Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ác Mộng Trắng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão rít gào bên ngoài những bức tường đá của Am ni cô Tịnh Tâm, mang theo cái lạnh thấu xương của đỉnh Thiên Lương đổ ập xuống thung lũng sườn bắc núi Thanh Lương Sơn. Trong mật thất ngầm chật hẹp dưới bệ thờ tượng Phật Bà Quan Âm, ngọn lửa từ lò than củi nhỏ khẽ chao đảo, hắt lên vách đá những bóng đen méo mó, dài ngoằng. Mùi tro tàn nóng hổi trộn lẫn với mùi ngải cứu Thanh Lương Sơn hắc nồng tỏa ra từ bả vai phải của Hình Bá Đao, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Hình Bá Đao đứng sừng sững trong góc tối của mật thất, cánh tay phải bại liệt hoàn toàn rủ xuôi vô lực bên hông, được quấn chặt vào lồng ngực bằng sợi xích sắt rỉ sét để cố định khớp xương vai bị gãy quai xanh. Cánh tay trái độc nhất của gã lẳng lặng đặt lên chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân đang dựng đứng bên bệ đá. Gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn của gã không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt xám xịt khẽ nheo lại, hướng về phía cửa mật thất gỗ đang khép hờ. Tiếng chuông am tự tịnh tịnh vẫn vang lên đều đặn bên ngoài, nhưng trong thính giác nhạy bén của một cựu đao phủ hoàng cung từng đứng giữa ranh giới sinh tử suốt mười lăm năm, gã đã nghe thấy những âm thanh bất thường khác.


Đó là tiếng gió rít rẽ ngang rất khẽ qua các khe cửa, tiếng vải thô cọ xát vào nhau, và đặc biệt là sự im lặng quỷ dị của tuyết rơi ngoài sân. Không có tiếng bước chân lún sâu xuống tuyết, không có tiếng thở hồng hộc của những kẻ tị nạn mỏi mệt. Sư thái Tuệ Nhã lúc nãy bước vào mật thất báo tin với gương mặt nhợt nhạt, thầm thì về toán người tị nạn không tiếng bước chân vừa gõ cổng am tự. Gã biết rõ, đó không phải thường dân. Đó là Binh Bộ Mật Thám dưới quyền tể tướng Tào Kính Thần, những sát thủ chuyên nghiệp được rèn luyện khinh công Đạp Tuyết Vô Ngấn để truy sát huyết mạch cuối cùng của gia tộc họ Lâm.


Thẩm Thanh Hà nhẹ nhàng bước đến bên cạnh gã, bàn tay thon dài khẽ nắm chặt lấy hộp kim châm bằng bạc giắt quanh hông. Nàng nhìn vết sẹo hình chữ thập rỉ máu đen hoại tử trên vai phải Hình Bá Đao, đôi môi mím chặt đầy mâu thuẫn. Nàng căm ghét gã—kẻ đã vung đao chém đầu vị trung thần Lâm Hoài Nam—nhưng lúc này, gã câm tàn phế này lại là tấm khiên thịt duy nhất bảo vệ đứa trẻ đang ngủ say trên bệ đá phẳng.


"Họ đang dò xét điện thờ phía trước," Thẩm Thanh Hà thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho Hình Bá Đao nghe thấy. "Sư thái Tuệ Nhã đang tìm cách trì hoãn bằng trà gừng nóng, nhưng họ sẽ sớm nhận ra am tự này quá nhỏ để che giấu người lạ. Chúng ta phải tìm cách rút lui theo mật đạo sườn bắc trước khi họ bao vây toàn diện."


Hình Bá Đao khẽ gật đầu, nhưng gã không chuyển động. Gã lẳng lặng nhìn xuống Lâm Hoài Vân đang nằm mê mệt trên giường đá. Đứa trẻ mười tuổi quấn chặt trong các tấm da thú sấy khô, gương mặt gầy gò ửng hồng vì cơn sốt cao nhẹ, lồng ngực nhỏ bé thỉnh thoảng lại co thắt lên sau những tiếng ho khan khàn đục do nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn dưới chân núi Thanh Lương sườn nam. Chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết—di vật độc nhất chứa đựng bức mật thư liên minh phản quốc của Tào Kính Thần—vẫn được quấn chặt trước ngực Hình Bá Đao bằng xích sắt rỉ sét, tỏa ra cái lạnh lẽo của kim khí.


Nhưng ngay khi Thẩm Thanh Hà vừa quay lưng định đi sắc thêm một bát thuốc sắc dưỡng phổi cho đứa trẻ, Lâm Hoài Vân đột ngột mở mắt. Đôi mắt sáng nhưng u uất của cậu bé nhìn chằm chằm vào khoảng tối của trần mật thất đá. Cơn sốt khiến đầu óc cậu mơ màng, nhưng khát vọng tìm kiếm người thân—nhị thúc Lâm Hoài Bắc đang mất tích ở biên ải phía Bắc—luôn là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực non nớt. Cậu bé nghe thấy những tiếng thầm thì xa xăm vọng lại từ điện thờ phía trước am tự qua các khe thông gió ngầm.


"Họ Lâm... huyết mạch... biên cương phía Bắc... nhị thúc..."


Những từ ngữ mơ hồ ấy lọt vào tai Lâm Hoài Vân như một liều thuốc độc kích thích tâm trí. Đứa trẻ mím chặt môi, nhìn về phía gã câm đang đứng bất động trong góc tối. Sự nghi ngờ tột cùng về danh tính kẻ đao phủ giết cha vẫn âm ỉ cháy trong lòng cậu kể từ khi nhìn thấy vết máu khô dày đặc trưng trên vạt áo đỏ sẫm của Hình Bá Đao. Cậu không muốn tiếp tục dựa dẫm vào kẻ đáng ngờ này. Cậu muốn tự mình đi tìm nhị thúc để đòi lại công lý cho gia tộc.


Lợi dụng lúc Thẩm Thanh Hà đang bận rộn dập tắt ngọn lửa lò than để tránh khói đen làm lộ vị trí, và Hình Bá Đao đang lách người ra cửa mật thất để quan sát động tĩnh bên ngoài, Lâm Hoài Vân nhẹ nhàng tuột xuống khỏi bệ đá phẳng. Bước chân nhỏ bé của cậu bé lướt đi không tiếng động nhờ Lâm Gia Kiếm Bộ thô sơ học lỏm từ cha. Cậu lách qua lối cửa sổ nhỏ ngách sau của mật thất ngầm, nơi dẫn thẳng ra rặng thông già sườn bắc lộng gió bão tuyết rơi dày đặc.


Bên ngoài điện thờ chính của Am ni cô Tịnh Tâm, Vương Toàn—trưởng toán Binh Bộ Mật Thám đóng giả thường dân tị nạn rách rưới—đang đứng trước bệ thờ Phật. Gương mặt hắn gầy gò, lấm lem bùn đất ngụy trang nhưng đôi mắt ti hí lại sắc bén như chim ưng rình mồi. Hắn nhận thấy Sư thái Tuệ Nhã tuy tỏ vẻ từ ái dâng trà gừng nóng, nhưng tràng hạt gỗ trầm hương trên tay bà lại lần tràng hạt với nhịp điệu quá nhanh, và mùi hương trầm ấm áp của am tự không thể che giấu hoàn toàn mùi máu tanh hôi rỉ ra từ vết hoại tử bả vai của Hình Bá Đao.


"Sư thái," Vương Toàn khẽ mỉm cười, nụ cười ngọt ngào nhưng âm hiểm vô cùng. Hắn lấy ra một tấm bản đồ giả chỉ lối thoát hiểm vùng biên ải từ ngực áo rách. "Chúng ta là những dân tị nạn nghèo khổ từ kinh kỳ trốn chạy bão tuyết. Nghe danh tướng quân Lâm Hoài Nam trung liệt bị hại oan, chúng ta muốn lên phía Bắc tìm nhị thúc Lâm Hoài Bắc để dâng hiến tấm bản đồ mật đạo này. Không biết sư thái có từng nghe tin tức gì về hậu duệ của Lâm gia đi ngang qua đây chăng?"


Sư thái Tuệ Nhã khẽ nhắm mắt, niệm Phật hiệu: "A Di Đà Phật. Am tự hẻo lánh này quanh năm chỉ có ni chúng tụng kinh niệm Phật, không màng thế sự giang hồ. Thí chủ tìm nhầm nơi rồi."


Nhưng ngay lúc đó, Vương Toàn nhìn thấy một bóng nhỏ màu trắng lướt qua cửa sổ ngách sau điện thờ hướng về phía rừng thông sườn bắc. Ánh mắt hắn sáng rực lên đầy tham lam. Hắn nhận ra bộ áo tang trắng lấm lem bùn đất và tấm da thú sấy khô quấn quanh người đứa trẻ—đó chính là cô nhi Lâm Hoài Vân mà triều đình đang treo thưởng vạn lượng vàng để bắt sống.


"Đuổi theo!" Vương Toàn ra hiệu bằng tay rất nhanh cho toán mật thám phía sau. Hắn không bộc lộ thực lực ngay trước mặt sư thái, mà lẳng lặng lách người ra cửa am, bám theo dấu vết chân nhỏ bé của đứa trẻ đang chạy trốn giữa màn bão tuyết mù mịt.


Hình Bá Đao quay trở lại mật thất ngầm, đôi mắt xám xịt đột ngột co thắt lại khi nhìn thấy bệ đá trống rỗng. Tấm da thú sấy khô đã bị gạt sang một bên, lối cửa sổ ngách sau mở toang, để gió tuyết lạnh buốt ùa vào làm tắt ngấm lò than củi. Chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết trước ngực gã chấn động nhẹ theo nhịp tim đập dồn dập. Gã không một tiếng động lao ra cửa sổ ngách, nhìn xuống nền tuyết trắng xóa ngoài sân.


Dấu chân nhỏ bé của Lâm Hoài Vân in trên tuyết đang nhanh chóng bị phủ mờ bởi bão tuyết rơi dày đặc, nhưng đè lên đó là những dấu chân mỏng, nhẹ đến mức gần như không để lại vết lún của toán mật thám chuyên nghiệp.


Hình Bá Đao siết chặt chuôi Quỷ Đầu Đao tay trái. Gã câm lặng, lồng ngực phập phồng thở dốc vì căng thẳng tột độ. Gã biết đứa trẻ đã bị lừa gạt hoặc tự ý bỏ trốn vào rừng sâu đầy hiểm họa. Gã không chút do dự lao thẳng vào màn tuyết trắng xóa, cơ thể khổng lồ lướt đi như một bóng ma đỏ sẫm giữa những rặng thông già cổ thụ sườn bắc Thanh Lương Sơn.


Tuyết rơi ngày một dày đặc, tầm nhìn giảm xuống dưới ba trượng. Hình Bá Đao gồng mình chạy nhanh, bả vai phải bị gãy xương quai xanh chấn động mạnh theo từng nhịp bước, dội lên những cơn đau buốt thấu xương thịt. Dòng máu hoại tử đen kịt rỉ ra từ vết sẹo chữ thập nhanh chóng bị đông cứng lại bởi khí lạnh sườn bắc, bám chặt vào thớ vải thô đỏ sẫm như những mảnh băng gai nhọn hoắt đâm sâu vào da thịt gã. Nhưng gã không hề chậm lại một hơi thở. Gã vận dụng Độc Cô Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể sát mặt tuyết trơn trượt, di chuyển nghiêng người một góc ba mươi độ theo hình chữ "Chi" (之) để lách qua những rễ thông già nhô lên và những cành thông gánh tuyết nặng trĩu gạt ngang mặt.


Sâu trong rừng thông sườn bắc, gần một vách đá dựng đứng lộng gió vực thẳm, Lâm Hoài Vân đang loạng choạng chạy trốn. Thể chất yếu ớt do phong hàn kéo dài khiến lồng ngực cậu bé co thắt mạnh, phổi đau rát như bị thiêu đốt sau mỗi tiếng ho khan dữ dội. Cậu bé gục xuống nền tuyết lạnh, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy tuyết trắng để gượng dậy, nhưng không thể tiến thêm bước nào nữa.


"Đứa trẻ tội nghiệp, ngươi không thể chạy thoát khỏi bão tuyết này đâu."


Một giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lẽo vang lên từ phía sau rặng thông. Vương Toàn bước ra từ màn sương tuyết, tấm bản đồ giả trên tay hắn khẽ rung lên theo gió bão. Toán mật thám Binh Bộ rách rưới cũng từ từ khép chặt vòng vây xung quanh đứa trẻ, tay chúng đã đặt sẵn lên chuôi đoản đao tẩm độc giấu dưới lớp áo tơi.


Lâm Hoài Vân hoảng sợ lùi lại sát rìa vách đá sườn núi lộng gió. Cậu bé ôm chặt lấy bài vị nhỏ bằng gỗ mun giấu trong ngực áo, đôi mắt u uất nhìn chằm chằm vào Vương Toàn. "Ngươi... ngươi không phải người tị nạn! Nhị thúc của ta ở đâu? Tấm bản đồ đó là giả!"


"Nhị thúc của ngươi đã chết từ lâu dưới ngục tối kinh thành rồi," Vương Toàn cười lớn, tiếng cười man dại bị tiếng gió bão nuốt chửng một nửa. Hắn bước tới một bước, đoản đao tẩm kịch độc Huyết Yết tuốt trần khỏi bao, lưỡi đao mỏng bén tỏa ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo dưới ánh tuyết. "Thả chiếc hộp sắt Huyền Thiết ra, nếu không ta sẽ cắt lưỡi ngươi trước khi giao nộp đầu ngươi cho tể tướng Tào Gia để nhận vạn lượng hoàng kim!"


Hắn lao tới, cánh tay gầy guộc tóm chặt lấy cổ áo tang trắng của Lâm Hoài Vân, nhấc bổng đứa trẻ lên sát rìa vách đá sâu không thấy đáy. Đoản đao tẩm độc kề sát vào cổ họng mỏng manh của cậu bé, chỉ cần một cái nhích tay nhẹ, kịch độc Huyết Yết sẽ làm loãng máu khiến cậu tử vong trong gang tấc.


*Vút!*


Một luồng sát khí bạo liệt, lạnh lẽo đột ngột xé toác màn bão tuyết mù mịt từ phía sau. Hình Bá Đao xuất hiện sừng sững như một quỷ diện khổng lồ bước ra từ địa ngục sương mù. Cánh tay phải bại liệt quấn xích sắt rỉ sét chặt vào ngực áo bào đỏ sẫm dính máu hoại tử đông cứng, tay trái gã nắm chặt chuôi Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề, lưỡi đao đen kịt chỉ thẳng vào mặt Vương Toàn.


Gã câm lặng, đứng sừng sững giữa sân tuyết lộng gió vực thẳm. Đôi mắt xám xịt của gã không hề có một chút biểu cảm nào, nhưng luồng sát khí vô hình tỏa ra từ cơ thể khổng lồ của gã làm rung chuyển những bông tuyết đang rơi xung quanh, đẩy lùi làn sương mù dày đặc ra ngoài một vòng tròn nhỏ quanh chân gã.


"Hình Bá Đao!" Vương Toàn hoảng sợ hét lên, tay hắn ghì chặt đoản đao vào cổ Lâm Hoài Vân hơn, lùi dần ra phía vách đá sườn núi. "Đứng lại! Thả thanh Quỷ Đầu Đao xuống, nếu không ta sẽ cắt cổ nó ngay lập tức! Ngươi là phản đồ triều đình tàn phế hai tay, không có tư cách thương lượng với ta!"


Hình Bá Đao nhìn lưỡi đoản đao tẩm độc xanh lam đang kề sát cổ họng đứa trẻ. Gã biết rõ, khoảng cách lúc này quá xa, nếu gã cưỡng ép vung thanh đao phủ nặng ba mươi cân chém thẳng Định Tội Chém từ xa, lực phản chấn của tay trái yếu ớt và sức nặng của đao sẽ làm lệch quỹ đạo chém, dễ dàng đâm trúng Lâm Hoài Vân trước khi lưỡi đao kịp chạm đến đối thủ. Gã buộc phải thu đao, cận chiến bằng tay không.


*Phập!*


Hình Bá Đao dứt khoát cắm mạnh thanh Quỷ Đầu Đao xuống nền tuyết đông cứng bên cạnh. Gã từ từ buông bàn tay trái độc nhất ra khỏi chuôi đao, giơ bàn tay trái bám đầy vết thương rách da rỉ máu tươi lên ngang ngực, ra hiệu đầu hàng.


"Tốt lắm!" Vương Toàn đắc ý cười lớn, mắt hắn loé lên tia sáng tàn độc. "Bây giờ, quỳ xuống đất cát tuyết phủ cho ta!"


Nhưng ngay khi Vương Toàn vừa dứt lời, Hình Bá Đao đột ngột chuyển động. Gã không quỳ xuống. Gã vận chân khí đan điền theo Ngự Khí Quy Nguyên Quyết xuống hai bàn chân, bộc phát Độc Cô Bộ Pháp tối thượng. Thân hình khổng lồ của gã lướt đi quỷ dị trên tuyết trơn, di chuyển nghiêng người một góc ba mươi độ theo hình chữ "Chi" (之) liên tục với tốc độ cực nhanh, biến mất khỏi tầm mắt ngắm bắn của toán mật thám chỉ trong một hơi thở.


"Cái gì?" Vương Toàn hoảng loạn hét lên. Hắn không thể phán đoán hướng di chuyển của gã câm tàn phế. Hắn điên cuồng thò tay vào ống tay áo rộng, lấy ra một hộp phóng cơ quan chứa bột phấn lóa mắt Mê Hồn ném mạnh về phía trước sương mù.


*Bùm!*


Một đám mây bụi trắng xóa bùng lên giữa bão tuyết, gây lóa mắt và bỏng rát dữ dội diện rộng sườn vách đá, che khuất hoàn toàn tầm nhìn ngoại vi.


Trong làn khói vôi bột lóa mắt mịt mù, Hình Bá Đao không dùng mắt nhìn. Gã nhắm nghiền đôi mắt xám xịt, kích hoạt *Thính phong định vị thuật* đạt đến cực hạn phản xạ. Gã lắng nghe tiếng rít rẽ ngang của luồng gió bão sườn núi va chạm vào lưỡi đoản đao đang run rẩy của Vương Toàn, cảm nhận được nhịp thở dồn dập hoảng sợ của tên mật thám cách gã chỉ năm bước chân.


Gã áp sát nhanh như chớp giật xuyên qua làn khói trắng. Cánh tay trái độc nhất vươn ra từ bóng tối sương mù, di chuyển quỷ dị luồn qua tầm sát thương của lưỡi đoản đao tẩm độc. Kỹ thuật *Bẻ cổ tay không* thực chiến bộc phát: bàn tay trái dính máu của gã chộp chặt lấy khớp cổ tay cầm đao của Vương Toàn, vận lực vặn mạnh ngược chiều xương khớp với một lực lượng phi thường.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy khô khốc, giòn giã vang lên chói tai giữa tiếng gió bão gào rú. Khớp cổ tay phải của Vương Toàn bị bẻ gãy lìa hoàn toàn, đoản đao tẩm độc Huyết Yết rơi xuống tuyết lạnh, bốc lên làn khói độc màu xanh lam mờ nhạt.


"A... a!" Vương Toàn gào thét thảm thiết đau đớn dữ dội, cơ thể gầy gò của hắn khuỵu xuống tuyết.


Hình Bá Đao không cho hắn một hơi thở để tri hô hay cầu cứu toán mật thám phía sau. Cánh tay trái độc nhất của gã di chuyển nhanh như một nhát đao chém thẳng, chộp chặt lấy cổ họng Vương Toàn từ phía sau, dùng lực vặn mạnh một đường chí mạng kết liễu nhanh gọn.


*Rắc rắc!*


Tiếng xương cổ gãy lìa dập tắt hoàn toàn tiếng gào thét của tên mật thám hoàng cung. Xác Vương Toàn đổ sụp xuống tuyết lạnh như một khúc gỗ không hồn, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng và tiếc nuối trước khi bị tuyết trắng phủ mờ.


Lâm Hoài Vân thoát khỏi tay sát thủ, ngã sụp xuống nền tuyết đông cứng sát rìa vách đá sườn núi lộng gió.


Nhưng đứa trẻ mười tuổi không hề cảm thấy vui mừng hay nhẹ nhõm. Cậu bé quỳ sụp dưới đất, hai bàn tay nhỏ bé gầy gò bấu chặt lấy tuyết lạnh, đôi mắt sáng u uất mở to hết cỡ vì kinh hoàng tột độ. Cậu đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng giết người tàn bạo, lạnh lùng bằng tay không của Hình Bá Đao ở khoảng cách gang tấc.


Sự tàn nhẫn không một tiếng động, gương mặt phong trần không một chút biểu cảm dính đầy những vệt máu tươi đỏ hửng của gã câm khổng lồ khiến cậu bé cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy trong lòng. Gã câm đang đứng sừng sững trước mặt cậu, cánh tay trái dính máu tươi đang nhỏ giọt xuống tuyết trắng, bả vai phải quấn xích sắt rỉ sét rỉ máu đen hoại tử u ám, trông hoàn toàn giống một con quỷ diện khổng lồ bước ra từ địa ngục pháp trường Nam Môn năm xưa.


Lâm Hoài Vân run rẩy lùi lại phía sau vách đá lộng gió, né tránh tuyệt đối sự đụng chạm hay bảo bọc của gã câm bảo hộ. Nỗi sợ hãi tột độ trỗi dậy khiến cậu bé không thể phát ra tiếng khóc, chỉ biết nhìn gã với ánh mắt xa lánh, hoảng sợ tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!