Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đường Cùng Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết trên đỉnh Thanh Lương Sơn chưa bao giờ dứt, nó gào rú như vạn linh hồn oan khuất đang khóc than giữa trời đông buốt giá. Hơi lạnh thấu xương của sườn bắc ngọn núi tràn xuống, biến những vách đá dốc đứng thành những khối băng trơn trượt, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ bước chân lầm lỡ nào. Giữa màn sương tuyết mịt mù ấy, ba bóng người đang lầm lũi di chuyển.


Hình Bá Đao bước đi nặng nề, mỗi bước chân của gã lún sâu xuống lớp tuyết dày. Cánh tay phải của gã hoàn toàn bại liệt, rủ xuôi vô lực bên hông, được cố định chặt vào lồng ngực bằng sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết. Cánh tay trái độc nhất của gã đang ghì chặt lấy Lâm Hoài Vân. Đứa trẻ mười tuổi run rẩy lập cập dưới lớp da thú sấy khô quấn quanh người, lồng ngực gầy gò của cậu co thắt liên tục sau những tiếng ho khan khàn đục. Khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam vẫn còn tích tụ trong phế quản non nớt của đứa trẻ, khiến mỗi hơi thở của cậu đều mang theo tiếng rít buốt nhói. Đôi bàn tay gầy gò của Lâm Hoài Vân bấu chặt lấy sợi xích sắt trên ngực Hình Bá Đao, đôi mắt u uất mở to nhìn vào khoảng không mờ mịt, đầy rẫy sự nghi kỵ và sợ hãi đối với gã câm khổng lồ đang cõng mình.


Đi tiên phong là Thẩm Thanh Hà. Tà áo lam của nàng đã lấm lem bùn đất và muội than, ngón tay thon dài thoang thoảng mùi dược liệu của nàng liên tục bấm vào hòm thuốc gỗ để giữ thăng bằng. Nàng không ngoảnh đầu lại nhìn Hình Bá Đao, nhưng trong lòng nàng là một biển sóng dữ dội. Lời cảnh báo tại Suối Nước Nóng Quỷ Diện vẫn còn văng vẳng bên tai nàng: kịch độc Huyết Yết đã ăn sâu vào kinh mạch bắp tay trái của gã, nếu gã vung đao bạo phát chân khí một lần nữa, cánh tay trái cầm đao duy nhất này cũng sẽ bại liệt vĩnh viễn. Nàng căm ghét gã vì gã là đao phủ đã chém đầu vị trung thần Lâm Hoài Nam, nhưng nàng buộc phải bảo vệ gã để giữ mạng sống cho huyết mạch cuối cùng của họ Lâm.


"Phía trước... chính là Vực Tử Thần," Thẩm Thanh Hà khàn giọng nói, tiếng nói của nàng lập tức bị tiếng gió rít thổi bay.


Hình Bá Đao ngước mắt nhìn lên. Trước mặt gã, vách đá dốc đứng đột ngột đứt gãy, mở ra một vực sâu không thấy đáy, mịt mù sương độc xám xịt từ lòng đất bốc lên. Ngăn cách giữa hai bờ vực sườn đông và sườn tây chỉ có độc nhất một cây cầu treo dây xích mục nát. Những tấm ván gỗ trên cầu đã mục rỗng, nhiều chỗ chỉ còn trơ lại sợi xích sắt rỉ sét lung lay dữ dội trước sức gió vực thổi mạnh liên tục. Tiếng xích sắt va đập vào nhau nghe rầm rập, tựa như tiếng chuông gọi hồn của địa ngục.


Gã câm khựng lại một nhịp. Khứu giác nhạy bén của một kẻ cả đời sống trên pháp trường đột ngột bắt được một mùi hương lạ lẫn trong gió tuyết. Không phải mùi lưu huỳnh của suối nóng, cũng không phải mùi thông già, mà là mùi rỉ sắt lạnh lẽo của giáp trụ và sát khí ngùn ngụt của quân đội chính quy.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm đanh thép đột ngột vang lên từ sườn tây bờ vực bên kia. Giữa màn sương tuyết mịt mù, hàng trăm ánh lửa đuốc bùng lên, soi rõ những tấm khiên sắt lớn xếp sát nhau tạo thành một bức tường vững chắc, khóa chặt lối ra duy nhất của cầu treo.


Cấm Vệ Quân Doanh Thiết!


"Hình Bá Đao! Phản đồ hoàng cung! Hôm nay Vực Tử Thần chính là mồ chôn của ngươi!"


Một giọng nói trẻ tuổi, kiêu ngạo nhưng lạnh lùng vang dội khắp vực sâu. Từ sau bức tường khiên sắt, một tướng lĩnh trẻ tuổi bước ra. Hắn mặc giáp bạc sáng loáng, vai khoác chiến bào đỏ bay phần phật trong gió tuyết, gương mặt khôi ngô nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng sừng sững nhìn sang bờ sườn đông.


Phó thống lĩnh Cấm Vệ Quân – Tiễn Phong!


Hắn cầm trong tay thanh thương bạc dài rực rỡ, đầu thương rèn bằng sắt lạnh phương Bắc tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương. Tiễn Phong nhìn Hình Bá Đao bằng ánh mắt của một kẻ đi săn đã dồn con mồi vào chân tường. Hắn biết rõ vết đao của gã đã bị lộ tẩy toàn quốc, và hắn đã phục kích sẵn ở đây suốt một ngày đêm để đoạt lấy thủ cấp của gã và bắt sống đứa trẻ họ Lâm nhằm thăng quan tiến chức.


*Vút!*


Một tiếng rít xé gió chói tai vang lên từ trên vách đá cao sườn đông. Một mũi tên đen kịt mang theo kịch độc Huyết Yết cắm phập xuống nền đá ngay sát chân Thẩm Thanh Hà, khiến lớp băng đá lập tức bị ăn mòn bốc lên làn khói xám tanh hôi.


Hình Bá Đao ngước nhìn lên đỉnh đá. Trên mỏm đá dựng đứng lộng gió, một gã đàn ông gầy gò, mắt trái bị chột che bằng băng vải đen đang đứng thủ thế với cây cung sắt nặng ba mươi cân.


Sát thủ Độc Nhãn – cung thủ đệ nhất của Cấm Vệ Quân!


Tình thế lập tức rơi vào đường cùng hiểm nghèo. Phía sau là sườn núi bị phong tỏa, phía trước là cầu treo mục nát bị chặn đầu bởi trận hình khiên sắt của Tiễn Phong, trên cao là mũi tên độc rình rập của Sát thủ Độc Nhãn.


"Xếp trận! Ép tới!" Tiễn Phong lạnh lùng ra lệnh.


Toán binh sĩ thiết giáp cầm khiên sắt lớn rầm rập bước lên những tấm ván gỗ đầu cầu treo sườn tây, giáo dài đâm xuyên qua khe khiên nhắm thẳng về phía bờ bên này. Sát thủ Độc Nhãn trên cao liên tiếp phóng ra ba mũi tên độc tầm xa, khóa chặt mọi đường rút lui của nhóm vào rừng thông.


Hình Bá Đao không thể nói, gã chỉ có thể hành động. Gã nhẹ nhàng đặt Lâm Hoài Vân xuống sau một tảng đá lớn, rồi vươn cánh tay trái độc nhất nắm chặt lấy chuôi Quỷ Đầu Đao quấn vải xám đẫm máu.


*Uỳnh!*


Hình Bá Đao vận chân khí đan điền, xoay tròn thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân với tốc độ cực nhanh trước ngực. Luồng chân khí nén bộc phát ra ngoài tạo thành một bức tường đao kính vô hình màu đen sẫm – Đao Kính Hộ Thân.


*Coong! Coong! Coong!*


Ba mũi tên độc của Sát thủ Độc Nhãn bắn tới va chạm mạnh vào bức tường đao kính, bị gạt phăng ra ngoài rơi xuống vực sâu không thấy đáy. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Lực chấn động từ những mũi tên nặng nề dội ngược vào cánh tay trái của Hình Bá Đao. Các đường gân đen quanh vết hoại tử bắp tay trái đột ngột phồng to dữ dội, rách da rỉ ra thứ máu đỏ tươi lẫn máu đen loãng không thể đông. Gã nghiến chặt răng, cố chịu đựng cơn đau thấu xương để giữ vững đao kính che chở cho Lâm Hoài Vân phía sau.


"Chết đi!" Tiễn Phong hét lớn, thân ảnh hắn đột ngột lướt đi quỷ dị trên những ván gỗ cầu treo trơn trượt.


Hắn vung thương bạc dài, thúc mạnh Truy Phong Thương Pháp nhắm thẳng vào lồng ngực Hình Bá Đao. Chiêu thương nhanh như chớp giật mang theo luồng chân khí lạnh buốt của Hàn Băng Quyết, làm chậm hoàn toàn cử động của không khí xung quanh.


Hình Bá Đao nhãn quang sắc lạnh. Gã nhận ra Tiễn Phong cố tình nhắm vào bả vai phải bại liệt của mình – nơi có vết thương gãy xương quai xanh đang sưng tấy rỉ máu đen dưới lớp xích sắt.


Gã câm không lùi bước. Đúng lúc mũi thương bạc lạnh lẽo chỉ còn cách bả vai phải vài phân, Hình Bá Đao vận chân khí xuống gót chân trái, áp dụng Độc Cô Bộ Pháp lách nghiêng người một góc ba mươi độ đúng quỹ đạo né tránh.


*Xoẹt!*


Mũi thương bạc sượt qua vai áo thô đỏ sẫm của gã, để lại một lớp sương băng trắng xóa đông cứng thớ vải, nhưng không thể chạm vào da thịt gã. Hình Bá Đao mượn lực xoay người, vung Quỷ Đầu Đao bằng tay trái chém mạnh một nhát vào thân thương bạc của Tiễn Phong.


*Keng!*


Tiếng kim loại va chạm đanh thép chấn động cả vực sâu. Tiễn Phong bị đẩy lùi lại ba bước trên ván cầu lung lay, ánh mắt kiêu ngạo của hắn thoáng hiện lên vẻ bàng hoàng kinh ngạc trước lực chém phi thường của đao thủ một tay.


Nhưng Hình Bá Đao cũng phải chịu phản lực cực đại. Cánh tay trái của gã tê rần hoàn toàn mất cảm giác vận động tạm thời, thanh Quỷ Đầu Đao suýt chút nữa tuột khỏi ngón tay dính máu. Gã nhận ra mình không thể phá vỡ trận hình khiên sắt kiên cố của đối thủ trên lối đi hẹp này khi cơ thể đã suy kiệt tột cùng.


*Vút!*


Sát thủ Độc Nhãn trên cao lại vung cung sắt, phóng một mũi tên độc tầm xa nhắm thẳng vào đầu Lâm Hoài Vân đang trốn sau tảng đá.


Thẩm Thanh Hà hét lớn một tiếng, nàng lao ra dùng hòm thuốc gỗ chắn trước người đứa trẻ. Mũi tên độc xuyên thủng hòm gỗ, sượt qua bả vai trái của nàng làm rách vạt áo lam giản dị, để lộ làn da trắng ngần hằn lên một vệt máu đen độc tính rỉ ra.


"Thanh Hà tỷ tỷ!" Lâm Hoài Vân gào khóc ho khan dữ dội, lồng ngực cậu bé co thắt mạnh vì sợ hãi.


Cầu treo dây xích mục nát dưới sức nặng của trận chiến và gió vực bắt đầu rên rỉ những tiếng *rắc rắc* ghê rợn. Các mắt xích sắt gỉ sét bắt đầu nứt vỡ, đứt lìa từng mắt xích rơi xuống vực thẳm sương mù.


Hình Bá Đao đưa mắt nhìn dòng nước sương mù bên dưới vách đá, rồi nhìn sang Tiễn Phong đang chuẩn bị thúc thương bạc tấn công tiếp theo. Một kế hoạch chiến thuật điên cuồng hình thành trong tâm trí gã câm: gã không thể phá trận trên đất bằng, nhưng trên cây cầu treo lung lay mục nát này, trọng lượng của giáp sắt và khiên nặng của lính tuần tra sẽ trở thành điểm yếu chí mạng làm mất thăng bằng của chúng.


Gã câm lùi lại một bước lớn, vươn tay trái tóm chặt lấy vạt áo của Thẩm Thanh Hà và ôm Lâm Hoài Vân vào ngực, kéo cả hai bước giật lùi lên những tấm ván gỗ mục nát lung lay của cây cầu treo lộng gió vực sâu.


Tiễn Phong cười lớn tàn nhẫn: "Đuổi theo! Đừng để chúng thoát!"


Toán binh sĩ thiết giáp vung khiên sắt lớn rầm rập bước theo hắn lên cầu treo mục, khiến sợi xích sắt rỉ sét rung chuyển dữ dội rít lên từng hồi ghê rợn giữa khoảng không vô tận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!