Phế Tích Trong Sương
Tiếng rít dài dị kỳ của quái thú đầm lầy vẫn còn chấn động bên tai, dư âm của nó luồn lách qua những tán lá sen khổng lồ rộng hơn trượng, dội vào vách hang đá nhỏ ẩm ướt. Thạch Sơn quỳ một chân dưới đất bùn nhão, hai cánh tay siết chặt lấy thân thể lạnh ngắt của Liễu Yên. Trên lưng gã, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh khẽ cựa mình, hơi thở nóng hổi của cơn sốt cao bẩm sinh phả vào gáy gã qua lớp hỷ phục đỏ sờn rách, nóng rực như muốn thiêu đốt tấm lưng đang run rẩy vì nước độc đầm lầy.
Không thể ở lại đây thêm một khắc nào nữa. Mùi máu tươi rỉ ra từ vai trái bị nhiễm độc thạch thạch tín của gã và vết bỏng rách sâu trên tay Liễu Yên đã bắt đầu lan tỏa trong không khí đặc quánh sương độc. Thạch Sơn biết, loài dã thú đầm lầy có khứu giác cực kỳ nhạy bén, chỉ cần một nhịp thở chậm trễ, hang đá này sẽ biến thành tử địa vây hãm.
Gã khẽ cúi đầu, dải vải đen quấn chặt đôi mắt mù sũng nước bão cọ nhẹ vào trán Liễu Yên. Liễu Yên đã tỉnh, dù yếu ớt nhưng ngón tay phải của nàng vẫn khẽ gõ lên mu bàn tay gã hai nhịp ngắn.
*Đi thôi.*
Thạch Sơn bế thốc vợ lên, dồn chút chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn sót lại xuống đôi chân trần. Gã lướt đi trong đêm tối mịt mù của Ngoại vi Đầm Lầy Giang Tây, sử dụng Thính Phong Bộ Pháp để dò đường. Đôi tai gã rung nhẹ, lọc bỏ tiếng mưa rơi rả rích dội xuống bùn nhão, tập trung lắng nghe tiếng nước rẽ nhẹ dưới chân và hướng gió thổi qua những thân cây mục rữa.
Gã đang di chuyển theo một ký ức mơ hồ từ mười năm trước. Khi ấy, Đồng Tâm Môn vẫn chưa bị triều đình tiêu diệt, và nơi đây từng là một phân đà bí mật, nơi các sư huynh đệ ẩn náu trong những chuyến vận chuyển tơ lụa lậu tránh thuế quan phủ hủ bại. Phân đà ấy nằm sâu trong một rừng trúc rậm rạp sương mù, khuất sau những bãi bùn lún sụt hiểm trở mà người thường không bao giờ dám bén mảng.
Sương mù mỗi lúc một dày đặc, đặc quánh và xám xịt như tro tàn hỏa hoạn. Mùi lưu huỳnh bốc lên từ những vũng nước đọng cay xè, làm buồng phổi Thạch Sơn đau nhói mỗi khi gã hít thở sâu. Vết thương vai trái trúng độc của gã rát buốt, cảm giác tê dại bắt đầu lan rộng xuống tận khuỷu tay, khiến cánh tay cầm kiếm của gã nặng trịch như mang đá.
Sau gần một canh giờ lội bùn, thính giác của Thạch Sơn bắt được một âm thanh khác lạ. Đó là tiếng gió rít qua những thân trúc rỗng, nhưng không phải nhịp điệu tự nhiên của rừng núi, mà là tiếng gió bị bẻ gãy bởi những bức tường đá đổ nát.
Đến nơi rồi.
Trước mắt Liễu Yên, qua màn sương mù ảo ảnh mờ nhạt, phế tích của Đồng Tâm Phân Đà hiện ra như một bóng ma khổng lồ đang ngủ say. Những cột gỗ mục nát rỉ sét, những mảng tường đá xanh bám đầy rêu phong cổ thụ đổ sụp ngổn ngang. Cả phân đà xưa kia nay chỉ còn là một đống hoang tàn, bị rừng trúc hoang dại nuốt chửng hoàn toàn. Không khí nơi đây u buồn, cô tịch và lạnh lẽo đến đáng sợ.
Thạch Sơn bế vợ bước qua cổng đá đổ nát. Đột nhiên, đôi tai dưới dải vải đen của gã rung lên kịch liệt.
"Cạch!"
Một tiếng động cơ quan cực nhỏ vang lên dưới chân. Sức nặng của Thạch Sơn khi bước lên phiến đá xanh rêu đã vô tình kích hoạt hệ thống bẫy rập cổ xưa của phân đà – những cạm bẫy đá sập được thiết kế mười năm trước để chống kẻ xâm nhập.
"Rầm! Rầm!"
Từ phía trên xà nhà đổ nát, ba tảng đá xanh nặng hàng trăm cân rách sương lao thẳng xuống đỉnh đầu phu thê. Tốc độ rơi cực nhanh tạo ra những luồng áp suất không khí nén lại đè nặng lên vai Thạch Sơn.
Trong sát na nguy kịch, Thạch Sơn không thể dùng tay trái đang tê dại vì độc. Gã gầm khẽ, một tay vẫn ôm chặt lấy Liễu Yên, tay phải vung mạnh thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch bên hông lên đỡ đòn. Gã không dùng lực cơ bắp thô để đối kháng trực diện với sức nặng ngàn cân, mà vận dụng Vô Thanh Kiếm Ý vừa ngộ ra, cảm nhận luồng khí nóng chuyển động của tảng đá để mượn lực đả lực.
"Keng! Oành!"
Mũi kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng chém trúng vào điểm yếu chịu lực của tảng đá đầu tiên, làm nó vỡ đôi sang hai bên, nện sầm xuống đất bùn bắn tung tóe. Thạch Sơn nương theo lực chấn động dội ngược, xoay người lướt Thính Phong Bộ Pháp tránh thoát tảng đá thứ hai trong gang tấc. Tảng đá thứ ba sạt qua vạt hỷ phục đỏ rách nát của gã, nện thẳng xuống phiến đá xanh dưới chân tạo ra một tiếng nổ trầm đục, bụi đá bay mù mịt.
Đứa trẻ sơ sinh Vô Danh trong giỏ tre sau lưng khẽ khóc thét lên một tiếng ngắn rồi lịm đi vì sốt cao. Thạch Sơn thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn, một ngụm máu tanh ngọt lại dâng lên nơi khóe miệng. Gã cố nuốt ngụm máu vào trong, nhanh chóng bế vợ lướt qua khoảng sân đầy gạch vụn, tiến vào gian chánh điện đổ nát đổ sập một nửa.
Nơi đây tương đối khô ráo, mái ngói vỡ nát được che phủ bởi những tán lá trúc dày đặc, ngăn bớt nước bão lạnh buốt dội xuống. Thạch Sơn nhẹ nhàng đặt Liễu Yên nằm nghỉ trên một phiến đá phẳng sạch sẽ khuất sau bức tường đổ. Gã cởi chiếc giỏ tre sau lưng, đặt đứa trẻ sơ sinh nằm cạnh bên mẹ.
Liễu Yên yếu ớt nghiêng người, dùng cánh tay phải bỏng rách sâu đã đóng vảy máu tạm thời để ôm lấy con, truyền chút hơi ấm ít ỏi từ cơ thể mình sang cho đứa trẻ đang run rẩy co giật nhẹ. Đôi mắt nàng trong vắt nhìn chồng đầy lo âu, nhưng nàng câm lặng, chỉ có thể dùng ánh mắt để vỗ về nỗi dằn vặt của gã.
Thạch Sơn không ngồi nghỉ. Gã bước chậm rãi ra khoảng sân giữa chánh điện đổ nát. Đôi chân trần của gã dẫm lên những mảnh kiếm gãy rỉ sét chôn sâu dưới bùn đất. Gã cảm nhận được một luồng kiếm ý quen thuộc, lạnh lùng và tragic vẫn còn lảng vảng trong không khí ẩm sương. Kiếm ý ấy như một sợi dây vô hình kết nối quá khứ và hiện tại, dẫn dắt bước chân gã mù đi về phía góc sân hoang phế.
Tại đó, dưới một gốc trúc già cháy đen, có một mô đất nhỏ nhô lên, phía trước cắm một phiến đá xanh không khắc chữ.
Đó là mộ phần của Thạch Kiếm Anh – sư đệ thân thiết nhất của gã, người đã tử chiến mười năm trước để cản hậu cho gã và Liễu Yên trốn thoát khỏi thảm sát diệt môn.
Thạch Sơn quỳ sụp xuống trước bia mộ không chữ. Gã buông thanh kiếm gỗ bách bên hông, hai bàn tay thô ráp chai sần run rẩy chạm vào phiến đá lạnh ngắt bám đầy rêu phong. Ký ức đau thương của đêm diệt môn mười năm trước ùa về như một cơn bão lửa, thiêu rụi sự tĩnh lặng trong tâm trí gã. Tiếng thét gào của đồng môn, tiếng đao kiếm va chạm kịch liệt và hình ảnh Kiếm Anh đứng chắn trước cửa mật đạo với cơ thể chằng chịt vết thương hiện lên rõ rệt.
"Kiếm Anh..."
Thạch Sơn khàn giọng gọi, giọng nói trầm đục nghẹn lại nơi cổ họng. Gã tự trách bản thân, dằn vặt vì đã để sư môn bị hủy diệt, để vong linh các sư huynh đệ phải lạnh lẽo nằm lại nơi phế tích hoang tàn này suốt mười năm ròng rã. Tiếng gió rít qua các khe gạch vỡ của phân đà tạo ra những âm thanh u uất, trầm đục, như tiếng kiếm reo oán hận của vong linh sư đệ năm xưa đòi nợ máu.
Trong lúc đau đớn tột cùng, tay phải Thạch Sơn vô tình chạm vào vết nứt nhẹ trên chuôi thanh kiếm gỗ bách ngàn năm đang đặt bên cạnh. Vết nứt này xuất hiện sau trận chiến cương mãnh với Sắt Đao Vương dưới chân núi Vũ Sơn, nay bị ngấm nước độc đầm lầy bắt đầu rỉ ra một chút nhựa thông bách thơm nồng.
Đột nhiên, ngón tay cái của gã chạm phải một rãnh nhỏ ráp sần nằm khuất sâu dưới lớp vải quấn chuôi kiếm.
"Cạch!"
Một khớp ngầm cực nhỏ bên trong cán kiếm gỗ bật mở. Chuôi kiếm bách ngàn năm hóa thạch bỗng tách đôi ra làm hai nửa hoàn mỹ, để lại một khoảng trống rỗng nhỏ ở giữa cán kiếm.
Thạch Sơn ngẩn người. Gã đưa những ngón tay thô ráp sờ soạng vào khoảng trống ấy, và đầu ngón tay gã chạm phải một vật thể mềm mại, mỏng manh vô cùng. Gã cẩn thận rút vật đó ra ngoài.
Đó là một cuộn lụa mỏng dính đầy tàn tro cổ xưa, dẻo dai vô cùng.
Bản kiếm phổ giấu trong cán kiếm!
Thạch Sơn run rẩy trải cuộn lụa mỏng lên lòng bàn tay phải. Gã nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải vải đen, dồn toàn bộ sự nhạy cảm xúc giác của đầu ngón tay để lần mò, đọc từng nét chữ khắc siêu nhỏ trên mặt lụa. Những nét chữ được khắc bằng kiếm kình cực kỳ thâm sâu của sư phụ Huyền Minh Tiên Sư trước khi qua đời.
*Đồng Tâm Hợp Kích Kiếm Quyết – Tàn Bản.*
Đây chính là phần kiếm phổ tàn khuyết chứa đựng bí quyết tối thượng của môn phái đã bị thất lạc mười năm trước! Cuộn lụa ghi rõ nguyên lý truyền dẫn nội lực và ám kình qua sợi chỉ đỏ mà không cần tiếp xúc vật lý trực tiếp, giúp hai luồng chân khí khác biệt của phu thê hòa làm một thể thống nhất vô địch phòng thủ.
Liễu Yên từ trong gian đổ nát nghe thấy tiếng động, nàng gắng gượng bò dậy, lết thân thể yếu ớt ra ngoài sân. Nàng lặng lẽ quỳ bên cạnh chồng, nhìn thấy cuộn lụa mỏng trên tay gã. Nàng câm lặng, nhưng bàn tay phải bỏng rách của nàng khẽ đặt lên mu bàn tay Thạch Sơn, truyền đi một luồng hơi ấm nhu hòa sưởi ấm bàn tay đang run rẩy của gã. Nàng cùng gã cảm nhận những nét chữ khắc, đôi mắt trong vắt rưng rưng lệ.
Thạch Sơn dồn chân khí Đồng Tâm thử vận hành theo chu kỳ kinh mạch mới ghi trong kiếm phổ hòng nâng cấp kiếm kình. Gã cố gắng dẫn luồng khí ấm áp chạy dọc cánh tay trái đang bị nhiễm độc.
"Khụ!"
Một cơn đau nhói dữ dội như kim châm đâm thẳng vào tim. Thạch Sơn gục người xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi nhuốm đen độc tính lên phiến đá mộ không chữ. Kinh mạch vai trái co thắt kịch liệt, độc tính thạch thạch tín bị kích thích lan rộng nhanh hơn, làm tê dại hoàn toàn cả cánh tay cầm kiếm của gã.
Gã nhận ra, bản kiếm phổ này yêu cầu sự đồng tâm tuyệt đối và một cơ thể hoàn hảo không tì vết để vận hành. Trong trạng thái cả hai phu thê đều bị trọng thương nặng nề – gã bị nhiễm độc vai trái, gân tay trái của Liễu Yên bị đông cứng hoàn toàn do hàn độc – việc cưỡng ép tu luyện chỉ khiến kinh mạch bị phản phệ dữ dội hơn, đe dọa đến sinh mạng.
"Yên nhi... chúng ta chưa thể luyện được..." Thạch Sơn khàn giọng nói, tay phải gã nắm chặt lấy tay vợ, dằn vặt tự trách. "Là ta vô dụng, không thể bảo vệ được nàng và con..."
Liễu Yên lắc đầu nhẹ. Nàng dùng tay phải vuốt ve khuôn mặt đầy vết sẹo của chồng, gõ nhẹ lên mu bàn tay gã bốn nhịp ngắn, một nhịp dài.
*Thiếp luôn tin chàng. Chúng ta sẽ vượt qua.*
Nàng khẽ bế đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đặt vào lòng Thạch Sơn. Hơi ấm thuần dương mỏng manh từ đứa trẻ tỏa ra làm dịu bớt phần nào cơn tê dại trên vai gã. Phu thê ôm chặt lấy nhau giữa phế tích hoang tàn, hỷ phục đỏ thấm máu hòa quyện vào sương mù độc đầm lầy cô tịch.
Thế nhưng, sự yên bình ít ỏi ấy bỗng chốc bị xé rách hoàn toàn.
Đôi tai Thạch Sơn dưới dải vải đen đột ngột rung lên kịch liệt. Gã cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt, sắc bén vô cùng đang lướt nhanh qua rừng trúc ngoài phế tích.
"Vút!"
Một vệt sáng kiếm khí lạnh buốt xé rách màn sương mù xám xịt ngoài phế tích, chém đứt đôi một thân trúc già đổ sụp ngay trước cổng đá, rít lên một tiếng gió lạnh lùng báo hiệu truy binh đã lần theo dấu vết máu tươi tìm đến tận sào huyệt ẩn náu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!