Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Kiếm Ý Trong Hang Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hang Gió Hú không phải là một khoảng hư vô tĩnh lặng, mà là một thực thể đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc của đá vôi ngàn năm. Sau tiếng nổ trầm đục của vách đá sụp đổ phía ngoài cửa hang, mọi ánh sáng đỏ rực của trận hỏa công bỗng chốc bị nuốt chửng. Chỉ còn lại tiếng gió rít rầm rập qua các khe đá hẹp, âm u và thê lương như tiếng oán than của những linh hồn vất vưởng nơi rìa địa ngục.


Hình Bá Đao quỳ rạp trên nền đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Sức nóng kinh người của nhựa thông cháy ngoài kia vừa dứt, cái lạnh thấu xương từ đỉnh Thiên Lương lộng gió tuyết phía trên lập tức luồn lách qua các mạch đá ngầm, thốc thẳng vào lòng hang. Cái lạnh ấy như những mũi kim băng, không một tiếng động đâm xuyên qua lớp áo thô đỏ sẫm rách nát của gã đao phủ, cắm sâu vào vết thương hoại tử ở bả vai phải.


"Khụ... khụ khụ..."


Tiếng ho khan xé lòng của Lâm Hoài Vân vang lên trong bóng tối, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Đứa trẻ mười tuổi co rúm người lại trên tấm lưng rộng của Hình Bá Đao. Khói độc từ hỏa pháo của Lôi Hỏa và dầu đốt Hắc Hổ Đường đã ngấm sâu vào phế quản non nớt của cậu bé, khiến lồng ngực nhỏ gầy co thắt kịch liệt sau mỗi nhịp thở đứt quãng. Đôi bàn tay gầy gò của cậu vẫn bấu chặt lấy sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực gã câm, nhưng nhịp run rẩy của cơ thể nhỏ bé ấy mỗi lúc một nhanh hơn vì lạnh.


Hình Bá Đao khẽ chuyển động thân mình. Gã muốn nhấc cánh tay phải lên để đỡ đứa trẻ xuống, nhưng một cơn tê dại tàn nhẫn lập tức dội ngược từ khớp vai lên đại não. Cánh tay phải của gã—cánh tay từng vung thanh Quỷ Đầu Đao chém đầu hàng trăm tử tù không một vết gợn—giờ đây nặng trịch như một khúc gỗ mục chôn dưới bùn lầy. Cái lạnh của hang đá vôi đã làm đông cứng hoàn toàn dòng máu đen độc tính đang rỉ ra từ vết sẹo hình chữ thập định mệnh. Khớp vai gãy quai xanh sưng tấy lên, hoàn toàn mất đi cảm giác.


Không cam chịu sự tàn phế, Hình Bá Đao mím chặt môi, cố gắng vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết. Gã hít một hơi thật sâu, cố nén luồng chân khí mỏng manh từ đan điền, dẫn động dọc theo cột sống để cưỡng ép thông suốt các huyệt đạo Kiên Tỉnh và Thiên Tông ở vai phải. Gã muốn dùng nội lực nung nóng dòng máu đang đông cứng, giành lại quyền kiểm soát cánh tay cầm đao.


Nhưng ngay khi luồng chân khí vừa chạm đến bả vai phải, một cơn đau thấu tận tâm can đột ngột bùng phát. Chất độc hoại tử tích tụ từ nước thải bẩn thỉu dưới địa đạo hoàng cung, kết hợp với tàn dư của kịch độc Huyết Yết từ mũi tên sượt qua vai, gặp chân khí nóng bỏng lập tức phản phệ ngược trở lại. Luồng khí nghịch chuyển điên cuồng càn quét qua các kinh mạch nhạy cảm quanh tim.


"Hự..."


Hình Bá Đao nghẹn giọng, lồng ngực chấn động mạnh. Gã không thể phát ra tiếng hét, chỉ có một ngụm máu đen kịt, tanh nồng phun xối xả ra từ khuôn miệng đầy râu lởm chởm, nhuộm đen một mảng nền đá xám xịt trước mặt. Cơ thể lực lưỡng của gã đổ sụp xuống như một bức tường thành nứt vỡ.


"Hình đại ca!"


Một bàn tay thon dài, lành lạnh lập tức áp vào đại huyệt sau lưng Hình Bá Đao. Thẩm Thanh Hà đã quỳ xuống bên cạnh gã từ lúc nào. Gương mặt nàng nhợt nhạt dưới ánh sáng lờ mờ của hòn than củi còn sót lại trên vạt áo tơi cháy dở. Nàng nhanh như chớp giật lấy hộp kim châm cứu bằng bạc giắt quanh hông, ngón tay thon dài lướt điêu luyện, phóng liên tiếp ba cây kim bạc vào các huyệt đạo nhạy cảm quanh lồng ngực gã.


"Ngươi điên rồi!" Giọng Thẩm Thanh Hà run lên vì giận dữ lẫn lo lắng, nhưng nàng vẫn cố giữ âm lượng ở mức nhỏ nhất để không vang vọng ra ngoài hang. "Kinh mạch vai phải của ngươi đã bị hoại tử hoàn toàn, xương quai xanh gãy nát chèn ép vào phế vị. Ngươi còn dám cưỡng ép vận khí? Nếu luồng độc huyết kia nghịch chuyển vào tim, dù thần tiên tái thế cũng không giữ nổi mạng của ngươi đâu!"


Hình Bá Đao không đáp, gã cũng không thể đáp. Gã chỉ dùng cánh tay trái độc nhất gượng chống thân mình đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh xám xịt nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài Vân đang run cầm cập trong bóng tối. Gã không quan tâm đến cánh tay phải đã phế, gã chỉ quan tâm đến huyết mạch cuối cùng của Lâm gia.


Gã vươn tay trái, tháo dải vải da thô quấn quanh thắt lưng, lôi ra những tấm da thú sấy khô—món quà mà thợ săn địa phương đã tặng để báo đáp ơn nghĩa cũ. Tấm da sói dày dặn, xám xịt và tỏa ra mùi nồng của mỡ thú hoang dã. Hình Bá Đao nhẹ nhàng bọc kín lấy cơ thể nhỏ bé của Lâm Hoài Vân, quấn chặt tấm da thú quanh lồng ngực đang co thắt của đứa trẻ. Gã dùng cánh tay trái to khỏe ôm ghì cậu bé vào lòng, mượn hơi ấm từ lồng ngực rộng lớn của mình để xua đi cái lạnh thấu xương của Hang Gió Hú.


Được bao bọc trong tấm da thú dày và hơi ấm của gã câm, tiếng ho khan của Lâm Hoài Vân dịu dần. Đứa trẻ mười tuổi gầy gò áp má vào bờ vai vững chãi của Hình Bá Đao, đôi mắt sáng nhưng u uất khẽ chớp động. Trong bóng tối tịch mịch, cậu bé nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ nhưng dồn dập, đầy bất ổn của người đàn ông bảo hộ mình. Nỗi nghi ngờ về vết máu khô đao phủ trên áo đỏ sẫm của gã vẫn âm ỉ cháy trong tâm trí non nớt, nhưng cái ôm siết chặt, thầm lặng và ấm áp giữa hang tối lạnh lẽo này lại khiến lòng cậu dâng lên một sự phụ thuộc khó tả.


Thẩm Thanh Hà nhìn cảnh tượng đó, thở dài một tiếng đầy mâu thuẫn. Nàng căm ghét gã đao phủ hoàng cung trước mắt—kẻ đã thi hành án chém đầu vị trung thần Lâm Hoài Nam mà gia tộc nàng hằng tôn kính. Nhưng nhìn tấm lưng gã rướm máu đen, nhìn cách gã xả thân dùng cơ thể tàn phế che chở cho đứa trẻ, lòng nàng lại thắt lại. Y đức của Thẩm Gia Y Quán không cho phép nàng bỏ mặc một kẻ đang dâng hiến sinh mạng để bảo vệ công lý.


"Để ta xem bắp tay trái của ngươi." Thẩm Thanh Hà lạnh lùng nói, tay nàng khẽ chạm vào vết thương rách da ở tay trái Hình Bá Đao—nơi vừa chịu chấn động mạnh sau cú chém sập vách đá. "Cánh tay phải của ngươi đã phế vĩnh viễn rồi. Giờ nếu tay trái này cũng hỏng, chúng ta đều sẽ chết trong cái hang này."


Nàng ngồi xuống bên cạnh bệ đá phẳng, lấy ra một túi da nhỏ đựng Hắc Thiết Sa—thứ cát sắt đen đặc dụng khai thác từ mỏ quặng Giang Nam. Nàng rải cát lên một tấm vải thô ẩm, rồi bắt đầu mài nhẹ lên lưỡi thanh Quỷ Đầu Đao đang dựng bên vách đá.


*Xoèn xoẹt... xoèn xoẹt...*


Tiếng mài đao lạnh lẽo, đều đặn vang lên trong bóng tối hẹp của hang đá vôi. Mỗi nhịp mài của Thẩm Thanh Hà như gột rửa đi lớp máu khô đen kịt hằn sâu trên những vết sứt mẻ của lưỡi đao nặng ba mươi cân. Nàng dùng cát sắt đen tẩy sạch uế khí cống ngầm bám trên thép lạnh, cố gắng giữ lại độ bén ngọt tối đa cho thanh đao phủ cổ xưa.


Hình Bá Đao đứng dậy. Gã không để bản thân nghỉ ngơi. Gã biết rõ, Tiễn Phong và quân truy sát bị chặn ngoài cửa hang chỉ là tạm thời. Hang Gió Hú có nhiều lối ngách dẫn ra sườn tây và sườn bắc, đàn chó săn của Lão Tam Hắc Hổ Đường sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra lối vào khác từ các khe nứt sườn núi. Gã phải chuẩn bị chiến đấu, bằng mọi giá.


Nhưng chiến đấu thế nào khi cánh tay thuận đã phế hoàn toàn?


Gã đưa tay trái vào trong ngực áo thô đỏ sẫm, lôi ra chiếc gương đồng hộ tâm cũ nát—di vật duy nhất của người mẹ quá cố. Chiếc gương đồng bị nứt vỡ nghiêm trọng một góc lớn sau khi đỡ mũi tên chí mạng của sát thủ bắn tỉa tại bến đò Hồng Giang. Dưới ánh sáng lân quang mờ nhạt rỉ ra từ những kẽ đá ẩm ướt, Hình Bá Đao nhìn vào vết nứt trên mặt gương.


Bên trong vết nứt vỡ của lớp đồng dày, những đường vẽ nhỏ, sắc nét như sợi tóc hiện ra dưới ánh nhìn chăm chú của gã. Đó là một tàn bản bộ pháp né tránh khắc chìm—Độc Cô Bộ Pháp—thứ bộ pháp né tránh quỷ dị mà người mẹ nghèo khổ của gã đã âm thầm giấu kín suốt mấy mươi năm trước khi qua đời.


Hình Bá Đao nhìn chăm chằm vào những sơ đồ bước chân di chuyển theo hình chữ "Chi" (之) khắc trên đồng rỉ sét. Bộ pháp này không cần dùng đến lực cánh tay, chỉ chú trọng vào sự căn thời gian cực kỳ chuẩn xác, sự linh hoạt của gót chân và lực xoay từ thắt lưng để lách người né tránh sát thương trong gang tấc. Đối với một đao thủ tàn phế một tay như gã lúc này, đây chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất.


Gã cất chiếc gương đồng vào ngực. Gã dùng sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt bả vai phải bại liệt vào lồng ngực, cố định cánh tay phải chết lặng để nó không đung đưa làm lệch trọng tâm khi di chuyển.


Sau đó, Hình Bá Đao bước đến trước vách đá vôi ẩm ướt của hang ngầm. Gã cúi xuống, dùng bàn tay trái độc nhất nắm chặt lấy chuôi thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân vừa được Thẩm Thanh Hà mài sắc bằng cát sắt đen.


*Ầm!*


Ngay khi gã vừa nhấc đao lên bằng tay trái, trọng tâm cơ thể lập tức bị kéo lệch hẳn sang một bên. Thanh đao phủ nặng nề cắm phầm phập xuống đất cát lạnh buốt, kéo tuột cánh tay trái của gã xuống. Sức nặng của ba mươi cân huyền thiết thiên thạch đen chưa bao giờ trở nên đáng sợ như lúc này. Cơ vai trái của gã căng cứng lên, các thớ thịt run rẩy dữ dội, khớp xương kêu răng rắc vì quá tải.


Hình Bá Đao thở hắt ra một hơi lạnh buốt. Gã không nản lòng. Gã nhắm mắt lại, vận chuyển Ngự Khí Quy Nguyên Quyết xuống hai lòng bàn chân, bám chặt lấy nền đá trơn trượt để giữ vững thăng bằng. Gã áp dụng quy tắc hạ đao cốt lõi mà cha nuôi Hình Thiết từng dạy: "Hạ đao không được do dự, lực phát từ gót chân truyền lên thắt lưng rồi mới ra mũi đao."


Gã mở mắt, khóa chặt một vết nứt nhỏ trên vách đá vôi trước mặt bằng ánh mắt đầy sát khí.


*Vút!*


Hình Bá Đao vung đao bổ thẳng từ trên xuống bằng tay trái.


*Keng! Chát!*


Nhát chém Định Tội Chém đầu tiên đi hoàn toàn lệch hướng. Lưỡi đao phủ nặng nề chém xéo vào vách đá vôi, phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai, bắn tung tóe những mảnh đá vụn và tia lửa xanh mờ. Lực phản chấn cực mạnh từ vách đá dội ngược trở lại bắp tay trái, khiến Hình Bá Đao lảo đảo lùi lại ba bước, suýt nữa làm rơi thanh đao phủ xuống đất.


"Ngươi không vung nổi đao bằng tay trái đâu." Thẩm Thanh Hà dừng tay mài đao, ánh mắt nhìn gã đầy lạnh lùng xen lẫn xót xa. "Tay trái của ngươi chưa từng được luyện tập để gánh vác sức nặng ba mươi cân. Đường đao của ngươi đi quá chậm, sơ hở sườn phải hoàn toàn trống rỗng. Gặp phải một kiếm khách nhanh nhẹn của Cấm Vệ Quân, ngươi sẽ bị đâm thủng họng trước khi kịp hạ đao."


Hình Bá Đao đứng lặng trong sương lạnh, gương mặt phong trần không một chút gợn sóng. Gã không nói một lời, chỉ lẳng lặng điều chỉnh lại thế đứng. Gã nhìn vào những vết xước bước chân di chuyển của Độc Cô Bộ Pháp vẽ trên gương đồng trong trí nhớ.


Gã hạ thấp trọng tâm cơ thể sát mặt đất, chân trái lách nghiêng một góc ba mươi độ, thắt lưng xoay mạnh một vòng để mượn lực ly tâm nâng thanh Quỷ Đầu Đao lên tầm cao.


*Vút!*


Nhát chém thứ hai bổ xuống. Lần này, lưỡi đao đi thẳng hơn, tiếng xé gió rít lên trầm đục trong lòng hang tối.


*Bùm!*


Lưỡi đao chém thẳng vào vết nứt cũ trên vách đá vôi, ăn sâu vào lòng đá gần hai tấc, tạo thành một vết nứt dọc sâu hoắm, sắc lẹm hằn sâu vào thớ đá xám xịt. Lực phản chấn lần này đã bị bộ pháp di chuyển thấp tiêu tán đi một nửa.


Hình Bá Đao không dừng lại. Trong bóng tối âm u của Hang Gió Hú, bóng dáng cao lớn, vai rộng của gã đao phủ tàn phế lặp đi lặp lại nhát chém Định Tội Chém bằng tay trái. Mỗi nhịp bổ đao của gã đi kèm với tiếng xích sắt rỉ sét quấn quanh chiếc hộp Huyền Thiết trước ngực va đập lách cách vào đá lạnh. Mồ hôi hòa lẫn với máu đen từ vai phải rỉ ra, thấm đẫm lớp áo thô đỏ sẫm, nhỏ xuống nền đá buốt giá thành từng giọt lộp bộp.


Lâm Hoài Vân ngồi bó gối dưới lớp da thú sấy khô ấm áp, đôi mắt sáng quắc nhìn trừng trừng vào bóng dáng to lớn đang điên cuồng vung đao trong bóng tối. Đứa trẻ mười tuổi lặng người đi trước cảnh tượng trước mắt. Cậu nhìn thấy vết thương bả vai phải gã rách miệng rỉ máu đen, nhìn thấy cánh tay trái gã run rẩy đến mức rách cả da tay vì sức nặng của thanh đao phủ, nhưng đường đao bổ xuống vách đá vẫn thẳng tắp, dứt khoát và mang theo một ý chí sinh tồn mãnh liệt.


Một nỗi xúc động thầm lặng, ấm nóng nhen nhóm trong lòng đứa con trai của trung thần Lâm Hoài Nam. Cậu bé hiểu rằng, gã câm mang chiếc áo đẫm máu tàn bạo này đang tự tàn phá cơ thể mình, đang vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng chỉ để bảo vệ mạng sống của cậu giữa trùng vây kẻ thù. Khoảng cách lạnh lẽo, nghi kỵ giữa hai người như bị ngọn lửa ý chí của nhát đao tay trái làm tan chảy đi một phần.


*Xoèn xoẹt... xoèn xoẹt...*


Tiếng mài đao bằng cát sắt đen của Thẩm Thanh Hà hòa cùng tiếng đao chém vào đá vôi rầm rập của Hình Bá Đao, vang vọng trong lòng hang tối như một khúc ca bi tráng của những kẻ bị dồn vào đường cùng.


Đột nhiên, Hình Bá Đao khựng lại giữa chừng đao. Gã nhắm mắt, đầu hơi nghiêng về phía lối ngách tối tăm dẫn ra sườn tây ngọn núi.


Thính phong định vị thuật được kích hoạt.


Giữa tiếng gió rít rầm rập qua các khe đá hẹp, có một luồng dao động âm thanh quỷ dị, không thuộc về tự nhiên đang truyền tới từ khoảng cách trăm trượng. Đó là tiếng móng vuốt cào rách đất cát ẩm ướt, tiếng thở hồng hộc đầy thú tính và tiếng sủa dữ tợn, trầm đục của đàn chó săn lai sói.


Đàn chó săn của Lão Tam Hắc Hổ Đường đã ngửi thấy mùi máu đen rỉ ra từ vai phải Hình Bá Đao, và chúng đang điên cuồng dẫn đường cho quân truy sát tiến sâu vào lòng mê cung Hang Gió Hú.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!