Chỉ Đỏ Truyền Kiếm Kình
Tiếng mưa bão trên đỉnh Vũ Sơn gầm rú như vạn con dã thú đang khát máu. Từng luồng gió lạnh thốc qua những kẽ ngói vỡ của chánh điện Vũ Sơn Tự, cuốn theo hơi nước buốt giá và mùi máu tanh nồng nặc từ sườn núi dội vào. Lục Đầu Đà đã hy sinh. Tiếng thiền trượng sắt ròng gãy đôi vang lên trong tâm trí Thạch Sơn như một nhát búa nện thẳng vào đan điền, đánh vỡ thề ước không sát sinh mà anh đã cố giữ suốt mười năm ẩn dật.
Trong bóng tối vĩnh hằng của đôi mắt mù quấn dải vải đen thấm máu khô, Thạch Sơn đứng sừng sững như một pho tượng đá cổ. Gió bão thổi tung tà thanh y thô rách nát của anh, để lộ vòm ngực vững chãi nhưng đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn nén phẫn nộ. Phía sau lưng anh, chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế được quấn chặt bằng những dải lụa thô dẻo dai. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh – huyết mạch cuối cùng của hoàng tộc Nam triều – sau khi bú no dòng sữa dê ấm áp đã chìm vào giấc ngủ sâu, hoàn toàn không biết rằng một trận bão tanh mưa máu đang chuẩn bị đổ ập xuống đầu mình.
Liễu Yên đứng tựa lưng vào chồng. Sa y đỏ rách nát của cô bết chặt vào bờ vai gầy guộc nhem nhuốc tro bếp và bùn đất. Đôi bàn tay dệt lụa của cô run rẩy nhẹ; lòng bàn tay phải bị bỏng rộp rỉ máu tươi dưới cái lạnh cắt da, còn gân tay trái thì co thắt kịch liệt do hàn độc bộc phát định kỳ. Thế nhưng, đôi mắt cô vẫn trong vắt, tĩnh lặng như nước giếng cổ không một gợn sóng. Cô không thể nói, không thể rên rỉ, chỉ lặng lẽ dùng cái nắm tay siết nhẹ vào vạt áo sau lưng chồng để truyền đi thông điệp duy nhất: *Thiếp vẫn ở đây, sinh tử có nhau.*
"Ầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát của chánh điện Vũ Sơn Tự bị một lực lượng cương mãnh đập nát vụn. Những mảnh gỗ vụn bay tứ tung trong màn sương mù xám xịt. Độc Nhãn Long – Bang chủ Hắc Phong Bang – dẫm bước chân dơ bẩn lên thềm đá, thanh đại đao nặng ba mươi cân rỉ máu gác hờ trên vai. Gã cười sằng sặc, giọng nói ồm ồm đầy sát khí vang dội:
"Thạch Sơn! Liễu Yên! Lũ tàn phế các ngươi dẫu có trốn đằng trời cũng không thoát khỏi tay Hắc Phong Bang. Lục Đầu Đà đã chết đứng làm bia đá ngoài kia rồi, khôn hồn thì giao nộp đứa trẻ và ngọc tỷ ra đây, ta sẽ cho hai vợ chồng ngươi một phát đao nhanh gọn!"
Thạch Sơn không đáp. Anh khẽ nghiêng đầu, đôi tai dưới dải vải đen rung nhẹ nhạy bén. Anh nghe thấy tiếng mưa rơi xối xả ngoài sân, tiếng gió rít qua khe cửa, và cả tiếng bước chân hỗn loạn của hơn trăm thiết vệ Hắc Phong Bang đang khép chặt vòng vây xung quanh đền cổ. Nhưng đáng sợ nhất không phải là tiếng bước chân rầm rập của đám lâu la, mà là một nhịp thở cực nhẹ, cực mỏng đang di chuyển quỷ mị giữa các hàng cột gỗ lim của chánh điện.
Nhị Hộ Pháp Độc Hổ.
Kẻ âm hiểm này chuyên sử dụng ám khí tẩm độc thạch thạch tín cực mạnh, hành sự trong bóng tối để triệt tiêu thính giác của đối thủ. Tiếng mưa bão gào rú dồn dập lúc này chính là lá chắn hoàn hảo để che giấu những đường ám khí không tiếng động của hắn.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba vệt xé gió cực mỏng, cực nhanh lao thẳng về phía ngực Thạch Sơn. Tiếng sấm sét nổ vang thiên địa ngay trên mái đền cùng lúc đó đã che lấp hoàn toàn tiếng rít của ám khí. Thính phong biện vị của Thạch Sơn bị nhiễu loạn nghiêm trọng. Đến khi anh cảm nhận được luồng khí lạnh buốt ập sát ngực thì đã quá muộn.
Anh chỉ kịp xoay người tránh né theo bản năng. Nhát phi tiêu độc sạt qua bả vai phải, chém rách một đường trên thanh y thô, để lại một vệt đen kịt bốc mùi lưu huỳnh hôi nồng nặc của độc thạch thạch tín. Vết xước rỉ máu đen, chất độc bắt đầu thẩm thấu khiến bả vai anh tê dại.
Liễu Yên lập tức nhận ra chồng gặp nguy hiểm qua nhịp thở dứt quãng của anh. Cô không thể hét lên cảnh báo, nhưng đôi mắt thấu thị bóng tối của cô đã nhìn rõ bóng dáng gầy gò nhợt nhạt của Độc Hổ đang nấp sau cột gỗ lim thứ ba bên trái.
Không một chút do dự, Liễu Yên vận chuyển chút sức tàn cuối cùng. Cô rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt quanh thắt lưng ra. Thanh kiếm uốn lượn như một con rắn bạc dưới ánh chớp sáng lòa. Bằng một động tác nhanh như chớp, cô vung tay trái phóng sợi chỉ đỏ Đồng Tâm – sợi tơ dệt từ tơ tằm Huyết Cực ngâm máu độc dẻo dai vô cùng – lao vút qua khoảng không, quấn chặt ba vòng quanh chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm trong tay Thạch Sơn.
Sợi dây sinh mệnh đã nối liền chuôi hai thanh kiếm. Mối liên kết không thể đứt rời chính thức được thiết lập.
Thạch Sơn cảm nhận được một luồng ấm áp quen thuộc truyền từ chuôi kiếm vào lòng bàn tay thô ráp chai sần của mình. Đó là chân khí nhu hòa của Liễu Yên. Anh lập tức vận hành *Đồng Tâm Tâm Pháp*, điều hòa nhịp thở của mình đồng bộ tuyệt đối với vợ. Hai luồng chân khí – một cương mãnh nóng bỏng của Thạch Sơn, một âm nhu dẻo dai của Liễu Yên – hòa vào làm một thể thống nhất, luân chuyển nhịp nhàng dọc theo sợi chỉ đỏ mà không hề bị xung đột kinh mạch.
Liễu Yên dùng ngón tay phải đang rỉ máu của mình giật nhẹ sợi chỉ đỏ. Một nhịp giật ngắn, dứt khoát hướng về bên trái góc lệch ba mươi độ.
*Góc trái, tầm trung, ám khí chuẩn bị phóng.*
Thạch Sơn hiểu ý ngay lập tức. Anh không cần tai phải nghe tiếng gió nữa, nhịp giật của sợi chỉ đỏ chính là đôi mắt thứ hai dẫn đường cho anh. Người kiếm thủ mù lướt bộ pháp *Thính Phong Bộ Pháp*, thân hình cao gầy lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma giữa chánh điện tối tăm.
Độc Hổ nấp sau cột gỗ lim, đôi mắt hí ti hí đầy độc quang lộ ra vẻ kinh ngạc khi thấy gã mù tránh né được đợt phi tiêu đầu tiên. Hắn gầm nhẹ một tiếng, hai tay đeo móng vuốt sắt sắc nhọn vung lên, phóng liên hoàn mười hai mũi Độc Tiêu Phi Châm nhắm thẳng vào hạ bàn của Thạch Sơn và giỏ tre sau lưng anh.
Nhưng lần này, Liễu Yên đã hành động trước.
Cô dùng nhịp kéo chỉ đỏ truyền kình lực báo hiệu cho chồng, đồng thời bản thân cô lướt bộ pháp dẻo dai che chắn hạ hạ bàn. Thạch Sơn dồn toàn bộ nội lực đan điền dồi dào của mình truyền qua sợi chỉ đỏ. Sợi tơ tằm Huyết Cực rực sáng lên một luồng ánh sáng đỏ xanh đan xen vô cùng rực rỡ xé rách bóng tối chánh điện.
Luồng kiếm kình khổng lồ truyền qua chỉ đỏ dội thẳng vào thanh nhuyễn kiếm tơ sắt của Liễu Yên. Thanh kiếm mỏng trong tay cô rực sáng lên luồng kiếm quang sắc bén, quét thành một vòng tròn hoàn mỹ quanh hai người.
"Keng! Keng! Keng!"
Mười hai mũi phi tiêu độc thạch thạch tín chạm vào vòng tròn kiếm quang, lập tức bị đánh văng ra ngoài, găm sâu vào các bức tường đá cổ và cột gỗ lim phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn ghê rợn. Tuyệt kỹ *Chỉ Nhuệ Xuyên Vân* phối hợp hợp kích đã hóa giải hoàn toàn độc thủ của Độc Hổ tầm ngắn.
Thế nhưng, cái giá phải trả không hề nhỏ. Lực căng cực đại của sợi chỉ đỏ khi truyền dẫn luồng kiếm kình cương mãnh của Thạch Sơn dội ngược lại gân tay trái vốn đang bị hàn độc đông cứng của Liễu Yên. Một tiếng rách nhẹ vô hình vang lên trong kinh mạch cổ tay cô. Liễu Yên thắt lòng vì đau đớn, cô ngậm chặt môi để không phát ra tiếng động, nhưng một dòng máu tươi đỏ rực đã rỉ ra từ dưới lớp băng quấn tay tẩm dược, thấm đỏ cả sợi chỉ tơ tằm Huyết Cực.
Độc Hổ thấy đòn độc bị bẻ gãy, hoảng sợ định dùng khinh công lùi lại ẩn nấp sâu hơn vào bóng tối. Nhưng Thạch Sơn không cho hắn cơ hội đó. Nương theo sức căng của sợi chỉ đỏ đang được Liễu Yên kéo thẳng, Thạch Sơn mượn lực lướt tới cực nhanh. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm trong tay anh đâm thẳng ra một chiêu đơn giản nhưng chứa đựng ám kình vô hình sắc bén vô cùng.
Mũi kiếm gỗ đâm trúng cột gỗ lim nơi Độc Hổ đang nấp. Lực kiếm kình xuyên qua thân gỗ dày, đánh thẳng vào ngực Độc Hổ khiến hắn phun máu tươi văng ra ngoài, gục ngã xuống nền gạch đổ nát nhưng kịp thời lăn lộn trốn thoát vào bóng tối sâu hoắm phía sau tòa sen Phật tượng.
Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm rực sáng chân khí rực rỡ giữa chánh điện tối tăm sũng nước mưa bão đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Độc Nhãn Long đang đứng ở cửa điện.
Gã bang chủ Hắc Phong Bang nhìn chằm chằm vào sợi chỉ đỏ nối liền chuôi hai thanh kiếm đang rỉ máu tươi của phu thê. Đôi mắt trái độc nhãn của gã co rụt lại kịch liệt, khuôn mặt hung tợn đầy sẹo loang lổ biến sắc, rít lên qua kẽ răng đầy kinh hãi và tham lam cực hạn:
"Đồng Tâm Môn... Sợi chỉ đỏ truyền kiếm kình! Hóa ra các ngươi chính là cặp phu thê tàn phế sống sót sau thảm sát mười năm trước! Sư phụ các ngươi thà chết không rèn kiếm cho Vương gia, nay các ngươi lại mang đầu đến đây nộp mạng đổi vạn lượng vàng!"
Sự thật về thân phận thực sự của Đồng Tâm Song Kiếm đã bị nhận diện hoàn toàn giữa đền cổ Vũ Sơn Tự.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!