Hạ Đao & Trở Giáo
Mưa giông trút xuống kinh thành như trút giận. Bầu trời xám xịt đè nặng lên những mái ngói rêu phong của hoàng cung, kéo theo từng luồng gió lạnh buốt xương luồn qua các ngõ hẻm tối tăm ngoại vi. Hôm nay là ngày hành quyết Lâm Hoài Nam, vị trung thần cuối cùng của triều đình, người đã dùng cả sinh mạng để dâng sớ vạch trần tội ác phản quốc của Tể tướng Tào Kính Thần. Thế nhưng, công lý đã bị bóp nghẹt dưới bàn tay sắt của kẻ quyền thần. Biến cố Pháp trường Kinh Thành bắt đầu trong không khí khủng bố trắng bao trùm, nơi bách tính chỉ biết im lặng đứng nhìn dưới cơn mưa tầm tã.
Tại Pháp trường Nam Môn, nền đất đá xám đen đã đẫm máu từ những cuộc hành quyết trước đó, nay bị nước mưa gột rửa thành những vũng nước màu hồng nhạt u ám. Bao quanh bục gỗ cao vút là hàng trăm binh sĩ thiết giáp thuộc Cấm Vệ Quân Doanh Thiết, những chiếc khiên sắt huyền thiết đen kịt xếp sát nhau như một bức tường thành di động, ngăn cách mọi ánh mắt phẫn uất của dân chúng. Trên bục cao lộng gió, vị quan già Lâm Hoài Nam quỳ sừng sững dù kinh mạch toàn thân đã bị phế sạch trước khi ra pháp trường. Mái tóc bạc phơ của ông bết chặt vào vạt quan phục nhuốm máu, nhưng đôi mắt chính trực vẫn sáng quắc, nhìn thẳng vào khoảng không vô định với thần thái uy nghiêm khôn tả.
Ngay bên cạnh ông, đứa con trai duy nhất mười tuổi, Lâm Hoài Vân, đang quỳ sụp trong bộ áo tang trắng lấm lem bùn đất. Cơ thể nhỏ bé của cậu run lên bần bật dưới cơn mưa lạnh thấu xương, đôi mắt sưng húp vì khóc thương cha mẹ nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường bất khuất di truyền từ dòng máu trung liệt. Phía trước hai cha con, chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết – di vật độc nhất chứa đựng bức mật thư liên minh phản quốc của Tào Kính Thần – được đặt trên chiếc khay phủ vải đỏ, như một chiến lợi phẩm tàn bạo mà quan quân triều đình sắp tịch thu.
Đứng sừng sững sau lưng họ là Hình Bá Đao, đao phủ đệ nhất hoàng cung. Thân hình lực lưỡng cao lớn của gã bao phủ trong chiếc áo khoác vải thô màu đỏ sẫm dính đầy vết máu khô hằn dấu thời gian. Gương mặt phong trần hằn sâu những nếp nhăn câm lặng, đôi mắt xám lạnh lùng không một chút gợn sóng nhìn chằm chằm vào gáy của Lâm Hoài Nam. Trên vai gã, thanh Quỷ Đầu Đao nặng ba mươi cân quấn vải xám rỉ sét đen kịt tỏa ra luồng sát khí u uất. Mười lăm năm qua, bàn tay này đã hạ đao kết liễu hàng trăm mạng người theo lệnh triều đình, gã chưa từng do dự, chưa từng thương hại. Gã là công cụ câm lặng của luật pháp triều đình.
Thế nhưng, lúc này đây, lồng ngực Hình Bá Đao đang dâng lên một cơn sóng ngầm dữ dội. Gã nhớ đến lời răn dạy của cha nuôi Hình Thiết năm xưa: “Hạ đao không được do dự, đao phủ không có quyền mang lương tri”. Nhưng gã cũng nhớ đến bức mật thư, nhớ đến những lời tấu chương trung nghĩa của Lâm Hoài Nam mà gã vô tình đọc được trong mật điện hoàng cung. Đây là vị trung thần cuối cùng bảo vệ giang sơn này. Nếu nhát đao này hạ xuống, công lý của triều đình sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.
“Giờ Ngọ đã ba khắc! Hành hình!”
Tiếng hét lạnh lùng của Thống lĩnh Cấm Vệ Quân Doanh Thiết vang lên xé toác màn mưa. Gã ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ dưới lều bạt, gương mặt tàn nhẫn lộ ra dưới chiếc mũ giáp sắt đen thêu hình rồng một sừng. Thẻ bài hành hình bằng gỗ mun đỏ sẫm bị ném mạnh xuống vũng nước mưa, phát ra tiếng cộc trầm đục.
Tiếng trống trận dồn dập vang lên hòa cùng tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời. Lâm Hoài Nam khẽ nhắm mắt, thì thầm vĩnh biệt con trai. Lâm Hoài Vân gào khóc thảm thiết, nhưng đầu cậu bé đã bị hai tên lính canh đè chặt xuống thớt gỗ, nước mưa và nước mắt hòa lẫn làm nhòe đi tầm nhìn của đứa trẻ. Cậu bé không thể nhìn thấy gì ngoài nền đất lạnh và lưỡi đao Quỷ Đầu Đao đang từ từ nhấc lên.
Hình Bá Đao vận chân khí, cánh tay lực lưỡng vung thanh Quỷ Đầu Đao vạch ra một đường bán nguyệt màu đen sẫm đầy sát khí. Nhát đao đi thẳng tắp, nhanh và dứt dứt khoát theo đúng quy tắc đao pháp sát trận.
*Phập!*
Đầu của vị trung thần Lâm Hoài Nam rơi xuống, máu tươi phun trào hòa vào cơn mưa giông tầm tã. Đó là nhát đao định mệnh khởi đầu cho toàn bộ ân oán thế hệ sau, một bí mật tàn khốc rằng Ai thực sự chém đầu Lâm Hoài Nam chính là kẻ đang đứng trước mặt đứa trẻ. Hình Bá Đao nhắm mắt hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị máu tanh nồng trong mưa lạnh. Lương tri của gã, sau mười lăm năm ngủ say, đã hoàn toàn thức tỉnh trong khoảnh khắc đầu rơi.
Ngay khi hai tên lính canh định lao đến tịch thu chiếc Hộp sắt khóa cơ quan Huyền Thiết và áp giải Lâm Hoài Vân đi diệt khẩu, Hình Bá Đao bất ngờ trở giáo. Không một lời cảnh báo, gã xoay người vung đao quét ngang một đường cực mạnh. Lưỡi đao nặng nề chém đứt đôi hai mũi giáo sắt của lính canh, đẩy lùi chúng ra xa. Gã cúi xuống, tay trái chộp lấy chiếc hộp sắt huyền thiết, nhanh như cắt dùng Sợi xích sắt rỉ sét quấn chặt nhiều vòng quanh lồng ngực để cố định bảo vật.
“Phản tặc! Hình Bá Đao phản bội triều đình rồi! Bắt lấy hắn!” Doanh Thiết gầm lên điên cuồng, bật dậy từ ghế bành, vung thanh Hắc Long Đại Đao nặng bốn mươi cân lao thẳng lên bục hành hình.
Trận chiến pháp trường bùng phát cực kỳ tàn khốc. Doanh Thiết vung đại đao chém ép góc, luồng đao mang mang theo Hắc Sát Khí Công tàn độc xé rách màn mưa nhắm thẳng vào cổ Hình Bá Đao hòng ngăn cản gã cứu đứa trẻ. Hình Bá Đao không hề tránh né, gã vận Ngự Khí Quy Nguyên Quyết, dùng tay trái quấn xích sắt đỡ trực diện nhát chém của Doanh Thiết.
*Keng!*
Tiếng va chạm kim loại đanh thép vang dội khắp pháp trường, tia lửa bắn ra chói mắt giữa màn mưa bong bóng. Lực chấn cực mạnh từ đại đao của Doanh Thiết truyền qua xích sắt dội thẳng vào bả vai phải của Hình Bá Đao, làm rách miệng vết thương vai cũ – vết sẹo hình chữ thập sâu hoắm từ đêm phủ tướng quân năm xưa. Máu đỏ tươi pha lẫn máu đen độc tính lập tức rỉ ra, nhuộm đỏ vạt áo đao phủ thô đỏ sẫm.
Hình Bá Đao cố gắng vung Quỷ Đầu Đao chém thẳng một nhát Định Tội Chém để gạt phăng Doanh Thiết, nhưng lực phản chấn dữ dội từ vết thương vai phải rách nát khiến gã bị hụt lực, bước chân loạng choạng lùi lại ba bước trên bục gỗ trơn trượt. Doanh Thiết cười khẩy, vung đao chuẩn bị cho nhát chém tiếp theo.
“Thiếu chủ! Chạy đi!”
Đúng lúc đó, Lão bộc Lâm An – gia nhân già trung thành cuối cùng của Lâm phủ đang bị xích sắt khóa chân dưới bục – bộc phát sức mạnh liều mạng. Ông dùng Thiết Đầu Công húc mạnh vào bụng Doanh Thiết, rồi dùng cả thân hình gầy guộc rách nát đầy vết roi da ôm chặt lấy chân gã thống lĩnh tàn bạo. Doanh Thiết điên cuồng vung kiếm đâm liên tiếp vào lưng lão bộc, nhưng ông vẫn kiên quyết không buông tay, máu từ người ông nhuộm đỏ cả đôi ủng sắt của gã tể tướng tay sai.
Chớp lấy khoảng trống sinh tử do lão bộc đánh đổi bằng mạng sống, Hình Bá Đao vung Quỷ Đầu Đao chém đứt phăng xiềng xích khóa chân của Lâm Hoài Vân. Gã ôm chặt đứa trẻ mười tuổi đang bàng hoàng vào lồng ngực trái, dùng tay trái vác đại đao bổ mạnh xuống nắp cống ngầm bằng sắt rỉ sét giấu dưới chân bệ hành hình.
*Rầm!*
Nắp cống ngầm bị chém vỡ làm đôi. Hình Bá Đao không chút do dự bế Lâm Hoài Vân nhảy thẳng xuống Địa đạo dưới pháp trường tối tăm ẩm ướt, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của quân truy sát ngay khi loạt tên lửa của Cấm Vệ Quân bắn tới thiêu rụi bục gỗ.
Họ rơi xuống dòng nước thải ngập sâu tới ngực, hôi thối và lạnh buốt. Nước bẩn lập tức thấm sâu vào vết thương vai phải rách nát của Hình Bá Đao, mang theo vi khuẩn và độc tính hoại tử tàn phá kinh mạch của gã. Hình Bá Đao cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, tay trái giữ chặt chiếc hộp sắt trên ngực, tay phải ôm lấy đứa con trai của người mà gã vừa chém đầu.
Phía trên đầu họ, qua những khe hở của nắp cống ngầm, tiếng vó ngựa tuần tra của Cấm Vệ Quân Doanh Thiết đã rầm rập áp sát, tiếng hò hét lùng sục vang lên chói tai khắp các ngả đường kinh thành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!