Nhạc nềnWuxia

Thiền Trượng Chặn Đường Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão trên đỉnh Vũ Sơn chưa bao giờ dứt, nó chỉ chuyển từ những cơn mưa phùn ẩm ướt sang trận cuồng phong xối xả, cuốn theo đất đá rạt rào từ sườn núi dốc đứng. Bóng tối nhập nhẹm của buổi sáng muộn bị che phủ hoàn toàn bởi những đám mây đen kịt như mực đổ. Trên con đường độc đạo dẫn ngược lên Vũ Sơn Tự, hai bóng người rách nát đang điên cuồng lướt đi giữa màn sương độc và nước lũ ngập ngang cổ chân.


Vết thương xước nhẹ ở vai phải của Thạch Sơn, vốn bị rách miệng từ trận chiến kịch liệt với ba tên thám tử Hắc Phong Bang tại Quán trọ Tam Nương, giờ đây dưới sự gột rửa tàn nhẫn của nước mưa lạnh buốt đã bắt đầu mưng mủ, rỉ máu đỏ tươi thấm đẫm một mảng lớn trên vai chiếc thanh y thô rách nát. Khớp cổ tay phải của anh sưng tấy nhẹ, mỗi nhịp vung kiếm gỗ bách ngàn năm để gạt bỏ những cành trúc gãy cản đường đều khiến anh phải nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt óc truyền thẳng vào đan điền. Nhưng đôi tai dưới dải vải đen quấn mắt của người kiếm thủ mù vẫn rung lên nhạy bén, lọc bỏ tiếng sấm sét rền rĩ để dẫn đường cho vợ.


Bên cạnh anh, Liễu Yên lặng lẽ đẩy chiếc xe gỗ thô sơ chứa khung cửi dệt tơ và rổ tre ngụy trang. Sa y đỏ rách nát của cô bết chặt vào cơ thể gầy guộc, nhem nhuốc tro bếp và bùn đất đầm lầy. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách da rỉ máu nhẹ của cô tê dại đi vì lạnh, trong khi gân tay trái bị tổn thương gân cốt do hàn độc bộc phát định kỳ đang co thắt kịch liệt, khiến cô gần như không thể nâng nổi nhuyễn kiếm tơ sắt giắt quanh thắt lưng. Thế nhưng, ánh mắt cô vẫn trong vắt, tĩnh lặng như nước giếng cổ. Cô không hề phát ra một tiếng rên rỉ, chỉ dùng những cái bấm chân trần chắc nịch vào đá rêu trơn trượt để đẩy chiếc xe tiến về phía trước.


Họ phải nhanh hơn. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang đói lả trên đền cổ Vũ Sơn Tự chính là huyết mạch cuối cùng của hoàng tộc Nam triều, và bình sữa dê tươi núi Vũ Sơn mà Liễu Yên mạo hiểm mạng sống mang về từ trấn nhỏ dưới chân núi chính là giọt sống duy nhất giữ mạng cho bé.


Khi hai phu thê vượt qua khúc rẽ hẹp dẫn vào cổng đền cổ, tiếng khóc thút thít, yếu ớt của đứa trẻ sơ sinh từ căn hầm chứa củi dưới nền tòa sen dội vào màng nhĩ Thạch Sơn như một nhát búa nện thẳng vào tâm can. Chân Tâm - tiểu sa di quét rác mười hai tuổi và Tiểu Thạch - đứa trẻ mồ côi canh gác lối hầm, đang hoảng hốt dùng những tấm chăn mỏng sờn rách để che chắn cho giỏ tre đeo lưng đặc chế khỏi dòng nước mưa dột từ mái ngói vỡ.


Liễu Yên gần như quỳ sụp xuống bên giỏ tre. Cô run rẩy đón lấy bình sữa dê tươi vẫn còn giữ được hơi ấm nhẹ nhàng nhờ lớp vải lót dày dưới bánh bao nóng. Bàn tay phải rộp da rỉ máu của cô khéo léo nâng đầu đứa trẻ, nhẹ nhàng đổ từng giọt sữa dê ấm nóng vào khuôn miệng nhỏ nhắn đang khát khao sự sống. Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh hồng hào, dưới hơi ấm của dòng sữa ngọt, dần ngưng khóc. Đôi mắt to tròn lấp lánh của bé khẽ chớp, rồi chìm vào giấc ngủ yên bình giữa tiếng đao kiếm gào rú ngoài kia. Giọt sữa dê núi Vũ Sơn đã cứu mạng đứa trẻ trong gang tấc, hoàn thành lời hứa nghĩa hiệp của phu thê với vong linh Thái tử Triệu Hoài quá cố.


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị xé toạc bởi một tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ phía lối đi hẹp sườn núi dẫn lên đền.


Thạch Sơn giật mình, thanh kiếm gỗ bách ngàn năm lập tức rời vỏ, chĩa thẳng về phía cửa hầm. Nhưng đôi tai nhạy bén của anh nhanh chóng nhận ra nhịp bước chân quen thuộc. Đó không phải là bước chân quỷ mị của sát thủ, mà là bước chân vững chãi, nặng trịch của một gã khổng lồ, đi kèm tiếng khoen đồng leng keng trầm đục vang dội.


Lục Đầu Đà.


Nhà sư khổ hạnh cao lớn bước ra từ màn sương mù dày đặc của rừng trúc. Ông mặc bộ tăng y xám rách bươm, để lộ khuôn ngực rắn chắc như đồng đúc đầy những vết sẹo bỏng loang lổ. Đầu cạo trọc đầy sẹo, chân trần dẫm lên đá nhọn hoắt mà không hề biến sắc. Trên vai ông, thanh thiền trượng bằng sắt ròng nặng sáu mươi cân gác hờ, những khoen đồng lớn va vào nhau phát ra tiếng nhạc lạnh lùng, uy nghiêm.


"Thạch Sơn huynh, Liễu Yên muội tử!" Lục Đầu Đà lớn giọng, âm thanh vang dội như sấm truyền giữa chánh điện đổ nát. "Bọn thảo khấu Hắc Phong Bang đã phát hiện ra các ngươi tiêu diệt ba tên thám tử dưới quán trọ. Độc Nhãn Long đang phát điên, hắn đã huy động hơn trăm thiết vệ tinh nhuệ cùng sát thủ khét tiếng Vương Đao càn quét sườn núi. Chúng đang tiến lên đây rất nhanh!"


Thạch Sơn nghiến răng, vết thương vai phải rỉ máu nhói lên đau đớn: "Đại sư, chúng tôi sẽ cùng ngài chiến đấu. Kiếm trận Đồng Tâm của chúng tôi dẫu tàn khuyết cũng đủ để lấy mạng Độc Nhãn Long."


Lục Đầu Đà cười sằng sặc, tiếng cười hào sảng chấn động cả những hạt mưa đang rơi ngoài hiên: "Chiến đấu cái gì? Một gã mù bị thương vai, một nữ nhân câm gân tay trái đông cứng vì hàn độc, lại thêm một đứa trẻ sơ sinh đói khát. Các ngươi xông vào loạn chiến chỉ có con đường chết! Hãy vào sâu trong đền cổ, vận hành Đồng Tâm Tâm Pháp để điều hòa kinh mạch, chuẩn bị kiếm trận bảo vệ đứa trẻ. Lối đi hẹp sườn núi này, cứ để lão sa môn này canh giữ!"


Liễu Yên nhìn nhà sư khổ hạnh bằng ánh mắt đầy kính trọng và lo âu. Cô đưa bàn tay phải lên, khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên cán nhuyễn kiếm tơ sắt để cảnh báo về sự tàn bạo của Vương Đao. Lục Đầu Đà gật đầu, khuôn mặt đầy sẹo bỏng rạng rỡ một nụ cười ngạo nghễ:


"Vương Đao? Thanh quỷ đầu đao rỉ sét của hắn dẫu bén đến đâu cũng không chém đứt được thiền trượng sáu mươi cân của ta. Đi đi! Nếu lão sa môn này có mệnh hệ gì, nhớ xuống quán trọ bảo Tống Tam Nương xóa sạch nợ rượu cho ta!"


Không đợi phu thê Thạch Sơn kịp phản đối, Lục Đầu Đà dứt khoát xoay người, sải những bước chân trần khổng lồ hướng thẳng về phía lối đi hẹp sườn núi Vũ Sơn dốc đá hiểm trở. Liễu Yên khẽ chạm vào tay chồng, nhịp rung nhẹ của sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối tạm truyền đạt ý chí: *Chúng ta phải nghe lời đại sư, chuẩn bị kiếm trận ở chánh điện.* Thạch Sơn thở dài một tiếng đầy dằn vặt, dắt vợ lui sâu vào hầm chứa củi để chuẩn bị đan điền.


Tại lối đi hẹp sườn núi Vũ Sơn, sương mù xám xịt cuộn chảy như những làn sóng độc. Lối đi này vô cùng hiểm trở, một bên là vách đá dựng đứng rêu phong trơn trượt, một bên là vực sâu vạn trượng lộng gió rít gào. Chiều rộng lối đi chỉ vừa đủ cho hai người song hành, là chốt chặn hoàn hảo để một người địch vạn quân.


Lục Đầu Đà đứng chắn giữa lối đi hẹp. Ông cắm mạnh đuôi thanh thiền trượng sắt ròng xuống nền đá cổ.


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đá nứt toác, thanh thiền trượng sáu mươi cân đứng vững như một cột mốc biên thùy bất khả xâm phạm. Lục Đầu Đà khoanh tay trước ngực, đôi mắt trợn trừng đầy sát khí nhìn xuống sườn núi dốc đứng.


"Ào ào ào..."


Tiếng mưa rơi xối xả không thể che giấu được tiếng bước chân dồn dập và tiếng mài đao thép kèn kẹt. Toán sát thủ tiên phong của Hắc Phong Bang, hơn mười tên thiết vệ mặc giáp da thú dơ bẩn, tay cầm đại đao bản rộng rỉ sét, đang điên cuồng tràn lên sườn núi. Dẫn đầu chúng là Vương Đao - kẻ cuồng đao nổi tiếng tàn bạo phương Nam. Hắn mặc y phục da thú vấy máu khô, khuôn mặt gầy guộc đầy nét tàn ác, tay lăm lăm thanh quỷ đầu đao rỉ sét nhưng lưỡi cực bén chứa đầy sát khí.


"Đứng lại!" Lục Đầu Đà hét lớn, âm thanh vận hành *Thiếu Lâm Kim Cương Kính* tạo ra một luồng sóng xung kích vô hình quét qua màn sương mù, làm rung chuyển cả những thân trúc già quanh sườn núi. "Lũ thảo khấu tham lam kia! Vũ Sơn Tự là nơi thanh tịnh của Phật môn, ai cho phép các ngươi mang đao binh vấy máu lên đây?"


Vương Đao dừng bước cách nhà sư mười bước chân. Hắn liếc nhìn thiền trượng sắt ròng và thân hình vạm vỡ của Lục Đầu Đà, khẽ nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống bùn lầy, cười lạnh lùng:


"Lão lừa trọc! Khôn hồn thì tránh ra để bọn ta bắt giữ cặp phu thê tàn phế và đứa trẻ sơ sinh. Vạn lượng vàng treo thưởng của triều đình đủ để xây mười ngôi chùa lớn hơn cái miếu nát này. Nếu không, hôm nay ta sẽ dùng quỷ đầu đao này chặt đầu ngươi làm gáo múc nước!"


"Muốn lấy mạng ta? Hãy hỏi thanh thiền trượng này trước!"


Lục Đầu Đà gầm vang một tiếng, tay phải nhấc bổng thanh thiền trượng sáu mươi cân, vung lên tạo thành một vòng tròn xé gió rít gào kịch liệt. Khoen đồng leng keng vang lên chói tai, chấn nhiễu tâm trí của toán sát thủ tiên phong.


"Sát!"


Vương Đao vung đao phát lệnh. Mười tên thiết vệ Hắc Phong Bang lập tức gầm rú, vung đại đao chém xối xả lao vào Lục Đầu Đà từ lối đi hẹp.


Trận loạn chiến tàn khốc chính thức bùng nổ dưới trời mưa giông xối xả.


Lục Đầu Đà không hề lùi bước. Ông vận hành *Kim Cương Bất Hoại Thể* (bản thô), toàn thân nổi lên những đường gân xanh đen cuồn cuộn như thép đúc. Ba thanh đại đao bản rộng của sát thủ chém thẳng vào vai và ngực ông phát ra những tiếng "keng keng" khô khốc như chém vào tấm sắt nặng. Đao thép chỉ để lại những vệt xước trắng nhạt trên làn da đồng đúc của nhà sư.


"Cút đi!"


Lục Đầu Đà xoay người, vung chiêu *Hàng Ma Thiết Trượng* quét ngang một đường bán nguyệt cực mạnh. Sức nặng sáu mươi cân của thiền trượng sắt ròng cộng hưởng với quyền kình ngoại gia đỉnh cao tạo ra một lực tàn phá khủng khiếp.


"Bộp! Rắc!"


Đầu của hai tên thiết vệ đi đầu bị thiền trượng đập nát vụn như dưa hấu vỡ, óc sữa lẫn máu tươi bắn ra xối xả hòa vào nước mưa. Thân xác chúng bị đánh văng thẳng xuống vực sâu vạn trượng bên sườn núi. Thanh thiền trượng tiếp tục đập gãy đôi hai thanh đại đao thép của hai tên tiếp theo, đánh gãy xương sườn chúng lún sâu vào lồng ngực.


Lối đi hẹp sườn núi lập tức trở thành một lò sát sinh đầy máu thịt vỡ vụn. Lục Đầu Đà đơn độc đứng chặn lối đi, trượng pháp dũng mãnh, cương mãnh vô song, quét sạch mọi đợt tấn công trực diện của lâu la Hắc Phong Bang. Sức mạnh cơ bắp thô sơ của bọn thảo khấu hoàn toàn bị nghiền nát dưới chân nhà sư khổ hạnh.


Chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, các sát thủ Hắc Phong Bang bắt đầu chùn bước. Chúng hoảng sợ nhìn Lục Đầu Đà đang đứng tắm máu giữa trời mưa giông, toàn thân tỏa ra sát khí nồng đậm như một vị La Hán hàng ma.


Vương Đao đứng phía sau, đôi mắt hí ti hí nheo lại đầy độc quang. Hắn nhận ra nếu cứ tiếp tục tấn công cương mãnh trực diện, toàn bộ toán tiên phong sẽ bị thiền trượng của nhà sư đập nát. Hắn khẽ vẫy tay ra hiệu cho ba tên sát thủ nấp sau vách đá hẹp, rít lên qua kẽ răng:


"Dùng bùn lầy và đá vỡ quấy nhiễu tầm nhìn của hắn! Nhắm vào hạ bàn của hắn mà chém!"


Ba tên sát thủ lập tức dùng chân đá mạnh bùn lầy sũng nước bão và những mảnh đá nhọn hoắt bay thẳng vào mặt Lục Đầu Đà hòng che mắt ông. Đồng thời, hai tên khác vung đao bò rạp dưới đất, chém lén vào hai khớp gối chân trần của nhà sư.


Lục Đầu Đà gầm vang một tiếng *Hàng Ma Sư Tử Hống*, luồng sóng âm cực mạnh thổi bay màn bùn đất đang bay tới. Ông vung thiền trượng đập nát sọ hai tên đang bò dưới đất. Thế nhưng, đòn đánh lén hạ bàn liên tục đã khiến bộ pháp di chuyển của ông bị chậm đi một nhịp.


Đúng lúc đó, Vương Đao động.


Thân pháp của tên cuồng đao này nhanh nhẹn như một con sói đêm đầm lầy. Hắn lướt đi không tiếng động trên vách đá trơn trượt, lợi dụng lúc Lục Đầu Đà vừa vung thiền trượng lên cao để kết liễu một tên thiết vệ, vọt thẳng ra phía sau góc khuất thính giác của nhà sư.


"Vút!"


Thanh quỷ đầu đao rỉ sét nhưng lưỡi cực bén của Vương Đao vẽ nên một đường cung lạnh lùng, tàn bạo trong bóng tối mưa bão. Hắn không chém vào giáp ngực hay vai đúc đồng của Lục Đầu Đà, mà dứt khoát chém lén một nhát chí mạng nhắm thẳng vào gân kheo chân trái của nhà sư.


"Phập!"


Tiếng lưỡi đao bén ngọt ngập sâu vào da thịt vang lên lạnh lùng.


Gân kheo chân trái của Lục Đầu Đà bị chém đứt lìa hoàn toàn. Máu đỏ tươi phun ra xối xả từ vết thương sâu hoắm, nhuốm đỏ cả phiến đá cổ dưới chân.


"Á... rầm!"


Lục Đầu Đà đau đớn gầm lên một tiếng trầm đục. Bộ pháp di chuyển bị vô hiệu hóa hoàn toàn, chân trái của ông khuỵu xuống, quỳ sụp một gối trên mặt đất bùn lầy trơn trượt. *Kim Cương Bất Hoại Thể* bị phá vỡ hoàn toàn tại điểm khớp gối bị thương tổn.


"Ha ha ha! Lão lừa trọc gục rồi! Sát hắn!"


Vương Đao cười điên cuồng, vung đại đao kích thích đám sát thủ xông lên lập công đổi lấy vạn lượng vàng treo thưởng.


Năm tên thiết vệ Hắc Phong Bang thấy nhà sư quỳ xuống, lập tức lấy lại lòng dũng cảm tham lam, điên cuồng lao vào vung đao chém liên tiếp vào lưng, vai và cổ của Lục Đầu Đà. Những vết chém sâu hoắm xuất hiện, máu tươi nhuốm đỏ cả chiếc tăng y xám rách bươm.


Thế nhưng, Lục Đầu Đà vẫn là một Nhất lưu cao thủ ngoại gia kiên cường tột độ.


Giữa làn đao kiếm vây quanh, dẫu cơ thể bị băm vằn rách nát, đôi mắt ông vẫn rực sáng ý chí quyết tử bảo vệ di cô hoàng tộc. Ông không hề gục ngã.


"Lũ thảo khấu... Cút hết cho ta!"


Lục Đầu Đà dồn toàn bộ tàn kình nội lực *Thiếu Lâm Kim Cương Kính* còn sót lại trong đan điền vào hai cánh tay thô ráp. Ông dùng chân phải làm trụ, gầm lên một tiếng chấn động cả sườn núi sạt lở, vung mạnh thanh thiền trượng sắt ròng nặng sáu mươi cân quét ngược từ dưới lên một nhát cuối cùng vô cùng dũng mãnh.


"Keng!!!"


Một tiếng sắt ròng va chạm kinh thiên động địa vang lên, lấn át cả tiếng sấm sét của cơn bão lũ Vũ Sơn.


Thanh thiền trượng sắt ròng đập thẳng diện vào lưỡi thanh quỷ đầu đao của Vương Đao đang chém xuống. Lực chấn động khổng lồ khiến thanh quỷ đầu đao rỉ sét của Vương Đao bị gãy nát vụn thành trăm mảnh thép sắc nhọn bay loạn xạ. Bản thân Vương Đao bị lực trượng hất văng thẳng ra xa mười bước, ngã sầm xuống dốc đá trơn trượt, phun ra một ngụm máu tươi rực rỡ, cánh tay phải bị rạn xương hoàn toàn tê liệt.


Nhưng nhát đánh cuối cùng ấy cũng đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực cuối cùng của Lục Đầu Đà.


Nhà sư khổ hạnh đứng sừng sững giữa lối đi hẹp sườn núi Vũ Sơn. Ông dùng thanh thiền trượng sắt ròng cắm sâu xuống đất làm điểm tựa để giữ cho cơ thể khổng lồ của mình không bị ngã quỵ. Đôi mắt trợn trừng đầy khí tiết hiên ngang của ông vẫn staring thẳng xuống sườn núi dốc đứng, nhìn chằm chằm vào đại quân Hắc Phong Bang đang kinh hãi lùi lại.


Lục Đầu Đà đã ngưng thở. Ông đã hy sinh oanh liệt để chặn đứng toán tiên phong suốt nửa canh giờ, tạo khoảng trống thời gian quý giá cho phu thê Thạch Sơn chuẩn bị kiếm trận.


Ông chết đứng hiên ngang như một pho tượng hộ pháp bằng đá cổ canh giữ cổng đền.


Bên trong chánh điện Vũ Sơn Tự đổ nát, Thạch Sơn đang ngồi thiền định dưới mưa giông đột ngột mở bừng đôi mắt mù quấn vải đen.


Đôi tai anh rung lên kịch liệt, nghe thấy tiếng sắt ròng gãy đôi vang vọng trầm đục từ sườn núi dốc đá xa xăm, đi kèm sự im lặng đột ngột của nhịp tim Lục Đầu Đà.


Trái tim Thạch Sơn thắt lại đau đớn dằn vặt. Người đồng minh nghĩa hiệp hào sảng ấy đã hy sinh mạng sống để bảo vệ gia đình anh. Một món nợ máu nghĩa khí khổng lồ lại đè nặng lên vai người kiếm thủ mù.


Thạch Sơn siết chặt chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai bọc sắt mỏng, khớp xương tay kêu răng rắc kịch liệt. Sát niệm tàn khốc, vốn bị đè nén suốt mười năm ẩn dật tu hành, giờ đây trước cái chết bi tráng của Lục Đầu Đà đã bùng cháy dữ dội trong đan điền anh, phá vỡ thề ước không sát sinh năm xưa.


Bên cạnh anh, Liễu Yên đứng tựa lưng vào chồng, đôi mắt trong vắt nhìn ra màn sương mù sườn núi sũng nước mưa bão. Cô cảm nhận được luồng chân khí cương mãnh, nóng bỏng đang cuộn trào quanh người Thạch Sơn. Cô lặng lẽ rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt thắt lưng, tay phải buộc chặt sợi chỉ đỏ Đồng Tâm vào chuôi hai thanh kiếm. Phu thê đồng tâm, sẵn sàng cho trận huyết chiến sinh tử tiếp theo.


Dưới sườn núi dốc đứng, Hắc Phong Bang chủ Độc Nhãn Long bước lên từ màn sương độc dày đặc.


Gã giang hồ thảo khấu vạm vỡ hung tợn ngoài bốn mươi tuổi, mặc áo da hổ hở ngực đầy sẹo, dẫm chiếc ủng da dơ bẩn lên thi thể đứng hiên ngang của Lục Đầu Đà, thô bạo đẩy nhà sư ngã sụp xuống vực sâu vạn trượng bên sườn núi để dọn đường.


Độc Nhãn Long vung thanh đại đao nặng ba mươi cân rỉ máu chỉ thẳng vào cổng đền cổ Vũ Sơn Tự đổ nát, gầm lên điên cuồng:


"Tiến lên! Sát hại cặp phu thê tàn phế, đoạt lấy đứa trẻ sơ sinh đổi vạn lượng vàng ròng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!