Hàn Băng Cô Độc
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng đá lở rền vang như sấm dội bên tai. Trần hang đá vôi của hồ lưu huỳnh đổ sụp xuống dồn dập, kéo theo hàng vạn khối đá tảng khổng lồ và bụi đá vôi bay mù mịt, che khuất hoàn toàn chút ánh sáng mờ nhạt cuối cùng. Không gian chật hẹp phút chốc biến thành một chiếc bẫy chết chóc.
Thạch Sơn không nhìn thấy gì, nhưng thính giác siêu phàm và Vô Thanh Kiếm Ý vừa sơ ngộ đã giúp gã cảm nhận được từng luồng áp suất không khí nén lại dữ dội từ trên đỉnh đầu dội xuống. Gã nghiến chặt răng, vị máu tanh ngọt nơi khóe miệng vẫn chưa tan hết, tay phải siết chặt thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch đã sém đen một góc. Khớp cổ tay phải sưng tấy nặng nề nhói lên từng cơn đau buốt, vai trái rách sâu do độc tiêu của Tàn Phong rỉ máu đen lạnh buốt, nhưng ý chí bảo vệ vợ con đã bùng cháy lên thành một luồng sức mạnh phi thường.
"Yên nhi! Bám chắc!"
Thạch Sơn khàn giọng hét lên giữa tiếng đá lở. Gã không kịp đứng dậy di chuyển bằng bộ pháp thông thường, liền dồn chút chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn sót lại vào chân phải, đạp mạnh xuống phiến đá trơn trượt để mượn lực đẩy cả cơ thể vọt đi.
Cùng lúc đó, tay trái gã vung mạnh chiếc vỏ kiếm bọc sắt mỏng tạo thành một vòng tròn hộ thể cương mãnh. Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên liên tiếp khi vỏ kiếm va chạm kịch liệt với các mảnh đá vôi đang rơi xuống như mưa bão.
Liễu Yên nằm trên lưng chồng, hai cánh tay gầy guộc quấn chặt lấy bả vai gã. Gân tay trái của cô vẫn đông cứng do hàn độc bộc phát cấp tính, nhưng bàn tay phải quấn băng trắng loang lổ máu khô vẫn cố gắng ghì chặt lấy chuôi thanh nhuyễn kiếm tơ sắt. Sau lưng Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh ho khan yếu ớt trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế, hơi thở của bé nóng hổi dội vào lưng gã qua lớp hỷ phục đỏ sờn rách.
"Ầm!"
Một tảng đá khổng lồ nặng hàng nghìn cân đổ sập ngay sát gót chân Thạch Sơn, chấn động mạnh mẽ làm phiến đá dưới chân gã nứt toác. Thạch Sơn nương theo đà sập, bế thốc Liễu Yên lên lồng ngực sũng nước lạnh, dùng hết chút thể lực kiệt quệ nhảy vút ra ngoài qua một khe đá hẹp lộng gió rít mạnh. Đó là lối thoát hiểm duy nhất hướng thẳng ra sườn núi tuyết phía đông.
Vừa bước chân ra khỏi hang, một luồng không khí lạnh buốt cắt da cắt thịt ập thẳng vào mặt hai người, dập tắt hoàn toàn hơi nóng nồng nặc mùi lưu huỳnh phía sau.
Cơn bão tuyết tràn xuống từ đỉnh núi Vũ Sơn hoang vu, phủ một màu trắng xóa u ám lên khắp sườn núi đá dốc hiểm trở. Sự thay đổi nhiệt độ đột ngột từ cực nóng sang cực lạnh ngay lập tức trở thành một đòn tra tấn tàn khốc đối với cơ thể đầy thương tích của hai phu thê.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ câm lặng nghẹn lại trong cổ họng Liễu Yên. Thạch Sơn cảm nhận được thân thể vợ đột ngột co rúm lại, run rẩy kịch liệt trên tay gã. Hàn độc băng cổ trong người cô – vốn đang bị kìm hãm tạm thời bằng thuốc mỡ Tuyết Sâm Cao – nay gặp khí lạnh buốt của bão tuyết đã lập tức bùng phát dữ dội.
Làn da tái nhợt của Liễu Yên nổi lên những vệt gân xanh đen rùng rợn chạy dọc từ cổ tay trái lên sát bả vai. Kinh mạch gân tay trái của cô đông cứng lại như một dải băng lạnh, khiến các ngón tay hoàn toàn mất đi tri giác. Cô không thể nói, không thể hét lên để cảnh báo chồng về nỗi đau đớn đang cào xé tim gan, chỉ có thể dùng đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn Thạch Sơn bằng một sự bất lực tột cùng.
"Yên nhi! Nín thở, vận chuyển Đồng Tâm Tâm Pháp!" Thạch Sơn lo sợ tột độ, gã vừa chạy băng băng trên tuyết dày vừa cố gắng truyền một luồng chân khí Đồng Tâm ấm áp từ lòng bàn tay phải vào cơ thể vợ để xoa dịu hàn độc.
Nhưng luồng chân khí của gã vừa mới chạm vào kinh mạch của Liễu Yên đã bị một luồng kiếm khí lạnh buốt khác từ bên ngoài chém đứt lìa.
"Vút!"
Một vệt sáng kiếm quang màu trắng tuyết xé rách màn sương mù dày đặc, mang theo tiếng rít gió lạnh lùng đâm thẳng vào khoảng không giữa hai người.
Thạch Sơn nhạy bén cảm nhận được luồng áp suất không khí bị nén lại cực nhanh, gã vội vã lướt bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp lùi nhanh ba bước để tránh né. Lưỡi kiếm mỏng manh lướt sạt qua ngực gã, chém đứt một dải vải hỷ phục đỏ bay phấp phới trong gió tuyết.
Từ trong màn tuyết trắng xóa u ám, một bóng người từ từ hiện ra.
Đó là một nữ tử lạnh lùng như băng tuyết, mặc y phục màu trắng bó sát, mái tóc búi cao cài một chiếc trâm băng trong suốt. Trên tay cô ta cầm thanh trường kiếm mỏng "Hàn Tuyết" rèn từ băng sắt vạn năm, lưỡi kiếm tỏa ra những làn khói lạnh mờ nhạt.
Khương Băng – nữ đệ tử thiên tài của Hàn Băng Phái.
"Đồng Tâm Song Kiếm tàn phế quả nhiên danh bất hư truyền," giọng nói của Khương Băng lạnh lẽo, vô cảm như tiếng băng nứt. "Nhưng hôm nay, các ngươi không thể mang sợi chỉ đỏ Huyết Cực rời khỏi sườn núi này. Giao sợi chỉ đỏ ra, ta sẽ cho phu thê ngươi một cái chết nhanh gọn."
Đôi tai dưới dải vải đen của Thạch Sơn rung nhẹ. Gã nghe thấy tiếng tuyết rơi bị rẽ ra dưới mũi kiếm mỏng của Khương Băng, cảm nhận được sát khí lạnh buốt xương tủy đang khóa chặt lấy Liễu Yên.
"Hàn Băng Phái..." Thạch Sơn khàn giọng, thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch chỉ thẳng xuống đất bùn lạnh buốt. "Các ngươi danh môn chính phái, hóa ra cũng chỉ là lũ cướp cạn thèm khát tơ tằm của người khác sao?"
"Sợi chỉ đỏ dệt từ tơ tằm Huyết Cực là bảo vật độc nhất vô nhị để hoàn thiện khống tơ thuật của bản phái," Khương Băng lạnh lùng đáp. "Rơi vào tay một lũ tàn phế như các ngươi chỉ làm uổng phí linh khí của trời đất. Ra chiêu đi!"
Không một chút do dự, Khương Băng vung thanh kiếm mỏng Hàn Tuyết, vận chuyển Hàn Băng Kiếm Kình tấn công trực diện.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba vệt kiếm khí màu trắng tuyết sắc bén như lưỡi dao băng xé rách không khí, mang theo luồng khí lạnh buốt xương quét thẳng qua sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang nối liền chuôi hai thanh kiếm của phu thê.
Thạch Sơn nghe tiếng gió kiếm rít lên chói tai, gã vội vã giật nhẹ sợi chỉ đỏ để báo hiệu cho Liễu Yên phối hợp né tránh. Nhưng sợi chỉ đỏ nối tạm bằng tơ thô lỏng lẻo trước đó đã bị nung nóng sém đen và mục rữa nhẹ do ngâm nước độc đầm lầy, nay gặp phải luồng kiếm khí cực lạnh của Khương Băng đã lập tức bị bao phủ bởi một lớp sương băng mỏng trắng xóa.
"Rắc... rắc..."
Tiếng băng kết tinh vang lên lạnh lùng trên sợi chỉ đỏ. Sợi tơ tằm Huyết Cực dẻo dai vô song bỗng chốc mất đi hoàn toàn tính đàn hồi vật lý, trở nên giòn và dễ gãy như một sợi thủy tinh mỏng dưới sức gió tuyết gào rú.
Liễu Yên đau đớn câm lặng, khuôn mặt thanh tao nhợt nhạt đi vì lạnh. Kinh mạch tay trái bị hàn độc băng cổ tấn công kịch liệt khiến cô run rẩy không thể cầm vững nhuyễn kiếm. Vết thương rách gân tay trái rỉ máu tươi đỏ rực dưới lớp băng mỏng, nhuộm đỏ một đoạn chỉ Đồng Tâm bị đóng băng.
"Yên nhi!"
Thạch Sơn hét lên trong tuyệt vọng. Gã cảm nhận được luồng chân khí Đồng Tâm truyền qua chỉ đỏ bị ngắt quãng hoàn toàn do lớp băng ngăn cách. Chân khí phản phệ dội ngược lại đan điền khiến gã thốt lên một tiếng hộc máu nhẹ, lồng ngực đau nhói như bị búa nện.
Nhận thấy liên kết của đối thủ bị bẻ gãy, Khương Băng lập tức chiếm ưu thế tuyệt đối. Cô ta lướt đi nhẹ nhàng trên tuyết bằng Tuyết Hoa Bộ Pháp, thanh kiếm mỏng Hàn Tuyết vẽ nên một đường cung hoàn mỹ đâm thẳng vào tim Liễu Yên hòng tước đoạt sợi chỉ đỏ.
Trong sát na sinh tử, Liễu Yên gắng gượng dùng bàn tay phải bị bỏng rách da rỉ máu tươi, cố gắng búng mạnh vào sợi chỉ đỏ để thi triển tuyệt kỹ Chỉ Nhuệ Xuyên Vân hòng phát ra một luồng kiếm khí tầm xa cản đòn.
Nhưng sợi chỉ đã bị đóng băng trắng xóa, hoàn toàn cứng đờ. Cú búng tay của cô không thể tạo ra bất kỳ độ rung nào, ngược lại, lực phản chấn tàn nhẫn làm rách sâu thêm vết bỏng trên lòng bàn tay phải, máu tươi đỏ rực phun ra xối xả thấm đẫm tuyết lạnh.
"Keng!"
Thạch Sơn nghe tiếng gió đâm cận kề vai vợ, gã điên cuồng vung kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch chém ngang một nhát để đỡ đòn. Lực chấn động cực mạnh giữa kiếm gỗ bọc sắt và kiếm băng sắt rít lên một tiếng chói tai, khiến khớp cổ tay phải sưng tấy của gã gần như rách khớp, máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay.
Khương Băng bị đẩy lùi một bước, nhưng cô ta lập tức xoay người vung kiếm quét ngang hạ bàn của Thạch Sơn.
Thạch Sơn không thể dùng thính giác thông thường dưới sức gió tuyết gào rú át hết mọi âm thanh. Gã chỉ còn biết vận dụng Vô Thanh Kiếm Ý vừa sơ ngộ, cảm nhận sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ quanh người để né tránh nhát kiếm chí mạng của Khương Băng trong gang tấc. Nhưng sức gió tuyết quá mạnh làm gã bị lệch đà, một vệt kiếm khí lạnh buốt sạt qua hông gã, để lại một vết thương đông cứng rỉ máu đen.
Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm lúc này đã bị tổn hại nghiêm trọng đến năm phần mười, những vết rạn nứt nhỏ xuất hiện chi chít trên lớp băng bao bọc sợi tơ, đe dọa đứt lìa hoàn toàn liên kết kiếm kình của hai người bất cứ lúc nào dưới sức gió tuyết gào rú.
Thạch Sơn nhận ra nếu cứ tiếp tục chiến đấu dưới trời bão tuyết này, hàn độc trong người Liễu Yên sẽ đông cứng tim cô trước khi Khương Băng kịp ra chiêu tiếp theo, và thanh kiếm gỗ bách của gã cũng sẽ bị kiếm khí hàn băng chém gãy.
Gã cần một nơi kín gió để bảo vệ gân tay của vợ và sưởi ấm cho đứa trẻ sơ sinh.
Đôi tai gã rung nhẹ, lọc bỏ tiếng gió tuyết rít gào, bắt được một tiếng rít gió trầm đục phát ra từ một hang động tối tăm nằm khuất sâu dưới sườn núi đá dốc ngay bên cạnh.
"Yên nhi, ôm chặt ta!"
Thạch Sơn gầm lên một tiếng bi tráng. Gã không màng đến đòn tấn công tiếp theo của Khương Băng, bất ngờ vung kiếm gỗ bách chém mạnh một nhát xuống mặt tuyết dày dưới chân để tạo ra một màn tuyết trắng mù mịt che khuất tầm nhìn.
Ngay khi Khương Băng vung kiếm đâm xuyên qua màn tuyết, Thạch Sơn đã bế thốc Liễu Yên, tay phải ôm chặt lấy giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh sau lưng, dứt khoát nhảy vút xuống hang động tối tăm sâu hoắm bên sườn núi để tránh đòn chí mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!