Thiết Sa Trị Thương
Tiếng sụp đổ kinh hoàng của gian chánh điện phế tích Đồng Tâm Phân Đà vẫn còn âm vang trong màng nhĩ Thạch Sơn như tiếng sấm rền từ vực sâu. Đêm đầm lầy Giang Tây lạnh buốt, gió bão tuyết thổi thông thốc qua những thân trúc cháy đen, mang theo sương độc đặc quánh tràn vào từng kẽ đá. Thạch Sơn bế thốc Liễu Yên trên tay, giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh quấn chặt sau lưng, dùng Thính Phong Bộ Pháp lướt đi quỷ mị giữa những bãi bùn lún sụt hiểm trở.
Máu đen từ vết thương vai trái dính độc thạch thạch tín của gã vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm một mảng hỷ phục đỏ sờn rách, lạnh buốt và tê dại. Khớp cổ tay phải gã sưng tấy nặng nề sau những cú đỡ đao cương mãnh của Huyết Đầu từ chặng trước. Nhưng Thạch Sơn không thể dừng lại. Gã ngửi thấy mùi máu tươi từ lòng bàn tay phải rách sâu của Liễu Yên đang rỉ ra qua lớp băng trắng loang lổ. Huyết Sát Song Sát sử dụng Huyết Sát Công lần theo mùi máu này, gã phải tìm nơi trị thương và xóa sạch dấu vết trước khi bị chúng khép chặt vòng vây tử địa.
Sau gần nửa canh giờ băng rừng vượt vách đá dựng đứng phía sau đầm lầy, thính giác siêu phàm của Thạch Sơn bắt được tiếng nước sôi sùng sục và tiếng hơi nước phun ra từ một khe nứt địa nhiệt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, nhưng đi kèm với nó là một luồng khí ấm áp hiếm hoi giữa trời bão tuyết.
Một Hồ Lưu Huỳnh tự nhiên nằm khuất sau vách đá vôi dựng đứng hoang vu. Hơi ấm bốc lên nghi ngút thành những làn sương trắng dày đặc, che phủ hoàn toàn không gian nhỏ hẹp xung quanh. Đây là bí cảnh trị thương tuyệt hảo mà tổ sư dệt lụa năm xưa từng ghi chép lại.
Thạch Sơn lặng lẽ đặt Liễu Yên ngồi xuống một phiến đá mịn bên mép hồ. Gã khẽ tháo chiếc giỏ tre sau lưng, kiểm tra đứa trẻ Vô Danh. Đứa trẻ vẫn đang sốt cao bẩm sinh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên dưới tã lụa huyết cực, hơi thở khò khè yếu ớt. Thạch Sơn xót xa, gã đặt giỏ tre vào một hốc đá khô ráo khuất gió cạnh hồ, rồi quay lại phía vợ.
Liễu Yên nhìn chồng qua màn sương khói mờ ảo. Đôi mắt nàng trong vắt như nước giếng cổ nhưng đượm buồn và mệt mỏi. Nàng câm lặng, không thể phát ra tiếng rên rỉ dằn vặt nào. Cánh tay trái của nàng đông cứng, run rẩy kịch liệt do hàn độc bộc phát gân tay sau khi ngâm nước sông lạnh quá lâu. Lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu tươi rực rỡ, thịt da đỏ hỏn loang lổ.
Thạch Sơn nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải của vợ, gõ nhẹ hai nhịp ngắn lên lòng bàn tay nàng:
*Ngâm tay đi. Hơi nóng lưu huỳnh sẽ làm giãn gân cốt và cô lập hàn độc.*
Liễu Yên khẽ gật đầu. Nàng chậm rãi đưa cả hai bàn tay xuống dòng nước hồ màu xanh lục nhạt sực mùi lưu huỳnh.
Một cảm giác bỏng rát dữ dội, tàn nhẫn như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt hở khiến toàn thân Liễu Yên run lên bần bật. Gương mặt thanh tao của nàng trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt mím chặt đến rỉ máu để không phát ra tiếng động. Nhưng chỉ sau vài hơi thở, khoáng chất lưu huỳnh ấm áp bắt đầu thẩm thấu, xoa dịu các thớ cơ rách nát. Luồng hàn khí đông cứng ở gân tay trái từ từ bị đẩy lùi, sắc tím tái trên các đầu ngón tay dần nhường chỗ cho sắc hồng nhạt của máu lưu thông trở lại. Nàng thở hắt ra một hơi dài câm lặng, tựa đầu vào vách đá ấm áp, cảm nhận sự dễ chịu đang lan tỏa.
Trong lúc vợ trị thương, Thạch Sơn ngồi xếp bằng trên một phiến đá bằng phẳng đối diện. Gã rút thanh kiếm gỗ bách ngàn năm sém đen bên hông đặt lên đùi. Chuôi kiếm bị rạn nứt nhẹ sau cú va chạm với quỷ đầu đao của Huyết Đầu, rò rỉ ra những giọt nhựa thông bách thơm nồng. Gã thò tay vào túi hành lý rách nát, lôi ra một nắm Thiết sa thô cát sắt thô xám xịt mà gã thu thập được dưới lòng suối cạn.
Thạch Sơn dùng lòng bàn tay thô ráp chai sần, nắm lấy Thiết sa thô, bắt đầu chà xát mạnh mẽ lên thân kiếm gỗ và các đai sắt mỏng bọc quanh chuôi kiếm.
"Sột soạt... kèn kẹt... sột soạt..."
Tiếng mài kiếm kèn kẹt, khô khốc vang lên đều đặn giữa không gian u tịch của hồ lưu huỳnh, át đi tiếng nước sôi sùng sục. Từng hạt cát sắt thô rít lên trên thớ gỗ hóa thạch dẻo dai, gọt giũa đi những vết sứt mẻ, mài nhẵn phần gỗ bị sém đen do hỏa công. Thạch Sơn tập trung tinh thần cao độ, dùng cảm xúc xúc giác của các ngón tay để đo lường độ cân bằng và trọng lượng của thanh kiếm. Gã dồn chân khí Đồng Tâm nhu hòa vào thân kiếm, giúp nhựa thông bách nóng chảy lấp đầy các vết rạn nứt nhỏ, gia cố thanh kiếm gỗ đạt được độ nặng và lực sát thương vật lý cực đại, dẻo dai không kém gì thần binh sắt thép.
Bầu không khí trị thương yên bình ngắn ngủi bỗng chốc bị xé rách bởi một luồng sát khí lạnh lẽo dội thẳng từ trên vách đá xuống.
"Hahaha! Lũ chuột tàn phế, hóa ra các ngươi trốn ở đây để dưỡng thương sao?"
Tiếng cười rùng rợn, ồm ồm của Huyết Đầu vang lên từ đỉnh vách đá phía trên hồ lưu huỳnh.
Thạch Sơn giật mình đứng bật dậy, thanh kiếm gỗ bách vừa mài sắc bén nắm chặt trong tay phải. Gã nghe thấy tiếng rít gió xé rách sương mù của hai vật thể tròn bằng đất nung đang lao thẳng xuống lòng hồ.
"Ầm! Ầm!"
Hai hũ hỏa dược lưu huỳnh do Huyết Đầu ném xuống nổ tung ngay trên mặt nước nóng. Sức nổ kinh hoàng hất tung nước hồ nóng bỏng bắn tung tóe. Ngọn lửa lưu huỳnh màu xanh lam rực cháy bùng lên trên mặt nước, tỏa ra một làn khói độc lưu huỳnh màu vàng quánh đặc, nồng nặc và suffocating.
Làn khói độc nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian hồ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn vốn đã hạn chế của Liễu Yên. Đôi mắt nàng bỏng rát, nước mắt chảy giàn giụa, lồng ngực thắt lại vì ngạt thở. Nàng cố gắng lùi sát vào vách đá, tay phải sờ soạng tìm kiếm đứa trẻ.
Thạch Sơn nhanh trí, gã thò tay định rút túi bột đá vôi giắt bên hông để tung ra tạo màn sương trắng ngụy trang (*Thạch Phấn Mê Nhãn*). Nhưng ngay khi gã vừa ném túi bột vào không khí, hơi nước nóng lưu huỳnh quá dày đặc kết hợp với khói độc ẩm ướt đã khiến bột đá vôi lập tức bị vón cục, biến thành những mảng vữa trắng ẩm ướt rơi rụng vô hại xuống bùn lầy.
Thủ đoạn ngụy trang thất bại hoàn toàn!
"Chết đi!"
Từ trong làn khói độc vàng quánh, tiếng xé gió rít lên kịch liệt. Huyết Đầu vung thanh quỷ đầu đao nặng nề chém sạt qua các phiến đá vỡ, tạo ra hàng vạn mảnh đá vụn bay loạn xạ như mưa ám khí nhắm thẳng vào Thạch Sơn.
Thạch Sơn nhắm chặt đôi mắt mù quấn vải đen. Tai gã rung nhẹ kịch liệt, vận dụng Khống Thính Thuật lọc bỏ tiếng sấm sét bão tuyết bên ngoài và tiếng nước sôi sùng sục. Gã nghe thấy tiếng rít gió của từng mảnh đá bay tới. Gã xoay tròn kiếm gỗ bách ngàn năm tạo thành một vòng tròn kiếm khí bảo vệ (*Hồi Phong Trọc Vũ*), gạt phăng mọi mảnh đá vỡ rào rào bên ngoài cơ thể.
Nhưng đó chỉ là đòn nghi binh.
Từ góc khuất hơi nước mịt mù bên sườn phải, Huyết Vĩ di chuyển quỷ mị như một bóng ma không tiếng bước chân. Y áp sát Thạch Sơn từ phía sau lưng, vung cặp đoản đao răng cưa tẩm độc tê liệt đâm thẳng vào bả vai gã – ngay sát vị trí chiếc giỏ tre chứa đứa trẻ Vô Danh.
Thính giác của Thạch Sơn bị tiếng nổ hỏa dược làm ù tai nhẹ, không kịp nhận ra đường đao quỷ quyệt của Huyết Vĩ.
Trong sát na sinh tử, Liễu Yên dù đang bị khói độc hành hạ, mắt cay xè không nhìn rõ, nhưng nàng cảm nhận được luồng sát khí áp sát chồng qua nhịp rung nhẹ của sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối tạm đang căng thẳng. Nàng gắng gượng dùng tay phải đang bỏng rộp rách da rỉ máu, dứt khoát rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt từ thắt lưng, vung một đường kiếm mỏng như lá lúa xuyên qua màn khói độc.
"Keng!"
Thanh nhuyễn kiếm uốn cong ba mươi sáu độ, quấn chặt lấy lưỡi đoản đao răng cưa của Huyết Vĩ ngay khi nó chỉ còn cách giỏ tre một tấc. Lực quấn dẻo dai của nhuyễn kiếm kéo lệch đường đâm của Huyết Vĩ, cứu mạng Thạch Sơn và đứa trẻ trong gang tấc.
"Khụ... khụ..."
Tiếng ho khan yếu ớt, ngạt thở của đứa trẻ Vô Danh vang lên từ trong giỏ tre. Khói độc lưu huỳnh màu vàng đang thâm nhập vào hốc đá, tàn phá phổi của đứa trẻ sơ sinh đang sốt cao.
Thạch Sơn nghe thấy tiếng ho của con, tim gã đau như thắt. Gã nhận ra khói độc này sẽ giết chết đứa trẻ trước khi gã kịp tiêu diệt Song Sát. Gã không thể duy trì cuộc chiến kéo dài trong làn khói này.
Gã lập tức vận dụng Quy Tức Pháp, khép chặt các đường thở và lỗ chân lông, dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm vào thanh kiếm gỗ bách ngàn năm vừa được gia cố bằng cát sắt thô. Gã nghe tiếng nước chảy ngầm róc rách phía sau vách đá hồ.
"Phá cho ta!"
Thạch Sơn gầm khẽ trong lòng, vung kiếm gỗ bách chém mạnh một nhát búa tạ vào khớp chịu lực của vách đá vôi phía trên hồ lưu huỳnh.
"Ầm!"
Vách đá bị chém nứt toác. Một dòng nước lũ đầm lầy lạnh buốt từ mạch ngầm phía trên ập xuống như thác đổ, tràn vào lòng hồ lưu huỳnh, dập tắt ngọn lửa hỏa dược đang bùng cháy và cuốn trôi một phần khói độc lưu huỳnh màu vàng quấn đặc.
Hơi độc lưu huỳnh bị dập tắt tạm thời, nhưng làn sương mù ẩm ướt vẫn dâng cao mịt mù. Huyết Sát Song Sát đứng trên các phiến đá nhô cao, sát khí rực rỡ trong mắt chúng không hề giảm bớt. Chúng bắt đầu khép chặt vòng vây, vung đao áp sát cận chiến phối hợp nhịp nhàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!