuống địa đạo ngầm tựa như một cú rơi thẳng vào địa ngục bùn lầy. Nước thải đen ngòm, lạnh buốt thấu xương lập tức ngập sâu đến tận ngực Hình Bá Đao, tựa như một bầy rắn nước đói khát luồn lách qua lớp áo vải thô đỏ sẫm bám đầy bụi bặm pháp trường, điên cuồng cắn xé vào da thịt gã.
Ngay khi cơ thể vạm vỡ của Hình Bá Đao chạm đáy cống ngầm dơ bẩn, gã lập tức xoay người, dùng cánh tay trái to khỏe ôm chặt lấy Lâm Hoài Vân, nâng cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ mười tuổi lên cao quá đầu để tránh cho cậu bé bị dòng nước bẩn thỉu nhấn chìm. Lâm Hoài Vân ho sặc sụa, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng dữ dội dưới lớp áo tang trắng đã ướt sũng và lấm lem bùn đất đen kịt. Cậu bé bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn của Hình Bá Đao, hai chân co rúm lại, hàm răng va vào nhau lập cập không chỉ vì cái lạnh thấu xương dưới lòng đất, mà còn vì nỗi kinh hoàng tột độ vừa trải qua trên bục gỗ pháp trường.
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa dòng nước thải đang cuồn cuộn chảy. Gã không hề phát ra một tiếng rên rỉ, dù bả vai phải đang phải chịu đựng một cơn đau thấu tận tâm can. Nhát đao chấn động của Doanh Thiết lúc nãy trên pháp trường đã đánh gãy một phần xương quai xanh của gã, đồng thời xé rách sâu hoắm vết sẹo cũ hình chữ thập – vết thương định mệnh do chính trung thần Lâm Hoài Nam để lại trong đêm phủ tướng quân bị lục soát năm xưa. Giờ đây, dòng nước cống bẩn thỉu đầy uế khí đang điên cuồng thấm sâu vào vết rách rỉ máu đen ấy, gieo rắc độc tính hoại tử tàn nhẫn vào hệ thống kinh mạch nhạy cảm quanh bả vai gã. Cánh tay phải của gã hoàn toàn bại liệt, buông thõng vô lực bên hông, chỉ còn cánh tay trái ôm chặt lấy đứa trẻ và giữ chặt thanh Quỷ Đầu Đao quấn vải xám rỉ sét.
Gã nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết. Dòng chân khí ấm áp, trầm ổn tích tụ từ đan điền chậm rãi trỗi dậy, luồn lách qua các kinh mạch bị nghẽn để ép cơn đau bạo liệt ở vai phải xuống. Nhịp tim của gã chậm lại, hơi thở trở nên câm lặng và sâu kín như loài rùa rụt đầu dưới đầm lầy. Gã mở mắt, đôi mắt xám lạnh lùng sắc bén như đao phong quét qua bóng tối âm u của địa đạo. Phía trên đầu gã, qua những khe hở hẹp của nắp cống ngầm bằng sắt rỉ sét, tiếng vó ngựa tuần tra của Cấm Vệ Quân vẫn rầm rập vang lên dồn dập, tiếng ủng sắt nện xuống đường đá lộp bộp hòa cùng tiếng mưa giông gào rú bên ngoài thành trì. Quan quân đang điên cuồng lùng sục, nhưng chúng không ngờ phản đồ đệ nhất hoàng cung đã dấn thân vào con đường dơ bẩn nhất.
Hình Bá Đao bắt đầu di chuyển. Gã bước đi một cách cẩn trọng, từng bước chân trái dò dẫm dưới lòng bùn lầy sâu hút của địa đạo để tránh những hố sụt tự nhiên hoặc những mảnh gốm vỡ sắc nhọn giấu dưới dòng nước đen. Cánh tay trái của gã nâng Lâm Hoài Vân áp sát vào lồng ngực, nơi chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết đang được quấn chặt bằng sợi xích sắt rỉ sét. Chiếc hộp sắt lạnh lẽo tì mạnh vào ngực gã, đóng vai trò như một tấm hộ tâm kính bất đắc dĩ che chở cho tim mạch khỏi những đòn tấn công lén lút từ phía trước.
Lâm Hoài Vân run rẩy cúi đầu nhìn người đàn ông câm lặng đang cõng mình. Cậu bé chỉ nhìn thấy một bên nghiêng mặt phong trần hằn sâu những nếp nhăn góc cạnh, bộ râu lởm chởm dính nước mưa và đôi môi mím chặt thành một đường thẳng tắp vô cảm. Đứa trẻ mười tuổi mang gánh nặng thù hận gia tộc tột cùng, nhưng lúc này, trong bóng tối hôi thối của địa đạo ngầm, lồng ngực ấm áp và bước đi vững chãi của vị đao phủ câm lặng lại là điểm tựa duy nhất giữ cho linh hồn nhỏ bé của cậu không bị sụp đổ. Cậu không hề hay biết rằng, người đang xả thân bảo vệ mình dưới lòng đất tối tăm này, chính là kẻ vừa vung thanh Quỷ Đầu Đao chém rơi đầu cha cậu cách đây nửa canh giờ.
“Chúng... chúng ta đang đi đâu?” Lâm Hoài Vân thầm thì hỏi, giọng cậu bé run rẩy, lạc đi giữa tiếng nước chảy róc rách của địa đạo. Cậu bé đưa bàn tay nhỏ bé gầy gò bấu chặt lấy vai áo Hình Bá Đao, cố gắng tìm kiếm một lời phản hồi.
Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Hình Bá Đao không nói, gã vĩnh viễn không nói. Gã chỉ khẽ siết chặt cánh tay trái đang bế cậu bé, như một lời cam kết câm lặng đầy nhẫn nại. Gã biết rõ, lối thoát hiểm ngầm này dài hơn ba dặm, nối liền hệ thống thoát nước cũ kỹ từ triều đại trước dưới bệ hành hình Nam Môn ra đến một bãi rác hoang vắng ngoại ô kinh thành. Nếu thoát được ra ngoài, gã sẽ đưa đứa trẻ tiến thẳng về phía Thanh Lương Sơn để ẩn náu. Nhưng gã đã lầm khi tin rằng lối địa đạo ngầm cũ kỹ này là một bí mật tuyệt đối.
*Cleng! Cleng!*
Một chuỗi âm thanh kim loại va chạm đanh thép đột ngột vang lên từ khoảng tối sâu thẳm phía trước địa đạo, xé toác sự câm lặng u uất dưới lòng đất. Âm thanh ấy không phải là tiếng rác rưởi va quệt, mà là tiếng xích sắt huyền thiết nặng nề đang kéo lê trên nền đá hộc ẩm ướt.
Hình Bá Đao lập tức dừng bước. Đồng tử gã co rút lại trong bóng tối. Gã ngửi thấy trong làn uế khí nồng nặc của cống ngầm có lẫn một mùi hương cực kỳ quen thuộc – mùi mỡ bò dùng để bôi trơn xích sắt của ngục tối kinh kỳ, hòa cùng mùi tanh hôi của thuốc độc làm loãng máu Huyết Yết.
“Ha ha... Hình Bá Đao, đệ nhất đao phủ hoàng cung, phản đồ đại nghịch bất đạo! Ngươi tưởng lối địa đạo ngầm này chỉ có một mình ngươi biết hay sao?”
Một giọng nói khàn đặc, đầy gian xảo và đắc ý vang lên từ góc cua tối tăm phía trước. Ngay sau đó, ánh lửa vàng vọt của một chiếc đèn dầu lấp loáng hiện lên, xua tan một phần bóng tối ẩm ướt, để lộ ra một bóng người trung niên mặc áo giáp da của quản ngục kinh thành. Hông gã đeo một chùm chìa khóa sắt lớn va vào nhau lách cách, tay phải gã đang cầm một sợi xích sắt huyền thiết đen kịt có móc gai nhọn ở đầu – Địa Ngục Tỏa Xích.
Gã chính là Thôi Lực, quản ngục ngục tối kinh thành, cũng là đồng môn cũ từng học việc đao phủ cùng thời với Hình Bá Đao tại Ngự Tiền Đao Phủ Ty. Khác với Hình Bá Đao trầm mặc và kiên định, Thôi Lực là kẻ nhát gan, hám lợi và dễ dàng bị mua chuộc bằng tiền tài. Gã đã bán đứng thông tin về lối thoát hiểm ngầm này cho Cấm Vệ Quân để cầu vinh, và giờ đây gã tự mình dẫn theo thuộc hạ đón đầu ở đây để đoạt lấy vạn lượng vàng treo thưởng.
“Tể tướng Tào Kính Thần đã ban lệnh truy nã vạn lượng vàng cho đầu của ngươi, và bắt sống đứa trẻ họ Lâm kia kèm chiếc hộp sắt Huyền Thiết.” Thôi Lực cười lên sằng sặc, ánh mắt tham lam quét qua chiếc hộp sắt quấn xích trước ngực Hình Bá Đao. “Đồng môn cũ à, ngươi đã tàn phế cánh tay phải rồi, còn muốn liều mạng làm anh hùng nghĩa khí sao? Giao đứa trẻ và chiếc hộp ra đây, ta sẽ chừa cho ngươi một toàn thây!”
Lâm Hoài Vân hoảng sợ hét lên một tiếng nhỏ, ôm chặt lấy cổ Hình Bá Đao. Cậu bé nhìn thấy phía sau Thôi Lực, trong bóng tối mờ ảo của địa đạo, bắt đầu xuất hiện thêm bốn tên lính canh ngục cầm giáo dài và khiên sắt lớn, khóa chặt hoàn toàn lối thoát duy nhất dẫn ra ngoại thành.
Hình Bá Đao không hề lùi bước, cũng không hề phát ra một âm thanh nào. Sát khí vô hình từ cơ thể vạm vỡ của gã bộc phát ra ngoài, làm dòng nước thải dưới chân gã khẽ dao động tạo thành những vòng sóng nhỏ lăn tăn. Gã chậm rãi đặt Lâm Hoài Vân xuống một bệ đá hẹp, khô ráo nhô ra từ vách địa đạo, ra hiệu cho cậu bé nép sát vào vách đá tối. Gã đứng chắn trước mặt đứa trẻ, tay trái đưa ra sau lưng, nắm chặt lấy chuôi Quỷ Đầu Đao nặng nề.
“Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Lên cho ta! Đập nát chân hắn!” Thôi Lực gầm lên, vung mạnh tay phải.
*Vút!*
Sợi xích sắt huyền thiết Địa Ngục Tỏa Xích xé rách không khí ẩm ướt, lao đi như một con mãng xà đen kịt trong bóng tối. Thôi Lực vốn thấu hiểu sâu sắc đao pháp sát trận của Hình Bá Đao, gã biết gã không thể đối đầu trực diện với nhát chém bổ thẳng Định Tội Chém của đệ nhất đao phủ, nên chủ động sử dụng lối đánh tầm xa, nhắm thẳng vào chân trái của Hình Bá Đao để triệt hạ khả năng di chuyển của gã.
Hình Bá Đao cố gắng xoay thanh Quỷ Đầu Đao bằng tay trái để gạt phăng sợi xích. Thế nhưng, không gian địa đạo quá chật hẹp, vòm đá vôi phía trên chỉ cao chưa đầy sáu thước và vách đá hai bên hẹp chưa tới bốn thước. Thanh đao phủ nặng ba mươi cân, dài hơn bốn thước vừa vung lên nửa chừng đã va mạnh vào vách đá ẩm ướt bên sườn phải.
*Keng! Rắc!*
Tia lửa bắn ra chói mắt, lưỡi đao bị dội ngược trở lại, vướng vào một phiến đá nhô ra. Lực phản chấn cực mạnh từ vách đá dội thẳng vào cánh tay trái chưa hoàn thiện của gã, khiến gã suýt làm rơi vũ khí. Chiếc hộp sắt Huyền Thiết trước ngực gã cũng va mạnh vào vách đá phát ra tiếng kêu trầm đục.
Chớp thời cơ trong chớp mắt ấy, sợi xích sắt của Thôi Lực đã lao đến. Móc gai nhọn hoắt ở đầu xích quấn chặt ba vòng quanh cổ chân trái của Hình Bá Đao. Thôi Lực cười gằn, dùng cả hai tay giật mạnh sợi xích về phía sau.
“Ngã xuống cho ta!”
*Bùm!*
Hình Bá Đao mất thăng bằng hoàn toàn. Cơ thể lực lưỡng của gã đổ gục xuống dòng nước thải đen ngòm dơ bẩn. Trong khoảnh khắc ngã xuống, gã không hề dùng tay phải bại liệt để đỡ người, mà dùng toàn bộ cánh tay trái to khỏe ôm chặt lấy Lâm Hoài Vân đang đứng trên bệ đá, che chắn cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ dưới lồng ngực dày quấn xích sắt của mình để bảo vệ cậu bé khỏi những mảnh đá vỡ rơi xuống từ trần địa đạo.
Nước thải bẩn thỉu bắn tung tóe lên mặt gã, chui vào mũi và miệng gã mang theo mùi hôi thối nồng nặc. Vết thương bả vai phải gãy xương của gã va mạnh vào nền đá hộc dưới đáy cống, đau đớn dữ dội đến mức toàn thân gã co giật nhẹ, máu đen độc tính từ vết thương hoại tử tuôn ra xối xả hòa vào dòng nước thải bẩn thỉu.
“Ha ha! Đệ nhất đao phủ hoàng cung giờ đây chỉ là một con chó rách dưới cống ngầm!” Thôi Lực đắc ý tột cùng, gã vung tay trái ra hiệu cho hai tên lính canh ngục cầm giáo dài lao lên. “Đâm chết hắn! Đoạt lấy chiếc hộp sắt!”
Hai tên lính canh ngục hét lớn một tiếng lấy tinh thần, vung hai mũi giáo sắt sắc bén đâm thẳng vào lồng ngực và hông của Hình Bá Đao đang nằm rạp dưới nước. Mũi giáo xé gió lao đi với lực lượng ngoại gia tàn bạo.
Hình Bá Đao nằm dưới nước, đôi mắt xám đỏ ngầu sát khí nhìn chằm chằm vào hai mũi giáo đang lao tới. Gã vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết đến cực hạn, dồn toàn bộ chân khí còn sót lại trong đan điền vào lồng ngực và tay trái. Gã không dùng đao phủ nữa, vì gã biết Quỷ Đầu Đao hoàn toàn vô dụng trong thế nằm hẹp này.
Gã dùng tay trái bám chặt vào nền đá hộc dưới đáy cống, dùng lực vặn thắt lưng phi thường xoay nghiêng người một góc ba mươi độ đúng lúc hai mũi giáo đâm xuống.
*Phập! Phập!*
Hai mũi giáo sắt đâm sạt qua sườn trái và hông gã, cắm sâu xuống bùn lầy đáy cống, chỉ cách da thịt gã vài phân. Lực đâm mạnh đến mức cán giáo rung lên bần bật.
Ngay trong khoảnh khắc hai tên lính chưa kịp rút giáo về, Hình Bá Đao đã ra tay. Gã dùng tay trái tóm chặt lấy cán giáo của tên lính bên trái, dùng lực vặn mạnh cổ tay trái bằng kỹ thuật bẻ cổ tay không thực chiến dạn dày kinh nghiệm.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong bóng tối ẩm ướt. Khớp cổ tay của tên lính canh ngục bị bẻ gãy lìa đau đớn, hắn hét lên một tiếng thảm thiết, buông giáo ngã gục xuống nước. Hình Bá Đao nhanh như cắt giật phăng mũi giáo sắt từ tay hắn, vung mạnh tay trái phóng mũi giáo đi như một tia chớp đen.
*Phập!*
Mũi giáo đâm xuyên qua cổ họng của tên lính canh ngục thứ hai, máu tươi phun trào xối xả nhuộm đỏ cả dòng nước thải đen ngòm. Hắn ngã sụp xuống nước không kịp phát ra một tiếng kêu cứu.
“Cái gì? Thằng chó tàn phế này vẫn còn phản kháng được sao?” Thôi Lực hoảng hốt, nụ cười gian xảo trên mặt gã lập tức đông cứng lại. Gã điên cuồng giật mạnh sợi xích sắt Địa Ngục Tỏa Xích hòng kéo lê Hình Bá Đao đi trên nền đá hộc để tàn phá cơ thể gã. “Bắn tên! Bắn chết hắn cho ta!”
Hai tên lính canh ngục còn lại đứng phía sau hoảng sợ vội vàng vung cung ngắn, lắp tên độc chuẩn bị bắn tầm xa nhắm vào lồng ngực Hình Bá Đao.
Hình Bá Đao bị sợi xích sắt kéo lê đi nửa thước trên nền đá hộc gồ ghề, da thịt lưng gã bị đá nhọn cứa rách nát chảy máu nhiều. Thế nhưng, gương mặt gã vẫn vô cảm sắc lạnh. Gã dùng răng cắn chặt lấy vạt áo thô đỏ sẫm để ngăn cản cơn đau chấn động vai gãy, tay trái bám chặt lấy sợi xích sắt đang quấn quanh cổ chân gã, dùng lực kéo ngược cực mạnh bằng toàn bộ sức nặng cơ thể vạm vỡ.
Thôi Lực không ngờ lực kéo tay trái của một kẻ tàn phế lại kinh khủng đến thế. Gã bị giật mạnh về phía trước ba bước, bước chân loạng choạng suýt ngã xuống nước. Chiếc đèn dầu trên tay gã rơi xuống nền đá hộc, vỡ tan thành nhiều mảnh, dầu hỏa tràn ra bốc cháy bùng phát một ngọn lửa nhỏ lấp loáng trên mặt nước uế khí, tạo ra những bóng đen quỷ quái nhảy múa trên vách địa đạo ẩm ướt.
Dưới ánh lửa dầu lấp loáng, Hình Bá Đao như một con quỷ diện trỗi dậy từ bùn lầy đen kịt. Gã dùng tay trái giật phăng sợi xích sắt ra khỏi cổ chân, xoay người áp sát cực nhanh về phía Thôi Lực. Bộ pháp né tránh Độc Cô Bộ Pháp được gã thi triển một cách quỷ dị tầm thấp sát mặt nước, lách qua hai mũi tên độc vừa bắn sượt qua tai gã.
“Ngươi... ngươi không phải là người!” Thôi Lực hoảng loạn tột độ, gã vứt bỏ sợi xích sắt, rút đoản đao tẩm kịch độc Huyết Yết giắt bên hông ra, điên cuồng đâm thẳng vào tim Hình Bá Đao hòng liều mạng đồng hành xuống địa ngục.
Hình Bá Đao nhìn lưỡi đoản đao tẩm độc xanh lè đang lao tới, gã không hề tránh né. Gã vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết nén chặt hơi thở, dùng lồng ngực trái có chiếc hộp sắt Huyền Thiết và sợi xích sắt quấn chặt đỡ trực diện nhát đâm của Thôi Lực.
*Keng!*
Lưỡi đoản đao đâm trúng xích sắt huyền thiết trước ngực gã, lực chấn làm chiếc hộp sắt kêu lên một tiếng đanh thép, nhưng mũi đao bị trượt xéo ra ngoài, không thể đâm xuyên qua lồng ngực gã.
Ngay trong chớp mắt ấy, bàn tay trái to khỏe đầy vết chai sần của Hình Bá Đao đã vươn ra như gọng kìm sắt, tóm chặt lấy cổ tay phải cầm đao của Thôi Lực. Gã dùng ngón cái bấm mạnh vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai Thôi Lực để làm tê liệt cánh tay gã, rồi dùng lực vặn mạnh khớp cổ tay ngược hướng bằng kỹ thuật bẻ cổ tay không.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương khớp cổ tay và khuỷu tay của Thôi Lực bị vỡ nát vụn vang lên giòn giã trong không gian chật hẹp của địa đạo. Thôi Lực hét lên một tiếng thảm khốc xé lòng, đoản đao tẩm độc rơi tõm xuống dòng nước thải đen ngòm.
Hình Bá Đao không dừng lại ở đó. Gã dùng tay trái giật mạnh Thôi Lực áp sát vào người mình, tay kia vặn mạnh đầu gã quản ngục phản bội một vòng tròn trăm tám mươi độ.
*Khục!*
Tiếng xương cổ gãy lìa khô khốc kết thúc hoàn toàn tiếng hét thảm thiết của Thôi Lực. Đôi mắt tham lam của gã quản ngục phản bội trợn trừng lên đầy kinh hoàng tột độ, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt và miệng gã, nhuộm đỏ cả vạt áo giáp da quản ngục. Cơ thể gã mềm nhũn ra, đổ gục xuống dòng nước thải đen ngòm như một khúc gỗ mục trôi dạt.
Hai tên lính canh ngục cầm cung đứng phía sau nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc ấy, nỗi sợ hãi tột cùng đánh sập hoàn toàn ý chí chiến đấu của chúng. Chúng vứt bỏ cung tên, điên cuồng xoay người bỏ chạy tháo thân về phía lối ra ngoại thành, tiếng ủng sắt nện xuống nước kêu tõm tõm hỗn loạn rồi nhỏ dần trong bóng tối sâu thẳm.
Hình Bá Đao đứng lặng giữa dòng nước thải ngập ngực, hơi thở gã dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới sức nặng của chiếc hộp sắt Huyền Thiết. Vết thương bả vai phải gãy xương của gã bị rách rộng thêm nghiêm trọng sau trận cận chiến bạo lực, máu đỏ tươi pha lẫn máu đen độc tính hoại tử tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả dòng nước uế khí xung quanh gã. Độc tính hoại tử kinh mạch từ nước cống bẩn thỉu đang điên cuồng xâm nhập sâu hơn vào cơ thể gã, khiến cánh tay phải của gã hoàn toàn tê dại, không còn một chút cảm giác vật lý nào.
Gã chậm rãi quay người lại, bước từng bước nặng nề về phía bệ đá hẹp nơi Lâm Hoài Vân đang nép sát vào vách đá tối tăm. Gã cúi xuống, dùng cánh tay trái đầy vết thương rách da rỉ máu nâng đứa trẻ lên ôm vào lòng ngực ấm áp.
Lâm Hoài Vân nhìn thấy cảnh tượng giết người tàn bạo bằng tay không của Hình Bá Đao dưới ánh lửa dầu lấp loáng trên mặt nước, nỗi sợ hãi tột độ trỗi dậy trong lòng đứa trẻ mười tuổi. Cậu bé run rẩy lùi lại một bước trên bệ đá, đôi mắt sưng húp trợn tròn nhìn gã như nhìn một con ác quỷ diện bước ra từ địa ngục cống ngầm. Cậu bé không dám bấu chặt lấy vai áo gã như lúc trước nữa, cơ thể nhỏ bé co rúm lại đầy cảnh giác.
Thế nhưng, dưới ánh lửa dầu lấp loáng đang dần tắt lịm trên mặt nước uế khí, tầm mắt của Lâm Hoài Vân đột ngột khóa chặt vào vạt áo khoác vải thô màu đỏ sẫm của Hình Bá Đao.
Áo khoác của gã ướt sũng nước cống dơ bẩn bám đầy bùn đất đen kịt, nhưng tại vùng ngực và bả vai, dưới lớp bùn đất bị nước gột rửa một phần, lộ ra những vệt màu nâu đen sẫm hằn sâu vào từng sợi vải thô. Đó không phải là màu đen của bùn đất địa đạo, cũng không phải là màu máu đỏ tươi vừa rỉ ra từ vết thương vai của gã.
Đó là vết máu khô dày cộp, chồng chất lên nhau qua nhiều năm tháng – vết máu đặc trưng không thể tẩy sạch của chiếc áo đao phủ hoàng cung (áo đao phủ). Chiếc áo mà chỉ có những kẻ chuyên đứng trên bệ hành hình Nam Môn vung đao quyết định sinh mệnh tử tù mới được khoác lên người.
Lâm Hoài Vân nhìn chằm chằm vào vết máu khô ấy, lồng ngực nhỏ nhắn của cậu bé đột ngột thắt chặt lại đau đớn. Một nỗi nghi ngờ đầu tiên, âm thầm nhưng tàn độc tựa kịch độc Huyết Yết, bắt đầu nhen nhóm và cắn xé tâm trí non nớt của đứa con trai trung thần Lâm Hoài Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!