Kiếm Gỗ Đỡ Đại Đao
Tiếng mưa giông trên đỉnh Vũ Sơn gầm rú mỗi lúc một dữ dội, trút những làn nước lạnh buốt xuống mái ngói đổ nát của chánh điện Vũ Sơn Tự. Luồng sát khí đặc quánh từ cửa điện tràn vào, mang theo hơi thở tanh nồng của máu và bùn đất. Độc Nhãn Long – Bang chủ Hắc Phong Bang – đứng sừng sững giữa ngưỡng cửa, thanh đại đao rỉ máu gác hờ trên vai. Đôi mắt độc nhãn của gã lóe lên tia sáng tàn độc khi nhận ra sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang rực sáng nối liền chuôi hai thanh kiếm của Thạch Sơn và Liễu Yên. Gã cười sằng sặc, giọng nói ồm ồm như sấm rền dội thẳng vào lòng điện:
"Đồng Tâm Song Kiếm! Ha ha ha! Hóa ra cặp phu thê tàn phế các ngươi chính là tàn dư của Đồng Tâm Môn mười năm trước! Sư phụ các ngươi thà chịu vạn đao banh xác chứ quyết không chịu rèn kiếm cho Vương gia, nay các ngươi lại mang đầu đến đây nộp mạng để đổi lấy vạn lượng vàng truy thưởng! Sắt Đao Vương, lên cho ta! Chặt gãy thanh kiếm gỗ của gã mù đó, ta muốn xem chúng truyền kình bằng cách nào khi không còn binh khí!"
Từ phía sau lưng Độc Nhãn Long, một bóng đen khổng lồ bước ra. Đó là Đại Hộ Pháp Sắt Đao Vương. Gã cao hơn tám thước, thân hình vạm vỡ như một ngọn tháp sắt nguội, nước da ngăm đen chằng chịt những vết sẹo đao thương. Gã mặc bộ giáp da bò dày cộp, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp gân guốc nâng đỡ một thanh đại đao bản rộng, nặng năm mươi cân rực ánh thép lạnh. Thanh đao này được đúc từ sắt đen đặc biệt, lưỡi đao dày và bén ngọt, chuyên dùng ngoại lực cực hạn để chém gãy mọi thần binh lợi khí trên giang hồ.
"Rầm! Rầm!"
Mỗi bước chân của Sắt Đao Vương dẫm lên thềm đá chánh điện đều phát ra tiếng động trầm đục, khiến những mảnh ngói vỡ xung quanh rung lên bần bật. Gã nhìn Thạch Sơn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, vác thanh đại đao nặng nề trên vai, giọng nói ồm ồm thô lỗ:
"Một gã mù cầm kiếm gỗ bách, một ả câm mang nhuyễn kiếm mỏng như lá lúa. Lũ tàn phế các ngươi đúng là trò cười của võ lâm! Chết dưới lưỡi phá sơn đao của ta là vinh hạnh của các ngươi!"
Thạch Sơn không đáp. Anh khẽ nghiêng đầu, đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt rung nhẹ nhạy bén. Dù tiếng sấm sét ngoài trời đang nổ vang rền rĩ và tiếng mưa rơi xối xả át đi mọi tạp âm, Thạch Sơn vẫn cảm nhận được luồng khí thế cương mãnh, nặng nề như núi đè đang ép sát về phía mình. Đó là áp lực từ sức nặng vật lý khổng lồ của thanh đại đao năm mươi cân.
Tuy nhiên, bả vai phải của Thạch Sơn lúc này đang bỏng rát kịch liệt. Vết xước do phi tiêu độc thạch thạch tín của Độc Hổ gây ra từ tập trước bắt đầu rỉ máu đen, chất độc ngấm vào kinh mạch khiến nửa thân người bên phải của anh trở nên tê dại, cử động có phần chậm chạp. Khớp cổ tay phải của anh cũng đang sưng tấy nhẹ sau những đợt đỡ đòn liên tục từ trước. Anh biết rõ, nếu dùng thanh kiếm gỗ bách ngàn năm này để cứng chọi cứng trực diện với thanh đại đao năm mươi cân của Sắt Đao Vương, dù gỗ bách hóa thạch có dẻo dai đến đâu cũng sẽ bị lực lượng phá sơn đập nát vụn, chưa kể bả vai bị thương của anh không thể chịu nổi lực chấn động khổng lồ đó.
Liễu Yên đứng tựa lưng vào chồng, sa y đỏ rách nát của cô ướt sũng nước mưa bết chặt vào cơ thể gầy guộc. Cô cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ bả vai Thạch Sơn qua sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang căng thẳng nối giữa hai chuôi kiếm. Gân tay trái của cô cũng đang co thắt đau đớn kịch liệt do hàn độc bộc phát định kỳ kết hợp với lực căng tơ sắt truyền kình quá tải từ trận chiến trước. Dưới lớp băng quấn tay tẩm dược, máu tươi vẫn rỉ ra nhuộm đỏ cả sợi chỉ tơ tằm Huyết Cực. Cô không thể nói, không thể hét lên để cảnh báo chồng, chỉ có thể dùng đôi mắt trong vắt thấu thị bóng tối của mình để quan sát từng chuyển động của Sắt Đao Vương, rồi dùng tay phải giật nhẹ sợi chỉ đỏ để truyền đạt thông tin.
*Đao nặng áp sát, lực lượng cực hạn, né tránh hạ bàn.*
"Hừ!"
Sắt Đao Vương gầm lên một tiếng dữ dội. Gã vung hai cánh tay vạm vỡ, nâng thanh đại đao nặng năm mươi cân chém dọc từ trên xuống nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thạch Sơn. Nhát đao mang theo kình lực cương mãnh vô song, xé rách màn sương mù xám xịt, phát ra tiếng nổ rít gió kinh hoàng như muốn chẻ đôi cả chánh điện cổ kính.
Thạch Sơn nghe tiếng gió rít dữ dội đỉnh đầu, lập tức lướt bộ pháp *Thính Phong Bộ Pháp* sang bên phải nửa bước. Nhưng bả vai phải bị trúng độc tê dại khiến động tác của anh bị chậm đi một nhịp. Thanh đại đao sạt qua vai anh, chém mạnh xuống nền gạch đá xanh dưới chân.
"Ầm!"
Mặt đất chánh điện nứt toác ra một đường rãnh sâu hoắm dài hơn trượng, bụi đá bắn ra tung tóe. Sắt Đao Vương không để cho Thạch Sơn có thời gian thở dốc, gã xoay chuyển thân hình khổng lồ cực nhanh, vung đao chém ngang một đường tàn bạo nhắm vào hông người kiếm thủ mù.
Đòn chém ngang này quá nhanh và rộng bản, Thạch Sơn không thể lùi kịp vì phía sau anh là bức tường đá cổ đang lung lay sắp sập. Trong khoảnh khắc sinh tử, Thạch Sơn đưa ra một quyết định táo bạo. Anh không rút kiếm gỗ bách ra đỡ, mà xoay ngang bao kiếm – chiếc vỏ kiếm bằng gỗ bách bọc sắt mỏng do thợ rèn giải nghệ Trương Thiết Tượng gia cố ở cạnh và đầu vỏ – đưa lên đỡ đòn chém ngang.
"Choảng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên rùng rợn, rạch nát màn mưa giông ngoài trời. Những tia lửa bắn ra sáng lòa cả chánh điện tối tăm. Lực chấn động khổng lồ từ thanh đại đao năm mươi cân dội thẳng vào vỏ kiếm bọc sắt mỏng. Thạch Sơn cảm thấy cánh tay phải tê dại hoàn toàn, khớp cổ tay đau nhói như muốn gãy lìa, máu tươi từ vết xước độc trên vai phải phun ra nhuốm đỏ vạt thanh y thô. Thân hình cao gầy của anh bị đẩy lùi ba bước, hai bàn chân dẫm nát những mảnh gạch vỡ dưới nền điện.
Sắt Đao Vương cười lớn đầy đắc ý:
"Đỡ được một đao của ta sao? Để xem vỏ kiếm của ngươi đỡ được bao nhiêu đao!"
Gã khổng lồ điên cuồng vung đao liên tiếp mười nhát đao cương mãnh. Những đường đao chém dọc chém ngang phá hủy hoàn toàn các cột gỗ lim nâng đỡ chánh điện Vũ Sơn Tự. Gạch đá đổ sập xuống rầm rầm, khói bụi bốc lên mù mịt kết hợp với tiếng sấm sét nổ vang liên tục dội vào tai Thạch Sơn, hoàn toàn vô hiệu hóa thính giác nhạy bén của anh. Anh bị dồn vào một góc sân hẹp ngoài hành lang chánh điện, nước mưa bão ngập ngang cổ chân trơn trượt.
Sắt Đao Vương áp sát, vung đao chém nhát đao thứ mười một cực mạnh nhắm thẳng vào cánh tay phải cầm kiếm của Thạch Sơn. Thạch Sơn cố gắng dùng kiếm gỗ bách ngàn năm đỡ trực diện đòn chém này, nhưng lực chấn động quá lớn khiến lòng bàn tay phải của anh bị rách sâu, máu tươi rỉ ra nhuốm đỏ chuôi kiếm bách, thanh kiếm gỗ suýt nữa tuột khỏi tay.
Liễu Yên nhìn thấy chồng rơi vào tuyệt lộ, đôi mắt cô rực lên sự quyết liệt phi thường. Cô biết bả vai chồng đã tê dại vì độc, không thể chịu thêm một đòn chấn động nào nữa. Bất chấp gân tay trái đang co thắt đau đớn tột cùng, Liễu Yên dốc toàn bộ chân khí âm nhu vào thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng mỏng giắt quanh thắt lưng.
Cô lướt bộ pháp *Phân Thân Bộ Pháp*, thân hình đỏ rực như một cánh chim yến lướt qua màn mưa lạnh, tiến sát vào hạ bàn của Sắt Đao Vương. Thanh nhuyễn kiếm tơ sắt trong tay cô vung lên uốn lượn như một con rắn bạc, thi triển tuyệt kỹ *Vô Ảnh Trảo Chỉ*.
"Rột! Rột! Rột!"
Thanh nhuyễn kiếm mỏng manh uốn cong ba trăm sáu mươi độ, quấn chặt lấy thân thanh đại đao nặng năm mươi cân của Sắt Đao Vương ngay khi gã chuẩn bị hạ đao kết liễu Thạch Sơn. Tiếng kim loại cọ xát vào nhau rít lên ghê rợn. Liễu Yên dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm, mượn lực kéo của sợi chỉ để truyền kình lực đối nghịch, làm lệch hướng chém của thanh đại đao nặng nề.
Sắt Đao Vương cảm thấy thanh đại đao của mình bị một lực lượng nhu nhuyễn nhưng cực kỳ dẻo dai quấn chặt lấy, kéo lệch sang bên trái nửa tấc. Gã gầm lên đầy kinh ngạc, cố dùng thần lực cơ bắp vô song để bứt đứt thanh nhuyễn kiếm mỏng manh:
"Con khốn câm lặng này! Cút ra cho ta!"
Gã dùng sức mạnh phá sơn đập mạnh búa tạ xuống hông Liễu Yên. Nhưng chính trong khoảnh khắc gã chuyển trọng tâm để đối phó với Liễu Yên, gã đã để lộ ra một sơ hở chí mạng dưới nách – nơi giáp da bò mỏng nhất để cử động cánh tay.
Thạch Sơn cảm nhận được nhịp rung của sợi chỉ đỏ truyền từ tay vợ. Nhịp rung báo hiệu:
*Đao nặng bị khóa, sơ hở nách trái, tấn công ngay!*
Người kiếm thủ mù không một chút do dự. Anh dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm còn lại vào đan điền, lướt bộ pháp *Thính Phong Bộ Pháp* lướt nhanh không tiếng động qua vũng nước mưa giông trơn trượt. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai trong tay anh rực sáng luồng chân khí xanh lục bảo vệ sắc bén vô cùng.
"Xoẹt!"
Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch đâm thẳng vào nách trái của Sắt Đao Vương, xuyên qua lớp giáp da bò mỏng và đâm sâu vào đan điền kinh mạch của gã. Luồng nội gia quyền kình cương mãnh dồn vào kiếm gỗ bách bộc phát dữ dội bên trong cơ thể gã khổng lồ, đánh vỡ hoàn toàn nội gia cương khí phòng thủ của gã.
"Phụt!"
Sắt Đao Vương phun ra một ngụm máu tươi đen kịt, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng nhìn gã mù cầm kiếm gỗ trước mặt. Thanh đại đao nặng năm mươi cân tuột khỏi tay gã, rơi sầm xuống nền gạch vỡ nát phát ra tiếng động trầm đục nặng nề. Thân hình khổng lồ như ngọn tháp sắt đổ sụp xuống mặt đất ngập nước mưa bão, gục ngã hoàn toàn dưới chân phu thê.
Trận chiến với Sắt Đao Vương kết thúc, nhưng cả hai phu thê đều đã kiệt sức. Khớp cổ tay phải của Thạch Sơn sưng tấy nghiêm trọng, máu độc thạch thạch tín đen kịt vẫn rỉ ra từ vai phải làm anh đứng không vững. Liễu Yên gục đầu vào vai chồng, lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi rực rỡ, gân tay trái co thắt đau đớn kịch liệt do lực chấn động của đao nặng truyền ngược lại.
Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền hai thanh kiếm lúc này đang bị kéo căng thẳng tột độ dưới sức gió bão gào rú sườn núi sườn dốc.
Độc Nhãn Long đứng ở cửa điện chứng kiến Đại Hộ Pháp của mình bị tiêu diệt trong chớp mắt, khuôn mặt hung tợn đầy sẹo loang lổ biến dạng vì phẫn nộ và tham lam điên cuồng. Gã nhận ra đây chính là cơ hội duy nhất khi cả hai phu thê đều đã kiệt sức và sợi chỉ đỏ liên kết đang căng thẳng chịu lực cực đại.
"Lũ tàn phế chết tiệt! Đi chết đi!"
Độc Nhãn Long gầm lên điên cuồng. Gã vung thanh đại đao nặng ba mươi cân rỉ máu, dùng khinh công lướt vút qua màn mưa giông xối xả, chém thẳng một đao tàn bạo nhắm vào chính giữa sợi chỉ đỏ đang căng thẳng giữa Thạch Sơn và Liễu Yên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!