Am Tự Tịnh Tâm
Tiếng gầm rống của đàn chó săn lai sói dồn dập vang lên ngoài khe đá tối tăm sườn tây, kéo theo luồng tử khí lạnh lẽo lùa thẳng vào lòng Hang Gió Hú. Bóng tối đặc quánh bị xé rách bởi những âm thanh móng vuốt cào rầm rập lên nền đá vôi ẩm ướt. Lão Tam Hắc Hổ Đường cùng toán truy binh đang bám sát mùi máu hoại tử rỉ ra từ bả vai phải của Hình Bá Đao.
Trong hốc đá tối, Thẩm Thanh Hà nhanh tay giắt lại hộp kim châm cứu bằng bạc quanh hông. Gương mặt nàng nhợt nhạt nhưng đôi mắt ánh lên sự quyết đoán của một truyền nhân y đạo. Nàng khẽ ra hiệu cho gã câm bảo hộ, rồi cúi xuống nhấc hòm thuốc gỗ cũ kỹ lên vai. Lâm Hoài Vân lúc này đã được quấn chặt trong những tấm da thú sấy khô dày dặn, cơ thể nhỏ bé của cậu vẫn run lên bần bật, lồng ngực co thắt nhẹ sau mỗi cơn ho khan đứt quãng do nhiễm khói độc từ trận hỏa hoạn dưới thung lũng sườn nam.
Hình Bá Đao không một tiếng động bước tới. Cánh tay phải của gã hoàn toàn bại liệt, rủ xuôi vô lực bên hông, được cố định chặt vào lồng ngực bằng sợi xích sắt rỉ sét để tránh làm lệch trọng tâm khi di chuyển. Gã vươn cánh tay trái độc nhất, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nhấc bổng Lâm Hoài Vân lên, ép sát đứa trẻ vào tấm lưng rộng lớn của mình. Gã dùng răng cắn chặt lấy dải vải da thú quấn quanh hông đứa trẻ để giữ cố định, giải phóng hoàn toàn bàn tay trái để cầm thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân.
"Đi lối này! Mau lên!" Thẩm Thanh Hà thì thầm, giọng nói bị tiếng gió rít của hang đá nuốt chửng một nửa. Nàng dẫn họ lách qua một khe nứt hẹp khuất sau một mỏm đá vôi rêu phong sụp đổ. Đây là một lối ngách bí mật dẫn thẳng ra sườn bắc núi Thanh Lương Sơn, nơi có luồng gió lạnh thấu xương thổi ngược từ đỉnh Thiên Lương xuống, có thể thổi bay hoàn toàn mùi máu tanh hôi trước khi đàn chó săn kịp định vị.
Hình Bá Đao di chuyển như một bóng ma khổng lồ trong bóng tối. Mỗi bước chân của gã đặt xuống nền đá trơn trượt đều tuân thủ nghiêm ngặt bộ pháp né tránh Độc Cô Bộ Pháp mà gã vừa ngộ ra từ vết nứt trên chiếc gương đồng hộ tâm cũ nát. Gã hạ thấp trọng tâm, di chuyển nghiêng người một góc ba mươi độ để lách qua những nhũ đá nhọn hoắt rủ xuống từ trần hang chật hẹp. Khớp xương bả vai phải gãy nát chấn động dữ dội theo từng nhịp di chuyển, rỉ ra những giọt máu đen kịt thấm đẫm lớp vải thô đỏ sẫm dưới áo tơi đan sợi mây. Nhưng gương mặt phong trần hằn sâu nếp nhăn của gã không hề có một chút biểu cảm đau đớn nào, đôi mắt xám xịt vẫn sắc lạnh, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh phía sau.
Thẩm Thanh Hà vừa chạy vừa rải một loại bột thảo dược có mùi nồng hắc từ hòm thuốc xuống lối đi hẹp để xóa sạch dấu vết. Gió từ đỉnh núi thốc vào hang ngày một mạnh, rít lên những tiếng gầm rú ghê rợn như quỷ khóc thần gào. Đàn chó săn phía sau bắt đầu sủa loạn xạ, tiếng sủa thưa dần rồi mất phương hướng khi luồng gió lạnh sườn bắc quét sạch mọi mùi hương trong lòng đất.
Sau gần một canh giờ ròng rã luồn lách trong mê cung đá vôi tối tăm, ánh sáng mờ nhạt của trời rạng đông sườn bắc cuối cùng cũng hiện ra ở cuối hang. Nhóm ba người vội vã thoát ra ngoài, đối mặt với một trận bão tuyết rơi dày đặc. Những bông tuyết trắng xóa bay mù mịt trong không trung, phủ một lớp thảm dày lên những rặng thông già cổ thụ của sườn bắc Thanh Lương Sơn.
"Lạnh quá..." Lâm Hoài Vân thì thầm dưới lớp da thú sấy khô, giọng nói yếu ớt như sợi chỉ mỏng. Hơi thở của cậu bé phả ra làn khói trắng xóa, đôi môi tím tái vì lạnh và phong hàn ngấm sâu vào phổi.
Thẩm Thanh Hà nhìn quanh bản đồ tuyết phủ, định vị hướng đi. Nàng chỉ tay về phía một thung lũng hẻo lánh khuất sau rặng thông già, nơi có những dải sương mù lam nhạt bốc lên che phủ một mái chùa cổ kính ẩn hiện. "Phía trước là Am ni cô Tịnh Tâm. Sư thái Tuệ Nhã trụ trì nơi đó là người có giao hảo cũ với Thẩm gia ta. Chúng ta có thể tá túc ở đó tạm thời để dưỡng thương và tránh bão tuyết."
Họ nhanh chóng di chuyển dưới sự dẫn đường của Thẩm Thanh Hà. Tuyết rơi dày giúp xóa sạch mọi dấu chân của họ ngay khi vừa đặt xuống. Hình Bá Đao cõng đứa trẻ trên lưng, từng bước chân lún sâu vào tuyết lạnh nhưng nhịp thở của gã vẫn trầm ổn, bền bỉ nhờ vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết để điều hòa chân khí đan điền.
Khi tiếng chuông am tự thanh tịnh vang vọng qua rặng thông già, nhóm ba người đã đứng trước cổng gỗ cũ nát của Am ni cô Tịnh Tâm. Ngôi am nhỏ hẻo lánh, cách biệt hoàn toàn với thế tục giang hồ, mái ngói xám bám đầy tuyết trắng, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp dịu nhẹ xua đi cái lạnh thấu xương của núi rừng.
Sư thái Tuệ Nhã—một ni cô trung niên có gương mặt từ ái, mặc áo cà sa màu xám tro nhạt, tay lần tràng hạt gỗ trầm hương—bước ra mở cổng. Ánh mắt bà khẽ biến động khi nhìn thấy Thẩm Thanh Hà lấm lem muội than, bên cạnh là một gã câm khổng lồ mang theo thanh Quỷ Đầu Đao sứt mẻ nặng nề quấn vải xám rách nát, và đứa trẻ gầy gò đang sốt cao dưới lớp da thú.
"A Di Đà Phật. Thanh Hà con yêu, sao lại ra nông nỗi này?" Sư thái Tuệ Nhã khẽ thở dài, nhưng không hề do dự hỏi han thân phận hay truy hỏi nguồn gốc binh khí. Bà rộng mở cổng am, nép người sang một bên. "Mau vào mật thất phía sau điện thờ. Tuyết ngoài trời ngày một lớn, không phải nơi thích hợp để đàm đạo."
Mật thất của am tự nằm sâu dưới bệ thờ tượng Phật Bà Quan Âm, không gian nhỏ hẹp nhưng ấm áp nhờ một lò than củi nhỏ cháy âm ỉ ở góc phòng. Sư thái Tuệ Nhã nhanh chóng chuẩn bị một hũ rượu ngâm gừng giữ ấm và một bát cháo nóng cho Lâm Hoài Vân. Đứa trẻ được đặt nằm trên bệ đá phủ chăn ấm, quấn chặt trong các tấm da thú sấy khô để hồi phục thể lực sau cơn phong hàn dữ dội. Sau khi uống vài ngụm cháo gừng nóng, tiếng ho khan của cậu bé dịu đi rõ rệt, đôi mắt u uất khẽ nhắm lại, chìm vào giấc ngủ mê mệt nhưng lồng ngực vẫn phập phồng thở khò khè đầy mệt mỏi.
Trong khi Lâm Hoài Vân đã ngủ say, Thẩm Thanh Hà ngồi xuống bên cạnh bệ đá phẳng đối diện với Hình Bá Đao. Nàng lấy ra những nhành thảo dược Thất Diệp Nhất Chi Hoa quý hiếm vừa mua được từ chợ đen, giã nát trộn với rượu gừng nóng để chuẩn bị đắp lên vết thương cho gã câm. Gương mặt nàng lạnh lùng, không một chút biểu cảm ấm áp nào khi chạm vào bả vai phải rách nát của gã.
Nàng dùng kéo cắt phăng lớp vải thô đỏ sẫm bám đầy máu khô đen kịt quanh vai Hình Bá Đao, để lộ ra vết sẹo hình chữ thập sâu hoắm hằn sâu tội lỗi quá khứ—nhát chém định mệnh từ kiếm pháp của vị trung thần Lâm Hoài Nam. Vết thương lúc này đã bị nhiễm trùng uế khí nước thải bẩn thỉu từ địa đạo hoàng cung, sưng tấy đỏ mọng và bốc ra mùi hôi thối của hoại tử kinh mạch. Xương quai xanh bị gãy nát chèn ép vào phế vị, khiến các đường gân đen quanh bả vai phồng to, lan rộng ra gần nửa ngực trên của gã.
"Kinh mạch vai phải của ngươi đã chết hoàn toàn." Thẩm Thanh Hà vừa dùng dao nhỏ mổ cạo sạch lớp máu hoại tử vừa lạnh lùng nói, giọng nói không có một chút thương hại. "Độc tính của nước thải bẩn kết hợp với tàn dư Huyết Yết từ mũi tên độc đã ăn sâu vào tủy xương. Nếu ngươi còn dám cưỡng ép vận chân khí để vung đao bằng tay phải, luồng độc huyết này sẽ lập tức chạy ngược vào tim mạch, khiến ngươi bạo thể tử vong chỉ trong nửa khắc."
Hình Bá Đao đứng sừng sững bất động như một pho tượng đá cổ kính, hai hàm răng siết chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két trầm đục dưới lớp râu lởm chởm. Gã không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào dù lưỡi dao nhỏ của Thẩm Thanh Hà đang cạo sâu vào xương thịt rách nát. Đôi mắt xám xịt của gã chỉ lẳng lặng nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn, bình yên của Lâm Hoài Vân đang ngủ say ở góc phòng. Đối với gã, bả vai phải bại liệt hay sinh mạng tàn phế này không có bất kỳ giá trị nào, miễn là huyết mạch duy nhất của Lâm gia được bảo toàn.
"Cánh tay trái của ngươi lúc này là vũ khí duy nhất còn lại." Thẩm Thanh Hà vừa băng bó vết thương bằng ngải cứu Thanh Lương Sơn nóng vừa cảnh báo nghiêm khắc. "Nhưng bắp tay trái của ngươi cũng đã bị tổn thương sâu sắc sau cú chém sập vách đá ngoài Hang Gió Hú. Nếu ngươi cố tình sử dụng Định Tội Chém bằng tay trái mà không có sự cân bằng trọng lượng của cơ thể, lực phản chấn sẽ bẻ gãy khớp cổ tay của ngươi ngay lập tức. Ngươi phải học cách thích nghi với sự tàn phế của mình, nếu không muốn tự tay dâng mạng cho truy binh."
Nàng thu dọn hòm thuốc, đứng dậy bước ra ngoài mật thất để chuẩn bị thêm thuốc sắc dưỡng phổi cho đứa trẻ, để lại Hình Bá Đao một mình trong bóng tối ấm áp của lò than củi.
Hình Bá Đao im lặng nhìn xuống cánh tay phải bại liệt hoàn toàn của mình. Gã vươn bàn tay trái độc nhất, nhẹ nhàng chạm vào chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân đang dựng bên vách đá mật thất. Lưỡi đao phủ đen kịt, sứt mẻ nặng nề ở phần mũi đao vừa được Thẩm Thanh Hà mài sắc bằng cát sắt đen Hắc Thiết Sa, tỏa ra một luồng sát khí bạo liệt, lạnh lẽo đặc trưng.
Gã biết rõ lời cảnh báo của Thẩm Thanh Hà là hoàn toàn thực tế. Sát Trận Đao Thức Quy Tắc của đao phủ hoàng cung vốn chú trọng vào một nhát chém bổ thẳng Định Tội Chém từ trên xuống, đòi hỏi lực phát cực mạnh từ gót chân truyền lên thắt lưng rồi mới phóng ra mũi đao thông qua cánh tay thuận bên phải. Giờ đây, khi cánh tay phải đã bại liệt hoàn toàn, việc chuyển sang sử dụng đao bằng tay trái khiến trọng tâm cơ thể gã bị lệch hẳn sang một bên, đường đao đi chậm chạp và để lộ toàn bộ sườn phải trống rỗng cho đối thủ tấn công.
Gã không thể chờ đợi vết thương lành lại. Truy binh của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết và sát thủ Hắc Hổ Đường có thể ập đến bất cứ lúc nào. Gã phải tự ép mình luyện tập đao pháp tay trái ngay trong đêm nay, bằng mọi giá.
Hình Bá Đao lặng lẽ bước ra khỏi mật thất thông qua một lối cửa ngách nhỏ dẫn ra sân sau am tự. Sân sau của Am ni cô Tịnh Tâm là một khoảng đất trống hoang vắng, được bao quanh bởi những bức tường đá cao vút phủ đầy tuyết trắng và những rặng thông già im lìm gánh tuyết. Trời đêm sườn bắc lạnh buốt thấu xương, bão tuyết rơi dày đặc che phủ hoàn toàn ánh trăng mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng gió rít rầm rập qua các khe đá vách núi sườn bắc.
Hình Bá Đao đứng sừng sững giữa sân tuyết hoang vắng. Gã dùng sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt bả vai phải bại liệt vào lồng ngực, cố định hoàn toàn cánh tay phải chết lặng để nó không đung đưa làm lệch trọng tâm khi di chuyển. Cánh tay trái độc nhất của gã nắm chặt lấy chuôi Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân quấn vải xám rách nát.
*Ầm!*
Ngay khi gã vừa nhấc đao lên bằng tay trái, sức nặng phi thường của thanh đao huyền thiết lập tức kéo lệch bả vai trái của gã xuống. Lưỡi đao phủ cắm phầm phập xuống lớp tuyết dày, va chạm mạnh vào nền đá cứng bên dưới phát ra tiếng kêu đanh thép trầm đục. Khớp vai trái của gã căng cứng lên, các thớ thịt run rẩy dữ dội vì quá tải, vết thương rách da cũ ở tay trái bắt đầu rách miệng rỉ ra những giọt máu đỏ tươi.
Hình Bá Đao thở hắt ra một luồng khói trắng xóa. Gã không lùi bước. Gã nhắm mắt lại, vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết để nén chặt chân khí đan điền xuống hai lòng bàn chân, bám chặt lấy nền tuyết trơn trượt để giữ vững thăng bằng cơ thể. Gã bắt đầu nghiên cứu các sơ đồ bước chân di chuyển của Độc Cô Bộ Pháp khắc chìm bên trong chiếc gương đồng hộ tâm cũ nát trong trí nhớ.
Gã hạ thấp trọng tâm cơ thể sát mặt tuyết, chân trái lách nghiêng một góc ba mươi độ theo hình chữ "Chi" (之), thắt lưng xoay mạnh một vòng để mượn lực ly tâm từ thắt lưng nâng thanh Quỷ Đầu Đao nặng nề lên tầm cao, bù đắp cho lực vung tay trái yếu ớt.
*Vút!*
Nhát chém Định Tội Chém đầu tiên bằng tay trái được vung ra. Đường đao vạch ra một đường bán nguyệt màu đen sẫm đầy sát khí trong không trung, nhưng quỹ đạo chém đi quá chậm và bị lệch hẳn sang sườn phải trống rỗng gần nửa trượng. Lực phản chấn cực mạnh từ đòn vung hụt dội ngược lại bắp tay trái, khiến Hình Bá Đao lảo đảo lùi lại ba bước trên nền tuyết trơn, suýt nữa làm rơi thanh đao phủ xuống đất.
Gã mím chặt môi, không nản lòng. Gã lặp đi lặp lại nhát chém Định Tội Chém bằng tay trái dưới màn bão tuyết rơi dày đặc.
*Vút... Vút...*
Mỗi nhịp vung đao của gã đi kèm với tiếng xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực va đập lách cách vào đá lạnh. Mồ hôi nóng hổi hòa lẫn với máu đỏ từ tay trái rách da rỉ ra, thấm đẫm lớp tuyết trắng dưới chân thành những vệt màu hồng nhạt. Khớp xương vai trái kêu răng rắc đau đớn dữ dội do chưa quen gánh vác sức nặng ba mươi cân của đao phủ hoàng cung.
"Khụ... khụ khụ..."
Một tiếng ho khan nhỏ nhẹ, đứt quãng từ hiên nhà tối tăm vang lên, cắt đứt sự tập trung của Hình Bá Đao.
Gã lập tức thu đao, xoay người nhìn lại. Lâm Hoài Vân đã thức giấc từ lúc nào, cơ thể nhỏ bé của cậu bé quấn chặt trong tấm da thú sấy khô dày dặn, đứng nép mình bên cánh cửa gỗ cũ nát của hiên nhà nhìn ra sân tuyết. Đôi mắt sáng nhưng u uất của đứa trẻ mười tuổi nhìn chằm chằm vào bóng dáng khổng lồ, đơn độc của gã câm đang điên cuồng vung đao dưới bão tuyết.
Lâm Hoài Vân nhìn thấy bả vai phải gã bị quấn xích sắt cố định chặt vào ngực áo đẫm máu hoại tử, nhìn thấy bắp tay trái gã run rẩy đến mức rách da rỉ máu tươi vì sức nặng của thanh đao phủ, nhưng gã vẫn nhẫn nại lặp đi lặp lại nhát chém Định Tội Chém để tự ép mình thích nghi với sự tàn phế.
Nỗi xúc động thầm lặng dâng lên trong lòng đứa trẻ trung thần. Cậu bé khẽ bước xuống hiên nhà, bước chân nhỏ bé lún sâu vào tuyết lạnh, tiến về phía Hình Bá Đao. Cậu muốn giúp đỡ ân nhân của mình gượng dậy, muốn dâng cho gã một ngụm nước ấm từ hũ rượu gừng của sư thái để xoa dịu cơn đau thể xác.
Nhưng ngay khi Lâm Hoài Vân vừa tiến sát khoảng cách ba trượng, một luồng sát khí vô ý, bạo liệt từ lưỡi đao đen kịt của Quỷ Đầu Đao bỗng chốc bùng phát theo đà vung đao chưa thu hết lực của Hình Bá Đao. Luồng đao phong mang theo luồng khí lạnh buốt rít lên xé toác không khí xung quanh, tạo thành một luồng áp lực vô hình đẩy lùi cơ thể yếu ớt của đứa trẻ ngã sụp xuống nền tuyết lạnh.
"Khụ... khụ!" Lâm Hoài Vân ho sặc sụa, lồng ngực co thắt mạnh do luồng sát khí chèn ép phế quản.
Hình Bá Đao biến sắc. Gã lập tức thu hồi toàn bộ sát khí đao mang vào trong thân đao, cắm mạnh thanh Quỷ Đầu Đao xuống đất tuyết. Gã muốn lao đến nâng đứa trẻ dậy, nhưng việc cưỡng ép thu đao đột ngột khi chân khí đang bạo phát khiến dòng máu hoại tử vai phải phản phệ ngược trở lại lồng ngực.
"Hự..."
Hình Bá Đao nghẹn giọng, lồng ngực chấn động mạnh. Gã không thể phát ra tiếng hét, chỉ có một ngụm máu đỏ tươi lẫn máu hoại tử đen kịt phun xối xả ra từ khuôn miệng đầy râu lởm chởm, nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng tinh khiết trước mặt Lâm Hoài Vân. Cơ thể lực lưỡng của gã quỵ sụp xuống một gối trên tuyết lạnh, cánh tay trái chống chặt vào chuôi đao để không ngã quỵ hoàn toàn.
Lâm Hoài Vân bàng hoàng nhìn vũng máu đỏ tươi trên tuyết, rồi nhìn vào gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi cực hạn của Hình Bá Đao. Đứa trẻ không hề sợ hãi hay lùi lại, cậu bé gượng dậy gạt tuyết bám trên áo tang trắng, tiến sát lại gần gã câm. Cậu vươn bàn tay nhỏ bé gầy gò, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay trái rách da rỉ máu của gã, đôi mắt sáng ánh lên một sự tin tưởng thầm lặng, bớt đi hoàn toàn sự nghi kỵ danh tính đao phủ hoàng cung.
"Hình đại ca... đừng luyện nữa." Giọng Lâm Hoài Vân run lên vì xót xa lẫn lo lắng. "Vân nhi không sợ lạnh, cũng không sợ truy binh nữa. Người hãy nghỉ ngơi đi..."
Hình Bá Đao nhìn vào đôi mắt ngây thơ, đầy lòng trung nghĩa của đứa trẻ họ Lâm, lồng ngực gã dâng lên một nỗi dằn vặt thầm lặng tột cùng. Bàn tay trái độc nhất của gã khẽ siết chặt chuôi Quỷ Đầu Đao, gã tự hỏi bản thân mình có tư cách nhận lòng biết ơn này của đứa trẻ hay không, khi chính bàn tay này đã vung đao chém đầu cha nó tại pháp trường Nam Môn kinh thành.
Thẩm Thanh Hà bước ra từ bóng tối hiên nhà, nhìn cảnh tượng hai người trên tuyết với ánh mắt đầy mâu thuẫn phức tạp. Nàng im lặng bước tới, đỡ Hình Bá Đao đứng dậy đưa vào mật thất ấm áp để tiếp tục châm cứu giải độc, xoa dịu vết thương rách da tay trái.
Đêm trôi dần về sáng, bão tuyết ngoài trời vẫn gào rú không ngừng qua các khe núi sườn bắc. Trong mật thất ấm áp dưới bệ thờ tượng Phật, Lâm Hoài Vân đã chìm vào giấc ngủ yên bình hơn bên cạnh lò than củi, cơ thể ấm dần lên nhờ tấm da thú sấy khô bảo vệ.
Đột nhiên, cánh cửa gỗ cũ nát của mật thất khẽ trượt mở.
Sư thái Tuệ Nhã bước vào, gương mặt từ ái thường ngày giờ đây nhợt nhạt đi vì căng thẳng tột độ. Bà khẽ khép cửa mật thất lại, bước nhanh đến bên cạnh Thẩm Thanh Hà và Hình Bá Đao đang ngồi thủ thế đao phủ.
"Thanh Hà, Hình thí chủ..." Giọng Sư thái Tuệ Nhã run lên khe khẽ, nhưng nàng vẫn cố giữ âm lượng ở mức nhỏ nhất để không làm Lâm Hoài Vân thức giấc. "Có một biến số lớn vừa xảy ra ngoài điện thờ phía trước."
Thẩm Thanh Hà lập tức đứng dậy, tay nàng nắm chặt lấy hộp kim châm bạc quanh hông. "Sư thái, có chuyện gì vậy? Có phải sơn tặc Hắc Hổ Đường đã tìm thấy lối lên am tự?"
Sư thái Tuệ Nhã lắc đầu, ánh mắt hướng về phía cửa mật thất đầy lo ngại. "Không phải sơn tặc. Cách đây nửa khắc, có một toán người tị nạn khoảng mười người, mặc y phục rách rưới bám đầy bùn đất và tuyết lạnh, vừa gõ cổng am xin tá túc để tránh bão tuyết sườn bắc."
Bà dừng lại một nhịp, lồng ngực phập phồng thở dốc trước khi thầm thì báo tin dữ: "Ta đã cho họ tá túc tạm thời ở điện thờ phía trước để uống nước ấm. Thế nhưng... lúc nãy khi ta bưng trà gừng qua sân tuyết, ta nhận ra một điều bất thường cực kỳ đáng sợ. Dù cơ thể họ bám đầy bùn đất nặng nề của người tị nạn dã ngoại dường như rất mệt mỏi, nhưng bước đi của họ trên sân tuyết phủ dày lại hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nào, và lớp tuyết phía sau bước chân họ... không hề để lại một vết chân lún sâu nào cả."
Hình Bá Đao lập tức biến sắc. Đôi mắt xám xịt của gã co thắt lại đầy sát khí.
Gã biết rõ, bách tính thường dân tị nạn nghèo khổ không bao giờ có được khinh công bộ pháp tuyệt đỉnh đạt đến cảnh giới "Thủy Thượng Phiêu" hay "Đạp Tuyết Vô Ngấn" như vậy.
Đó chắc chắn là những sát thủ tinh nhuệ chuyên nghiệp của tổ chức Huyết Ảnh Lâu hoặc mật thám hoàng cung tinh nhuệ do Tào Kính Thần phái đến diệt khẩu, giả dạng thường dân tị nạn để tiếp cận, rình rập bắt cóc Lâm Hoài Vân làm con tin ngay trong am tự Tịnh Tâm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!