Nhạc nềnWuxia

Kiếm Trảm Thính Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên núi Vũ Sơn không tan đi mà ngày càng đặc quánh, chuyển thành một màu xám xịt như tro tàn của một lò than vừa tắt. Gió bão từ phương Nam thổi thốc vào rừng trúc, làm những thân trúc già va đập vào nhau phát ra những tiếng kêu răng rắc, kèn kẹt u uất. Dưới chân núi, con đường mòn dốc đá trơn trượt sũng nước mưa bão dường như không có lối thoát.


Liễu Yên đẩy chiếc xe gỗ thô sơ đi lắt léo qua những bụi trúc rậm rạp. Sa y đỏ rách nát của cô khoác hờ chiếc áo vải thô màu xám tro nhem nhuốc bùn đất, vạt áo sũng nước bết chặt vào bờ vai gầy guộc. Đôi bàn chân trần của cô bấm chặt vào đá rêu trơn trượt, mỗi bước đi đều nặng nề nhưng vô cùng cẩn trọng. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách da rỉ máu từ trận giằng co hôm trước nhói lên từng cơn đau buốt óc mỗi khi cô phải ghìm chặt càng xe gỗ. Nhưng đôi mắt cô vẫn trong vắt, tĩnh lặng như nước giếng cổ, không một tia hoảng loạn.


Cô biết rõ mình đang bị bám đuôi.


Từ phía trên ngọn trúc rậm rạp cách đó khoảng ba mươi bước chân, tiếng xào xạc của lá trúc không nương theo chiều gió bão. Đó là nhịp di chuyển cực nhanh, cực nhẹ của một kẻ có khinh công thượng thừa. Tên thám tử của Hắc Phong Bang dường như đang chờ đợi cô sơ hở để phát hỏa pháo tín hiệu, hoặc giả hắn đang muốn lần theo dấu vết của chiếc xe gỗ này để tìm ra sào huyệt Vũ Sơn Tự, nơi di cô hoàng tộc Vô Danh đang được giấu kín.


Liễu Yên khẽ liếc mắt về phía rổ tre trên xe gỗ. Bình sữa dê tươi núi Vũ Sơn được cô bọc kín dưới lớp vải dày vẫn còn tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng. Đây là nguồn sống duy nhất của đứa trẻ sơ sinh đang đói lả trên đền cổ. Cô tuyệt đối không thể để tên thám tử này bám gót về tận chùa.


Đến một khúc rẽ hẹp khuất sau vách đá dựng đứng, Liễu Yên không đi theo đường mòn lên đỉnh núi nữa. Cô dứt khoát đẩy chiếc xe gỗ rẽ thẳng vào một con đường nhỏ đầy cỏ hoang mọc ngập đầu, hướng về phía Quán trọ Tam Nương.


Quán trọ Tam Nương nằm trơ trọi ven sườn núi Vũ Sơn, thực chất là một ngôi nhà sàn gỗ rách nát, nửa hoang phế từ nhiều năm nay. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi hơi ẩm và mùi gỗ mục rữa, vốn là trạm dừng chân tạm thời của những gã tiều phu đốn củi hoặc những kẻ lữ hành sương gió lỡ đường. Chủ quán trọ là Tống Tam Nương, một người phụ nữ quyến rũ ngoài ba mươi tuổi, mắt phượng lúng liếng nhưng hành sự vô cùng sắc sảo, tàn nhẫn. Tam Nương vốn là một đồng minh bóng tối đắc lực của phu thê Thạch Sơn dưới chân núi, chuyên dùng độc thuật và ám khí để dọn dẹp những tai mắt giang hồ thảo khấu lảng vảng quanh khu vực này.


Liễu Yên đẩy mạnh cánh cửa gỗ mục nát của quán trọ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một tiếng khô khốc chói tai giữa không gian tĩnh mịch.


Bên trong quán trọ tối tăm, ẩm ướt. Mùi rượu nhạt rẻ tiền quyện lẫn mùi khói bếp ẩm sương tạo nên một thứ không khí ngột ngạt. Tống Tam Nương đang ngồi tựa lưng vào quầy rượu gỗ sồi cũ kỹ, tay phe phẩy chiếc quạt giấy thơm viền thép mỏng sắc bén. Thấy Liễu Yên bước vào với khuôn mặt nhem nhuốc tro bếp và vạt áo sũng nước, mắt phượng của Tam Nương khẽ nheo lại, nhưng bà không hề lên tiếng hỏi han.


Liễu Yên bước đến gần quầy rượu, lặng lẽ đặt rổ tre chứa bình sữa dê xuống bàn gỗ. Cô nhìn Tam Nương bằng ánh mắt kiên định, rồi đưa bàn tay phải lên, khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên mặt bàn gỗ sồi.


*Có đuôi. Ba kẻ.*


Tam Nương khẽ gật đầu, chiếc quạt giấy trong tay khép lại phát ra một tiếng "cạch" giòn giã. Bà không nói gì, chỉ dùng ngón tay chỉ về phía góc tối khuất sau những vách ngăn bằng tre nát ở phía cuối quán trọ.


Trong góc tối tuyệt đối ấy, một bóng người cao gầy sương gió đang ngồi im lặng như một pho tượng đá cổ. Thạch Sơn mặc bộ thanh y thô rách nát, dải vải đen quấn chặt quanh đôi mắt anh thấm đẫm hơi nước lạnh. Đôi bàn tay thô ráp, chai sần vì cầm kiếm đặt hờ trên đầu gối, giữ chặt thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai. Thân kiếm gỗ bọc thêm những lá sắt mỏng ở đầu và cạnh tỏa ra một luồng sát khí trầm mặc, lạnh lùng.


Thạch Sơn đã phục sẵn ở đây từ canh ba. Nhận thấy vợ mình đi mua sữa dê quá giờ hẹn chưa về, linh tính của một kiếm thủ đệ nhất nội gia đã mách bảo anh rằng sườn núi dưới chân đền cổ đang có đại biến. Anh không thể ngồi yên trên Vũ Sơn Tự nhìn vợ mình dấn thân vào tử địa.


Tai Thạch Sơn khẽ rung nhẹ. Anh không cần mở mắt, không cần nhìn thấy ánh sáng, nhưng toàn bộ không gian xung quanh quán trọ hoang phế đã hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh thông qua thính giác siêu phàm của tuyệt kỹ Thính phong biện vị - Sơ cảnh.


Tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát rên rỉ u uất. Tiếng những giọt nước mưa phùn tí tách rơi từ mái ngói vỡ xuống nền đất ẩm. Tiếng nhịp thở nhẹ nhàng, đều đặn của Liễu Yên đang đứng bên quầy rượu. Và cả tiếng tim đập nhè nhẹ, đầy cảnh giác của Tống Tam Nương.


Nhưng ngoài những âm thanh quen thuộc ấy, Thạch Sơn còn nghe thấy ba tiếng bước chân cực nhẹ đang áp sát ngoài hiên quán trọ.


Đó là bước chân của ba kẻ có khinh công không hề tầm thường. Tiếng y phục bằng vải thô cọ xát vào thân trúc xào xạc, tiếng gót chân dẫm lên thảm lá mục ẩm ướt tạo nên những chấn động không khí vô cùng nhỏ mà chỉ có đôi tai nhạy bén của Thạch Sơn mới lọc bỏ được giữa tiếng gió bão gào rú.


Tên thám tử Hắc Phong Bang bám đuôi Liễu Yên từ chợ cá đã hội hợp với hai đồng bọn sát thủ chuyên nghiệp của hắn dưới chân núi. Chúng nghĩ rằng Liễu Yên chỉ là một thôn nữ câm lặng tàn phế, dẫu có phát hiện bị bám đuôi cũng chỉ biết chạy trốn vào quán trọ hoang này để cầu cứu.


"Kẹt..."


Cánh cửa gỗ mục nát của quán trọ khẽ dịch chuyển. Ba bóng đen lướt vào bên trong nhanh như những bóng ma đêm. Chúng mặc y phục màu xám đục dính đầy bùn đất, mặt che kín bằng vải đen, tay lăm lăm những thanh đại đao bản rộng rỉ sét sắc bén.


Tên đi đầu có dáng người gầy gò, đôi mắt hí ti hí rực lên ánh sáng tham lam tột độ. Hắn chính là kẻ đã nhận diện ra vết chai dệt tơ sắt trên bàn tay phải của Liễu Yên ở chợ cá Trấn Vũ Sơn. Hắn liếc mắt nhìn quanh quán trọ hoang phế, thấy Liễu Yên đang đứng im lặng bên quầy rượu liền cười khẩy một tiếng trầm đục qua lớp vải che mặt.


"Nữ nhân câm lặng của Đồng Tâm Môn... Hôm nay xem ngươi chạy đi đâu! Giao nộp di cô tiền triều ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Tên thám tử gầy gò lên tiếng, giọng nói khàn khàn đầy tà khí.


Liễu Yên không hề nhúc nhích. Cô chỉ lặng lẽ lùi lại nửa bước, đặt tay lên bình sữa dê tươi để bảo vệ nó khỏi chấn động đao binh.


Thấy sự im lặng khinh bỉ của cô, tên thám tử gầy gò phẫn nộ, vung tay ra hiệu cho hai đồng bọn áp sát. Hắn không muốn phí thời gian, tay phải thọc vào túi áo vứt ra một mũi phi tiêu độc thạch tín cực mạnh nhắm thẳng vào ngực Liễu Yên hòng vô hiệu hóa cô tức thì.


"Vút!"


Mũi phi tiêu độc xé rách màn sương khói ẩm ướt trong quán trọ, phát ra một tiếng rít gió mỏng dính, sắc lẹm.


Trong góc tối, đôi tai của Thạch Sơn đột ngột rung lên kịch liệt.


Tâm trí anh lập tức khóa chặt vào tần số âm thanh của mũi phi tiêu đang lao đi trong không khí. Thính phong biện vị - Sơ cảnh bộc phát đến cực hạn. Anh nghe ra hướng bay, tốc độ và cả điểm rơi chính xác của mũi phi tiêu độc thạch tín.


"Keng!"


Một vệt sáng xanh lục bùng lên từ góc tối tuyệt đối của quán trọ hoang phế. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai trong tay Thạch Sơn vung lên với một tốc độ kinh hoàng. Thân kiếm gỗ bọc lá sắt mỏng đập chính xác vào thân mũi phi tiêu độc, gạt phăng nó găm thẳng vào cột gỗ sồi bên cạnh, rỉ ra vài vệt nước độc thạch thạch tín đen kịt bốc mùi hôi nồng nặc.


Ba tên sát thủ Hắc Phong Bang giật mình kinh hãi. Chúng chưa kịp định thần xem kẻ nào vừa ra tay từ bóng tối thì Thạch Sơn đã lướt bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp tiến ra giữa quán trọ.


Dáng người cao gầy của anh đứng hiên ngang giữa sương mù ẩm ướt. Dải vải đen quấn mắt bay nhẹ theo gió bão luồn qua khe cửa. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm chĩa thẳng xuống đất, thân kiếm rung nhẹ phát ra những tiếng u u trầm đục đầy uy lực.


"Kiếm mù Thạch Sơn!" Tên thám tử gầy gò rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. "Ngươi... Ngươi vẫn chưa chết mười năm trước sao?"


Thạch Sơn không hề trả lời. Anh trầm mặc như một tảng đá ngàn năm, đôi tai nhạy bén lọc bỏ hoàn toàn tiếng bão gào rú bên ngoài, chỉ tập trung nghe nhịp thở dồn dập, hoảng loạn của ba kẻ thù trước mắt.


Tên thám tử gầy gò biết mình đã đụng phải đại cao thủ nội gia, liền nghiến răng ra lệnh cho hai đồng bọn:


"Bao vây hắn! Hắn bị mù, dùng bàn ghế cản trở thính giác của hắn!"


Một tên sát thủ vạm vỡ bên cạnh lập tức vung đại đao chém mạnh vào một chiếc ghế gỗ mục bên đường, hòng tạo ra những tiếng đổ vỡ hỗn loạn để quấy nhiễu thính giác của Thạch Sơn. Đồng thời, hắn dùng chân đá mạnh chiếc bàn gỗ sồi bay thẳng vào ngực anh.


Chiếc bàn gỗ bay vút đi trong không khí, mang theo tiếng gió rít ầm ầm dồn dập.


Thạch Sơn vẫn đứng im lặng tại chỗ. Anh không hề né tránh chiếc bàn gỗ đang lao tới. Trong tâm trí anh, hướng chuyển động của chiếc bàn gỗ và cả bộ pháp di chuyển của tên sát thủ vạm vỡ phía sau đã hiện lên rõ ràng nhờ luồng gió bị nén lại quanh người.


"Rầm!"


Thạch Sơn vung kiếm gỗ bách ngàn năm đỡ trực diện vào cạnh bàn gỗ sồi. Lực chấn động cực mạnh dội ngược lại làm khớp cổ tay phải của anh nhói lên đau nhức, nhưng thân kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai không hề rạn nứt. Anh mượn lực đẩy của chiếc bàn gỗ bay ngược lại, xoay người lướt Thính Phong Bộ Pháp cực nhanh ra phía sau tên sát thủ vạm vỡ.


Tên sát thủ vạm vỡ chưa kịp thu đao chém ngang thì Thạch Sơn đã vận kình lực dồn vào kiếm gỗ bách. Chiêu thức Kiếm Trảm Thính Phong bộc phát tức thì.


"Vút!"


Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm vẽ nên một đường cung hoàn mỹ trong bóng tối ẩm ướt của quán trọ hoang phế. Đường kiếm đi nhanh đến mức hoàn toàn im lặng, không hề phát ra một tiếng động rít gió nào nhờ nhu kình Đồng Tâm Tâm Pháp điều hòa kinh mạch.


Mũi kiếm gỗ bách đâm thẳng xuyên qua huyệt yết hầu của tên sát thủ vạm vỡ cực kỳ chính xác. Hắn trợn tròn mắt, quăng thanh đại đao rỉ sét xuống đất, hai tay ôm lấy cổ họng rỉ máu tươi rực rỡ rồi ngã rầm xuống nền đất ẩm mốc, chết không nhắm mắt.


Tên sát thủ thứ hai thấy đồng bọn bị giết trong chớp mắt, điên cuồng vung đại đao chém xối xả vào vai phải Thạch Sơn hòng báo thù.


"Keng! Keng! Keng!"


Thạch Sơn di chuyển nhịp nhàng né đòn, dùng vỏ kiếm bọc sắt mỏng liên tục cản phá các đòn chém đao nặng của đối thủ. Những tia lửa điện bắn ra rực sáng cả góc quán trọ tối tăm. Lực đao nặng nề khiến vết xước nhẹ ở vai phải của Thạch Sơn bị rách miệng rỉ máu, nhưng anh vẫn bình thản lọc bỏ tạp âm, nghe rõ nhịp thở dồn dập của đối thủ sau mỗi đòn chém trượt.


Khi thanh đại đao của tên sát thủ thứ hai vừa chém xuống sạt qua vạt thanh y của Thạch Sơn, anh khẽ nghiêng người tránh né, đồng thời vung kiếm gỗ bách chém ngang một nhát chí mạng vào khớp gối chân trái của hắn.


"Rắc!"


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Tên sát thủ đau đớn quỳ sụp xuống đất. Thạch Sơn không cho hắn cơ hội thu đao, xoay người tung nhát kiếm gỗ bách thứ hai đâm thẳng vào tim hắn, kết liễu nhanh gọn.


Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, hai tên sát thủ chuyên nghiệp của Hắc Phong Bang đã phơi xác dưới chân kiếm mù Thạch Sơn.


Tên thám tử gầy gò còn lại chứng kiến cảnh tượng hãi hùng đó, lòng tham vạn lượng vàng treo thưởng lập tức bị dập tắt hoàn toàn bởi nỗi sợ hãi cái chết tột cùng. Hắn run rẩy lùi lại phía cửa gỗ mục nát, tay phải thọc vào túi áo lôi ra một hũ hỏa pháo tín hiệu tẩm dầu, chuẩn bị vung tay phóng hỏa pháo rực sáng bầu trời để gọi Độc Nhãn Long cùng đại quân áp sát.


"Muốn phát tín hiệu sao? Trễ rồi!"


Một giọng nói quyến rũ nhưng lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía sau lưng hắn.


Tống Tam Nương đã lướt đến từ lúc nào không hay. Chiếc quạt giấy thơm trong tay bà khép chặt lại, vung mạnh một đường cắt sắc lẹm ngang qua cổ tay phải của tên thám tử gầy gò.


"A!"


Tên thám tử hét lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Bàn tay phải của hắn bị nan thép mỏng của chiếc quạt giấy chém đứt lìa, rơi sầm xuống đất cùng với hũ hỏa pháo tín hiệu chưa kịp châm ngòi. Máu tươi bắn ra xối xả nhuốm đỏ cả cánh cửa gỗ mục.


Chưa dừng lại ở đó, Tam Nương lướt nhanh tới, dùng chiếc quạt giấy gõ mạnh vào huyệt thái dương của hắn, đồng thời rắc một nhúm bột mịn màu xanh lục từ tay áo vào mặt hắn. Đó là độc dược Mê Hồn Hương cực mạnh do bà chế chế.


Tên thám tử gầy gò lập tức trợn mắt, cơ thể co giật kịch liệt rồi ngã rụp xuống đất, máu đen rỉ ra từ khóe mắt và miệng. Hắn đã trúng độc chết tức khắc.


Quán trọ hoang phế trở lại sự yên ắng nghẹt thở vốn có. Chỉ còn tiếng mưa phùn tí tách rơi ngoài hiên và tiếng thở dốc nhè nhẹ của Thạch Sơn do nội lực tiêu hao sau trận chiến cận chiến dồn dập.


Liễu Yên lặng lẽ bước đến bên chồng. Cô lấy từ trong túi áo ra một tấm băng vải dày tẩm dịch thảo dược, nhẹ nhàng quấn chặt quanh vết xước rỉ máu ở vai phải của Thạch Sơn. Đôi mắt cô chứa đầy sự xót xa và lo lắng không lời. Cô khẽ vuốt ve khuôn mặt sương gió của chồng, gõ nhẹ hai nhịp ngắn lên mu bàn tay anh để trấn an.


*Thiếp an toàn.*


Thạch Sơn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của vợ, siết chặt lấy vai cô, giọng nói trầm đục chứa đầy sự dằn vặt: "Nàng không sao là tốt rồi... Ta đã lo sợ gân tay trái của nàng sẽ bị hàn độc đông cứng thêm nếu dính mưa bão."


Tam Nương khép quạt giấy lại, liếc nhìn ba xác chết nằm la liệt trên nền đất ẩm mốc, khẽ lắc đầu thở dài: "Hai vợ chồng các ngươi ra tay thật nhanh gọn. Nhưng Hắc Phong Bang của Độc Nhãn Long không dễ đối phó như vậy đâu. Bọn thám tử này mất liên lạc quá lâu, hắn chắc chắn sẽ nghi ngờ."


Thạch Sơn không trả lời. Anh khẽ quỳ xuống bên cạnh xác chết của tên thám tử gầy gò. Đôi tay thô ráp của anh lục lọi khắp người hắn hòng tìm kiếm manh mối.


Bàn tay Thạch Sơn chợt dừng lại khi chạm vào một tấm da dê mỏng giấu kín trong lớp lót áo của tên thám tử. Anh rút tấm da dê ra, đưa lên gần mũi ngửi nhẹ. Mùi mực dầu hắc ín đặc thù của quan phủ địa phương xộc vào mũi anh.


"Tam Nương, nàng xem giúp ta đây là thứ gì?" Thạch Sơn đưa tấm da dê cho Tống Tam Nương.


Tam Nương nhận lấy tấm da dê, mở rộng ra dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn dầu ẩm ướt. Khi nhìn rõ những đường vẽ mực đen trên tấm da dê, sắc mặt quyến rũ của bà lập tức biến sắc, trở nên trắng bệch vì kinh hãi.


"Đây là... sơ đồ bố phòng và phân bổ lực lượng của Hắc Phong Bang dưới chân núi Vũ Sơn!" Tam Nương thốt lên, giọng nói run rẩy kịch liệt. "Trời đất ơi... Độc Nhãn Long không chỉ cử vài tên thám tử đâu. Hắn đã dẫn theo hơn một trăm sát thủ tinh nhuệ, phối hợp với quan binh của Tống Đô Đốc phong tỏa toàn bộ các ngả đường mòn dẫn lên đền cổ Vũ Sơn Tự rồi!"


Liễu Yên nghe thấy lời Tam Nương, đôi mắt trong vắt khẽ co rút lại đầy lo âu.


Sơ đồ bố phòng lộ diện cho thấy một chân tướng tàn khốc: Hắc Phong Bang chủ Độc Nhãn Long đã khép chặt vòng vây sườn núi. Chúng đã thiết lập các trạm kiểm soát nghiêm ngặt ở mọi lối đi hẹp, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công vây quét triệt để san phẳng Vũ Sơn Tự hòng đoạt đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đổi lấy vạn lượng vàng treo thưởng của triều đình.


Thạch Sơn siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng, khớp xương tay kêu răng rắc. Anh cảm nhận được một áp lực nghẹt thở đang đè nặng lên vai mình. Đường rút lui an toàn của họ đã bị cắt đứt hoàn toàn trước khi trận đại chiến thực sự bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!