Miếu Hoang Sát Cơ
Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp sườn tây Thanh Lương Sơn, mang theo những bông tuyết đầu mùa lạnh buốt dập thẳng vào gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn của Hình Bá Đao.
Trời đã về khuya, bóng tối u ám bao phủ khắp núi rừng hoang vu. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, nhanh chóng xóa sạch những dấu chân lún sâu trên mặt đất đóng băng. Hình Bá Đao lầm lũi bước đi, tấm lưng rộng lớn khòm xuống chịu đựng sức nặng của Lâm Hoài Vân đang quấn chặt trong lớp da thú sấy khô cũ nát. Cánh tay phải của gã—bị bại liệt hoàn toàn do gãy xương quai xanh nghiêm trọng và độc tính hoại tử tàn phá—được quấn chặt bằng sợi xích sắt rỉ sét trước lồng ngực đỏ sẫm của vạt áo đao phủ cũ, bất động như một khúc gỗ chết. Mỗi bước chân của gã nặng nề như chì, kéo theo tiếng xích sắt lách cách trầm đục vang lên giữa tiếng bão tuyết gầm rú.
Trên vai gã, Lâm Hoài Vân nhỏ bé thỉnh thoảng lại run lên bần bật. Cơn phong hàn ngấm sâu vào phế quản khiến đứa trẻ mười tuổi ho khan liên tục, từng tiếng ho khan khàn đục do phổi bị nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam co thắt mạnh. Đôi bàn tay gầy gò của cậu vẫn bấu chặt lấy sợi xích sắt trước ngực Hình Bá Đao, nhưng đôi mắt u uất lại nhìn trừng trừng vào khoảng không tối tăm. Từ sau đêm ở hầm mộ trống Nghĩa địa hoang Thanh Lương, khi cậu quỳ lạy trước bài vị Lâm Gia Tổ Khảo gỗ mun và lập lời thề độc thề sẽ tự tay đâm chết kẻ đã vung đao chém đầu cha mình tại pháp trường Nam Môn, khoảng cách tinh thần giữa hai người đã biến thành một vực thẳm câm lặng, lạnh lẽo vô cùng. Cậu bé kiên quyết né tránh mọi sự đụng chạm hay bảo bọc trực tiếp của gã câm khổng lồ, chỉ im lặng chịu đựng cơn sốt nhẹ đang tàn phá cơ thể non nớt.
Đi tiên phong dẫn đường là Lão bộc họ Tống, người giữ mộ trung liệt cũ của gia tộc họ Lâm. Lão nhân lưng còng, tay cầm chiếc chổi tre quét tuyết chậm rãi để xóa sạch dấu vết di chuyển của nhóm. Thẩm Thanh Hà đi sát phía sau, tà áo lam giản dị của nàng lướt đi nhẹ nhàng giữa sương lạnh. Nàng mang theo hòm thuốc gỗ cũ kỹ, ngón tay thon dài thoang thoảng mùi dược liệu thỉnh thoảng lại liếc nhìn bả vai rỉ máu đen của Hình Bá Đao với ánh mắt đầy mâu thuẫn phức tạp. Nàng căm ghét gã—kẻ đã hành quyết trung thần Lâm Hoài Nam—nhưng lúc này, gã câm tàn phế này lại là tấm khiên thịt duy nhất bảo vệ thiếu chủ Lâm gia.
"Bá Đao đại ca, vết thương vai phải của huynh đang hoại tử nghiêm trọng do phong hàn xâm nhập sâu vào kinh mạch," Thẩm Thanh Hà thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức bị tiếng gió tuyết nuốt chửng một nửa. "Huynh tuyệt đối không được vận chân khí cưỡng ép tay trái vung đao phủ nặng nề. Nếu không, kinh mạch bắp tay trái cũng sẽ đứt đoạn hoàn toàn, bạo thể tử vong sau một canh giờ."
Hình Bá Đao khẽ gật đầu, một cử chỉ câm lặng nhưng kiên định dạn dày kinh nghiệm. Gã không thể nói, cũng không muốn giải thích. Gã chỉ siết chặt bàn tay trái dính đầy máu khô đao phủ vào chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân đang cắm sau thắt lưng áo bào rách.
Lão bộc họ Tống đột ngột dừng bước trước một lối ngách hẹp dẫn lên lưng chừng núi. Lão cúi xuống nhặt một miếng lệnh bài gỗ nhỏ nằm nửa chìm dưới tuyết lạnh, gương mặt già nua nhăn nheo biến sắc tột cùng dưới ánh sương mờ nhạt. Lão đưa miếng gỗ cho Hình Bá Đao:
"Bá Đao... Đây là lệnh bài gỗ khắc ký hiệu lông vũ màu đen đặc trưng của Binh Bộ mật vụ triều đình. Tên Vương Toàn trước khi chết dưới tay ngươi sườn bắc chắc chắn đã kịp làm rơi nó. Điều này nghĩa là toán mật thám Binh Bộ còn lại ở am tự Tịnh Tâm đã phát hiện ra sự biến mất của hắn, và chúng đang bám theo dấu vết máu hoại tử rỉ ra từ vai phải của ngươi để truy lùng lên đây."
Hình Bá Đao nhìn ký hiệu lông vũ màu đen rỉ máu trên miếng gỗ, đôi mắt xám xịt khẽ nheo lại đầy sát khí. Gã biết rõ, mạng lưới mật thám của Tào Kính Thần đã khép chặt vòng vây sườn bắc núi Thanh Lương. Nghĩa địa hoang vắng không còn là nơi ẩn náu an toàn lâu dài.
"Tránh xa tai mắt của sơn tặc Hắc Hổ Đường đang lùng sục bãi tha ma phía dưới, chúng ta phải di dời ngay lên Miếu hoang Sơn Thần đổ nát ở lưng chừng núi sườn tây," Lão bộc họ Tống lo lắng nhìn sương mù dày đặc. "Ngôi miếu đó bỏ hoang lâu năm, mái ngói vỡ nát rêu phong phủ kín, quan quân tuần tra vốn sợ điềm gở u uất nên không dám bén mảng tới. Lão bộc biết một lối mòn hẹp khuất sau rặng tre già dẫn thẳng lên đó."
Họ vội vã di chuyển dưới cơn giông bão tuyết ngày càng điên cuồng. Gió bão thổi mạnh thấu xương làm đông cứng vết hoại tử bả vai phải gãy xương của Hình Bá Đao, khiến gã đau đớn dữ dội như bị vạn kim châm sâu vào da thịt. Gã cắn chặt bờ môi mím chặt đến rỉ máu tươi, dùng chân khí nén đan điền theo Ngự Khí Quy Nguyên Quyết để áp chế đau đớn, lầm lũi cõng đứa trẻ vượt qua những con dốc đá trơn trượt dốc đứng.
Sau nửa canh giờ hành quân rã rời, họ đã tiếp cận được Miếu hoang Sơn Thần sườn tây ngọn núi.
Ngôi miếu cổ kính sụp đổ một nửa nằm cô độc giữa thung lũng tuyết rơi trắng xóa. Mái ngói vỡ nát nhiều mảng lớn khiến tuyết lạnh tràn vào nền đất đá ẩm ướt bên trong. Tượng thần Sơn Thần bằng đá sa thạch đặt giữa điện thờ chính đã bị rêu phong bao phủ hoàn toàn, gương mặt tượng nứt vỡ u ám dưới ánh sương lạnh. Gió vực thổi mạnh rít gào qua các cột gỗ mục nát nứt nẻ, tạo ra những tiếng vo vo trầm đục ghê rợn.
Lão bộc họ Tống vội vã dẫn Lâm Hoài Vân vào nép sau bệ thờ tượng thần đổ nát để tránh gió bão. Lão dùng chổi tre dọn sạch tuyết lạnh trên nền đá, gom những cành tre khô mục nát nhóm lên một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cho đứa trẻ. Thẩm Thanh Hà đặt hòm thuốc gỗ cũ xuống mỏm đá, khẩn trương dùng vải tẩm rượu mạnh Ngự Tiền để lau rửa vết thương vai phải rách nát rỉ máu đen cho Hình Bá Đao, đồng thời châm cứu nhẹ xoa dịu vai phải gãy xương.
Lâm Hoài Vân ngồi bó gối bên đống lửa nhỏ, đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò run rẩy áp chặt vào bát canh gừng nóng ấm do lão bộc dâng lên. Đôi mắt u uất của cậu bé nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhảy múa, rồi nhìn sang Hình Bá Đao đang đứng lặng như một bóng ma khổng lồ trong góc tối của miếu hoang. Sự dằn vặt câm lặng bao trùm lấy không gian chật hẹp, ngột ngạt.
*Keng! Keng! Keng!*
Đột ngột, tiếng chuông đồng báo động dồn dập vang lên từ phía chân dốc sườn tây, xé toác màn đêm bão tuyết gầm rú. Tiếng chó săn lai sói gầm rú rít gió dữ tợn lập tức dội ngược vào vách đá miếu hoang.
"Sát khí!" Hình Bá Đao mở bừng mắt xám xịt, tay trái nắm chặt chuôi Quỷ Đầu Đao sứt mẻ.
"Không xong rồi!" Lão bộc họ Tống lao ra cửa miếu nhìn xuống dưới dốc, gương mặt già nua nhợt nhạt đi vì sợ hãi tột độ. "Là thế lực sơn tặc Hắc Hổ Đường! Thủ lĩnh Hắc Hổ và phó thủ lĩnh Mãnh Hổ đã nhận được mật báo khẩn cấp từ trước. Chúng đã huy động hơn một trăm sơn tặc thuộc hạ hung hãn cầm giáo sắt, đại đao và búa tạ vây chặt lấy ngôi miếu cổ này rồi!"
Từ phía ngoài màn tuyết trắng xóa, tiếng bước chân rầm rập và tiếng móng vuốt cào đá của đàn chó săn lai sói tiến sát ráo riết. Ánh đuốc lửa cháy rực dọc sườn núi sườn tây đang điên cuồng di chuyển bao vây chặt mọi lối thoát hiểm của ngôi miếu hoang Sơn Thần.
Gã đàn ông lực lưỡng xăm hình hổ đen dữ tợn trước ngực trần bước lên thềm đá miếu hoang—đó chính là thủ lĩnh Hắc Hổ, tay mang bao tay sắt gai tẩm độc rắn rắn độc địa. Đi bên cạnh hắn là phó thủ lĩnh Mãnh Hổ—gã khổng lồ cao chín thước, vai u thịt bắp mặc áo da gấu thô rách, tay cầm đôi búa tạ bằng sắt nguội nặng năm mươi cân mỗi chiếc sừng sững.
"Hình Bá Đao!" Hắc Hổ gầm lên, giọng nói tham lam vang dội khắp thung lũng tuyết rơi. "Lệnh truy nã vạn lượng hoàng kim của triều đình đã ban bố toàn quốc! Đầu của ngươi và cô nhi họ Lâm kia chính là bàn đạp thăng quan tiến chức của Hắc Hổ Đường ta! Khôn hồn thì giao nộp chiếc hộp sắt Huyền Thiết ra đây, ta sẽ cho các ngươi một nhát đao nhanh gọn!"
Hình Bá Đao không hề phát ra một tiếng rên rỉ hay lời nói nào. Gã lặng lẽ bước lên thềm đá bệ thờ, Độc Cô Bộ Pháp sẵn sàng thủ thế né tránh sườn trái trống rỗng, tay trái độc nhất nắm chặt chuôi Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân. Gã đứng sừng sững che chắn hoàn toàn tầm nhìn hướng về phía Lâm Hoài Vân đang ôm chặt bài vị tổ tiên gỗ mun phía sau.
"Lũ sơn tặc thuộc hạ, ùa vào cửa miếu vây hãm giết sạch chúng cho ta!" Hắc Hổ ra lệnh dứt khoát.
Hàng chục sơn tặc thuộc hạ hung hãn gầm rú lao vào cửa miếu hoang hẹp, vung đại đao và giáo sắt chém tới tấp nhắm thẳng vào Hình Bá Đao.
Hình Bá Đao vận chân khí tay trái vung Quỷ Đầu Đao chém gạt đòn tấn công đầu tiên. Nhưng bả vai phải gãy xương quai xanh bị chấn động mạnh rách miệng vết thương cũ rỉ máu đen hoại tử dữ dội, khiến cơ thể gã bị hụt lực mất thăng bằng. Gã cố dùng cánh tay phải bại liệt để đỡ một nhát đao chém lén của sơn tặc, nhưng khớp vai bại liệt khiến gã tê rần hoàn toàn mất cảm giác, suýt làm rơi thanh đao phủ nặng nề xuống đất cát trơn trượt.
"Chết đi!" Một tên sơn tặc vung giáo sắt đâm thẳng vào lồng ngực gã.
*Hưu!*
Một tia sáng bạc mỏng nhẹ xé gió bay thẳng vào cổ họng tên sơn tặc đi đầu cực nhanh, khiến hắn ngã gục xuống thềm đá phun máu xối xả.
Từ ngoài màn tuyết rơi dày đặc, một bóng trắng rách gấu lướt nhẹ nhàng như gió thổi lá bay tiến sát thềm đá miếu hoang—đó chính là kiếm khách lãng tử Triệu Vô Phong, hông đeo bầu rượu gốm đỏ, tay cầm thanh kiếm sắt không mũi mỏng như cánh ve. Anh vừa uống một ngụm rượu mạnh, vừa vung kiếm cười phóng khoáng:
"Hắc Hổ Đường cậy đông hiếp yếu, lại dám làm tay sai cho quan phủ triều đình t tàn bạo tàn sát cô nhi trung thần! Giang hồ chính đạo khinh bỉ lũ chó săn các ngươi! Triệu Vô Phong ta hôm nay mượn bầu rượu này trợ chiến giải vây!"
Triệu Vô Phong vận chuyển Vô Phong Kiếm Pháp quỷ dị, kiếm chiêu nhanh nhẹn lấy nhanh trị chậm, chém gạt liên tiếp ba tên sơn tặc đi đầu ngay cửa miếu hoang hẹp, dọn sạch một khoảng trống trước thềm đá.
"Khốn kiếp! Kiếm khách lãng tử ở đâu ra cản đường!" Hắc Hổ căm phẫn gầm lên. "Mãnh Hổ, vung đôi búa tạ bẻ gãy xà ngang cột miếu cho ta! Chôn sống toàn bộ bọn chúng dưới đống đổ nát này!"
Gã khổng lồ Mãnh Hổ gầm rú hung hãn, bước những bước chân nặng nề làm rung chuyển cả thềm đá miếu hoang sụp đổ. Hắn vung đôi búa tạ bằng sắt nguội nặng trăm cân xoay tròn Cuồng Phong Song Chùy cực mạnh, đập mạnh liên tiếp vào xà ngang cột gỗ chính của ngôi miếu hoang Sơn Thần đổ nát.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Cột gỗ lim già cứng cáp bị sức nặng trăm cân của đôi búa tạ đập gãy lìa chấn động mạnh, khiến toàn bộ hệ thống xà ngang mái ngói vỡ nát bắt đầu rạn nứt sụp đổ dữ dội. Bụi cát và tuyết lạnh tràn xuống mịt mù che khuất tầm nhìn.
Hình Bá Đao nhận ra Mãnh Hổ cậy sức mạnh thô bạo tàn phá địa hình hẹp để cô lập phe main. Gã nén đau đớn tột cùng bả vai phải gãy xương, vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết dồn toàn bộ chân khí tay trái còn lại vào thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề.
Gã vung đao quét một vòng tròn rộng Hoành Tảo Thiên Quân giải vây cực mạnh xung quanh cơ thể. Một vòng tròn đao mang màu đen sẫm tỏa ra ngoài, đẩy lùi cát bụi, gạt phăng mọi đao kiếm giáo sắt của toán sơn tặc đang bao vây xung quanh, che chắn cho Thẩm Thanh Hà và Lâm Hoài Vân an toàn phía sau bệ thờ đá.
Đồng thời, Hình Bá Đao hạ thấp trọng tâm cơ thể sát mặt đất cát đóng băng, sử dụng bộ pháp né tránh Độc Cô Bộ Pháp lách nghiêng người góc ba mươi độ tránh đường búa tạ quét ngang của Mãnh Hổ trong gang tấc. Gã vung Quỷ Đầu Đao chém quét tầm thấp nhắm thẳng gót chân không giáp của gã khổng lồ để làm chậm nhịp tấn công tàn phá địa hình của hắn.
*Keng!*
Lưỡi đao chém trúng khớp chân Mãnh Hổ tóe lửa, khiến hắn khuỵu một gối xuống đất gầm rú đau đớn dữ dội. Nhưng cơn điên cuồng bạo lực của gã khổng lồ đã đạt đến cực hạn.
Mãnh Hổ gầm lên một tiếng vang dội xé toác màn đêm bão tuyết rơi dày sườn tây ngọn núi. Hắn dùng hết lực lượng ngoại gia phi thường còn lại của đôi tay, vung đôi búa tạ nặng trăm cân đập nát hoàn toàn cột gỗ chính chịu lực cuối cùng của ngôi miếu hoang đổ nát.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng sụp đổ kinh hoàng chấn động vang dội khắp thung lũng. Toàn bộ trần miếu hoang Sơn Thần sụp đổ hoàn toàn, hàng tấn gạch đá, xà ngang gỗ nặng và ngói vỡ đổ ập xuống như thác lũ nhắm thẳng vào vị trí của Lâm Hoài Vân đang ôm bài vị tổ tiên lùi sát góc vách đá nứt vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!