Trận Chiến Phân Âm
Tiếng thác nước lũ lạnh buốt đổ sầm sập từ vách đá vôi bị chém nứt dội thẳng xuống hồ lưu huỳnh đang sôi sùng sục. Sự va chạm tàn khốc giữa dòng nước buốt giá của đầm lầy và địa nhiệt nóng bỏng tạo nên một tiếng xèo xèo kinh người. Trong chớp mắt, hơi nước bốc lên nghi ngút, đậm đặc như một bức tường thành màu trắng xám, nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của phu thê Thạch Sơn và hai gã sát thủ khét tiếng Huyết Sát Song Sát.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh rỉ ra từ vết thương trên vai Thạch Sơn tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Thạch Sơn đứng sừng sững trước hốc đá khô ráo – nơi gã vừa giấu chiếc giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh. Dải vải đen quấn trên đôi mắt mù của gã đã ướt sũng, bết chặt vào sống mũi gầy guộc sương gió. Gã cảm nhận được hơi thở khò khè, yếu ớt của đứa trẻ dội vào màng nhĩ qua tiếng thác đổ. Chất độc thạch thạch tín từ mũi độc tiêu của Tàn Phong găm vào vai trái gã trước đó vẫn đang âm ỉ lan rộng, khiến nửa thân người bên trái của gã tê dại đi như bị ngàn vạn con kiến lửa cắn xé.
Bên cạnh gã, Liễu Yên khẽ tựa nhẹ vai vào lưng chồng. Sa y hỷ phục đỏ sờn rách của nàng bay nhẹ trong luồng hơi nước nóng bỏng. Đôi bàn tay nàng quấn băng trắng loang lổ máu khô, gân tay trái đông cứng vì hàn độc bộc phát, nhưng tay phải vẫn ghì chặt chuôi thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng manh. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm – dù đã bị đứt gãy một đoạn nhỏ từ trận chiến trước và chỉ được nối tạm bằng những sợi tơ thô lỏng lẻo – lúc này đang chùng xuống dưới làn nước bùn ngập ngang cổ chân. Liễu Yên gõ nhẹ hai nhịp ngắn lên chuôi kiếm gỗ của chồng, truyền đi thông điệp câm lặng đầy lo âu:
*Chúng sát cánh bên nhau.*
"Hahaha! Lũ chuột tàn phế, các ngươi tưởng dập được lửa hỏa dược thì có thể thoát mạng sao?"
Tiếng gầm rú của Huyết Đầu vang lên từ hướng đông bắc, ồm ồm như tiếng đá tảng lăn dưới vực sâu. Gã khổng lồ vạm vỡ dẫm mạnh bước chân trần lên phiến đá trơn trượt, vung thanh quỷ đầu đao nặng bản rộng chém ngang một nhát tàn bạo.
"Vút!"
Đao phong xé rách màn sương trắng, mang theo luồng kình lực cương mãnh của Huyết Sát Thần Công dội thẳng vào lồng ngực Thạch Sơn. Thạch Sơn nghe tiếng gió rít dữ dội, không hề né tránh, gã dồn chân khí Đồng Tâm vào thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch, vung kiếm đỡ trực diện.
"Keng!"
Tiếng va chạm kịch liệt giữa đao thép nặng và kiếm gỗ hóa thạch bọc sắt mỏng rít lên chói tai. Lực chấn động khổng lồ dội ngược qua chuôi kiếm, chấn thẳng vào khớp cổ tay phải đang sưng tấy của Thạch Sơn. Cơn đau nhói buốt như kim châm chạy dọc cánh tay gã, khiến gã suýt nữa đánh rơi binh khí. Thạch Sơn lùi lại nửa bước, đan điền chấn động mạnh, vị máu tanh ngọt lập tức trào lên khóe miệng.
Nhưng Huyết Đầu không hề cho gã cơ hội thở dốc. Gã điên cuồng vung đao chém liên hoàn.
"Keng! Keng! Keng!"
Mỗi nhát đao nện xuống kiếm gỗ của Thạch Sơn đều phát ra những tiếng va đập cực lớn, vang vọng kịch liệt trong không gian chật hẹp của hang đá vôi. Huyết Đầu cố tình vận kình lực tạo ra những tiếng kim loại va chạm chói tai nhất có thể. m thanh ấy dội vào các vách đá, kết hợp với tiếng nước sôi sùng sục của hồ lưu huỳnh và tiếng sấm sét bão tuyết gào rú bên ngoài, tạo thành một ma trận tạp âm hỗn loạn tột độ.
Đó chính là thủ đoạn tàn độc của Song Sát. Chúng biết Thạch Sơn mù lòa chiến đấu hoàn toàn dựa vào thính giác siêu phàm, nên Huyết Đầu chủ động dùng đao nặng tạo tiếng động lớn để quấy nhiễu, biến màng nhĩ của gã thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Giữa lúc Thạch Sơn bị tiếng đao gầm rú làm ù tai nhẹ, một luồng sát khí âm thầm, lạnh lẽo như băng tuyết bất ngờ bộc phát từ hướng ngược lại.
Huyết Vĩ!
Gã sư đệ gầy nhỏ nấp sau màn hơi nước nóng dày đặc, di chuyển quỷ mị không tiếng bước chân. Y khẽ nín thở sâu, vận dụng Huyết Sát Công để triệt tiêu nhịp tim đập gấp gáp, rồi đột ngột búng ngón tay phải.
"Vút!"
Ba mũi đoản đao răng cưa tẩm độc tê liệt xé rách hơi nước, nhắm thẳng vào gáy và góc chết thính giác bên vai trái đang tê dại của Thạch Sơn. Ám khí bay cực nhanh, cực nhẹ, hoàn toàn bị tiếng va đập đao của Huyết Đầu che giấu.
Thạch Sơn cảm nhận được nguy hiểm cận kề, gã vội vã vận dụng bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp để né tránh. Nhưng gã vừa mới dịch bước, lòng bàn chân trần dẫm phải phiến đá vôi phủ đầy một lớp màng khoáng chất lưu huỳnh trơn trượt kết hợp với nước lũ lạnh buốt.
Sự trơn trượt tàn nhẫn làm gã mất đà. Thạch Sơn suýt nữa sụt chân ngã xuống hồ nước nóng đang sôi sùng sục bên cạnh. Cú trượt chân khiến đường né tránh của gã bị lệch đi một nhịp.
"Phập!"
Một mũi đoản đao răng cưa sạt qua cánh tay phải của Thạch Sơn, rạch nát lớp hỷ phục đỏ sờn rách, để lại một vết chém sâu rỉ máu tươi đỏ rực. Độc tính tê liệt từ răng cưa lập tức ngấm vào da thịt, khiến cánh tay cầm kiếm của gã run lên bần bật, sức nặng thanh kiếm gỗ tăng lên gấp bội.
"Hahaha! Gã mù, hôm nay phế tích này sẽ là mồ chôn của phu thê ngươi!" Tiếng cười nham hiểm của Huyết Vĩ vang lên từ trong sương mù.
Thạch Sơn quỳ một chân trên phiến đá trơn trượt, kiếm gỗ chống xuống đất để giữ thăng bằng. Máu từ vai trái và cánh tay phải nhỏ giọt xuống vũng bùn lầy lạnh buốt. Gã nhận ra mình đã rơi vào thế tuyệt lộ. Nếu cứ tiếp tục đỡ đòn cương mãnh của Huyết Đầu, gã sẽ hoàn toàn bị tiếng va chạm làm điếc tai, và nhát đao tiếp theo của Huyết Vĩ chắc chắn sẽ đâm xuyên qua tim gã hoặc chiếc giỏ tre sau lưng.
Gã phải nghe được. Gã phải phân tách được âm thanh giữa vạn tạp âm hỗn loạn này.
Thạch Sơn nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải vải đen. Gã buông lỏng đan điền, ngừng vận chuyển chân khí Đồng Tâm cưỡng ép chống lạnh. Gã hít một hơi sâu, vận dụng tuyệt kỹ Khống Thính Thuật kết hợp với phương pháp Phân âm thuật vừa ngộ ra.
Tâm trí gã từ trạng thái hỗn loạn bỗng chốc tĩnh lặng lại như mặt nước giếng cổ không gợn sóng.
Trong đầu Thạch Sơn, ma trận tạp âm bắt đầu biến đổi. Gã không còn nghe cả khối âm thanh hỗn độn nữa. Gã bắt đầu dùng tinh thần lực cực hạn để bóc tách từng luồng âm thanh khác nhau như người thợ dệt lụa gỡ từng sợi chỉ rối.
Luồng âm thanh thứ nhất: Tiếng thác nước lũ đổ sầm sập trầm đục, tần số thấp và nặng nề bên sườn trái. Gã cô lập nó, đẩy nó ra rìa tâm trí.
Luồng âm thanh thứ hai: Tiếng nước hồ lưu huỳnh sôi sùng sục, lách tách bong bóng vỡ rải rác dưới hạ bàn. Gã đánh dấu vị trí của nó để tránh trượt chân, rồi gạt bỏ.
Luồng âm thanh thứ ba: Tiếng đại đao của Huyết Đầu rít gió gầm rú kịch liệt từ phía trước. m thanh này quá lớn, quá thô bạo. Thạch Sơn không thèm dùng tai nghe nữa, gã dùng da thịt toàn thân cảm nhận luồng áp suất không khí nén lại khi lưỡi đao vung lên để định vị.
Và luồng âm thanh cuối cùng: Một tiếng "vút" cực kỳ mỏng manh, sắc lẹm và ngắn ngủi, tựa như tiếng một sợi tơ mảnh bị kéo căng rồi buông ra giữa màn hơi nước.
Đó là tiếng đoản đao răng cưa của Huyết Vĩ vừa rời khỏi tay áo!
"Có rồi!"
Thạch Sơn khẽ rùng mình, đôi tai gã rung nhẹ nhạy bén bắt trọn tần số của luồng gió mỏng đang lao thẳng vào huyệt thái dương của mình từ góc khuất phía sau bên phải.
Gã quyết định đưa ra một lựa chọn chiến thuật điên cuồng: hoàn toàn bỏ qua phòng thủ trước đòn đao nặng của Huyết Đầu đang chém xuống đỉnh đầu, dốc toàn bộ tinh thần lực và chút chân khí Đồng Tâm còn sót lại để phản đòn Huyết Vĩ – kẻ nguy hiểm thực sự đang giật dây trận đấu.
Ngay khi thanh quỷ đầu đao của Huyết Đầu chỉ còn cách đỉnh đầu Thạch Sơn ba tấc, mang theo hơi nóng rực lửa, Thạch Sơn đột ngột lướt bộ pháp Thính Phong Bộ Pháp nghiêng người sang trái một góc khó tin, dẫm chắc chân vào một khe đá nhỏ để chống trơn trượt.
Lưỡi đại đao chém sạt qua vai áo gã, nện thẳng xuống phiến đá vôi nứt toác, đá vụn bắn tung tóe.
Cùng lúc đó, Thạch Sơn xoay người nửa vòng. Tay trái đang tê dại của gã bất ngờ vung chiếc vỏ kiếm bọc sắt mỏng chém ngang một nhát cực nhanh.
"Keng!"
Mũi vỏ kiếm bọc sắt mỏng chạm chính xác vào thân ba mũi đoản đao răng cưa đang bay tới trong sương mù, chém gạt chúng bay lệch hướng cắm phập vào vách đá xanh bên cạnh.
Không dừng lại một nhịp thở, Thạch Sơn nương theo lực xoay người, tay phải siết chặt thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch vừa được gia cố bằng cát sắt thô. Gã vận chuyển Vô Thanh Kiếm Ý - Sơ ngộ, dồn toàn bộ ám kình nhu hòa vào mũi kiếm. Thanh kiếm đâm thẳng ra ngoài màn hơi nước trắng xóa, hoàn toàn im lặng, không hề phát ra một tiếng rít gió xé khí nào.
"Phập!"
Mũi kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai đâm xuyên qua màn sương mù, cắm ngập vào bả vai trái của Huyết Vĩ – đúng vị trí khớp xương chịu lực cử động của cánh tay phóng đoản đao.
"Á!!!"
Tiếng hét thảm thiết của Huyết Vĩ vang lên xé rách không gian hang đá. Lực ám kình từ kiếm gỗ bách chấn động mạnh, bẻ gãy hoàn toàn khớp vai trái của y, khiến thanh đoản đao răng cưa trên tay y rơi keng xuống đất bùn. Huyết Vĩ loạng choạng thối lui năm bước, máu tươi từ vết thương phun ra xối xả nhuộm đỏ một khoảng sương mù trắng xám.
"Sư đệ!!!"
Huyết Đầu chứng kiến sư đệ bị trọng thương, đôi mắt ti hí xăm hình quỷ đỏ rực lên sự điên cuồng tột độ. Gã hoàn toàn mất đi lý trí, gầm lên một tiếng vang động cả hang đá vôi.
Gã vận chuyển toàn bộ Huyết Sát Thần Công vào hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, thanh quỷ đầu đao bản rộng nặng ba mươi cân bùng phát luồng sát khí đỏ thẫm nồng đậm. Gã không tấn công Thạch Sơn nữa, mà điên cuồng vung đao chém mạnh liên tiếp ba nhát tàn bạo vào các cột đá vôi chịu lực khổng lồ phía trên trần hang hồ lưu huỳnh.
"Rắc... rắc... rắc... uỳnh!!!"
Tiếng đá nứt gãy vang lên dữ dội từ phía trên cao. Trần hang bắt đầu rung chuyển kịch liệt, hàng loạt tảng đá khổng lồ nặng hàng trăm cân đổ sập xuống dồn dập, bụi đá vôi bay mù mịt, đe dọa chôn vùi cả phu thê và đứa trẻ dưới đống đổ nát đổ sập tàn khốc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!