Mưa Bão Quyết Tử Đêm Nghĩa Địa
Mưa giông như trút nước xuống đỉnh Vũ Sơn, biến không gian xung quanh ngôi đền cổ thành một hố đen hỗn độn của nước và gió rít. Từ lối đi hẹp khuất sau tòa sen chánh điện, Thạch Sơn bước ra khỏi hầm chứa củi ẩm ướt. Làn gió lạnh buốt mang theo hơi nước dội thẳng vào khuôn mặt sương gió của gã. Trên lưng gã, chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế được buộc chặt bằng những dải lụa thô quấn chéo qua ngực thanh y rách nát. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm im lìm trong giỏ, được bọc trong nhiều lớp tã lụa để tránh cái lạnh cắt da thấu xương của đêm bão. Thạch Sơn khẽ siết chặt tay, cảm nhận sức nặng ấm áp của đứa trẻ trên vai, lồng ngực gã phập phồng một nhịp thở trầm nén.
Gã dẫm chân lên những phiến đá trơn trượt của nghĩa địa hoang sau đền. Nơi đây là nghĩa địa hoang phế cô tịch, nơi chôn cất những kẻ vô danh chết dọc đường sương gió núi rừng từ trăm năm qua. Những tấm bia đá không chữ, sứt mẻ vì năm tháng, đứng sừng sững giữa đám cỏ hoang mọc ngập đầu gối. Nước mưa xối xả đập vào đá xám, tạo nên những tiếng động dồn dập, che khuất mọi âm thanh khác của đất trời. Dải vải đen quấn trên mắt Thạch Sơn đã sũng nước, bết chặt vào sống mũi gầy guộc. Khớp cổ tay phải của gã đau nhức kịch liệt, vết thương ở vai phải do trúng độc thạch thạch tín của Độc Hổ vẫn âm ỉ rỉ ra thứ máu đen lạnh buốt, làm tê dại một mảng da thịt lớn dọc cánh tay cầm kiếm.
"Cộc... cộc... cộc... sột..."
Tiếng gõ nhẹ đều đặn của một thanh kiếm mỏng kéo lê trên mặt đá rêu trơn trượt dội thẳng vào màng nhĩ Thạch Sơn. m thanh ấy không bị tiếng mưa bão át đi, ngược lại, nó sắc bén và lạnh lùng như một mũi kim chọc thủng màn nước xối xả.
Từ trong màn sương trắng mù mịt của nghĩa địa hoang, một bóng đen từ từ hiện ra. Y mặc áo bào đen tuyền, mắt quấn một dải vải lụa đỏ sẫm vấy máu khô. Tay phải y cầm một thanh trường kiếm mỏng sắc bén phát ra tiếng rít gió lạnh lùng khi kéo lê trên mặt đất. Đó chính là Diệp Vô Tình, kiếm thủ mù tàn ác khét tiếng phương Nam.
"Thạch Sơn," giọng nói của Diệp Vô Tình vang lên, trầm đục và chứa đựng một sự kiêu ngạo điên cuồng. "Mười năm qua, giang hồ phương Nam đồn đại rằng Đồng Tâm Song Kiếm có một gã mù dùng thính giác nghe tiếng gió đoán hướng kiếm đệ nhất thiên hạ. Ta đã giết vạn kẻ sáng mắt, nhưng chưa từng gặp một kẻ mù nào dám xưng danh kiếm thủ đệ nhất trước mặt ta. Hôm nay, ta đến để chứng minh thính giác của ngươi chỉ là trò lừa bịp của một kẻ tàn phế."
Thạch Sơn đứng lặng giữa mưa bão, thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai nắm chặt trong tay phải. Gã không đáp lời, sự im lặng của gã như giếng cổ không gợn sóng. Đôi tai gã rung nhẹ dưới dải vải đen, cố gắng định vị khoảng cách của đối thủ. Nhưng tiếng sấm sét nổ lớn liên tục dội tai, tiếng mưa rơi xối xả đập vào các bia đá xung quanh tạo ra hàng vạn tiếng dội âm hỗn loạn. Thính giác vốn là vũ khí mạnh nhất của gã giờ đây bị thời tiết cực đoan vô hiệu hóa hoàn toàn.
"Chết đi!"
Diệp Vô Tình gầm lên một tiếng lạnh lùng. Thân hình y lướt đi trong đêm mưa quỷ mị như một bóng ma đen. Thanh kiếm mỏng "Vô Tình" rít gió đâm thẳng mười chiêu liên tiếp vào các tử huyệt trên người Thạch Sơn. Chiêu thức của y cực nhanh, cực hiểm, lưỡi kiếm mỏng uốn lượn như độc xà xé rách màn mưa.
Thạch Sơn giật mình lùi nhanh hai bước, vung thanh kiếm gỗ bách đỡ đòn.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng gỗ bách hóa thạch va chạm kịch liệt với thép ròng vang lên chói tai. Lực cổ tay của Diệp Vô Tình vô cùng cương mãnh, cộng thêm việc khớp cổ tay phải của Thạch Sơn đang bị sưng tấy làm gã mượn lực không hoàn toàn. Thạch Sơn không nghe được tiếng kiếm rít gió do tiếng sấm sét gầm rú dồn dập trên đầu. Gã hoàn toàn bị động, chỉ có thể nương theo bản năng né tránh.
Một vệt kiếm mỏng xẹt qua bóng tối, đâm rách thanh y thô rách nát, rạch một đường sâu hoắm trên vai trái của Thạch Sơn. Máu tươi lập tức phun ra, nhuốm đỏ tà áo xanh, sũng nước mưa lạnh buốt xương. Cơn đau nhức nhối dội thẳng vào đan điền khiến gã suýt nữa đánh rơi thanh kiếm gỗ bách.
"Ha ha ha! Kiếm mù đệ nhất phương Nam chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" Diệp Vô Tình cười sằng sặc, thân pháp y càng lúc càng nhanh, lưỡi kiếm mỏng liên tục vẽ nên những đường cung tử thần bao vây lấy Thạch Sơn. Y cố tình dẫm mạnh chân xuống nước tạo ra tiếng nước bắn tung tóe để đánh lạc hướng thính giác của Thạch Sơn.
Thạch Sơn bị dồn sát vào một tấm bia đá hoang phế lớn. Lưng gã chạm vào đá lạnh, giỏ tre chứa đứa trẻ Vô Danh chấn động nhẹ. Đứa trẻ trong giỏ khẽ cựa quậy, hơi ấm thuần dương ít ỏi từ người nó truyền qua lớp vải tã sưởi ấm lưng Thạch Sơn, đánh thức bản năng bảo vệ gia đình của gã.
*Nếu ta tiếp tục dùng tai để nghe, ta chắc chắn sẽ chết dưới kiếm của y. Ta phải đóng lại đôi tai này.* Thạch Sơn thầm nghĩ.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Thạch Sơn dứt khoát nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải vải đen. Gã vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn chân khí ấm áp lên hai tai, thi triển tuyệt kỹ *Khống Thính Thuật*. Chân khí ngưng tụ bao bọc lấy màng nhĩ, ngăn chặn hoàn toàn mọi tạp âm bên ngoài dội vào.
Thế giới xung quanh Thạch Sơn đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
Không còn tiếng mưa bão gào rú, không còn tiếng sấm sét nổ vang trời, không còn tiếng nước bắn tung tóe dưới chân. Toàn bộ nghĩa địa hoang phế chìm vào một khoảng lặng vô biên vô tận. Trong sự im lặng tuyệt đối ấy, tâm trí Thạch Sơn đạt đến trạng thái tĩnh lặng như nước giếng cổ không gợn sóng.
Gã bắt đầu ngộ ra bước đầu của *Vô Thanh Kiếm Ý - Sơ ngộ*. Khi âm thanh biến mất, thế giới vật lý xung quanh gã không còn được cảm nhận bằng tai, mà được cảm nhận bằng sự thay đổi áp suất không khí trên da thịt.
Mỗi giọt mưa rơi xuống, mỗi luồng gió thổi qua, và đặc biệt là mỗi đường kiếm của đối thủ khi vung lên đều nén không khí lại, tạo ra một luồng áp suất chuyển động chậm lại quanh người gã rõ rệt.
Diệp Vô Tình nghĩ rằng Thạch Sơn đã kiệt sức vì mất máu, liền vận Vô Tình Kiếm Quyết đến cực hạn, vung kiếm mỏng đâm thẳng một chiêu chí mạng vào yết hầu của Thạch Sơn. Chiêu này y dồn toàn bộ nội lực, lưỡi kiếm đi không phát ra một tiếng động nhỏ nào, quyết kết liễu đối thủ.
Thế nhưng, trong thế giới vô thanh của Thạch Sơn, một luồng áp suất không khí cực mạnh đang ép thẳng vào cổ họng gã. Gã cảm nhận được tốc độ, hướng đi và cả độ cong của lưỡi kiếm mỏng thông qua sự nén khí dốc đá xung quanh.
Thạch Sơn không né tránh hoàn toàn. Gã đứng im lặng như một pho tượng đá cho đến khi mũi kiếm mỏng chỉ còn cách cổ họng ba tấc.
Đột nhiên, Thạch Sơn nghiêng đầu sang phải một góc cực nhỏ, vừa đủ để lưỡi kiếm mỏng sạt qua dải vải đen che mắt. Đồng thời, gã lướt *Thính Phong Bộ Pháp*, tay phải vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm đâm thẳng ra một nhát kiếm vô thanh vô ảnh.
Nhát kiếm này không mang theo tiếng rít gió, không dồn lực cơ bắp thô bạo, chỉ có kiếm kình vô hình sắc bén nương theo luồng áp suất không khí nén lại của đối thủ mà đi.
"Phập!"
Mũi kiếm gỗ bách hóa thạch đâm xuyên qua vệt kiếm mỏng của Diệp Vô Tình, đâm trúng cổ y chuẩn xác không sai lệch một sợi tóc. Chân khí Đồng Tâm cương mãnh dồn thẳng vào vết thương, phá hủy toàn bộ kinh mạch cổ của y sĩ mù tàn ác.
Diệp Vô Tình chết đứng hiên ngang giữa nghĩa địa hoang sau đền, đôi mắt quấn vải đỏ sẫm trợn trừng dưới màn mưa xối xả. Thanh trường kiếm mỏng "Vô Tình" rơi sầm xuống bùn đất rêu phong, phát ra một tiếng động trầm đục cuối cùng trước khi thân xác y đổ sụp xuống.
Thạch Sơn buông lỏng Khống Thính Thuật, tiếng mưa bão và sấm sét dồn dập dội lại vào tai gã như một trận cuồng phong. Gã thở dốc, quỳ sụp một chân xuống đất đá trơn trượt, tay chống kiếm gỗ bách để giữ thăng bằng. Vết thương vai trái rách sâu chảy máu sũng nước mưa lạnh buốt, khớp cổ tay phải sưng tấy run rẩy kịch liệt. Thể lực gã đã suy kiệt hoàn toàn sau trận chiến sinh tử.
Trong lúc Thạch Sơn đang cố gắng điều hòa hơi thở dưới mưa giông, một luồng sát khí lạnh lẽo khác bộc phát đột ngột từ bóng tối của những cột gỗ đền cổ sát nghĩa địa hoang.
Không có tiếng bước chân, không có tiếng rít gió. Nhưng một luồng áp suất không khí cực kỳ mỏng và sắc bén đang lướt nhanh sát mặt đất, hướng thẳng về phía chiếc giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn.
Đó là Ảnh Tử, sát thủ bóng tối của Ám Ảnh Các đang nấp trong bóng tối, vung cặp đoản đao hấp thụ ánh sáng không phản quang, nhắm thẳng vào đứa trẻ sơ sinh Vô Danh hòng ám sát đoạt mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!