Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đầm Lầy Sương Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão rít gào trên đỉnh vách đá sườn bắc núi Thanh Lương Sơn dần chuyển thành một cơn mưa lạnh buốt giá. Những hạt mưa nặng trĩu hòa cùng tuyết tan đổ xuống dốc đá dựng đứng, cuốn theo đất cát tạo thành những dòng lũ bùn nhớp nháp, chảy xối xả xuống thung lũng sâu hoắm phía dưới. Khí lạnh thấu xương bao trùm lấy không gian u ám, nơi xác của trưởng toán mật thám Vương Toàn vừa đổ sụp xuống nền tuyết lạnh.


Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa màn mưa giông, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn quấn chặt xích sắt rỉ sét trước ngực áo bào đỏ sẫm dính đầy máu đen hoại tử đông cứng. Cánh tay trái độc nhất của gã vẫn nhuốm máu tươi của Vương Toàn, những giọt máu đỏ hửng chầm chậm nhỏ xuống tuyết trắng, tan loãng ra trong làn nước mưa lạnh buốt. Gã câm lặng, đôi mắt xám xịt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, lồng ngực phập phồng thở dốc sau nhịp bạo phát cận chiến tàn bạo vừa rồi.


Dưới chân gã, Lâm Hoài Vân đang quỳ sụp trên nền tuyết trơn trượt. Đứa trẻ mười tuổi co rúm người lại dưới tấm da thú sấy khô quấn quanh người, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy tuyết lạnh để lùi lại phía sau sát rìa vách đá sâu không thấy đáy. Đôi mắt u uất mở to hết cỡ vì kinh hoàng tột độ. Cậu bé vừa chứng kiến gã câm khổng lồ bảo hộ mình dùng tay không bẻ gãy cổ Vương Toàn một cách lạnh lùng, dứt khoát không tiếng động. Sự tàn bạo ấy thổi bùng lên nỗi nghi ngờ tột cùng về những vệt máu khô đao phủ trên áo gã. Lâm Hoài Vân run rẩy, lồng ngực nhỏ nhắn co thắt kịch liệt sau những tiếng ho khan khàn đục do phổi bị nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn sườn nam. Cậu nhìn Hình Bá Đao như nhìn một con quỷ diện khổng lồ dính đầy máu tươi, kiên quyết né tránh tuyệt đối sự đụng chạm hay bảo bọc của gã.


Từ phía lối ngách mật đạo sau am tự, Thẩm Thanh Hà vội vã chạy ra. Tà áo lam giản dị của nàng đã lấm lem muội than và bùn đất, hơi thở dồn dập vì căng thẳng. Nhìn thấy xác chết của Vương Toàn nằm yên trên tuyết và ánh mắt hoảng sợ tột độ của Lâm Hoài Vân, nàng lập tức hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nàng lướt nhanh tới, dang cánh tay che chở trước mặt đứa trẻ, ánh mắt nhìn Hình Bá Đao tràn ngập sự phức tạp, vừa có lòng căm ghét gã đao phủ đã chém đầu trung thần Lâm Hoài Nam, vừa có sự lo lắng cho bả vai phải gãy xương đang rỉ máu đen của gã.


"Bá Đao đại ca, chúng ta không thể nán lại đây lâu hơn!" Thẩm Thanh Hà thầm thì, giọng nói bị tiếng gió mưa sườn núi nuốt chửng một nửa. "Tiếng động từ am tự phía trước đã hoàn toàn im bặt. Toán mật thám Binh Bộ còn lại chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra sự biến mất của Vương Toàn và bám theo dấu vết máu hoại tử của huynh để truy sát lên đây."


Ngay lúc đó, từ trong rặng thông già mịt mù sương tuyết, một bóng người gầy gò, chân quấn xà cạp vải, lưng mang gùi tre đựng củi khô vội vã lao ra. Đó là A Sâm, thanh niên hái củi nghèo địa phương từng được Thẩm Thanh Hà cứu chữa bệnh miễn phí. Gương mặt sạm nắng của anh lúc này nhợt nhạt đi vì sợ hãi, chiếc gậy tre gạt cỏ trên tay run rẩy liên tục.


"Thẩm cô nương! Bá Đao đại ca! Không xong rồi!" A Sâm thở hổn hển, chỉ tay xuống con đường độc đạo dẫn xuống chân núi sườn đông. "Đội kỵ binh hạng nhẹ của Tiêu Diệt đã tuần tiễu áp sát dọc bờ sông Hồng Giang, phong tỏa toàn bộ lối mòn ra bắc. Lão Tam của Hắc Hổ Đường đang dẫn đầu một toán sơn tặc hung hãn, dắt theo đàn chó săn lai sói dữ tợn truy vết mùi máu tiến thẳng lên sườn bắc này! Tiếng chó sủa đã vang lên rất gần dưới chân dốc!"


Nghe đến đàn chó săn của Lão Tam, Hình Bá Đao khẽ chuyển động chân mày xám xịt. Gã biết rõ mùi máu hoại tử rỉ ra từ bả vai gãy xương của mình là mồi nhử hoàn hảo cho đàn chó săn truy vết. Nếu tiếp tục đi đường mòn sườn bắc, họ sẽ bị kẹp giữa kỵ binh của Tiêu Diệt và sơn tặc Hắc Hổ Đường.


"Chỉ còn một con đường duy nhất để thoát thân lúc này," A Sâm cắn môi, nhìn xuống thung lũng sâu hoắm bao phủ bởi làn sương xám xịt dưới chân núi. "Dấn thân vào Đầm Lầy Sương Mù dưới thung lũng Thanh Lương. Nơi đó bùn lầy lún sâu hút chân, kỵ binh giáp nặng cồng kềnh của Tiêu Diệt không thể phi ngựa vào được, sương mù dày đặc cũng sẽ làm mất dấu vết mùi hương của chó săn. Nhưng nơi đó quanh năm bao phủ bởi sương độc lưu huỳnh, vô cùng nguy hiểm..."


Thẩm Thanh Hà nhìn lướt qua Lâm Hoài Vân đang ho khan dữ dội và Hình Bá Đao đang kiệt sức gượng dậy. Nàng quyết đoán gật đầu: "Đi đầm lầy! A Sâm, nhờ huynh dẫn đường! Bá Đao đại ca, mau nhấc Quỷ Đầu Đao lên!"


Hình Bá Đao lẳng lặng bước tới, bàn tay trái độc nhất nắm chặt chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân đang cắm sâu dưới tuyết lạnh, dứt khoát nhổ đao lên. Gã không hề phát ra một tiếng động, lầm lũi đi sau lưng Thẩm Thanh Hà và A Sâm. Lâm Hoài Vân cúi đầu, ôm chặt chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết trước ngực, lầm lũi bước đi trên nền tuyết trơn trượt, kiên quyết giữ khoảng cách ba trượng phía sau Hình Bá Đao, không cho gã cõng hay chạm vào người mình nữa.


Tiểu Thư, con chó săn lai sói mang bộ lông xám tro dày dặn của Hình Bá Đao, lặng lẽ chạy lên phía trước dẫn đầu nhóm. Đôi tai nó dựng đứng, chiếc mũi tinh khôn liên tục hít hà sương lạnh, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn chủ nhân cũ với ánh mắt trung thành, canh chừng mọi biến động từ bóng tối rừng thông.


Nhóm người nhanh chóng đi xuống thung lũng sườn bắc. Cơn mưa giông mỗi lúc một lớn hơn, nước mưa xối xả làm tuyết tan nhanh chóng, tạo thành một dòng lũ bùn nhớp nháp bốc mùi đất cát ẩm ướt (Lũ bùn và sương độc Thanh Lương). Mặt đất dưới chân dốc đứng sạt lở liên tục, những tảng đá mồ côi lăn rầm rập bên cạnh lối đi hẹp. A Sâm dẫn đầu, dùng chiếc gậy tre đực dò dẫm từng mỏm đá chìm ẩn dưới dòng lũ bùn để dẫn nhóm di chuyển nhanh.


Sau nửa canh giờ di chuyển gian khổ, Đầm Lầy Sương Mù hiện ra trước mắt họ như một cái miệng khổng lồ của loài thủy quái cổ xưa, nuốt chửng mọi ánh sáng mỏng manh của buổi sớm mai. Làn sương xám xịt, đặc quánh bốc lên từ những hố bùn đen ngòm, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của lá mục và khí lưu huỳnh độc hại. Tầm nhìn lúc này giảm xuống dưới năm trượng, xung quanh chỉ có tiếng ếch nhái kêu râm ran và tiếng nước bùn sủi bọt khí trầm đục.


"Mọi người đi theo từng bước chân của ta!" A Sâm thì thầm, gõ mạnh gậy tre xuống một mỏm đá ngầm nhô lên khỏi bùn lầy nhớp nháp. "Tránh xa những bãi cỏ xanh mướt kia ra, dưới đó là bùn lún sâu hút chân không thấy đáy, chỉ cần bước hụt một chân là cả người lẫn ngựa sẽ bị nuốt chửng ngay lập tức!"


Hình Bá Đao lẳng lặng di chuyển phía sau Lâm Hoài Vân để bảo vệ góc chết cho đứa trẻ. Đứa trẻ mười tuổi bước đi lảo đảo trên những mỏm đá trơn trượt bám đầy rêu phong dưới đầm lầy, cơ thể nhỏ bé run rẩy vì lạnh và phong hàn. Đôi tay gầy gò của cậu bé đỏ ửng lên vì buốt, nhưng cậu vẫn bướng bỉnh ôm chặt hộp sắt Huyền Thiết, kiên quyết không nhận sự giúp đỡ từ bàn tay trái dính máu của Hình Bá Đao.


*Gâu! Gâu! Gâu!*


Đột ngột, tiếng sủa dữ tợn của đàn chó săn vang dội từ phía bìa đầm lầy phía sau, xé toác sự im lặng ngột ngạt của thung lũng sương mù. Tiếng móng vuốt cào rầm rập trên đất đá sạt lở tiến sát ráo riết.


Lão Tam Hắc Hổ Đường xuất hiện từ trong màn sương mù xám xịt ở bìa đầm lầy. Gã lão nhân gầy gò như khỉ khô mang theo chiếc túi da thú hôi hám, tay dắt xích sắt xích ba con chó săn lai sói hung hãn, đôi mắt ti hí loé lên tia sáng tàn độc khi nhìn thấy bóng dáng nhóm người trong đầm lầy.


"Ha ha! Tìm thấy chúng rồi! Phản đồ triều đình và đứa trẻ họ Lâm đang ở trong đầm lầy!" Lão Tam hét lớn, dứt khoát buông xích sắt. "Cắn chết chúng cho ta!"


Ba con chó săn lai sói dữ tợn, mắt đỏ ngầu sát khí, lập tức lao nhanh qua những bãi bùn nông ven đầm lầy, nhe nanh vuốt nhắm thẳng vào chân Hình Bá Đao và Lâm Hoài Vân đang đứng trên mỏm đá ngầm.


Hình Bá Đao không chút do dự bước lên phía trước che chắn cho đứa trẻ. Cánh tay phải bại liệt quấn xích sắt rỉ sét trước ngực gã chấn động mạnh gây đau nhói, nhưng gã vẫn cắn chặt răng không phát ra tiếng động. Bàn tay trái độc nhất vươn ra, vung thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân quét rộng một vòng tròn quanh người (*Hoành Tảo Thiên Quân*).


*Phập! Phập!*


Nhát đao nặng nề mang theo đao mang màu đen sẫm xé toác không khí sương mù, chém đứt đôi xích sắt và hạ gục con chó săn lai sói đi đầu ngay lập tức. Máu chó phun xối xả xuống bùn lầy đen ngòm, bốc mùi tanh nồng.


Nhưng ngay lúc Hình Bá Đao định vung đao bồi thêm nhát chém để hạ gục hai con chó còn lại, bắp tay trái của gã đột ngột co rút dữ dội. Chất độc từ vết châm kịch độc Huyết Yết chưa giải hết bấy lâu nay kết hợp với sự mệt mỏi cực hạn sau trận chiến bẻ cổ Vương Toàn khiến kinh mạch tay trái gã bị tắc nghẽn, mất cảm giác vận động tạm thời. Thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề suýt tuột khỏi bàn tay trái run rẩy của gã, mũi đao cắm sâu xuống bùn lầy trơn trượt.


Hình Bá Đao mất thăng bằng, cơ thể khổng lồ lảo đảo suýt trượt chân xuống hố bùn lún sâu hút chân ngay bên cạnh mỏm đá ngầm.


"Bá Đao đại ca!" Thẩm Thanh Hà hét lớn, nhanh tay phóng liên tiếp ba cây kim châm cứu bằng bạc tầm xa nhắm thẳng vào các tử huyệt trên đầu con chó săn thứ hai đang lao tới.


*Phập! Phập!*


Kim bạc định huyệt chuẩn xác găm sâu vào đầu con chó săn lai sói, khiến nó cứng đờ người rồi ngã gục xuống bùn lầy giãy giụa. A Sâm cũng nhanh trí vung chiếc gậy tre đực đập mạnh vào mõm con chó thứ ba, gạt nó văng ra xa khỏi chân Lâm Hoài Vân.


"Mau lên! Kỵ binh của Tiêu Diệt đang tiến vào sườn đầm lầy!" A Sâm hét lớn, dùng gậy tre gạt bùn chỉ lối mòn đá ngầm tiếp theo cho nhóm di chuyển nhanh.


Hình Bá Đao nén cơn đau co rút bắp tay trái, dùng răng cắn chặt dải vải quấn chuôi đao để giữ thăng bằng, gượng dậy tiếp tục di chuyển bảo vệ phía sau Lâm Hoài Vân. Đứa trẻ mười tuổi nhìn thấy bả vai rỉ máu đen của Hình Bá Đao và bắp tay trái run rẩy của gã, lồng ngực nhỏ bé khẽ thắt lại trong một cảm xúc hỗn độn, nhưng sự nghi ngờ và hận thù giết cha vẫn khiến cậu bé bướng bỉnh tự bước đi không nói một lời.


Từ phía bìa đầm lầy sườn đông, tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập vang lên chói tai. Tiêu Diệt, đội trưởng kỵ binh nhẹ của Cấm Vệ Quân, mặc giáp da báo sờn cũ cưỡi hắc mã chiến đen tuyền dẫn đầu hơn ba mươi kỵ sĩ thiết giáp hạng nặng đuổi tới. Gương mặt trẻ tuổi của hắn lộ vẻ kiêu ngạo, tàn nhẫn khi nhìn thấy bóng dáng phe main đang di chuyển chậm chạp giữa làn sương độc.


"Bọn phản đồ triều đình đang ở ngay trước mắt!" Tiêu Diệt tuốt trần thanh trường kiếm rèn bằng thép ròng dài bốn thước, chỉ thẳng về phía đầm lầy. "Thống lĩnh Doanh Thiết đã ra lệnh bắt sống đứa trẻ họ Lâm, tiêu diệt toàn bộ những kẻ còn lại! Phi binh xông xông!"


Toán kỵ sĩ thiết giáp hạng nặng cậy thế số lượng đông và hỏa lực bắn cung tầm xa, điên cuồng thúc ngựa chiến phi thẳng vào khu vực đầm lầy sương mù. Chúng nghĩ rằng sức mạnh của ngựa chiến sẽ nhanh chóng áp đảo những kẻ đi bộ tàn phế.


Nhưng chúng đã lầm.


Sức nặng phi thường của ngựa chiến giáp nặng phương Bắc kết hợp với giáp sắt dày cồng kềnh của kỵ sĩ lập tức biến thành điểm yếu chí mạng khi chúng bước chân vào Đầm Lầy Sương Mù. Chỉ sau vài sải vó ngựa điên cuồng, những con ngựa chiến nặng nề bắt đầu sụt chân xuống những hố bùn lún sâu hút chân ẩn giấu dưới lớp cỏ xanh mướt.


*Hí... hí...!*


Tiếng ngựa chiến hí vang dội đầy kinh hoàng vang khắp thung lũng u ám khi cơ thể khổng lồ của chúng bị bùn lún nuốt chửng liên tục. Những kỵ sĩ thiết giáp nặng nề bị ngã ngựa, giáp sắt dày khiến họ không thể tự đứng dậy, bị bùn đen nhớp nháp hút sâu xuống đáy đầm lầy không lối thoát.


Đồng thời, sự náo động dữ dội của vó ngựa chiến đã làm xáo trộn lớp bùn lầy tích tụ lâu năm, giải phóng một lượng lớn khí lưu huỳnh kịch độc bốc lên cuồn cuộn. Làn sương độc xám xịt nhanh chóng trở nên đặc quánh, làm lóa mắt hoàn toàn và gây ngạt thở dữ dội cho các kỵ sĩ Cấm Vệ Quân còn sống sót.


"Khốn kiếp! Có bẫy bùn lún!" Tiêu Diệt hoảng hốt ghìm chặt dây cương hắc mã chiến đang bị sụt nhẹ chân trước ven bờ đầm lầy. Hắn nhìn thấy toán kỵ binh tinh nhuệ của mình bị sa lầy liên tục và mù mắt trong sương độc, lồng ngực tức tối dâng trào. Hắn điên cuồng ra lệnh cho các cung thủ còn đứng trên bờ đá khô bắn tên mù quáng vào sương mù dày đặc phía trước.


"Bắn tên! Bắn chết toàn bộ chúng cho ta! Bắn sạch mũi tên độc!"


Hàng chục mũi tên đen kịt, đầu mũi tên tẩm kịch độc Huyết Yết chiết xuất từ bọ cạp đỏ phương Bắc, xé toác màn sương mù xám xịt bay vút về phía nhóm Hình Bá Đao đang đứng trên mỏm đá ngầm hẹp.


Hình Bá Đao nghe tiếng gió rít rẽ ngang của mưa tên tầm xa bắn tới. Gã muốn vận nội kình để xoay tròn Quỷ Đầu Đao tạo Đao Kính Hộ Thân che chắn cho Lâm Hoài Vân, nhưng cánh tay trái của gã bị co rút đau đớn dữ dội do độc tính phản phệ, sức lực không đủ để nâng thanh đao nặng ba mươi cân xoay tròn nhanh.


*Vút! phập!*


Một mũi tên độc đen kịt xé toác làn sương mù dày đặc ngay sát bên sườn, quỹ đạo bay hiểm hóc nhắm thẳng vào lồng ngực của Lâm Hoài Vân đang đứng chết trân vì hoảng sợ trên mỏm đá ngầm.


Hình Bá Đao kiệt lực không kịp phản ứng. Thẩm Thanh Hà đang bận khống chế con chó săn thứ ba ở phía xa. Lâm Hoài Vân nhắm chặt mắt chờ đón cái chết cận kề.


Đột ngột, từ trong bóng sương mù xám xịt của đầm lầy, một bóng dáng xám tro lớn lao vút ra như một tia chớp xám.


Đó là Tiểu Thư, con chó săn lai sói trung thành của Hình Bá Đao. Nó đã âm thầm bám sát bảo vệ phía sau thiếu chủ suốt chặng đường dài. Nhìn thấy hiểm họa chí mạng nhắm vào đứa trẻ, con linh thú hoang dã bộc phát toàn bộ sức mạnh cơ bắp phi thường, nhảy vút lên không trung che chắn trước ngực Lâm Hoài Vân.


*Phập!*


Mũi tên độc đen kịt cắm ngập sâu vào lồng ngực trái của Tiểu Thư. Sức mạnh của mũi giáo bắn tầm xa đẩy cơ thể con chó săn văng mạnh ra ngoài, ngã gục xuống vũng bùn lầy đen nhớp nháp ngay cạnh chân Lâm Hoài Vân.


Chất độc Huyết Yết kịch độc tẩm trên mũi tên lập tức phát tác tàn nhẫn, khiến máu từ vết thương hở của Tiểu Thư loãng ra liên tục, tuôn chảy xối xả không thể đông, nhuộm đỏ cả một vùng nước bùn xung quanh cơ thể nó.


Tiểu Thư trúng tên độc ngã gục xuống bùn lầy, tiếng tru đau đớn của nó vang vọng khắp thung lũng u ám, trong khi bóng kỵ binh của Tiêu Diệt đang cố lách qua đầm lầy áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!