Nhạc nềnWuxia

Động Dơi Quỷ Huyết Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm!


Tiếng gió tuyết rít gào trên đỉnh sườn núi Vũ Sơn đột ngột lùi xa, nhường chỗ cho một khoảng không gian tối tăm, đặc quánh và lạnh buốt. Thân hình Thạch Sơn cùng Liễu Yên rơi tự do vào lòng vực sâu. Trong bóng tối vô tận ấy, Thạch Sơn dồn chút chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn sót lại xuống đôi chân trần, vận chuyển khinh công Thủy Thượng Phiêu để phân tán lực cản của không khí, giảm chấn khi chạm đất.


"Bịch!"


Tiếng đáp chân nặng nề nện xuống nền đá ẩm ướt, trơn trượt vang lên trầm đục. Lực chấn động dội ngược từ gót chân lên tận đỉnh đầu khiến Thạch Sơn thốt lên một tiếng hộc máu nhẹ, đan điền gã chấn động kịch liệt, vị máu tanh ngọt lập tức tràn đầy khoang miệng. Vai trái gã – nơi vết thương rách sâu do độc tiêu của Tàn Phong phóng lén trước đó – rỉ ra thứ máu đen lạnh buốt, độc tính thạch thạch tín âm hiểm lan rộng làm tê dại cả một mảng vai lớn dọc cánh tay cầm kiếm. Khớp cổ tay phải gã sưng tấy nặng nề nhói lên từng cơn đau buốt.


Nhưng Thạch Sơn không màng đến bản thân. Ngay khi vừa chạm đất, gã lập tức cúi rạp người, dùng bờ vai rộng lớn để che chắn cho Liễu Yên đang nằm co rúm trên tay mình. Sa y hỷ phục đỏ sờn rách của cô bết chặt vào cơ thể gầy guộc, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục trôi nổi dưới nước lạnh. Hàn độc băng cổ trong người Liễu Yên – bùng phát cấp tính do gió tuyết sườn núi – đang đông cứng hoàn toàn gân tay trái của cô, khiến các ngón tay tím tái mất đi hoàn toàn cảm giác. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi xối xả loang lổ những tấm băng quấn trắng rách nát.


Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh ho khan yếu ớt trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế. Hơi thở của bé nóng hổi dội vào lưng gã qua lớp hỷ phục rách nát, nhưng cơ thể nhỏ bé ấy lại đang run rẩy lên từng hồi do cơn sốt cao bẩm sinh bùng phát kịch liệt.


Thạch Sơn hít vào một hơi thật sâu. Không khí nơi đây ẩm ướt, sực mùi phân dơi mục rữa và mùi xác chết thối rữa nồng nặc. Gã nhắm chặt đôi mắt mù quấn dải vải đen sũng nước bão, đôi tai rung nhẹ để định vị không gian xung quanh.


Động Dơi Quỷ.


Đây là vùng cấm địa hoang vu cô tịch sâu trong lòng núi Vũ Sơn, nơi tích tụ đàn dơi quỷ ăn thịt khổng lồ sinh sống từ hàng trăm năm qua.


"Sột... sột... rào..."


Đột nhiên, một tiếng động nhỏ như tiếng lá khô cọ xát vang lên từ trên đỉnh vòm hang cao vạn trượng. Rồi một tiếng, mười tiếng, trăm tiếng... Chỉ trong sát na, cả không gian tối tăm của hang động bỗng bùng nổ bởi tiếng đập cánh hỗn loạn của vạn con dơi quỷ ăn thịt.


"Chít! Chít! Chít!"


Tiếng rít siêu âm sắc nhọn, chói tai của đàn dơi quỷ dội vào vách đá, tạo nên những làn sóng âm thanh hỗn loạn kịch liệt. Tiếng động dồn dập, rùng rợn ấy hoàn toàn vô hiệu hóa thính giác siêu phàm của Thạch Sơn. Cảnh giới Thính phong biện vị - Vi cảnh của gã lập tức bị phá vỡ. Gã cảm thấy hai tai mình ù đặc, đầu óc đau nhức như có hàng vạn mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ, không thể phán đoán được hướng gió hay khoảng cách xung quanh nữa.


"Rào rào rào!"


Đàn dơi quỷ ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vai trái dính độc của Thạch Sơn và lòng bàn tay rách nát của Liễu Yên, lập tức điên cuồng lao xuống như một cơn bão đen kịt. Những chiếc răng nanh sắc nhọn và móng vuốt sắc bén của chúng cào xé điên cuồng vào da thịt hai người.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ câm lặng nghẹn lại trong cổ họng Liễu Yên. Cô gắng gượng dùng tay phải quấn băng trắng ghì chặt lấy chuôi thanh nhuyễn kiếm tơ sắt, cố gắng vung kiếm để bảo vệ đứa trẻ sơ sinh sau lưng chồng. Nhưng sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối chuôi hai thanh kiếm lúc này đã bị đóng băng trắng xóa, rạn nứt nghiêm trọng, cứng đờ ra như một sợi thủy tinh mỏng, khiến cô không thể truyền dẫn chân khí Đồng Tâm sang cho chồng.


Thạch Sơn vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm sém đen một góc thân gỗ, múa lên những đường kiếm phòng thủ Hồi Phong Trọc Vũ cực nhanh để gạt phăng đàn dơi quỷ đang bu kín quanh giỏ tre sau lưng. Nhưng số lượng dơi quỷ quá lớn, chúng lao vào cắn xé không ngừng, để lại hàng loạt vết cào rách nhỏ vấy máu trên mặt và cánh tay gã.


Giữa lúc nguy khốn tột cùng ấy, một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột xé rách bóng tối phía lối vào hang.


"Ầm! Rầm rầm!"


Tiếng xích sắt va chạm kịch liệt và tiếng bước chân dầm dập nặng nề dội thẳng vào lòng hang tối. Toán Thiết Giáp Vệ của Cấm Vệ Quân triều đình dưới quyền Lý Sát đã đuổi kịp. Chúng mang theo hàng chục bó đuốc rực lửa xông vào hang dơi, ánh lửa đỏ rực chiếu sáng những khuôn mặt lạnh lùng sau lớp giáp sắt nặng nề khắc hình rồng đất.


Ánh sáng đột ngột và hơi nóng từ những bó đuốc ngay lập tức làm kích động đàn dơi quỷ điên cuồng. Chúng nổi điên, không phân biệt địch ta, lao vào tấn công dữ dội cả quân triều đình lẫn phu thê Thạch Sơn. Hang động tối tăm phút chốc biến thành một chiến trường hỗn loạn kinh hoàng.


"Vút!"


Một tên Thiết Giáp Vệ vung thanh trường thương sắt ròng nặng bốn mươi cân quét ngang một đường cương mãnh để xua đuổi đàn dơi quỷ đang bám quanh mũ giáp, đồng thời mượn ánh đuốc phát hiện ra hai tà hỷ phục đỏ rách nát của phu thê Thạch Sơn đang đứng nép sát vách đá.


"Phản tặc ở kia! Sát hại di cô hoàng tôn! Đoạt ngọc tỷ!" Tên thống lĩnh Thiết Giáp Vệ gầm lên, vung trường thương đâm thẳng một cú chí mạng nhắm vào ngực Thạch Sơn.


Tiếng cánh dơi vỗ rào rào và tiếng rít chói tai của đàn dơi quỷ làm Thạch Sơn hoàn toàn bị điếc lâm thời, gã không thể nghe thấy tiếng bước chân hay tiếng gió thương rít tới.


Trong sát na sinh tử, Liễu Yên – người đang nằm trên lưng chồng – dùng đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn thấu đường thương sắt ròng đang đâm tới trong bóng tối mờ nhạt của ánh đuốc. Cô nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng ở gân tay phải rách nát, dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm ba nhịp ngắn liên tiếp.


Nhịp rung nhẹ của sợi chỉ đỏ truyền thẳng vào lòng bàn tay phải của Thạch Sơn.


Gã lập tức thấu hiểu ám hiệu cứu mạng của vợ. Không một chút do dự, Thạch Sơn vận chuyển Thính Phong Bộ Pháp, lướt nhanh cơ thể lùi xéo về phía sau ba bước chân trần trơn trượt trên đá rêu.


"Xoẹt!"


Mũi thương sắt ròng đâm sạt qua vạt thanh y thô rách nát của Thạch Sơn, găm phập vào vách đá vôi phía sau phát ra những tia lửa vàng rực. Thạch Sơn nương theo đà lùi, vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng chém mạnh một nhát vào thân thương sắt ròng của đối thủ. Lực chấn động cực mạnh khiến tên Thiết Giáp Vệ bị chấn bay cả trường thương, lùi lại ba bước phun máu tươi.


Nhưng mùi máu tươi mới lại càng kích thích đàn dơi quỷ lao vào cắn xé dồn dập vai trái Thạch Sơn, nơi vết xước độc thạch thạch tín đang rỉ máu đen nồng nặc.


Thạch Sơn nhận ra nếu cứ tiếp tục chiến đấu bằng thính giác thông thường giữa tiếng dơi quỷ gầm rú này, gã sẽ sớm bị đâm xuyên tim bởi những đường thương vô hình trong bóng tối. Gã cần phải vô hiệu hóa đàn dơi quỷ trước khi đối đầu với Thiết Giáp Vệ.


"Quy Tức Pháp!" Thạch Sơn khẽ ra hiệu qua nhịp giật chỉ đỏ Đồng Tâm cho vợ.


Ngay lập tức, cả hai phu thê cùng đóng chặt các lỗ chân lông và đường thở, vận chuyển chân khí Đồng Tâm tuần hoàn khép kín bên trong cơ thể. Nhịp tim của Thạch Sơn và Liễu Yên giảm xuống mức tối thiểu, hơi thở hoàn toàn ngưng bặt, cơ thể họ trở nên tĩnh lặng, lạnh ngắt như hai pho tượng đá vô tri vô giác nấp sau góc tối vách đá.


Đàn dơi quỷ vốn định vị con mồi bằng âm thanh nhịp tim và mùi hơi thở ấm áp, nay đột ngột mất đi mục tiêu định vị xung quanh phu thê. Chúng hỗn loạn xoay vòng, rồi điên cuồng lao về phía toán Thiết Giáp Vệ đang la hét dữ dội và khua những bó đuốc nóng bỏng.


"Á! Cứu ta! Đàn dơi quỷ ăn thịt!" Tiếng la hét thảm thiết của binh lính Thiết Giáp Vệ vang vọng khắp hang tối khi chúng bị vạn con dơi quỷ bu kín mặt cắn xé.


Giữa sự hỗn loạn kinh hoàng ấy, Thạch Sơn bế chặt Liễu Yên, dùng Vô Thanh Kiếm Ý cảm nhận luồng áp suất không khí nén lại để tìm lối thoát hiểm ngách hang đá phía sau.


Nhưng ngay khi họ vừa lướt đi được ba bước, một luồng sát khí lạnh lẽo, âm hiểm tột cùng đột ngột khóa chặt lấy lưng Thạch Sơn từ trong bóng tối.


"Vút!"


Một bóng đen gầy nhỏ nhanh nhẹn như một con vượn đêm lướt qua đàn dơi quỷ mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào. Hắn không dùng đuốc, không la hét, di chuyển hoàn toàn im lặng trong bóng tối tuyệt đối.


Huyết Vĩ – gã sư đệ hiểm độc của Huyết Sát Song Sát.


Hắn đã nấp sẵn trong bóng tối của Động Dơi Quỷ từ trước, chờ đợi khoảnh khắc phu thê Thạch Sơn kiệt sức nhất để ra tay đoạt mạng đứa trẻ sơ sinh Vô Danh hòng độc chiếm vạn lượng vàng truy thưởng.


"Cạch!"


Một tiếng rít gió sắt lạnh lùng xé rách không khí tối tăm. Huyết Vĩ vung mạnh thanh roi sắt chín khúc dẻo dai có móc xích vuốt nhỏ, nhắm thẳng vào giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn.


Thạch Sơn đang vận Quy Tức Pháp nín thở sâu nên phản xạ thính giác bị giảm đi một nhịp. Khi gã cảm nhận được luồng khí nóng bị nén lại sau lưng thì đã quá muộn.


"Phập!"


Móc xích sắt sắc nhọn của thanh roi sắt chín khúc quấn chặt lấy cấu trúc tre đực của chiếc giỏ tre đeo lưng sau lưng Thạch Sơn, khóa chặt lấy sinh mệnh mỏng manh của đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bên trong.


Huyết Vĩ đứng ở bệ đá cao, nở một nụ cười nham hiểm rợn người trong bóng tối, hai tay gã ghì chặt lấy cán roi sắt, dồn toàn bộ Huyết Sát Quyền Kính giật mạnh ngược chiều hòng cướp đoạt chiếc giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh khỏi bả vai Thạch Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!