Nhạc nềnWuxia

Sinh Tử Dưới Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh sực nức mùi bùn rữa, rêu phong và lá mục xộc thẳng vào phế quản, xé rách cơn hôn mê của Thạch Sơn bằng một cú thúc bạo liệt.


"Ầm!"


Cú rơi từ vách đá Tuyệt Mệnh Nhai không kết thúc bằng cái chết tan xương nát thịt trên đá nhọn, mà bằng một cú va đập kinh hoàng xuống mặt nước đầm lầy lạnh buốt. Nước của Ngoại vi Đầm Lầy Giang Tây không trong vắt như nước sông Vũ Giang, nó là một thứ hỗn hợp đen kịt, đặc quánh và lạnh như băng tảng, chứa đầy chướng khí tích tụ ngàn năm. Áp lực nước khổng lồ từ cú rơi tự do ép chặt vào lồng ngực Thạch Sơn, khiến gã phun ra một ngụm máu tươi lẫn máu đen độc tính ngay dưới lòng nước sâu.


Trong bóng tối vĩnh cửu của đôi mắt mù, Thạch Sơn không thể nhìn thấy dòng nước đen ngòm đang điên cuồng tràn vào tai, vào mũi gã. Nhưng gã cảm nhận được cái lạnh buốt xương đang gặm nhấm da thịt. Vai trái gã – nơi vết thương rách sâu do độc tiêu của Tàn Phong phóng lén – giờ đây bị nước đầm lầy mặn chát và độc hại ăn mòn, đau nhói lên như có hàng vạn con kiến lửa đang ra sức cắn xé kinh mạch. Khớp cổ tay phải sưng tấy sau cú đỡ đao của Tào Mang cứng đờ ra, gần như mất đi tri giác.


Thế nhưng, bản năng sinh tồn và thề ước bảo vệ di cô hoàng tộc đã kéo ý thức gã trở lại từ bờ vực cái chết.


"Yên nhi... Vô Danh..."


Thạch Sơn không thể cất tiếng gọi, dòng nước bùn quánh đặc sẽ lập tức nhấn chìm gọng nói của gã. Gã quẫy đạp điên cuồng bằng đôi chân rã rời, tay phải sờ soạng khắp khoảng không lạnh buốt xung quanh. Sau lưng gã, chiếc Giỏ tre đeo lưng đặc chế vẫn bám chặt vào bả vai nhờ những dải lụa hỷ phục đỏ quấn nhiều vòng. Gã khẽ thở phào khi cảm nhận được nhịp rung nhẹ, đều đặn của đứa trẻ bên trong. Giỏ tre đan bằng tre đực ngâm nước muối dẻo dai đã chống chịu được sức ép của cú rơi, nắp che vững chắc cản phá nước độc không tràn vào trong. Nhưng đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang sốt cao bẩm sinh, cơ thể nó nóng hổi như một hòn than nung dội vào tấm lưng lạnh ngắt của gã.


Gã phải tìm thấy Liễu Yên.


Tay phải Thạch Sơn lướt nhanh trong nước lũ cuộn chảy, gạt qua những nhánh cây mục rữa trôi nổi. Đột nhiên, ngón tay gã chạm phải một dải lụa mềm, ướt sũng nhưng vô cùng quen thuộc. Đó là vạt áo sa y hỷ phục đỏ của Liễu Yên. Gã siết chặt lấy dải lụa, dùng chút tàn lực cuối cùng của cánh tay phải đang sưng tấy để kéo mạnh thân thể nàng về phía mình.


Liễu Yên hoàn toàn bất tỉnh. Thân thể nàng nhẹ bẫng, lạnh ngắt như một xác chết trôi nổi giữa dòng nước độc. Hàn độc bộc phát cấp tính kết hợp với cái lạnh của nước đầm lầy đã đông cứng hoàn toàn gân tay trái và kinh mạch toàn thân nàng, biến làn da mịn màng thành một màu trắng bệch vô hồn.


Thạch Sơn ôm chặt lấy eo vợ, một tay vừa giữ chặt nàng, vừa điên cuồng đạp nước hướng lên trên. Khi đầu gã nhô lên khỏi mặt nước đầm lầy, gã hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây đặc quánh sương độc lưu huỳnh, cay xè và khét lẹt, khiến lồng ngực gã đau nhói như bị lửa đốt.


"Khụ... khụ..."


Thạch Sơn ho khan kịch liệt, gã dùng thính giác siêu phàm của Thính phong biện vị - Sơ cảnh để dò xét xung quanh. Tiếng gió rít gào trên đỉnh Tuyệt Mệnh Nhai đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự im lặng đáng sợ của vùng đầm lầy biên giới. Chỉ có tiếng nước bùn vỗ oàm oạp vào những thân cây mục và tiếng mưa rơi rả rích dội xuống những tán lá sen khổng lồ.


Nhưng ngay lập tức, màng nhĩ gã rung lên nhẹ nhàng.


"Sột soạt... sột soạt..."


Cách đó khoảng năm mươi bước, giữa màn sương mù độc xám xịt của rừng trúc ngập nước, có tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão. Đó không phải là bước chân của lưu dân nghèo khổ, mà là bước chân nhẹ nhàng, có khoảng cách đều đặn của những kẻ có võ công.


"Có dấu vết rẽ nước! Bọn chúng chắc chắn đã rơi xuống đây!" Một giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vang lên. "Bang chủ có lệnh, kẻ nào tìm thấy xác hoặc bắt sống được gã mù và ả câm sẽ được chia ba phần mười vạn lượng vàng treo thưởng!"


Toán thám tử của Hắc Phong Bang đã đuổi tới ngoại vi đầm lầy. Chúng không thể nhìn thấy phu thê Thạch Sơn trong màn sương độc dày đặc che khuất tầm nhìn quá năm bước chân, nhưng chúng bắt đầu dùng cung tên bắn thăm dò mù quáng vào những bụi rậm xung quanh.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng loạt tiếng xé gió mỏng mảnh của mũi tên sắt lao đi trong sương mù. Thạch Sơn nghe thấy tiếng mũi tên rít qua không khí, gã lập tức dìm người xuống nước, chỉ để lộ mũi và miệng để thở, một tay đỡ lấy đầu Liễu Yên giữ cho nàng không bị ngạt nước.


"Phập! Phập!"


Những mũi tên sắt cắm phập vào thân cây mục ngay sát cạnh đầu Thạch Sơn, bùn đen bắn tung tóe. Gã biết mình không thể ở lại dưới nước lâu. Nước độc đầm lầy đang thấm qua lớp băng quấn rách nát trên vai gã, độc tính thạch thạch tín bắt đầu lan rộng kịch liệt, làm tê dại mảng lớn kinh mạch cánh tay cầm kiếm. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm đang thả nổi dưới nước lũ cũng bắt đầu mục rữa nhẹ do axit của nước độc đầm lầy ăn mòn gân tơ.


Gã phải di chuyển lên cạn, tìm một nơi ẩn nấp an toàn để trị thương cho vợ và hạ sốt cho đứa trẻ.


Thạch Sơn bế thốc Liễu Yên lên lồng ngực sũng nước lạnh. Gã vận chuyển Đồng Tâm Tâm Pháp, dồn một luồng chân khí Đồng Tâm ít ỏi còn sót lại xuống hai lòng bàn chân để nhẹ nhàng lướt đi trên mặt bùn lún sụt.


Bộ pháp di chuyển né tránh: Thính Phong Bộ Pháp!


Với mỗi bước đi, Thạch Sơn chỉ đặt chân lên những gốc rễ cây mục hoặc những bụi rậm nhô cao khỏi mặt bùn để không để lại dấu chân sâu. Gã di chuyển nhịp nhàng, lướt đi như một bóng ma đỏ rách nát giữa màn sương mù độc xám xịt, hoàn toàn im lặng.


Tuy nhiên, vết thương vai trái nhiễm độc đột ngột co thắt kịch liệt. Luồng chân khí đang vận hành ở lòng bàn chân bị đứt quãng.


"Khụ!"


Thạch Sơn thổ huyết nhẹ, chân gã sụt xuống một hố bùn sâu hoắm khuất dưới lớp lá mục. Sức nặng của Liễu Yên và giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh sau lưng kéo gã chìm xuống nhanh chóng. Bùn lầy lún sụt rình rập nuốt chửng cả ba sinh mệnh.


Trong sát na nguy kịch, Thạch Sơn không thể dùng tay trái tê dại, gã dồn toàn bộ lực cổ tay phải đang sưng tấy, cắm phập thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng vào một thân cây thông cổ thụ gần đó. Thân gỗ hóa thạch dẻo dai chịu lực cực tốt, giúp gã mượn lực kéo cả cơ thể và vợ con thoát khỏi hố bùn lún sụt trong gang tấc. Nhưng cú giằng co mạnh mẽ đã làm rách miệng vết thương vai trái gã, máu đen rỉ ra thấm đẫm hỷ phục đỏ sờn rách.


Cùng lúc đó, tiếng nước rẽ mạnh mẽ vang lên từ phía sau sườn dốc đá ngầm.


"Ào!"


Một luồng áp suất nước cực lớn đột ngột bùng phát. Thính giác siêu phàm của Thạch Sơn bắt được tiếng vẩy đuôi sắc bén và tiếng răng nanh va vào nhau kèn kẹt dưới lòng bùn đen.


Một con cá sấu đầm lầy khổng lồ dài hơn mười thước, ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vai Thạch Sơn và lòng bàn tay Liễu Yên, đã lao vút lên từ vũng nước sâu, há to cái miệng đỏ lòm đầy răng cưa đớp thẳng vào chân Liễu Yên đang buông thõng.


Thạch Sơn không thể nhìn thấy con quái thú, nhưng gã nghe rõ tiếng nước bùn rẽ ra làm đôi và luồng khí tanh hôi nồng nặc đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.


Gã không thể lùi lại vì phía sau là hố bùn lún, cũng không thể né tránh vì đang bế vợ trên tay.


Thạch Sơn nghiến chặt răng đến bật máu khóe miệng. Gã xoay người dứt khoát, đặt Liễu Yên tựa vào thân cây mục, tay phải rút mạnh thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch khỏi thân cây, vung một nhát kiếm quyết định.


"Vút!"


Thanh kiếm gỗ bách không phát ra tiếng gió rít xé không khí, nương theo Vô Thanh Kiếm Ý cảm nhận áp suất khí nóng chuyển động của quái thú lao tới. Mũi kiếm gỗ hóa thạch dẻo dai đâm thẳng, chính xác tuyệt đối vào con mắt trái của con cá sấu khổng lồ.


"Phập!"


Kiếm gỗ xuyên sâu vào não quái thú. Con cá sấu khổng lồ đau đớn gầm rú lên những tiếng rít dài dị kỳ, thân hình nặng nề quẫy đạp điên cuồng làm bùn đen và nước độc bắn tung tóe lên trời, tạo nên những tiếng động kinh hoàng vang dội cả một vùng đầm lầy cô tịch.


Tiếng quẫy đạp dữ dội của quái thú đã thu hút sự chú ý của toán thám tử Hắc Phong Bang.


"Tiếng động ở phía tây! Chắc chắn bọn chúng đang ở đó! Đuổi theo!" Tiếng bước chân của truy binh dồn dập hướng về phía vũng nước sâu nơi con cá sấu đang giãy chết.


Thạch Sơn không bỏ lỡ cơ hội. Gã mượn màn sương mù độc dày đặc và sự hỗn loạn của con quái thú làm mồi nhử đánh lạc hướng kẻ thù. Gã bế thốc Liễu Yên, cõng đứa trẻ sơ sinh lướt nhanh theo hướng ngược lại, tiến sâu vào vùng lõi của đầm lầy Giang Tây hiểm trở.


Sau nửa canh giờ mò mẫm trong bóng tối và sương độc, đôi tai Thạch Sơn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đặn dội vào vách đá hẹp.


"Tách... tách... tách..."


Một hang đá tự nhiên nhỏ hoang vu, khuất sau những tán lá sen khổng lồ và rễ cây mục rậm rạp hiện ra. Hang đá ẩm ướt, lạnh buốt nhưng là nơi ẩn nấp hoàn hảo tránh khỏi tầm mắt săn lùng của thám tử.


Thạch Sơn đặt Liễu Yên nằm lên một phiến đá phẳng tương đối khô ráo trong hang. Gã vội vàng cởi bỏ chiếc Giỏ tre đeo lưng đặc chế, nhẹ nhàng bế đứa trẻ sơ sinh Vô Danh ra ngoài.


Cơ thể đứa trẻ nóng như một hòn than nung, khuôn mặt hồng hào trước kia giờ nhợt nhạt, yếu ớt dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão. Cơn sốt cao bẩm sinh của nó đang bùng phát dữ dội do khí lạnh đầm lầy thâm nhập sâu vào kinh mạch non nớt. Nó không khóc, chỉ có hơi thở nóng hổi, khò khè đứt quãng dội vào lòng bàn tay Thạch Sơn.


Thạch Sơn áp lòng bàn tay thô ráp của mình lên trán đứa trẻ, lòng gã đau thắt lại. Gã mù lòa, không thể nhìn thấy sắc mặt con, nhưng gã cảm nhận được sinh mệnh mỏng manh này đang lịm dần đi từng phút.


"Yên nhi..."


Thạch Sơn quỳ xuống bên cạnh phiến đá, tay phải gã mò mẫm nắm lấy bàn tay trái đông cứng lạnh ngắt của Liễu Yên. Gã dồn một luồng chân khí Đồng Tâm nhu hòa ấm áp từ đan điền truyền qua lòng bàn tay nàng, cố gắng xua tan lớp băng giá đang phong tỏa gân tay trái của vợ.


Liễu Yên khẽ động đậy mi mắt. Nàng từ từ mở đôi mắt trong vắt như giếng cổ, nhìn thấy bóng tối ẩm ướt của hang đá và khuôn mặt đầy sẹo gió sương, rỉ máu đen của chồng. Nàng câm lặng, không thể phát ra tiếng nói, nhưng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má nhợt nhạt của nàng, thấm vào bàn tay thô ráp của Thạch Sơn.


Nàng khẽ nâng bàn tay phải quấn băng trắng rỉ máu lên, vuốt ve khuôn mặt chồng, gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên mu bàn tay gã.


*Thiếp vẫn ổn. Đừng lo cho thiếp, cứu đứa trẻ trước.*


Thạch Sơn ôm chặt lấy vợ và con vào lòng hỷ phục đỏ sờn rách nát. Hai tà hỷ phục đỏ thấm đẫm máu tươi và nước đầm lầy hòa quyện vào nhau, dùng chút hơi ấm cơ thể ít ỏi còn lại để sưởi ấm cho đứa trẻ sơ sinh đang run rẩy co giật nhẹ.


Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm nằm chùng xuống đất đá ẩm ướt của hang động, bị nước độc đầm lầy ăn mòn rỉ khói nhẹ bốc mùi hôi nồng nặc. Liên kết của hai người đang bị đe dọa đứt lìa hoàn toàn.


Đột nhiên, từ sâu trong bóng tối mịt mù của đầm lầy Giang Tây hoang vu ngoài cửa hang, một tiếng rít dài dị kỳ, chói tai và u uất vang lên, xé rách sự im lặng đáng sợ của đêm tối.


"Rítttt... rítttt..."


m thanh ấy không phải là tiếng gió rít, cũng không phải tiếng cá sấu quẫy đuôi. Nó là tiếng hú gọi bầy của một sinh vật nguy hiểm, khổng lồ đang thức giấc từ sâu dưới lòng đất bùn lún sụt, ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết thương của phu thê Thạch Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!