Nghĩa Cốt Vô Danh
Hình Bá Đao quỳ một gối xuống bùn lầy bên cạnh Tiểu Thư, bàn tay trái run rẩy chạm vào bộ lông xám tro dày dặn đang ướt đẫm máu loãng không thể đông.
Dưới làn mưa lạnh buốt giá dầm dề của thung lũng Thanh Lương Sơn, tiếng rít gào của gió bão như tiếng khóc than của đất trời. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những hố bùn sủi bọt khí xám xịt, trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu độc. Con chó săn lai sói trung thành nằm nghiêng trên mỏm đá ngầm hẹp, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng, yếu ớt. Mũi tên độc đen kịt tẩm kịch độc Huyết Yết cắm sâu vào lồng ngực trái của nó, chất độc tàn nhẫn chiết xuất từ loài bọ cạp đỏ phương Bắc đang điên cuồng tàn phá hệ thống huyết quản, khiến dòng máu đỏ tươi loãng ra như nước suối, không cách nào đông lại, tuôn chảy xối xả nhuộm đỏ cả một vùng nước bùn xung quanh.
Lâm Hoài Vân quỳ bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò của cậu bé mười tuổi run lên bần bật. Cậu cố dùng vạt áo tang trắng lấm lem bùn đất của mình để thấm máu cho Tiểu Thư, nhưng cứ mỗi lần cậu áp vải vào, máu lại trào ra nhiều hơn, nhuộm đỏ rực cả thớ vải thô. Đôi mắt u uất của đứa trẻ mở to hết cỡ, nước mắt hòa cùng nước mưa lạnh buốt rỉ ra khóe mắt, lăn dài trên gương mặt nhợt nhạt vì phong hàn.
"Tiểu Thư... đừng chết... xin ngươi..." Giọng Lâm Hoài Vân khản đặc, nghẹn ngào giữa tiếng gió rít. Cậu bé vừa trải qua nỗi đau mất cha mẹ tại pháp trường, giờ đây lại phải chứng kiến con linh thú từng xả thân đỡ mũi tên độc cứu mạng mình đang cận kề cái chết. Nỗi đau đè nặng lên lồng ngực nhỏ bé khiến cậu ho khan kịch liệt, từng tiếng ho khan khàn đục do phổi bị nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam co thắt mạnh.
Thẩm Thanh Hà vội vã quỳ xuống bên cạnh. Nàng đặt hòm thuốc gỗ cũ kỹ lên mỏm đá, ngón tay thon dài thoang thoảng mùi dược liệu khẩn trương rút ra ba cây kim châm cứu bằng bạc từ hộp kim châm giắt quanh hông. Gương mặt thanh tú của nàng nhợt nhạt đi vì sương lạnh và căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự quyết đoán của một y sĩ.
"Bá Đao đại ca, giữ chặt bả vai của nó!" Thẩm Thanh Hà thầm thì, giọng nói bị tiếng mưa dầm nuốt chửng một nửa.
Hành động theo bản năng, Hình Bá Đao vươn cánh tay trái độc nhất ra giữ chặt lấy đầu Tiểu Thư. Cánh tay phải của gã—bị bại liệt hoàn toàn do gãy xương vai phải nghiêm trọng và hoại tử kinh mạch từ uế khí nước thải pháp trường—được quấn chặt bằng sợi xích sắt rỉ sét trước ngực áo thô đỏ sẫm, hoàn toàn bất động. Gã câm lặng, bờ môi mím chặt đến rỉ máu, đôi mắt xám xịt hằn sâu những nếp nhăn phong trần khóa chặt vào gương mặt trung thành của con thú cưng cũ.
Thẩm Thanh Hà vận chuyển Ngọc Nữ Tâm Kinh nhu hòa, ngón tay khẽ búng, châm bạc loang loáng ánh sáng lạnh đâm nhanh vào ba huyệt đạo giải độc quanh tim của Tiểu Thư. Đồng thời, nàng lấy ra một nhành thảo dược Thất Diệp Nhất Chi Hoa quý hiếm, dùng tay vò nát rồi ép nước ngải cứu Thanh Lương Sơn nóng ấm đổ vào miệng con vật, cố gắng áp dụng Phương pháp giải độc Thẩm thị để ép độc tố Huyết Yết ra ngoài.
*Phựt!*
Máu đen kịt, hôi thối rỉ ra từ đầu các cây kim bạc, nhưng dòng máu đỏ loãng ở vết thương hở lồng ngực vẫn không hề ngừng chảy. Tiểu Thư khẽ tru lên một tiếng trầm đục, đau đớn. Đôi mắt tinh khôn, sắc bén của nó dần mất đi tiêu cự, nhưng nó vẫn cố dùng chiếc lưỡi thô ráp, lạnh ngắt liếm nhẹ vào bàn tay trái dính đầy bùn đất của Hình Bá Đao, như một lời từ biệt cuối cùng dành cho người chủ nhân đã cùng nó đi qua vạn dặm pháp trường.
Cánh tay trái của Hình Bá Đao khẽ run lên. Gã muốn vận nội kình để điểm huyệt cầm máu cho nó, nhưng bắp tay trái của gã đột ngột co rút đau đớn dữ dội do kịch độc Huyết Yết cũ phản phệ chưa giải hết. Thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân cắm sâu dưới bùn đất bên cạnh rung lên bần bật. Gã bất lực, chỉ biết dùng bàn tay trái thô ráp vuốt nhẹ lên bộ lông xám tro dày dặn đang dần lạnh ngắt của Tiểu Thư. Gã không thể nói, không thể khóc thành tiếng, nỗi đau đớn dằn vặt câm lặng tột cùng hằn sâu trong đôi mắt xám xịt như tro tàn.
Tiểu Thư khẽ rùng mình một cái, rồi hoàn toàn bất động. Đôi tai dựng đứng của nó cụp xuống, hơi thở cuối cùng tan biến vào màn sương độc lạnh lẽo của đầm lầy.
"Tiểu Thư!" Lâm Hoài Vân gào lên, ôm chầm lấy xác con chó săn khóc nức nở. Tiếng khóc của đứa trẻ mười tuổi bi tráng, xé lòng, vang vọng khắp thung lũng u ám, bị tiếng kỵ binh tuần tra của Tiêu Diệt và tiếng sủa của đàn chó săn Hắc Hổ Đường ở sườn đông đuổi theo từ xa áp sát.
"Bá Đao đại ca, chúng ta không thể nán lại lâu hơn!" A Sâm bước tới, gương mặt sạm nắng của anh thanh niên hái củi nhợt nhạt đi vì sợ hãi. Anh dùng chiếc gậy tre gạt cỏ dò đường, lo lắng nhìn sườn đông mịt mù sương mù. "Kỵ binh của Tiêu Diệt đang cố vượt qua bùn lún để áp sát bờ đầm lầy này. Tiếng chó săn của Lão Tam đã vang lên rất gần dưới chân dốc. Nếu không di chuyển ngay, chúng ta sẽ bị bao vây chết ở đây!"
Hình Bá Đao im lặng đứng dậy. Gã nhìn bãi bùn lầy đen ngòm dưới chân, rồi nhìn sang A Sâm. Gã khẽ gật đầu, một cử chỉ dứt khoát nhưng nặng nề. Gã dùng bàn tay trái độc nhất, nhanh chóng dùng Quỷ Đầu Đao bới một hố đất nông dưới gốc cây thông già mục nát ven bờ đầm lầy. A Sâm hiểu ý, vội vã dùng chiếc xẻng quân dụng rỉ sét cướp được từ xác lính canh để giúp gã đào nhanh dưới cơn mưa dầm xối xả.
Họ đặt xác Tiểu Thư xuống hố đất, lấp bùn đen và phủ đầy lá thông khô lên trên để xóa sạch mọi dấu vết chân và mùi hương, tránh bị đàn chó săn của Lão Tam phát hiện. Không có bia mộ, không có dấu mốc, chú chó trung thành nằm lại bìa rừng đầm lầy u ám như một nghĩa cốt vô danh.
"Đi thôi!" Thẩm Thanh Hà kéo Lâm Hoài Vân gượng dậy. Đứa trẻ mười tuổi lảo đảo bước đi, đôi mắt u uất nhìn chằm chằm vào hố đất mới đắp, rồi nhìn sang Hình Bá Đao đang lầm lũi đi đầu. Khoảng cách tinh thần giữa cậu bé và gã câm bảo hộ lúc này rộng lớn và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
A Sâm dẫn họ di chuyển nhanh về phía sườn tây thung lũng, tránh xa con đường độc đạo ra bắc đã bị kỵ binh tuần tra phong tỏa. Cơn mưa lạnh buốt giá dầm dề tiếp tục đổ xuống, làm đông cứng vết hoại tử bả vai phải gãy xương của Hình Bá Đao. Cánh tay phải bại liệt hoàn toàn của gã đau nhức dữ dội như bị vạn kim châm, máu đen rỉ ra từ vết rách thấm qua lớp áo tơi đan sợi mây sờn rách, nhỏ từng giọt xuống đất cát.
"Đến ranh giới phía tây rồi," A Sâm dừng lại dưới một rặng tre già rậm rạp, chỉ tay về phía sườn núi hoang vắng phía trước, nơi những ngôi mộ vô danh rêu phong sụp đổ ẩn hiện trong sương lạnh u ám. "Phía trước chính là Nghĩa địa hoang Thanh Lương. Nơi đó chôn cất những nạn nhân vô danh bị sơn tặc sát hại, quan quân tuần tra vốn sợ điềm gở u ám nên không dám lùng sục kỹ. Ta phải quay lại làng chài để đánh lạc hướng truy binh sườn đông. Mọi người hãy lánh nạn tạm thời ở đó."
Thẩm Thanh Hà cúi đầu tạ ơn: "Đa tạ A Sâm huynh. Bảo trọng!"
A Sâm gật đầu, nhanh chóng lách người biến mất vào màn sương mù dày đặc của rừng thông.
Nhóm ba người bước vào Nghĩa địa hoang Thanh Lương. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo bao trùm lấy bãi tha ma rộng lớn hoang phế. Những ngôi mộ đất sụt lún, những bia đá nứt vỡ rêu phong phủ kín nằm ngổn ngang dưới những gốc cây cổ thụ khẳng khiu không lá. Sương lạnh u ám dâng lên từ lòng đất ẩm ướt, gây ra ảo giác mơ hồ ban đêm và tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng thì thầm của cõi âm.
Lâm Hoài Vân ho khan liên tục, lồng ngực gầy gò co thắt kịch liệt. Thể chất yếu ớt của cậu bé mười tuổi sau nhiều ngày dầm mưa lạnh và nhiễm khói độc đã chạm đến ngưỡng giới hạn chịu đựng. Cậu lảo đảo bước đi, đôi chân run rẩy suýt ngã xuống một hầm mộ trống bị sạt lở tự nhiên.
Hình Bá Đao vươn cánh tay trái định đỡ lấy cậu, nhưng Lâm Hoài Vân hoảng sợ, vội vã lùi lại phía sau tránh xa sự đụng chạm của gã. Đôi mắt u uất của đứa trẻ nhìn vào vạt áo đỏ sẫm dính đầy máu khô đao phủ của Hình Bá Đao dưới ánh sương mờ nhạt, lòng nghi ngờ tột cùng về danh tính kẻ giết cha lại bùng phát dữ dội.
"Đừng chạm vào ta!" Lâm Hoài Vân thầm thì, giọng nói run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
Hình Bá Đao đứng lặng giữa bãi tha ma hoang vắng. Gã khẽ hạ cánh tay trái xuống, chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề tì chặt vào hông trái rách da rỉ máu. Sự dằn vặt câm lặng tột cùng hằn sâu trên gương mặt phong trần hốc hác của gã. Gã không thể giải thích, không thể nói một lời nào để xoa dịu nỗi đau của đứa trẻ.
*Sột soạt...*
Đột ngột, một tiếng bước chân quét lá rụng chậm rãi vang lên từ phía sau một ngôi mộ đá lớn đổ nát.
Hình Bá Đao lập tức cảnh giác, tay trái nắm chặt chuôi Quỷ Đầu Đao sứt mẻ, Độc Cô Bộ Pháp sẵn sàng thủ thế né tránh. Thẩm Thanh Hà cũng nhanh tay nắm chặt hộp kim châm bạc, che chắn trước mặt Lâm Hoài Vân.
Từ trong màn sương mù xám xịt, một bóng người già nua, lưng còng bước ra. Đó là Lão bộc họ Tống—người giữ mộ trung thành của gia tộc họ Lâm ở ngoại thành kinh kỳ cũ. Lão nhân mặc áo vải thô màu đen sờn cũ bám đầy đất nghĩa địa, mắt trái bị mờ đục, tay cầm chiếc chổi tre quét lá rụng chậm rãi. Gương mặt nhăn nheo của lão hiện lên vẻ trầm lặng, u buồn của kẻ cả đời sống cạnh người chết.
Lão bộc họ Tống dừng chổi, đôi mắt mờ đục nhìn lướt qua nhóm người lạ mặt. Khi tầm mắt lão chạm vào chiếc túi gấm nhỏ chứa ngọc bài Lâm Gia rách nát đang giắt bên hông Lâm Hoài Vân, và gương mặt gầy gò mặc áo tang trắng của đứa trẻ, đôi tay già nua cầm chổi tre của lão đột ngột run lên bần bật.
"Thiếu chủ... Có phải là thiếu chủ Lâm Hoài Vân không?" Giọng lão bộc nghẹn ngào, run rẩy. Lão quỳ sụp xuống đất cát lạnh buốt, chiếc chổi tre rơi xuống bên cạnh. "Lão bộc họ Tống... cuối cùng cũng tìm được người!"
Lâm Hoài Vân bàng hoàng bước lên: "Tống gia gia? Người là người giữ mộ của gia tộc ta?"
"Phải, phải! Lão bộc trung thành với tướng quân Lâm Hoài Nam suốt ba mươi năm qua!" Lão bộc họ Tống khóc nghẹn, dập đầu xuống đất. "Sau đêm thảm sát phủ tướng quân, lão bộc trốn chạy lên đây để bảo vệ mộ phần tổ tiên. Nhìn thấy ngọc bài Lâm gia, lão bộc biết ngay là thiếu chủ!"
Thẩm Thanh Hà vội vã bước tới đỡ lão bộc dậy: "Tống tiền bối, quan quân Cấm Vệ Quân của Doanh Thiết và sơn tặc Hắc Hổ Đường đang lùng sục sườn núi này rất gắt gao. Chúng ta cần nơi ẩn náu khẩn cấp!"
Lão bộc họ Tống lập tức lau nước mắt, cẩn cẩn trọng nhìn xung quanh nghĩa địa hoang vắng: "Mau theo lão bộc! Trong nghĩa địa này có một hầm mộ trống bí mật giấu dưới một ngôi mộ trống sạt lở, quan quân không bao giờ dám bén mảng tới."
Lão dẫn họ lách qua những hàng bia mộ đổ nát, tiến sát một ngôi mộ đá lớn sụp đổ một nửa ở sườn tây ngọn núi. Lão bộc họ Tống đẩy nhẹ một tấm bia đá nứt vỡ xoay đúng khớp cơ quan đá ngầm dưới nền mộ, lộ ra một lối vào địa đạo tối tăm dẫn xuống hầm mộ trống sâu dưới lòng đất.
Cả nhóm nhanh chóng đi xuống lòng hầm mộ tối tăm, lạnh lẽo. Lão bộc họ Tống kéo tấm bia đá đóng kín cửa cơ quan lại, cô lập hoàn toàn không khí u ám bên ngoài.
Không gian hầm mộ trống chật hẹp, ẩm ướt, chỉ có mùi đất cát ẩm và mùi rỉ sắt của những sợi xích sắt cũ rỉ sét quấn quanh những cỗ quan tài rỗng. Lão bộc họ Tống châm một ngọn đèn dầu nhỏ lấp loáng, ánh lửa vàng vọt nhảy múa trên vách đá vôi nứt vỡ, tạo ra những bóng đen quỷ quái di chuyển trên tường.
Lão bộc nhanh chóng mang ra một hũ rượu ngâm gừng giữ ấm và một bát canh gừng nóng hổi đặt lên bệ đá hầm mộ: "Thiếu chủ, mau uống bát canh gừng này để giữ ấm cơ thể suy nhược. Nơi này tuy u ám nhưng tuyệt đối an toàn qua đêm nay."
Lâm Hoài Vân đón lấy bát canh gừng nóng, đôi bàn tay gầy gò run rẩy áp chặt vào bát sứ để tìm kiếm chút hơi ấm mỏng manh. Cậu bé hớp từng ngụm nhỏ, tiếng ho khan phế quản dần dịu đi dưới tác dụng của gừng nóng. Nhưng đôi mắt u uất của cậu vẫn không ngừng nhìn về phía góc tối của hầm mộ, nơi Hình Bá Đao đang đứng lặng như một bức tượng đá khổng lồ dính đầy máu khô.
Thẩm Thanh Hà quỳ bên cạnh Hình Bá Đao, khẩn trương dùng vải tẩm rượu mạnh Ngự Tiền để rửa vết thương vai phải rách nát rỉ máu đen của gã. Nàng dùng kim bạc châm cứu liên tiếp vào các huyệt đạo quanh bắp tay trái để khống chế độc tố hoại tử đang lây lan nhanh chóng do khí lạnh hầm mộ xâm nhập.
"Bá Đao đại ca, vết thương vai của huynh đã bị nhiễm độc sâu hoắm hình chữ thập," Thẩm Thanh Hà thầm thì, ánh mắt nhìn gã đầy phức tạp. "Cánh tay phải đã bại liệt hoàn toàn, bắp tay trái cũng đang bị kịch độc Huyết Yết tàn phá dữ dội. Nếu huynh tiếp tục cưỡng ép vận chân khí vung Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân, kinh mạch sẽ đứt đoạn hoàn toàn, bạo thể tử vong sau một canh giờ."
Hình Bá Đao khẽ gật đầu, một cử chỉ câm lặng nhưng đầy nhẫn nại dạn dày kinh nghiệm. Gã không hề phát ra một tiếng rên rỉ dù rượu mạnh đang đốt cháy da thịt rách nát quanh bả vai gã. Gã dùng răng cắn chặt lấy dải vải xám để giữ thăng bằng cơ thể, đôi mắt xám xịt nhìn chằm chằm vào khoảng tối dưới nền đất hầm mộ.
Ở góc bệ đá đối diện, Lâm Hoài Vân sau khi uống xong bát canh gừng ấm áp, lồng ngực cậu bé khẽ thắt lại. Cậu đặt bát sứ xuống, đôi bàn tay gầy gò thọc sâu vào trong ngực áo tang trắng rách nát, chậm rãi lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ bọc vải đỏ lấm lem bùn đất.
Cậu bé mở hộp gỗ, lấy ra ba bài vị nhỏ bằng gỗ mun đen bóng hằn vết trầy xước do va đập hành trình—bài vị linh thiêng của tổ tiên gia tộc họ Lâm (*Lâm Gia Tổ Khảo*). Cậu đặt ba bài vị gỗ mun ngay ngắn lên bệ đá hầm mộ trước ánh đèn dầu lấp loáng.
Lâm Hoài Vân quỳ sụp hai đầu gối xuống nền đất đá lạnh buốt của hầm mộ trống. Đứa trẻ mười tuổi cúi đầu sát đất, nước mắt tuôn rơi xối xả xuống đất cát, lồng ngực gầy gò run rẩy kịch liệt theo từng tiếng khóc nghẹn ngào.
"Tổ tiên Lâm gia trên cao có linh... Cha mẹ trên trời có linh..." Lâm Hoài Vân gào khóc đau đớn, giọng nói nhỏ bé nhưng chứa đựng một lòng căm thù sâu sắc tột cùng hằn sâu vào xương tủy. "Con trai Lâm Hoài Vân... thề trước bài vị tổ tiên... thề trước vong linh của cha mẹ..."
Đứa trẻ ngẩng gương mặt lấm lem nước mắt và bùn đất lên, đôi mắt u uất sáng quắc lên một sát khí non nớt nhưng bạo liệt, nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước mặt:
"Con thề... cho dù phải đi qua vạn dặm giang hồ, cho dù phải nát xương nát thịt... con sẽ tự tay cầm kiếm đâm chết tên đao phủ tàn bạo đã vung đao chém đầu cha con tại pháp trường Nam Môn! Con sẽ bắt dòng họ của gã phải trả nợ máu này gấp trăm lần!"
Tiếng thề độc bi tráng của đứa trẻ mười tuổi vang vọng, rền rĩ khắp lòng hầm mộ trống ẩm ướt, dội ngược vào vách đá vôi nứt vỡ tạo thành những âm thanh u uất rợn người.
Hình Bá Đao đứng lặng sừng sững trong góc tối của hầm mộ, toàn thân gã đột ngột đông cứng như tượng đá cổ xưa.
Lời thề độc giết cha của đứa con trai trung thần Lâm Hoài Nam như một nhát đao vô hình đâm xuyên qua lồng ngực gã, tàn phá phủ tạng và bóp nghẹt mọi nhịp thở đứt quãng của gã câm bảo hộ. Nỗi dằn vặt câm lặng tột cùng dâng lên như sóng cuộn, xé rách tâm can gã đao phủ sám hối. Chính bàn tay trái đang rách da rỉ máu này, chính thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề đang cắm sâu dưới đất cát kia, chính là bàn tay và vũ khí đã vung nhát đao định mệnh kết liễu mạng sống của tướng quân Lâm Hoài Nam tại pháp trường Nam Môn ngay trước mắt đứa trẻ.
Gã câm lặng đứng trong bóng tối hoàn toàn của hầm mộ, bờ môi mím chặt đến mức máu tươi đỏ hửng rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ từng giọt xuống nền đất cát ẩm ướt bám đầy bụi nghĩa địa. Cánh tay trái độc nhất của gã khẽ run lên bần bật, run rẩy theo từng tiếng khóc nghẹn ngào của Lâm Hoài Vân.
Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát của đại não dằn vặt tột cùng, bàn tay trái bám đầy bùn đất đầm lầy và máu chó săn của Hình Bá Đao chầm chậm di chuyển xuống thắt lưng áo bào rách nát, run rẩy nắm chặt lấy chuôi Quỷ Đầu Đao bọc vải xám rách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!