Nhạc nềnWuxia

Hỏa Thiêu Vũ Sơn Tự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão trên đỉnh Vũ Sơn càng lúc càng điên cuồng, sấm sét xé rách bầu trời đêm thành những vệt sáng trắng bệch, soi rõ cảnh tượng thê lương tại nghĩa địa hoang phế phía sau ngôi đền cổ. Xác của Diệp Vô Tình nằm bất động dưới bùn đất trơn trượt, máu tươi bị nước mưa xối xả gột rửa, loang lổ khắp những phiến đá xám không chữ. Thạch Sơn quỳ một chân trên đất bùn, lồng ngực phập phồng thở dốc, tà thanh y thô rách nát thấm đẫm nước mưa lạnh buốt và máu tươi rỉ ra từ vết thương sâu hoắm ở vai trái. Khớp cổ tay phải của gã sưng tấy, đau nhức kịch liệt sau trận quyết đấu tàn khốc với đệ nhất kiếm mù phương Nam.


Đột ngột, một luồng sát khí mỏng như tơ nhện nhưng lạnh buốt tận xương tủy bộc phát từ bóng tối sát rìa rừng trúc. Không có tiếng rít gió của binh khí, không có tiếng bước chân đạp nước. Nhưng trong thế giới tĩnh lặng tuyệt đối của Vô Thanh Kiếm Ý mà Thạch Sơn vừa ngộ ra, gã cảm nhận được một luồng áp suất không khí cực kỳ sắc bén đang nén lại, lao thẳng về phía chiếc giỏ tre đeo lưng sau lưng mình.


Ảnh Tử! Sát thủ bóng tối của Ám Ảnh Các đã chọn đúng khoảnh khắc gã kiệt sức nhất để ra tay đoạt mạng đứa trẻ sơ sinh Vô Danh.


"Vút!"


Lưỡi đoản đao hấp thụ ánh sáng của Ảnh Tử đâm tới, mỏng manh và im lặng như một bóng ma. Mục tiêu của hắn chính xác đến tàn nhẫn: xuyên qua khe hở của giỏ tre, đâm thủng tim của di cô hoàng tộc.


Thạch Sơn không nghe được âm thanh của đòn đánh, tiếng sấm sét rền rĩ trên đầu đã lấp đầy màng nhĩ. Nhưng da thịt sau gáy gã dựng đứng trước sự thay đổi đột ngột của áp lực khí. Bản năng bảo vệ sinh mệnh vô tội bùng cháy trong đan điền. Gã không kịp đứng dậy, cũng không kịp vung kiếm gỗ bách ngàn năm để đỡ đòn trực diện.


Trong sát na sinh tử, Thạch Sơn dồn chút tàn lực vào chân phải, đạp mạnh xuống đất bùn trơn trượt, mượn lực đẩy cả cơ thể xoay ngang một góc ba mươi độ.


"Xoẹt!"


Lưỡi đoản đao của Ảnh Tử sạt qua lớp vải hỷ phục đỏ sờn rách quấn quanh giỏ tre, rạch đứt một đường dài. Hơi lạnh của lưỡi thép bén ngót sượt qua da lưng Thạch Sơn, để lại một vệt máu đỏ tươi. Nhưng cú xoay người xuất thần của gã đã cứu mạng đứa trẻ trong gang tấc.


Ảnh Tử kinh hoàng. Hắn là sát thủ cấp Thiên, chưa từng thất bại trong những đòn ám sát không tiếng động cận chiến. Hắn không thể hiểu nổi tại sao một gã mù, vừa trải qua một trận tử chiến hao tổn mười phần công lực, lại có thể né tránh đòn đánh của mình một cách chuẩn xác đến thế mà không cần dùng tai nghe.


Sự kinh hoàng của Ảnh Tử chính là sơ hở chí mạng của hắn.


Thạch Sơn không để đối thủ có cơ hội thu chiêu. Tay phải gã siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm, vỏ kiếm bọc sắt mỏng bên hông rung lên bần bật. Gã không vận lực cơ bắp thô bạo, mà nương theo luồng khí nén do cú đâm hụt của Ảnh Tử tạo ra, vung kiếm gỗ quét ngang một đường vô thanh vô ảnh.


"Bốp!"


Thân kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai đập thẳng vào khớp cổ tay phải của Ảnh Tử. Tiếng xương rạn nứt trầm đục vang lên giữa tiếng sấm. Thanh đoản đao hấp thụ ánh sáng rơi sầm xuống bùn đất. Ảnh Tử đau đớn lùi nhanh ba bước, thân hình quỷ mị lướt đi trong màn sương mù hòng tìm đường lẩn trốn vào rừng trúc.


Thạch Sơn định đuổi theo dứt điểm, nhưng vết thương vai trái đột ngột co thắt, máu tươi phun ra sũng nước mưa khiến gã khuỵu gối xuống. Khói xanh khét lẹt từ phía chánh điện Vũ Sơn Tự bỗng nhiên bốc lên cuồn cuộn, át cả mùi đất ẩm của cơn giông.


"Hỏa hoạn!"


Một mùi lưu huỳnh nồng nặc, cay xè xộc thẳng vào mũi Thạch Sơn. Gã giật mình quay đầu về phía ngôi đền cổ. Dù đôi mắt mù không nhìn thấy, gã vẫn cảm nhận được hơi nóng hừng hực đang bốc lên dữ dội từ phía chánh điện. Tiếng nổ lốp bốp của gỗ bách cháy và tiếng la hét hỗn loạn của tăng đoàn vang vọng trong gió bão.


Độc Thủ Dược Vương đã ra tay. Hắc Phong Bang không muốn kéo dài cuộc vây quét, chúng quyết định dùng hỏa dược lưu huỳnh cực nóng để thiêu rụi Vũ Sơn Tự, dồn phu thê gã vào góc chết sập tường.


"Yên nhi..."


Tâm trí Thạch Sơn thắt lại. Liễu Yên và Bạch Thần Y vẫn đang ở dưới hầm chứa củi dưới nền tòa sen chánh điện để trị thương. Gã không màng đến Ảnh Tử đang lẩn trốn, gượng dậy cõng chặt giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh, dùng kiếm gỗ bách làm gậy dò đường, điên cuồng lao ngược về phía chánh điện đang chìm trong biển lửa.


Khi Thạch Sơn tiếp cận cổng đền, cảnh tượng trước mắt gã (qua sự cảm nhận nhiệt độ và tiếng đổ nát) là một địa ngục trần gian. Ngọn lửa lưu huỳnh không có màu đỏ thông thường, mà cháy lên với sắc xanh lam kỳ dị, tỏa ra làn khói độc màu xám xịt nồng nặc. Nước mưa giông xối xả dội xuống nhưng không thể dập tắt được hỏa dược tinh chế của Độc Thủ Dược Vương, ngược lại càng làm khói độc bốc lên mù mịt hơn.


"A Di Đà Phật! Nước không dập được lửa này! Mau rút vào hầm chứa củi!"


Tiếng của Trí Viễn Đại Sư vang lên giữa chánh điện, giọng nói già nua nhưng chứa đựng nội lực thâm hậu của Bát Nhã Tâm Kinh. Ngài đang cùng các tăng sa di cố gắng dùng Đại Bi Chưởng để tạo ra những luồng gió mạnh đẩy lùi ngọn lửa rực cháy quanh tòa sen, bảo vệ lối vào hầm ngầm.


Thạch Sơn lướt qua cánh cửa chánh điện đã bị thiêu rụi một nửa. Hơi nóng bỏng rát táp thẳng vào mặt gã, làm dải vải đen quấn mắt bắt đầu khô cong và rạn nứt. Gã lao thẳng xuống lối vào hầm chứa củi khuất sau tòa sen Phật tượng.


Dưới hầm chứa củi ẩm ướt, không khí chật hẹp đang bị khói độc lưu huỳnh len lỏi vào qua các khe gạch vỡ. Liễu Yên đang nằm trên một phiến đá phẳng, khuôn mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, đôi môi câm lặng mím chặt chịu đựng cơn đau đớn tột cùng. Lòng bàn tay phải của cô bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi, còn gân tay trái thì đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát cấp tính dưới làn nước mưa lạnh trước đó.


Bên cạnh cô, tiểu sa di Chân Tâm đang ôm đầu khóc nức nở, tay kia vẫn giữ chặt hũ sữa dê tươi núi Vũ Sơn đã cạn sạch. Bạch Thần Y thì điên cuồng thu dọn hộp châm bạc và các hũ thuốc mỡ Tuyết Sâm Cao, khuôn mặt lùn tịt đầy vết nhọ nồi khói bếp.


"Sơn ca!"


Liễu Yên không thể phát ra tiếng nói, nhưng khi cảm nhận được bước chân quen thuộc của Thạch Sơn, cô gượng nhỏm dậy, đôi mắt trong vắt như giếng cổ ngập tràn nước mắt lo lắng. Cô chạm tay phải vào vạt áo hỷ phục đỏ sờn rách của gã, ngón tay run rẩy gõ nhẹ lên mu bàn tay gã hai nhịp ngắn.


*Thiếp vẫn an toàn. Con đâu?*


Thạch Sơn lập tức cởi giỏ tre sau lưng đặt xuống bên cạnh cô, mở nắp che vững chắc. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh trong giỏ bắt đầu ho sặc sụa vì hít phải khói độc lưu huỳnh, khuôn mặt hồng hào của nó bắt đầu chuyển sang sắc tím tái yếu ớt.


"Khói độc này có tính hỏa cực mạnh, hít vào quá ba hơi thở sẽ cháy phế kinh mạch!" Bạch Thần Y hét lên, tay quăng cho Thạch Sơn một tấm vải tẩm nước thảo dược để che mũi cho đứa trẻ. "Mau rời khỏi đây! Ngôi đền sắp sập rồi!"


Thạch Sơn nhìn (qua cảm nhận) làn khói độc xám xịt đang tràn xuống hầm ngày càng dày đặc. Gã biết thể lực của Liễu Yên đã cạn kiệt, gân tay trái hoại tử nhẹ không thể vận kình dệt tơ hay chiến đấu. Bản thân gã cũng đang mang trọng thương ở vai trái rách sâu rỉ máu.


*Ta phải bảo vệ họ, dù có phải tiêu hao toàn bộ sinh mệnh lực.*


Thạch Sơn dứt khoát ngồi xếp bằng bên cạnh Liễu Yên và đứa trẻ. Gã vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp đến cực hạn, dồn toàn bộ chân khí ấm áp còn lại trong đan điền ra lòng bàn tay, thi triển tuyệt kỹ *Quy Tức Pháp*. Gã không nín thở cho riêng mình, mà dùng nội lực nhu hòa tạo ra một màng chân khí bảo vệ mỏng bao bọc quanh Liễu Yên, Chân Tâm và đứa trẻ sơ sinh Vô Danh, tạm thời ngăn chặn khói độc lưu huỳnh thâm nhập vào phổi của họ.


"Sơn ca... không được... huynh sẽ tẩu hỏa nhập ma!"


Liễu Yên dùng chút sức tàn cuối cùng, nắm chặt lấy cổ tay phải sưng tấy của chồng, cố gắng đẩy gã ra. Cô biết việc cưỡng ép vận hành chân khí bảo vệ người khác giữa làn khói độc sẽ khiến kinh mạch của Thạch Sơn bị tổn thương vĩnh viễn, thậm chí đứt gãy đan điền. Nhưng ánh mắt Thạch Sơn dưới dải vải đen vẫn kiên định như núi đá sườn sững. Gã khẽ lắc đầu, truyền đạt ý chí quyết không từ bỏ qua cái siết tay ấm áp.


"Ầm!"


Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ phía trên chánh điện. Mái đền cổ Vũ Sơn Tự bị hỏa dược công phá hoàn toàn đổ sập xuống. Những cột gỗ bách khổng lồ rực lửa, nặng hàng ngàn cân, rầm rập rơi xuống như mưa đá, đè nát tòa sen Phật tượng và bít kín lối ra duy nhất của hầm chứa củi.


Giữa biển lửa rực cháy và khói độc mịt mù, một bóng người già nua mặc tăng y vàng sờn cũ vá nhiều mảnh bất ngờ xuất hiện. Đó chính là Trí Viễn Đại Sư. Khắp người ngài đã bị ngọn lửa lưu huỳnh thiêu rụi một phần tăng y, lộ ra làn da sạm đen vì bỏng nhiệt. Chuỗi hạt bồ đề lớn đeo trước ngực ngài phát ra ánh sáng mờ nhạt, tịnh hóa một phần sát khí xung quanh.


"Trụ trì đại sư!" Chân Tâm khóc gào lên.


Trí Viễn Đại Sư không đáp lời, khuôn mặt ngài vẫn từ bi hỷ xả, tĩnh lặng như nước mùa thu trước cái chết cận kề. Ngài vận hành Bát Nhã Tâm Kinh nội công đến cực hạn, hai lòng bàn tay rực sáng ánh vàng kim của Phật môn công phu.


"Oành!"


Ngài vung hai chưởng *Đại Bi Chưởng* cực mạnh, đánh văng vệt đá tảng và cột gỗ đang cháy rực đang đè sập lối vào hầm chứa củi. Luồng chưởng lực cương mãnh xua tan làn khói độc lưu huỳnh trong tích tắc, tạo ra một khoảng trống không khí trong lành hiếm hoi cho phu thê Thạch Sơn thở dốc.


"Thạch thí chủ! Mau mang di cô đi theo mật đạo ngầm dưới giếng cổ! Vũ Sơn Tự hôm nay tận số, nhưng huyết mạch hoàng gia không thể dứt!" Trí Viễn Đại Sư hét lớn, giọng nói vang dội như tiếng chuông sám hối của thiền môn.


Nhưng ngay lúc đó, một tiếng rắc kinh hoàng vang lên từ phía trên mái vòm chánh điện. Cột trụ chịu lực chính của ngôi đền cổ – một thân gỗ bách ngàn năm to bằng ba người ôm, đang bùng cháy dữ dội – bắt đầu gãy đôi và đổ sập thẳng xuống lối vào mật đạo ngầm giếng cổ.


Nếu cột trụ này rơi xuống, toàn bộ lối thoát hiểm duy nhất của họ sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đống gạch đổ nát rực lửa.


"A Di Đà Phật!"


Trí Viễn Đại Sư niệm vang danh hiệu Phật, ánh mắt ngài bừng sáng một quyết tâm bi tráng. Ngài không lùi lại, cũng không né tránh, mà dứt khoát lao thẳng về phía cột gỗ bách khổng lồ đang rực lửa rơi xuống.


"Rầm!"


Ngài dùng chính bờ vai già nua và hai bàn tay trần rực sáng kim quang để đỡ lấy thân cột gỗ nặng hàng ngàn cân đang cháy rực. Hơi nóng bỏng rát của lửa lưu huỳnh lập tức thiêu rụi da thịt trên tay và vai ngài, mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc. Tiếng xương cốt già nua rạn nứt kêu răng rắc kịch liệt dưới sức nặng khổng lồ của cột đình.


"Trụ trì!" Chân Tâm điên cuồng muốn lao lên cứu sư phụ, nhưng bị Bạch Thần Y giữ chặt lại.


"Mau đi! Ta không giữ được lâu!" Trí Viễn Đại Sư gầm lên, khóe miệng ngài rỉ ra dòng máu tươi đỏ thẫm, nhưng đôi chân trần vẫn bám chặt vào nền đá xanh nứt nẻ, gồng mình nâng đỡ cả khối gỗ rực lửa để bảo vệ lối đi mật đạo ngầm dưới giếng cổ.


Thạch Sơn nghe tiếng xương gãy của vị đại sư nghĩa hiệp, lòng gã đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Gã biết ngài đang dùng chính sinh mạng của mình để đổi lấy đường sống cho gia đình gã và đứa trẻ sơ sinh Vô Danh.


*Ta không thể để sự hy sinh của ngài trở nên vô ích.*


Thạch Sơn dứt khoát bế xốc Liễu Yên lên bằng tay trái, tay phải giật mạnh giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh đeo lại lên lưng. Gã thét lớn với Chân Tâm và Bạch Thần Y:


"Mau xuống giếng cổ! Rút lui!"


Chân Tâm khóc nấc nở, dẫm chân trần trên nền gạch nóng bỏng, lao thẳng về phía giếng cổ khuất sau chánh điện. Bạch Thần Y ôm rương thuốc chạy sát theo sau.


Thạch Sơn bế Liễu Yên lướt nhanh qua sườn chánh điện đang sụp đổ. Đi ngang qua Trí Viễn Đại Sư, Thạch Sơn dừng lại một nhịp thở ngắn, cúi đầu thật thấp trước vị tăng già dũng cảm. Liễu Yên nhìn khuôn mặt đầy sẹo bỏng nhưng Serene của đại sư, nước mắt cô rơi xuống thấm sũng áo sa y đỏ rách nát.


Trí Viễn Đại Sư mỉm cười từ bi nhìn đứa trẻ sơ sinh đang nằm yên bình trong giỏ tre sau lưng Thạch Sơn. Ngài dùng chút tàn lực cuối cùng, vận Đại Bi Chưởng đẩy mạnh một luồng gió ấm áp, đưa cả bốn người lướt thẳng vào miệng giếng cổ tối tăm.


"A Di... Đà... Phật..."


Tiếng niệm Phật cuối cùng của ngài bị nuốt chửng bởi một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.


Toàn bộ ngôi đền cổ Vũ Sơn Tự đổ sập hoàn toàn thành một đống đổ nát hoang tàn, khói lửa rực trời bốc cao hàng chục trượng giữa đêm mưa bão. Ngọn lửa lưu huỳnh màu xanh lam kỳ dị bao trùm lên tất cả, chôn vùi thân xác già nua oanh liệt của Trí Viễn Đại Sư dưới hàng vạn tảng đá và cột gỗ cháy rụi.


Dưới lòng giếng cổ tối tăm và ẩm ướt, phu thê Thạch Sơn, Liễu Yên cùng Chân Tâm và Bạch Thần Y rơi xuống một lối đi hẹp ngầm ngập nước mưa bão dâng cao. Đó chính là *Mật đạo tơ tằm* – lối thoát hiểm bí mật được gia cố bằng các sợi tơ sắt cổ xưa chống sụp đổ của tổ sư dệt lụa xây dựng từ trăm năm trước.


Không gian trong mật đạo chật hẹp, tối tăm như hũ nút và sặc sụa mùi khói độc lưu huỳnh rò rỉ từ phía trên dội xuống. Nước mưa từ trên miệng giếng chảy xuống xối xả, ngập ngang hông mọi người, lạnh buốt xương tủy.


Thạch Sơn đặt Liễu Yên ngồi tựa vào vách đá xanh ẩm ướt của mật đạo. Gã thở dốc, lồng ngực đau nhói do hít phải khói độc lúc nãy và do tiêu hao chân khí quá mức để bảo vệ vợ con. Vết thương vai trái rách sâu chảy máu sũng nước lạnh, khớp cổ tay phải sưng tấy run rẩy kịch liệt.


Liễu Yên vội vàng nắm lấy tay chồng. Đôi bàn tay dệt chỉ của cô bị bỏng nặng rách da rỉ máu tươi rực rỡ, nhưng cô không màng đến nỗi đau thể xác của bản thân, chỉ điên cuồng dùng ngón tay thanh tú lướt nhẹ trên mu bàn tay gã, gõ nhẹ ba nhịp gấp gáp.


*Sơn ca, huynh có sao không? Đừng vận khí nữa!*


Thạch Sơn khẽ mỉm cười lặng lẽ trong bóng tối tuyệt đối của mật đạo, dùng bàn tay thô ráp chai sần vuốt ve mái tóc bết nước mưa của vợ để trấn an cô. Gã quay đầu nhìn về phía Chân Tâm đang ôm hũ sữa dê rỗng khóc thút thít bên cạnh vách đá ẩm sương.


"Chân Tâm, nín đi con. Trụ trì đại sư đã hy sinh để bảo vệ chúng ta. Chúng ta phải sống sót để đưa đứa trẻ này đến nơi an toàn. Đó là cách duy nhất để đền đáp ơn nghĩa của ngài."


Tiểu sa di mười hai tuổi lau nước mắt trên khuôn mặt lem nhem khói bếp, gật đầu kiên định dù đôi vai nhỏ bé vẫn run lên bần bật vì lạnh và sợ hãi đao kiếm.


Bạch Thần Y mở rương thuốc gỗ sồi cổ kính, kiểm tra vết thương vai phải của Thạch Sơn. Sắc mặt lão y sĩ lập dị biến đổi liên tục dưới ánh sáng mờ nhạt của cây nến sáp nhỏ vừa thắp lên.


"Vết thương vai phải rỉ máu đen của ngươi do trúng độc thạch thạch tín nhẹ của Độc Hổ đang có dấu hiệu lan rộng do ngâm nước lạnh đầm lầy lâu ngày. Ta cần phải châm cứu kìm hãm độc tính hoàn toàn cho ngươi ngay khi thoát khỏi mật đạo này. Nếu không, cánh tay cầm kiếm của ngươi sẽ bị phế bỏ vĩnh viễn!"


Thạch Sơn khẽ siết chặt thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai trong tay phải. Thân kiếm gỗ bị xước nhẹ sau trận va chạm kịch liệt với kiếm mỏng của Diệp Vô Tình, nhưng cấu trúc gỗ hóa thạch dẻo dai vẫn dẻo dai hoàn hảo, không hề bị rạn nứt hay sứt mẻ.


*Thanh kiếm này là di vật của sư phụ, là bảo mệnh duy nhất để ta bảo vệ Yên nhi và di cô hoàng tộc. Ta tuyệt đối không thể để cánh tay này bị phế.* Thạch Sơn thầm nghĩ, ánh mắt gã dưới dải vải đen quấn mắt càng thêm lạnh lùng tĩnh lặng.


Gã đứng dậy, cõng chặt giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh sau lưng. Đứa trẻ sau khi được che chắn bằng vải tẩm dược đã bớt ho sặc sụa, hơi ấm thuần dương bẩm sinh từ cơ thể nhỏ bé của nó lại tiếp tục lan tỏa, sưởi ấm lưng Thạch Sơn giữa làn nước mật đạo lạnh buốt.


"Chúng ta không thể dừng lại lâu. Khói độc lưu huỳnh đang rò rỉ vào mật đạo hẹp ngày càng nhiều, nước mưa bão dâng cao sẽ sớm ngập kín đường hầm này," Thạch Sơn lạnh lùng nói, tay phải cầm kiếm gỗ bách dò đường, tay trái nắm chặt lấy bàn tay bỏng rách da rỉ máu của Liễu Yên.


Liễu Yên dắt tay chồng bước đi. Hai tà hỷ phục đỏ sờn rách thấm đẫm máu tươi và nước mưa bão của họ nổi bật giữa không gian tối tăm ẩm ướt của mật đạo tơ tằm cổ xưa. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm bị sém nhẹ một góc, dính đầy máu tươi của Liễu Yên, chùng xuống dưới làn nước chảy xiết nhưng vẫn gắn kết chặt chẽ hai tâm hồn tàn khuyết làm một thể thống nhất.


Họ lặng lẽ bước đi trong lòng đất tối tăm, hướng về phía lối thoát sườn núi phía đông dốc đá hiểm trở sương mù dày đặc, nơi giông bão vẫn đang gào rú dữ dội ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!