Nhạc nềnWuxia

Huyết Sát Song Sát Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc của Ngoại vi Đầm Lầy Giang Tây vào lúc nửa đêm đặc quánh lại như một tấm liệm xám xịt, nuốt chửng những thân trúc già cháy sừng sững bên ngoài phế tích Đồng Tâm Phân Đà. Cái lạnh buốt xương của gió bão phương Nam dường như cũng mang theo vị mặn chát của bùn lầy và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những vũng nước đọng dưới chân vách đá.


Cách phế tích chưa đầy hai dặm, giữa một bãi bùn lún sũng nước, một ngọn đuốc dầu phụt lên thứ ánh sáng đỏ quạch, lập lòe. Ánh lửa rọi rõ một cảnh tượng tàn khốc đến lạnh người.


Một gã lưu dân nghèo khổ, rách rưới đang bị treo ngược trên một cành trúc cong gập. Toàn thân gã chằng chịt những vết cắt mảnh nhưng sâu, máu tươi nhỏ xuống vũng bùn đen kịt bên dưới thành từng giọt đều đặn. Đứng ngay dưới thân xác đang co giật ấy là hai bóng người quái dị, mặc y phục đỏ thẫm bó sát như màu máu khô.


Gã khổng lồ đứng bên trái có cái đầu trọc lóc xăm hình một con quỷ đỏ rực đang nhe nanh. Gã chính là Huyết Đầu, huynh trưởng của cặp sát thủ khét tiếng Huyết Sát Song Sát dưới quyền triều đình. Huyết Đầu liếm láp lưỡi thanh quỷ đầu đao bản rộng nặng ba mươi cân rỉ sét, đôi mắt ti hí đầy sát khí nhìn chằm chằm vào gã lưu dân đang thoi thóp.


"Nói. Gã mù đeo giỏ tre và người đàn bà mặc sa hỷ đỏ đi hướng nào?" Giọng Huyết Đầu ồm ồm như tiếng đá tảng lăn dưới vực sâu.


Gã lưu dân chỉ còn biết khò khè trong cổ họng, nước mắt trộn lẫn máu bùn chảy tràn trên khuôn mặt hốc hác. Gã là một kẻ tị nạn vô tội, vô tình dựng lều tạm ở bìa rừng trúc và nhìn thấy hai tà hỷ phục đỏ lướt qua trong đêm bão.


"Huynh trưởng, gã không nói được nữa đâu."


Một giọng nói thanh mảnh, sắc lạnh như tiếng kim loại cọ xát vang lên từ bóng tối bên cạnh. Huyết Vĩ, gã sư đệ gầy nhỏ với khuôn mặt nhợt nhạt nham hiểm, bước ra từ màn sương. Trên tay y, cặp đoản đao răng cưa tẩm độc tê liệt rực ánh thép xanh đang xoay tròn điêu luyện. Huyết Vĩ khẽ khịt mũi, ngửa đầu hít một hơi thật sâu vào buồng phổi đầy sương độc.


"Huyết Sát Công của ta đã bắt được mùi rồi. Mùi máu tươi rách da từ vết bỏng trên tay người đàn bà... và cả mùi máu đen thối rữa từ vết thương dính độc thạch thạch tín của gã mù. Chúng chỉ cách đây chưa đầy hai dặm, ngay trong rừng trúc sương mù này thôi."


Huyết Đầu nghe vậy liền nhe răng cười, để lộ hàm răng vàng khè khuyết thiếu. Gã không thèm hỏi thêm gã lưu dân nữa, vung thanh quỷ đầu đao nặng nề chém ngang một nhát tàn bạo. Thân xác gã lưu dân đứt lìa, rơi sầm xuống bùn nhão không một tiếng kêu.


"Tốt! Ngô Tổng Quản và thống lĩnh Lý Sát đã nổi trận lôi đình vì đám kỵ binh sắt vô dụng của Tào Mang để sổng mất ngọc tỷ tại vách đá Tuyệt Mệnh. Lần này lấy được thủ cấp của phu thê tàn phế và di cô tiền triều, vạn lượng vàng truy thưởng sẽ thuộc về anh em ta!"


Huyết Đầu gầm khẽ, dẫm nát phiến lá trúc dính máu dưới chân, cùng Huyết Vĩ lướt đi quỷ mị vào sâu trong màn sương đặc quánh, hướng thẳng về phía phế tích phân đà.


***


Trong lúc đó, tại gian chánh điện đổ nát của Đồng Tâm Phân Đà, bầu không khí u tối và cô tịch bao trùm lấy ba sinh mệnh tội nghiệp.


Thạch Sơn ngồi xếp bằng trên nền đất đá xanh lạnh ngắt, lưng tựa vào bức tường đá loang lổ rêu phong. Gã mù quấn dải vải lụa đen sũng nước mưa bão che khuất đôi mắt, khuôn mặt gầy guộc sạm đen vì tàn tro hỏa hoạn. Khớp cổ tay phải gã sưng tấy nặng nề, đau nhức nhối sau trận chiến đỡ đao nặng trước đó, còn bả vai trái thì liên tục co thắt kịch liệt. Độc tính thạch thạch tín từ mũi độc tiêu của Tàn Phong đang âm ỉ lan rộng, khiến mảng da thịt dọc cánh tay cầm kiếm của gã tê dại, lạnh buốt như băng đá.


Trước ngực gã, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm lịm đi trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế. Đứa trẻ nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh và nóng hổi của cơn sốt cao bẩm sinh phả vào lồng ngực Thạch Sơn. Chân khí Thuần Dương bẩm sinh của đứa trẻ đã suy kiệt nghiêm trọng sau khi sưởi ấm cho Liễu Yên trên sông Vũ Giang, khiến nó yếu ớt đến mức không còn sức để khóc.


Bên cạnh gã, Liễu Yên đang quỳ sụp dưới đất, cố gắng dùng chút sức tàn cuối cùng để nối lại sợi chỉ đỏ Đồng Tâm.


Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm – linh hồn kết nối kiếm kình hợp kích của hai phu thê – đã bị nung nóng sém đen và rạn nứt nghiêm trọng sau trận hỏa công của Thiết Kiếm Môn, lại bị ngâm nước độc đầm lầy khiến các thớ tơ tằm Huyết Cực bắt đầu mục rữa nhẹ, rỉ ra những vệt khói đen nhỏ nhạt. Mỗi nhịp vận khí của Liễu Yên để căng tơ đều dội ngược một luồng ám kình lạnh buốt vào đan điền, khiến nàng đau đớn câm lặng, máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhợt nhạt.


Nàng không thể nói, không thể phát ra một tiếng rên rỉ dằn vặt. Đôi bàn tay dệt lụa thanh tú của nàng giờ đây chằng chịt vết thương: lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu rỉ máu loang lổ qua lớp băng quấn trắng, gân tay trái thì đông cứng hoàn toàn do hàn độc bộc phát cấp tính. Nàng phải dùng những ngón tay phải run rẩy, kết hợp với một vài sợi tơ thô còn sót lại trong rương hành lý mục nát để khâu nối, thắt nút từng đoạn chỉ đỏ bị đứt gãy.


Thạch Sơn nghiêng đầu lắng nghe tiếng thoi dệt rách nát và tiếng thở dốc đầy đau đớn của vợ. Gã vươn bàn tay thô ráp chai sần, nắm lấy bờ vai gầy guộc đang run lên của Liễu Yên.


"Yên nhi... dừng lại đi. Đừng cưỡng ép vận kình nữa. Kinh mạch của nàng sẽ đứt gãy hoàn toàn mất." Giọng Thạch Sơn trầm đục, chứa đựng một sự bất lực và xót xa tột cùng của một người chồng mù lòa.


Liễu Yên khẽ lắc đầu trong bóng tối sương mù. Nàng đặt bàn tay phải rỉ máu lên mu bàn tay chồng, khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài lên lớp da thô ráp của gã.


*Thiếp phải nối. Không có chỉ đỏ, chúng ta không thể sống sót qua đêm nay.*


Nàng tiếp tục cúi đầu, dùng răng cắn chặt một đầu sợi tơ thô, tay phải kéo căng đầu kia để thắt một nút thắt Đồng Tâm thô sơ. Mỗi nút thắt được hoàn thành, máu tươi từ vết bỏng lòng bàn tay nàng lại thấm đỏ thêm một đoạn chỉ, khiến sợi tơ đỏ rực lên một thứ sắc đỏ bi tráng, thẫm đẫm huyết lệ.


Đột nhiên, đôi tai dưới dải vải đen của Thạch Sơn rung lên kịch liệt.


Gã ngửi thấy một mùi vị cực kỳ nguy hiểm dội vào từ phía ngoài cổng đá phân đà. Đó không phải là mùi bùn lầy hay lưu huỳnh nồng nặc gã đã dùng để dọn dẹp che giấu dấu vết vết máu trước đó.


Đó là mùi tanh nồng của huyết dịch tươi mới dâng lên giữa sương mù, trộn lẫn với một luồng sát khí cương mãnh, khát máu đang áp sát với tốc độ kinh hoàng.


"Có kẻ địch!" Thạch Sơn khàn giọng cảnh báo, vội vàng vác thanh kiếm gỗ bách ngàn năm sém đen bên hông đứng bật dậy, chắn trước mặt vợ con.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Một chuỗi tiếng nổ chấn động vang lên từ phía rừng trúc ngoài phế tích.


*Nhịp thứ nhất*: Huyết Đầu vung thanh quỷ đầu đao nặng nề, dồn Huyết Sát Quyền Kình chém nát hàng loạt bụi trúc già cháy đen ngoài cổng phân đà để dọn đường. Tiếng thân trúc rỗng bị đập vỡ rầm rập xé rách màn sương mù xám xịt, tạo ra những tạp âm hỗn loạn cực lớn hòng quấy nhiễu thính giác nhạy bén của Thạch Sơn.


*Nhịp thứ hai*: Giữa màn sương mù ảo ảnh dày đặc, Huyết Vĩ di chuyển quỷ mị như một bóng ma màu đỏ máu. Y vận Thần Ảnh Bộ, không hề phát ra tiếng bước chân trên đất bùn nhão, bất ngờ búng mạnh ngón tay phóng một chiếc đoản đao răng cưa tẩm độc xé gió lao thẳng vào chánh điện để thăm dò vị trí ẩn nấp của phu thê.


*Nhịp thứ ba*: Thạch Sơn nhắm chặt đôi mắt mù, tai gã rung nhẹ lọc bỏ tiếng trúc đổ rầm rập. Gã bắt được tiếng rít gió mỏng manh, lạnh lùng của chiếc đoản đao răng cưa đang bay tới với tốc độ cực nhanh. Không một chút do dự, gã vươn tay trái đang tê dại ôm lấy eo Liễu Yên, dùng lực đẩy mạnh nàng vào góc khuất sau một cột đá xanh đổ nát để tránh đòn.


*Nhịp thứ tư*: Liễu Yên bị đẩy ngã sát phiến đá mộ không chữ của Thạch Kiếm Anh, nhưng nàng vô cùng kiên cường. Dù lòng bàn tay phải đang rách da rỉ máu bỏng rát, nàng vẫn dùng ngón tay phải siết chặt sợi chỉ đỏ Đồng Tâm vừa nối tạm, kéo căng sợi dây truyền một nhịp rung nhẹ, báo hiệu hướng tấn công của sát thủ cho chồng.


*Nhịp thứ ngũ*: Thạch Sơn nương theo nhịp giật chỉ đỏ định vị hướng đi, vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng chém ngang một nhát sấm sét.


"Keng!"


Mũi kiếm gỗ bách va chạm cực mạnh với chiếc đoản đao răng cưa của Huyết Vĩ giữa hư không. Một tia lửa vàng rực bùng lên, gạt phăng chiếc đoản đao cắm phập vào bức tường đá phía sau rạn nứt.


Tuy nhiên, sức mạnh chấn động từ đòn đỡ khiến khớp cổ tay phải sưng tấy của Thạch Sơn đau nhói như gãy xương, gã lùi lại nửa bước, lồng ngực phập phồng thở dốc.


"Hahaha! Đồng Tâm Song Kiếm danh chấn phương Nam mười năm trước, hóa ra chỉ còn lại một gã mù tàn phế và một người đàn bà câm lặng sắp chết gân tay sao?"


Tiếng cười rùng rợn, điên cuồng của Huyết Đầu vang dội khắp không gian chánh điện hoang phế, dập tắt hoàn toàn hy vọng ẩn náu yên bình của hai người. Bóng dáng khổng lồ trọc lóc của gã hiện ra giữa làn sương độc rách nát ngoài cổng đá, thanh quỷ đầu đao rỉ máu giơ cao rực rỡ sát khí tàn bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!