Hàn Độc Và Hơi Ấm Thuần Dương
Thanh đại đao nặng ba mươi cân của Độc Nhãn Long xé rách màn mưa giông xối xả, mang theo luồng cương phong tàn bạo nhắm thẳng vào sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang căng thẳng giữa hai phu thê. Tiếng rít gào của lưỡi đao bén ngọt át cả tiếng sấm rền vách núi. Độc Nhãn Long cười điên cuồng, đôi mắt độc nhãn rực lên sát khí đỏ ngầu. Gã biết rõ, chỉ cần chém đứt sợi chỉ này, kiếm kình hợp kích của cặp phu thê tàn phế sẽ lập tức tan vỡ, chân khí phản phệ sẽ tự tay kết liễu mạng sống của họ.
Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, Liễu Yên đứng tựa lưng sau Thạch Sơn bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại. Cơn bão lũ Vũ Sơn mang theo luồng khí lạnh buốt xương tràn vào chánh điện hoang phế, kích hoạt mạnh mẽ nguồn hàn độc âm nhu đang ẩn sâu trong kinh mạch của cô. Nguồn gốc hàn độc của Liễu Yên vốn là thứ Hàn Băng Cổ độc độc địa của Hàn Băng Phái gieo vào gân tay trái của cô mười năm trước trong cuộc đào thoát diệt môn. Dưới làn nước mưa lạnh buốt ngập ngang cổ chân, hàn độc bộc phát cấp tính.
Một luồng hàn khí lạnh buốt như kim châm từ gân tay trái Liễu Yên xộc thẳng lên tim. Cánh tay dệt chỉ của cô đột ngột đông cứng, các ngón tay tím tái mất đi hoàn toàn cảm giác. Lực kéo của cô biến mất. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang căng thẳng chịu lực kéo khổng lồ bỗng chốc chùng xuống, rủ nhẹ dưới làn mưa.
Chính sự chùng xuống đột ngột của sợi chỉ đã cứu mạng hai người.
Lưỡi đại đao của Độc Nhãn Long chém sạt qua khoảng không nơi sợi chỉ vừa lướt qua, nện thẳng xuống nền gạch đá xanh chánh điện Vũ Sơn Tự.
"Oành!"
Mặt đất nứt toác, đá vụn bắn ra tung tóe rạch nát màn đêm. Độc Nhãn Long gầm lên một tiếng phẫn nộ khi đòn chí mạng chỉ chém trúng hư không, gã xoay ngang lưỡi đao, chuẩn bị vung nhát thứ hai.
Nhưng Thạch Sơn đã hành động trước. Đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt của anh rung lên nhạy bén. Nghe tiếng đao nện xuống đất và tiếng thở dốc của Độc Nhãn Long, Thạch Sơn hiểu ngay vợ mình đã gặp đại nạn. Không một chút do dự, anh dùng tay trái ôm chặt lấy thân hình mảnh dẻ đang lả đi của Liễu Yên, tay phải vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm gạt phăng ba mũi phi tiêu của bọn lâu la đang bắn lén từ bóng tối.
Đồng thời, Thạch Sơn dùng răng giật mạnh nút buộc của túi bột đá vôi *Thạch Phấn Mê Nhãn* giắt bên hông, tung mạnh ra không trung.
"Bùm!"
Túi bột đá vôi gặp nước mưa bão ẩm ướt lập tức bùng phát, tạo thành một màn sương trắng mù mịt, tỏa ra hơi nóng bỏng rát che khuất hoàn toàn tầm nhìn trong chánh điện. Tiếng la hét, ho sặc sụa của đám thiết vệ Hắc Phong Bang vang lên hỗn loạn.
"Lũ khốn! Chúng dùng đá vôi! Mau bịt mắt lại!" Độc Nhãn Long điên cuồng vung đao chém loạn xạ vào màn sương trắng, nhưng Thạch Sơn đã nương theo thính giác siêu phàm, bế Liễu Yên lướt nhanh vào bóng tối phía sau tòa sen.
Tại đó, tiểu sa di Chân Tâm đã đợi sẵn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé cắt không còn giọt máu dưới ánh lửa cháy dập dờn, nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập sự kiên định. Chân Tâm lách người mở khớp tòa sen tượng Phật, đẩy tấm cửa gỗ mục nát dẫn xuống hầm chứa củi dưới nền đền cổ.
"Thạch thí chủ, mau xuống đây!" Chân Tâm thầm thì qua kẽ răng.
Thạch Sơn bế Liễu Yên nhảy xuống lòng hầm tối tăm ẩm ướt, Chân Tâm lập tức khép chặt tấm cửa gỗ, lấp củi khô lên trên để ngụy trang.
Dưới hầm chứa củi, không gian tối đen như mực và nồng nặc mùi gỗ mục lẫn mùi đất ẩm. Tiếng mưa bão ngoài kia dội xuống mái đền chỉ còn là những tiếng ù ù trầm đục. Thạch Sơn đặt Liễu Yên nằm lên một phiến đá phẳng, lòng bàn tay anh chạm vào người cô và giật mình kinh hoàng.
Cơ thể Liễu Yên lạnh ngắt như một tảng băng trôi dưới sông mùa đông. Làn sa y đỏ rách nát của cô sũng nước, dán chặt vào bờ vai gầy guộc đang run rẩy kịch liệt. Gân tay trái của cô cứng đờ, sắc da chuyển sang màu xanh tím ghê người, frost trắng bắt đầu kết tinh dọc theo các đầu ngón tay rách nát rỉ máu.
"Yên nhi! Yên nhi!" Thạch Sơn khàn giọng gọi, đôi bàn tay thô ráp chai sần của anh cuống cuồng vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của vợ, cố gắng truyền chút hơi ấm ít ỏi từ lồng ngực mình sang cho cô. Nhưng hàn khí từ người Liễu Yên tỏa ra mạnh đến mức khiến lòng bàn tay phải đang bị thương của anh cũng tê buốt.
"Tránh ra! Để lão phu xem!"
Một giọng nói cộc cằn nhưng đầy uy lực vang lên từ góc tối của hầm củi. Một bóng người lùn tịt, râu tóc rối bù như tổ chim bước ra. Đó là Bạch Thần Y, vị y sĩ lập dị giang hồ lánh đời đang ẩn náu tại đây. Lão liếc nhìn vết thương vai phải đang rỉ máu đen của Thạch Sơn, rồi dẫm chân tức giận:
"Lũ nhóc các ngươi thật biết cách tìm rắc rối! Đã trúng độc thạch thạch tín của Độc Hổ chưa chết, nay lại để hàn độc mười năm bộc phát cấp tính! Mau tránh ra, chậm một hơi thở nữa là tim cô ta sẽ đông cứng thành đá!"
Bạch Thần Y lập tức mở rương thuốc gỗ sồi cổ kính, mùi thảo dược thơm nồng nặc lập tức lan tỏa trong không gian chật hẹp. Lão rút ra một hộp châm bạc lấp lánh ánh kim, ngón tay ngắn ngủn nhưng di chuyển nhanh như chớp, châm liên tiếp năm cây kim bạc sâu vào các huyệt đạo quanh tim của Liễu Yên để cô lập độc tính.
"Huyền Môn Châm Cứu! Định thần!" Bạch Thần Y lầm bầm, tay run nhẹ vận hành nội công dưỡng sinh truyền vào thân kim.
Thế nhưng, ngay khi cây kim bạc thứ sáu vừa chạm vào huyệt đạo trên cánh tay trái của Liễu Yên, một hiện tượng kinh hoàng đã xảy ra. Chất dịch hàn độc âm nhu đen kịt rỉ ra từ lỗ châm, lập tức làm đen đầu kim bạc và đóng băng cứng ngọn kim. Luồng hàn khí lạnh buốt ngược chiều truyền lên, khiến Bạch Thần Y giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi cả hộp châm.
"Cái gì? Hàn Băng Cổ độc của Hàn Băng Phái sao lại mạnh đến mức này?" Sắc mặt Bạch Thần Y cắt không còn giọt máu, lão vội vàng lấy hũ thuốc mỡ *Tuyết Sâm Cao* bôi ngoài da định đắp lên lòng bàn tay rách nát của Liễu Yên, nhưng dược chất vừa chạm vào da thịt cô đã bị đông cứng thành một lớp vảy băng vô dụng.
"Bất lực rồi..." Bạch Thần Y lầm bầm, trán rịn đầy mồ hôi hột. "Hàn độc đã ngấm vào gân cốt tay trái, đang hướng thẳng về tâm mạch. Châm cứu của lão phu chỉ có thể cầm cự được nửa canh giờ. Nếu không có nguồn nhiệt lực cực dương để sưởi ấm kinh mạch từ bên trong, cô ta sẽ chết trước khi trời sáng."
Thạch Sơn nghe vậy, tim đau nhói như bị vạn tiễn xuyên tâm. Anh quỳ sụp xuống bên phiến đá, ôm lấy đầu vợ, dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm của mình truyền qua bàn tay đang run rẩy. Nhưng chân khí của anh là loại cương mãnh hộ thể, vừa đi vào kinh mạch của Liễu Yên đã bị luồng hàn độc âm nhu đẩy ngược trở lại, khiến Thạch Sơn lồng ngực chấn động, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi.
*Không được... Chân khí của ta quá thô bạo, đi vào sẽ làm vỡ nát kinh mạch yếu ớt của nàng.*
Trong lúc tuyệt vọng tột cùng ấy, Liễu Yên khẽ động đậy. Đôi mắt trong vắt chứa đựng sự kiên định phi thường của cô hé mở, nhìn về phía chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế đang đặt cạnh phiến đá. Trong giỏ tre, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bỗng nhiên cựa quậy.
Đứa trẻ sơ sinh hoàng tộc ấy dường như cảm nhận được nỗi đau đớn của người mẹ nuôi đã chăm sóc mình suốt những ngày trốn chạy. Nó không hề khóc, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn Liễu Yên qua khe giỏ tre.
Liễu Yên dùng chút sức tàn cuối cùng, tay phải run rẩy vươn ra, gõ nhẹ vào mu bàn tay Thạch Sơn hai nhịp ngắn.
*Đưa con cho thiếp.*
Thạch Sơn hiểu ý vợ, anh lập tức bế đứa trẻ sơ sinh ra khỏi giỏ tre, nhẹ nhàng đặt vào lòng ngực lạnh ngắt của Liễu Yên.
Ngay khi đứa trẻ vừa chạm vào làn sa y đỏ rách nát của cô, một phép màu đã xảy ra.
Bản năng sinh tồn của huyết mạch hoàng gia Nam triều bộc phát. Dòng *Chân khí Thuần Dương* bẩm sinh cực kỳ thuần khiết trong người đứa trẻ sơ sinh Vô Danh tự động thức tỉnh khi gặp nguồn hàn độc cực âm nguy hiểm. Lồng ngực nhỏ nhắn của đứa trẻ phát ra một luồng ánh sáng mờ nhạt, ấm áp như ánh thái dương buổi sớm.
Liễu Yên nhắm mắt, vận hành *Phục Dương Vận Khí Pháp* – cách thức vận khí đặc biệt mà cô đã tự ngộ ra mười năm trước để điều hòa hơi ấm. Cô không cưỡng ép hút chân khí của đứa trẻ, mà chỉ nhẹ nhàng dẫn truyền dòng nhiệt lực ấm áp tự nhiên ấy chạy dọc theo các huyệt đạo quanh tim, rồi lan tỏa ra cánh tay trái đang đông cứng.
"Xèo... xèo..."
Hơi nước lạnh buốt bốc lên nghi ngút từ cơ thể Liễu Yên, tạo thành một màn sương mỏng bao quanh hai mẹ con. Lớp băng giá bám trên gân tay trái của cô bắt đầu tan chảy, sắc xanh tím ghê người dần dần lùi bước, nhường chỗ cho sắc hồng hào khỏe mạnh của huyết dịch lưu thông trở lại. Lồng ngực Liễu Yên phập phồng thở đều, hơi ấm lan tỏa toàn thân xua tan hoàn toàn hàn khí nguy hiểm.
Bạch Thần Y đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng ấy, đôi mắt lão trợn tròn kinh ngạc, râu cằm run bần bật:
"Trời đất ơi! Đây là... Thiên tiên thuần dương chân khí bẩm sinh! Đứa trẻ này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Luồng chân khí thuần dương này chính là khắc tinh duy nhất của Hàn Băng Cổ độc!"
Liễu Yên từ từ mở mắt, gân tay trái của cô đã khôi phục lại cảm giác, đôi tay dệt chỉ bảo mệnh tạm thời được cứu sống. Cô nhìn đứa trẻ trong lòng, ánh mắt tràn ngập tình mẫu tử vô điều kiện và sự biết ơn sâu sắc.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bỗng nhiên trở nên yếu ớt. Khuôn mặt hồng hào của nó nhợt nhạt hẳn đi, hơi thở trở nên nông và gấp gáp, đôi môi nhỏ nhắn run rẩy vì lạnh.
Bạch Thần Y vội vàng cúi xuống bắt mạch cho đứa trẻ, sắc mặt lão lại trầm xuống:
"Hỏng rồi! Đứa trẻ còn quá nhỏ, việc bộc phát chân khí Thuần Dương để cứu cô ta đã tiêu hao mất một phần sinh mệnh lực bẩm sinh của nó. Giờ đây cơ thể nó cực kỳ yếu ớt, rất dễ bị nhiễm lạnh và phong hàn. Các ngươi tuyệt đối không được để nó gặp khí lạnh nữa, nếu không nó sẽ chết yểu!"
Nỗi lo âu mới ập xuống lòng phu thê Thạch Sơn. Liễu Yên ôm chặt con vào lòng hỷ phục đỏ thấm máu, nước mắt cô rơi lã chã xuống khuôn mặt nhợt nhạt của đứa trẻ. Cô tự trách mình đã làm tổn hại đến sinh mạng vô tội của con.
Thạch Sơn đứng dậy, thanh kiếm gỗ bách ngàn năm nắm chặt trong tay phải đang rỉ máu. Anh quấn lại dải vải đen che mắt, thần thái lạnh lùng tĩnh lặng như giếng cổ quay trở lại. Anh biết rõ, cuộc săn lùng của Hắc Phong Bang vẫn chưa kết thúc, và họ không thể trốn tránh mãi dưới hầm chứa củi này.
Đột nhiên, đôi tai của Thạch Sơn rung mạnh.
Giữa tiếng mưa giông gào rú ngoài kia, có một âm thanh rất lạ đang áp sát về phía nghĩa địa hoang phế phía sau đền cổ Vũ Sơn Tự.
Đó không phải là tiếng bước chân hỗn loạn, thô lỗ của đám thiết vệ Hắc Phong Bang. Đó là một tiếng động cực kỳ nhẹ, cực kỳ đều đặn, giống như tiếng gõ nhẹ của một thanh kiếm mỏng kéo lê trên mặt đá rêu trơn trượt.
"Cộc... cộc... cộc..."
Mỗi tiếng động vang lên đều mang theo một luồng kiếm ý lạnh lùng, cô độc tột cùng, xuyên qua lớp đất đá dày của hầm củi dội thẳng vào màng nhĩ Thạch Sơn.
Thạch Sơn biến sắc mặt, anh nhận ra đây chính là sát khí của một kiếm thủ mù phản diện khét tiếng – kẻ đã mò đến nghĩa địa hoang sau đền để thách thức anh quyết chiến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!