Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mật Báo Vết Đao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão tuyết gào rú hoang dại dọc theo những vách đá dựng đứng của sườn tây núi Thanh Lương Sơn, cuốn phăng những mảnh lá thông khô rụng cuối cùng vào khoảng không u tối. Trên con đường mòn dốc đá trơn trượt dẫn xuống trấn nhỏ dưới chân núi, một bóng người đang điên cuồng chạy thục mạng.


Hắc Hổ – đường chủ Hắc Hổ Đường – thở hồng hộc, gương mặt đầy sẹo ngang dọc giờ đây cắt không còn giọt máu. Gã không dám ngoảnh đầu lại nhìn ngôi miếu hoang Sơn Thần đã đổ sụp hoàn toàn dưới bão tuyết phía sau. Trong tâm trí gã lúc này chỉ còn đọng lại một hình ảnh kinh hoàng tột độ: Mãnh Hổ, gã phó đường chủ cao chín thước sở hữu sức mạnh ngoại gia phi thường, đã bị chẻ đôi bả vai chỉ bằng một nhát đao duy nhất của gã câm tàn phế kia.


Nhưng điều khiến Hắc Hổ run rẩy không chỉ là cái chết của người anh em kết nghĩa, mà là vết thương để lại trên xác chết. Đó là một nhát chém bổ thẳng, mượt mà, dứt khoát đến lạnh người, xé toác cả đôi búa tạ nặng trăm cân lẫn giáp da gấu dày cộm mà không hề để lại một vết xước lệch nào quanh miệng vết thương.


"Vết đao chém sắt không mẻ..." Hắc Hổ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng gió rít. "Là Quỷ Đầu Đao... Thanh đao phủ đệ nhất hoàng cung! Gã câm đó chính là Hình Bá Đao!"


Mười lăm năm trước, khi Hắc Hổ còn là một tên tạp dịch ngục tù tại kinh kỳ, gã đã từng tận mắt chứng kiến đệ nhất đao phủ hoàng cung vung đao thi hành án đối với các đại thần phản nghịch. Nhát đao bổ thẳng từ trên xuống với tốc độ và lực lượng cực đại ấy, cả thiên hạ này chỉ có một người luyện được. Kẻ đó đã phản bội triều đình, cướp pháp trường Nam Môn và mang theo đứa con duy nhất của trung thần Lâm Hoài Nam trốn chạy qua vạn dặm.


Hắc Hổ lao vào một mật điếm nghèo nàn của Hắc Hổ Đường nằm khuất trong con hẻm tối tăm của trấn Thanh Lương. Gã không kịp lau đi những vệt tuyết lạnh bám đầy trên mặt, điên cuồng gạt phăng những hũ rượu trên bàn gỗ sờn cũ, lớn tiếng quát tên thuộc hạ đang ngủ gật:


"Mang giấy da dê và bút lông ra đây! Mau lên!"


Với đôi bàn tay thô ráp còn run bần bật vì sợ hãi, Hắc Hổ chấm mực đỏ, vẽ lại một cách tỉ mỉ hình dáng vết chém bổ đôi đặc trưng hằn sâu từ vai xuống lồng ngực trên xác chết của Mãnh Hổ. Gã viết thêm vài dòng chữ nguệch ngoạc bằng mật mã triều đình: *"Phát hiện phản đồ Hình Bá Đao và cô nhi Lâm gia tại sườn tây Thanh Lương Sơn. Thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ lưỡi nặng nề. Hai tay gã đều đã phế. Cầu viện binh."*


Bức mật báo nhanh chóng được cuộn tròn, niêm phong bằng sáp đỏ có đóng dấu ấn đầu hổ của Hắc Hổ Đường, rồi buộc chặt vào chân một con bồ câu đưa tin có lông đuôi màu đen đặc trưng của mật vụ triều đình. Con chim tung cánh bay vút vào bầu trời bão tuyết, hướng thẳng về phía kinh kỳ xa xôi.


***


Tại kinh thành cổ kính, trong một mật điện lộng lẫy nhưng lạnh lẽo của phủ Tể tướng, công tử Tào Phi đang thong thả cầm chiếc quạt xếp bằng ngọc bích, ánh mắt kiêu ngạo nhìn những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ giấy. Gã là con trai thứ của gian thần Tào Kính Thần, kẻ sở hữu nội công thâm hậu do được bồi bổ bằng linh dược triều đình và luôn khát khao lập công lớn để thừa kế quyền lực tột đỉnh của cha.


*Phạch! Phạch!*


Một con bồ câu đưa tin đáp xuống bệ cửa sổ đá. Tên mật thám hoàng cung cung kính dâng lên bức mật thư nhuốm mùi lưu huỳnh và tuyết lạnh từ sườn núi Thanh Lương Sơn.


Tào Phi dùng ngón tay thon dài gỡ bức thư, lướt nhanh qua những dòng chữ nguệch ngoạc của Hắc Hổ. Khi ánh mắt gã chạm vào hình vẽ vết chém bổ đôi đặc trưng của thanh Quỷ Đầu Đao, khóe môi gã chậm rãi cong lên thành một nụ cười tàn nhẫn, âm hiểm.


"Hình Bá Đao... Cuối cùng ngươi cũng lộ đuôi rồi." Tào Phi khép mạnh chiếc quạt ngọc bích phát ra một tiếng *cạch* đanh thép. Gã đứng dậy, tà áo gấm thêu rồng vàng lộng lẫy quét trên nền đá cẩm thạch. "Một đao phủ tàn phế hai tay, mang theo một đứa trẻ mười tuổi yếu ớt phong hàn, vậy mà dám trêu đùa với mạng lưới tuần tra của triều đình suốt một tháng qua. Truyền lệnh của ta cho phó thống lĩnh Tiễn Phong! Điều động ba ngàn binh sĩ thiết giáp của Cấm Vệ Quân, lập tức phong tỏa toàn bộ các lối mòn dẫn ra phía bắc ngọn núi Thanh Lương. Lần này, ta muốn bắt sống đứa trẻ họ Lâm kia, và mang thủ cấp của gã đao phủ phản đồ về dâng lên cha ta!"


Mệnh lệnh tàn bạo của Tào Phi nhanh chóng được truyền đi, thổi bùng lên một cơn lốc truy sát mới bao phủ khắp vùng núi Thanh Lương Sơn hoang vu.


***


Trong lúc mạng lưới truy sát của triều đình đang điên cuồng khép chặt từ xa, thì sâu dưới thung lũng sườn tây của ngọn núi Thanh Lương Sơn lộng gió, sương mù dày đặc đang bao phủ quanh một khe nứt đá vôi hiểm trở.


Thẩm Thanh Hà ôm hòm thuốc gỗ cũ kỹ đi tiên phong, tà áo lam giản dị của nàng lướt đi nhẹ nhàng nhưng cẩn trọng trên những mỏm đá đóng băng trơn trượt. Phía sau nàng, Hình Bá Đao lầm lũi bước đi trong im lặng tuyệt đối. Gã cõng Lâm Hoài Vân trên tấm lưng rộng lớn của mình, dùng một dải vải thô đỏ sẫm buộc chặt đứa trẻ vào lồng ngực để giải phóng hoàn toàn trọng lượng cơ thể.


Cánh tay phải của Hình Bá Đao hoàn toàn bại liệt, rủ xuôi vô lực bên hông, được cố định chặt bằng sợi xích sắt rỉ sét trước ngực. Cánh tay trái độc nhất của gã – cánh tay vừa vung thanh Quỷ Đầu Đao chém chết Mãnh Hổ – giờ đây cũng đang run rẩy nhẹ, các đường gân xanh tím nổi lên cuồn cuộn dưới thớ da thịt rách nát rỉ máu tươi. Cấm thuật Cuồng Huyết Kích Phát bạo phát lúc nãy đã tàn phá nghiêm trọng hệ thống kinh mạch nhạy cảm của cánh tay trái, khiến gã hầu như không còn cảm giác ở các ngón tay.


Lâm Hoài Vân áp sát gương mặt nhợt nhạt vào bả vai lạnh ngắt của Hình Bá Đao. Đứa trẻ mười tuổi ho khan liên tục, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở do phổi bị nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam chưa tan hết. Đôi bàn tay gầy gò của cậu vẫn bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực gã câm, nhưng đôi mắt u uất ấy lại nhìn trừng trừng vào vạt áo đỏ sẫm của gã câm bảo hộ. Nỗi nghi ngờ tột cùng về danh tính kẻ đao phủ hoàng cung đã giết cha mình vẫn âm ỉ cháy trong lòng đứa trẻ sau đêm ở Nghĩa địa hoang Thanh Lương, tạo thành một khoảng cách vô hình, lạnh lẽo vô cùng giữa hai người.


"Đến nơi rồi. Mau vào trong!" Thẩm Thanh Hà thì thầm, giọng nói bị tiếng gió rít ngoài khe đá nuốt chửng một nửa. Nàng dẫn họ lách qua một lối vào hang đá ngầm ẩm ướt đầy rêu phong sâu dưới thung lũng.


Ngay khi bước qua cửa hang hẹp, một luồng hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc đặc trưng. Đó là Suối Nước Nóng Quỷ Diện – một bí cảnh trị thương ẩn sâu trong hang đá ngầm sườn tây ngọn núi, nơi dòng suối nước nóng chứa nhiều khoáng chất tự nhiên phun trào qua các khe nứt đá vôi từ lòng đất.


Hơi nước nóng ấm áp nhanh chóng xua tan đi cái lạnh thấu xương của đêm bão tuyết bên ngoài, nhưng không khí trong hang lại vô cùng ngột ngạt, mờ ảo như những gương mặt quỷ dị đang nhảy múa trên vách đá rêu phong.


Thẩm Thanh Hà đỡ Lâm Hoài Vân xuống ngồi trên một bệ đá phẳng, đắp cho cậu một tấm da thú sấy khô để giữ ấm lồng ngực. Sau đó, nàng quay sang nhìn Hình Bá Đao đang đứng sừng sững bên cạnh dòng nước suối sủi bọt ấm áp. Ánh mắt nàng đột ngột trở nên vô cùng phức tạp, chứa đựng sự giằng xé dữ dội giữa y đức cứu người và lòng căm ghét gã đao phủ tàn bạo đã giết hại vị trung thần cuối cùng Lâm Hoài Nam.


"Cởi áo ra." Thẩm Thanh Hà lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không hề có một chút ấm áp nào.


Hình Bá Đao lẳng lẳng dùng răng cắn chặt lấy dải vải buộc Lâm Hoài Vân, tự giải phóng cơ thể rồi chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác vải thô màu đỏ sẫm của đao phủ.


Khi vạt áo thô rơi xuống đất cát ẩm ướt, Thẩm Thanh Hà và Lâm Hoài Vân đều vô thức nín thở.


Trên cơ thể lực lưỡng, phong trần hằn sâu những vết thương chiến trường của Hình Bá Đao, bả vai phải bị gãy xương quai xanh đã sưng tấy nghiêm trọng, chuyển sang màu xanh tím hôi hám của uế khí và độc tính hoại tử tàn nhẫn. Vết sẹo hình chữ thập đặc trưng – vết thương định mệnh do chính kiếm pháp của Lâm Hoài Nam để lại năm xưa – đang rách rộng ra, rỉ ra thứ máu loãng đen kịt không thể đông.


Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay trái của gã. Từ bả vai trái xuống tận các đầu ngón tay, hệ thống kinh mạch nhạy cảm đã bị sưng phồng lên dữ dội, các đường gân đen nổi lên lổm ngổm dưới da như những con rết độc đang điên cuồng tàn phá da thịt. Kịch độc Huyết Yết từ mũi châm độc của sát thủ Tạ Đình trong Rừng Trúc Đen găm vào tay trái trước đó, kết hợp với dòng chân khí bạo phát ngược kinh mạch của cấm thuật, đang điên cuồng tấn công vào phủ tạng gốc của gã.


Hình Bá Đao đứng lặng trong hơi nước nóng nghi ngút, gương mặt phong trần không hề bộc lộ một chút đau đớn nào, nhưng hàm răng gã nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi nơi khóe môi.


"Vết thương hoại tử vai phải của ngươi đã ăn sâu vào xương cốt, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn vĩnh viễn không thể cứu vãn." Thẩm Thanh Hà bước tới bên hòm thuốc gỗ cũ kỹ, giọng nói run rẩy nhẹ vì căng thẳng. "Giờ đây, kịch độc Huyết Yết đang theo dòng chân khí bạo phát tàn phá kinh mạch tay trái của ngươi. Nếu không dùng Phương pháp giải độc Thẩm thị để ép độc tố ra ngoài ngay lập tức, cánh tay trái cầm đao duy nhất này của ngươi cũng sẽ bị liệt hoàn toàn sau nửa canh giờ nữa."


Nàng lấy ra gói thảo dược đặc trị Thất Diệp Nhất Chi Hoa – loại thảo dược cực kỳ quý hiếm mọc trên vách đá Thanh Lương Sơn mà nàng phải mạo hiểm leo vách đá hái được trước đó. Nàng giã nát thảo dược, hòa vào một bát rượu mạnh Ngự Tiền nồng độ cao bốc mùi nồng nặc, rồi thoa đều lên vết thương hoại tử vai phải của Hình Bá Đao để giữ ấm kinh mạch và áp chế độc hoại tử tạm thời.


Hình Bá Đao khẽ rùng mình khi chất rượu mạnh và thảo dược thấm sâu vào vết rách hoại tử, nhưng gã vẫn đứng sừng sững như một pho tượng đá không tiếng động.


"Ngồi xuống suối khoáng." Thẩm Thanh Hà ra lệnh.


Hình Bá Đao chậm rãi bước xuống dòng nước suối nóng ấm áp của Suối Nước Nóng Quỷ Diện, ngập mình đến ngang ngực. Hơi nước lưu huỳnh nóng ấm bao phủ lấy cơ thể tàn phế của gã, kích thích các mạch máu nhỏ giãn nở ra.


Thẩm Thanh Hà quỳ bên mép đá suối ngâm, ngón tay thon dài khẩn trương rút ra mười hai cây kim châm cứu bằng bạc sáng loáng từ hộp kim bạc tẩm dược liệu gây tê. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt xám xịt nhạt nhòa sát khí của Hình Bá Đao, thầm thì:


"Ta cứu cánh tay trái của ngươi không phải vì muốn cứu một tên đao phủ hoàng cung dính đầy nợ máu như ngươi. Ta cứu ngươi... là vì lời hứa bảo vệ huyết mạch cuối cùng của Lâm gia trước vong linh tướng quân Lâm Hoài Nam. Nhớ lấy, hạ châm giải độc này đau đớn gấp mười lần cấm thuật phản phệ, nếu ngươi không giữ được tâm trí bình thản vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết, chân khí nghịch chuyển sẽ khiến ngươi bạo thể tử vong ngay lập tức."


Hình Bá Đao khẽ gật đầu nhẹ, đôi mắt xám xịt nhìn về phía Lâm Hoài Vân đang ngồi bó gối ở góc tối hang đá. Đứa trẻ mười tuổi ôm chặt bài vị Lâm Gia Tổ Khảo bị trầy xước nứt góc trước ngực, đôi mắt u uất mở to nhìn gã với một cảm xúc hỗn độn, nghẹt thở giữa căm hận giết cha và xót xa lo lắng thầm lặng.


*Phập! Phập! Phập!*


Thẩm Thanh Hà ra tay cực nhanh, chính xác tuyệt đối. Mười hai cây kim châm cứu bằng bạc liên tiếp được cắm sâu vào các huyệt đạo giải độc nhạy cảm quanh bắp tay trái và khớp vai trái của Hình Bá Đao, bao gồm các huyệt Kiên Tỉnh, Thiên Tông, Vân Môn và Khúc Trì.


Ngay khi mũi kim bạc cuối cùng cắm ngập vào da thịt, cơ thể lực lưỡng của Hình Bá Đao đột ngột chấn động dữ dội. Một cơn đau thấu tận tâm can, tàn nhẫn và bạo liệt gấp mười lần vết thương gãy xương vai phải dội ngược lên đại não gã. Kinh mạch toàn thân gã co thắt kịch liệt, các thớ cơ bắp cuồn cuộn căng cứng lên như muốn nứt vỡ dưới sức nóng của suối khoáng lưu huỳnh.


Hình Bá Đao không thể hét lên vì gã bị câm lặng, nhưng gã nghiến răng chặt đến mức tiếng xương hàm kêu răng rắc vang vọng khắp hang đá ẩm ướt, máu tươi đỏ rực rỉ ra xối xả nơi khóe môi sẫm màu. Gã điên cuồng vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết, hít một hơi thật sâu nén khí xuống đan điền, giữ cho tâm trí không bị cơn đau tột cùng đánh sập hoàn toàn.


"Giữ vững hơi thở! Không được thu hồi chân khí!" Thẩm Thanh Hà hét lớn, mồ hôi lạnh rỉ ra đầy trên trán nàng. Nàng dùng hai ngón tay liên tục vê nhẹ các đầu kim bạc để kích thích dòng chảy sinh mệnh ép độc tố ra ngoài.


Từ các đầu kim bạc cắm sâu trên bắp tay trái của Hình Bá Đao, những giọt máu đen kịt chứa kịch độc Huyết Yết loãng ra không thể đông bắt đầu rỉ ra liên tục, nhỏ xuống dòng nước suối khoáng nóng ấm áp sủi bọt.


*Xèo! Xèo!*


Độc tính kịch độc gặp nước lưu huỳnh nóng ấm phát ra những tiếng rít trầm đục ghê rợn, bốc lên những làn khói xám có mùi tanh hôi của tử khí phủ tạng.


Lâm Hoài Vân run rẩy đứng dậy từ bệ đá tối, bước từng bước chân lảo đảo đến gần mép suối khoáng. Đứa trẻ mười tuổi nhìn chằm chằm vào những giọt máu đen độc địa đang liên tục rỉ ra từ tay trái của gã câm bảo hộ mình, rồi nhìn gương mặt phong trần đang biến dạng méo mó vì chịu đựng cơn đau thấu xương của Hình Bá Đao. Trong lòng cậu bé trỗi dậy một nỗi dằn vặt nghẹt thở tột cùng: gã câm này là kẻ thù giết cha cậu, nhưng gã cũng là người đã dùng bả vai gãy đỡ đá lăn cứu mạng cậu, dùng cánh tay trái rách nát chém chết thủ lĩnh sơn tặc để bảo vệ chiếc hộp sắt Huyền Thiết di vật của cha cậu.


"Thanh Hà tỷ tỷ..." Giọng Lâm Hoài Vân khản đặc, run rẩy hỏi. "Bá Đao ca ca... có chết không?"


Thẩm Thanh Hà không trả lời. Nàng tập trung toàn bộ tinh thần lực vào mười hai cây kim bạc. Trận chạy đua y tế giải độc cứu mạng lúc này đã bước vào giai đoạn quyết định tàn khốc nhất. Độc tố Huyết Yết và hoại tử kinh mạch đang điên cuồng chống trả, tàn phá các mạch máu nhỏ quanh khớp vai trái của Hình Bá Đao.


Nhưng nhờ có nước suối khoáng nóng lưu huỳnh tự nhiên của Suối Nước Nóng Quỷ Diện xoa dịu giảm sưng tấy, và dược lực quý hiếm của Thất Diệp Nhất Chi Hoa giữ ấm kinh mạch vai phải bại liệt, dòng chảy chân khí của Hình Bá Đao dần dần lấy lại sự cân bằng thầm lặng.


Máu đen kịt rỉ ra từ các đầu kim bạc nhạt dần, chuyển sang màu đỏ tươi bình thường. Sắc mặt nhợt nhạt của Hình Bá Đao cũng bắt đầu hồng hào trở lại, nhịp thở dốc đứt quãng dần ổn định thầm lặng.


Thẩm Thanh Hà thở phào một hơi nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh thấm đẫm cả tà áo lam giản dị của nàng. Nàng khẩn trương rút mười hai cây kim bạc ra khỏi tay trái gã, lau sạch vết máu dính trên đầu kim.


Thế nhưng, ngay khi nàng nhìn xuống vũng nước suối khoáng nóng xung quanh cơ thể Hình Bá Đao, gương mặt thanh tú của nữ y sĩ đột ngột biến sắc tột cùng, trở nên trắng bệch đi vì kinh hoàng sợ hãi.


Dòng nước suối khoáng nóng vốn trong vắt ấm áp, giờ đây đã chuyển sang màu đen kịt hoàn toàn từ sâu dưới đáy đá, bốc lên một làn sương khói xám xịt dày đặc có mùi hôi thối của kinh mạch hoại tử sâu hoắm.


Thẩm Thanh Hà run rẩy lùi lại một bước, hộp kim châm bằng bạc trong tay nàng suýt chút nữa rơi xuống đất đá trơn trượt. Nàng cúi xuống nhìn sát vào khớp bả vai trái của Hình Bá Đao, nơi các đường gân đen vẫn còn âm ỉ tím tái quanh vết thương cũ rách da.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!