Tuyệt Mệnh Nhai Sinh Tử
Gió bấc rít gào trên đỉnh Tuyệt Mệnh Nhai như tiếng vạn con quỷ đói đang tranh nhau gầm rú giữa đêm đông lạnh thấu xương. Từng bông tuyết nặng trĩu mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt nện thẳng vào dải vải lụa đen quấn chặt trên đôi mắt mù của Thạch Sơn, thấm qua lớp vải dệt thô rồi đông cứng lại thành những vệt băng mỏng lạnh ngắt trên gò má gầy guộc sạm đen sương gió. Khí lạnh thấu cốt của đỉnh núi cao vây hãm lấy hai thân ảnh mặc hỷ phục đỏ rực, nhưng thứ lạnh lẽo và tàn khốc hơn cả chính là rừng thương mũi kiếm sáng loáng của quân Thiết Giáp Vệ và tàn quân Hắc Phong Bang đang trùng trùng điệp điệp khép chặt vòng vây phía trước.
Phía sau lưng họ, Tuyệt Mệnh Nhai đổ sụp xuống vực sâu vạn trượng lộng gió. Tiếng sóng nước sông Vũ Giang cuồn cuộn gầm thét dưới đáy vực dội ngược lên, va đập vào vách đá dựng đứng trơn trượt tạo thành những âm thanh trầm đục ghê người. Không còn đường lui. Chỉ một bước sẩy chân, vực sâu lạnh giá sẽ nuốt chửng tất cả. Nhưng hai tà hỷ phục đỏ sờn rách ấy vẫn đứng sừng sững như hai ngọn lửa chính nghĩa kiêu hãnh giữa đêm bão tuyết.
"Lên lửa! Chuẩn bị nỏ liên châu tề phát hỏa công! Thiêu rụi vách đá Tuyệt Mệnh Nhai cho ta!"
Giọng nói oai phong lẫm liệt chứa đựng nội kình cương mãnh của Thống lĩnh kỵ binh Tào Mang vang lên gầm gắt, xé rách màn đêm giông bão. Lệnh bài hoàng kim trong tay gã vung lên rực sáng dưới ánh đuốc. Ngay lập tức, hàng vạn cung thủ Thiết Giáp Vệ phía sau đồng loạt hành động. Tiếng lách cách của lẫy nỏ liên châu vang lên dồn dập, đồng loạt những mũi hỏa tiễn tẩm dầu rực cháy được giương lên, biến cả một khoảng trời Tuyệt Mệnh Nhai thành một biển lửa đỏ rực, xua tan bóng tối u ám.
"Vút! Vút! Vút!"
Mưa tên nỏ liên châu dội xuống như trút nước. Vạn vệt lửa xé rách không khí, mang theo hơi nóng hầm hập và tiếng rít gió kinh hoàng lao thẳng về phía phu thê Thạch Sơn. Sức nóng đột ngột từ bão tên hỏa công làm tuyết rơi giữa không trung tan chảy thành những giọt nước nóng bỏng, hòa lẫn với tàn tro lưu huỳnh khét lẹt dội xuống hỷ phục đỏ.
Đôi tai dưới dải vải lụa đen của Thạch Sơn rung lên bần bật với tần số cực hạn. Gã không thể nhìn thấy màn mưa tên rực lửa đang lao tới, nhưng thính giác siêu phàm của một kiếm thủ đệ nhất nội gia phương Nam đã vẽ nên một sơ đồ áp suất không khí chuyển động rõ rệt trong tâm trí gã. Vai trái gã rách sâu, độc tính thạch thạch tín âm hiểm từ mũi độc tiêu của Tàn Phong đang lan rộng kịch liệt làm tê dại cả một mảng vai lớn. Khớp cổ tay phải sưng tấy đau nhức nhối sau cú chấn động đỡ thương sắt nặng trước đó cũng đang run rẩy. Thế nhưng, bản năng bảo vệ sinh mệnh vô tội bùng cháy dữ dội trong đan điền gã.
Sau lưng gã, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh nằm trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế đang bộc phát cơn sốt cao bẩm sinh nóng như lửa đốt. Nó không khóc, cơ thể nhỏ bé run rẩy yếu ớt co giật nhẹ dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão tuyết. Hơi thở nóng hổi khò khè của đứa trẻ dội vào lưng áo Thạch Sơn như một ngọn lửa nhỏ nhoi đang lịm dần giữa đêm đông. Gã tuyệt đối không thể để một mũi tên nào chạm vào sinh mệnh này.
"Yên nhi, kéo căng!"
Thạch Sơn khàn giọng hét lên giữa tiếng gió rít. Gã vung thanh kiếm gỗ bách ngàn năm hóa thạch dẻo dai bên hông, dồn toàn bộ chân khí Đồng Tâm Tâm Pháp còn sót lại vào thân kiếm. Nhựa thông bách bảo vệ thân kiếm gặp hơi nóng bão tên lập tức tan chảy tỏa ra mùi hương trầm mặc u uất.
Liễu Yên đứng sát bên chồng, đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn vạn tiễn hỏa tiễn đang lao tới không một tia hoài nghi hay sợ hãi. Nàng câm lặng, không thể phát ra tiếng nói, nhưng tay phải nàng lập tức giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm. Sợi chỉ tơ tằm Huyết Cực ngâm máu độc dược thảo rực sáng một vệt xanh đỏ luân chuyển nhịp nhàng, truyền tải ý nghĩ và kình lực tương thông tuyệt đối giữa hai phu thê.
Thạch Sơn lướt bộ pháp, vung kiếm gỗ bách vẽ nên những vòng tròn kiếm khí bảo vệ hoàn mỹ quanh người.
Tuyệt kỹ phòng thủ: Hồi Phong Trọc Vũ!
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Tiếng va chạm kịch liệt giữa mũi tên sắt rực lửa và thân kiếm gỗ bách vang lên liên tiếp như sấm giật. Thanh kiếm gỗ bách ngàn năm dẻo dai, không dẫn nhiệt, chịu lực cực tốt dưới sự vận hành nội kình của Thạch Sơn đã tạo thành một lá chắn vô hình gạt phăng hàng trăm mũi hỏa tiễn tẩm dầu bay lạc. Từng tia lửa vàng rực bắn ra tung tóe, đốt cháy rụi một góc nhựa thông bách bảo vệ thân kiếm, nhưng không một mũi tên nào có thể xuyên qua vòng tròn bảo vệ để chạm vào giỏ tre đeo lưng sau vai gã.
Tuy nhiên, Tào Mang không chỉ dùng nỏ liên châu bắn người. Gã ra lệnh cho cung thủ bắn hỏa tiễn hỏa dược công phá thẳng vào phiến đá dốc dưới chân phu thê hòng làm sập vách đá.
"Oành! Oành!"
Những tiếng nổ kinh hoàng bùng phát. Hỏa dược nổ tung làm đá tảng vỡ vụn, khói độc lưu huỳnh nồng nặc bốc lên mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn ít ỏi của Liễu Yên. Vách đá Tuyệt Mệnh Nhai bắt đầu rạn nứt dữ dội, từng mảng đá lớn sụp đổ đổ xuống vực sâu vạn trượng.
Liễu Yên nhìn thấy phiến đá dưới chân chồng đang nứt toác chuẩn bị sụp đổ. Trong sát na sinh tử, nàng không màng đến gân tay trái đang đông cứng run rẩy do hàn độc bộc phát, cũng không màng đến lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu đang rỉ máu tươi loang lổ băng quấn trắng. Nàng rút thanh nhuyễn kiếm tơ sắt mỏng như lá lúa giắt quanh thắt lưng, vung tay phóng kiếm quấn chặt lấy một gốc thông cổ thụ mọc sâu trong khe đá sườn núi phía trên.
"Phựt!"
Liễu Yên dùng tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm truyền kình lực dồn dập, đồng thời mượn lực kéo của nhuyễn kiếm quấn chặt dốc đá để kéo cả thân thể Thạch Sơn và đứa trẻ sơ sinh lướt nhanh qua khoảng không trung ngay khi phiến đá dưới chân họ đổ sập hoàn toàn xuống vực thẳm. Hai tà hỷ phục đỏ rực bay lượn giữa làn khói lửa và tuyết rơi, tránh thoát vụ nổ hỏa dược ngoạn mục.
"Ả câm kia! Để lại thủ cấp đổi vạn lượng vàng cho ta!"
Một tiếng gầm rú điên cuồng vang lên từ màn khói lưu huỳnh xám xịt. Độc Nhãn Long – Bang chủ Hắc Phong Bang – vác thanh đại đao quỷ đầu nặng ba mươi cân rỉ máu bằng cánh tay trái duy nhất còn lại nhảy vút lên từ dốc đá bên cạnh. Đôi mắt một mí rực sát khí điên cuồng tột độ của hắn dán chặt vào chiếc giỏ tre đeo lưng sau vai Thạch Sơn. Lòng tham vạn lượng vàng treo thưởng và mối thù bị chém đứt cánh tay phải trước đó đã biến hắn thành một con thú dữ mất trí.
Thanh đại đao quỷ đầu rít gió lạnh lùng, chém thẳng một đao tàn bạo nhắm vào chính giữa giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh.
Thạch Sơn đang lơ lửng giữa không trung nương theo nhuyễn kiếm của vợ, gã nghe thấy tiếng xé gió cực mạnh của đao nặng áp sát sau lưng. Nhưng vết thương vai trái nhiễm độc thạch thạch tín kịch liệt co thắt làm gã bị nghẽn chân khí đan điền, không thể xoay người đỡ đòn cận chiến.
Liễu Yên nhìn rõ lưỡi đao quỷ đầu đang lao tới lưng chồng. Đôi mắt nàng đỏ rực, lòng căm hận dâng trào. Nàng dùng ngón tay phải giật mạnh sợi chỉ đỏ Đồng Tâm truyền đi một luồng ám kình nhu hòa cực đại qua chuôi kiếm của Thạch Sơn để báo hiệu góc né tránh, đồng thời vung nhuyễn kiếm tơ sắt quấn chặt lấy cổ chân của Độc Nhãn Long.
"Giật!"
Liễu Yên vận Huyết Chỉ Truyền Kình, dùng chút sức tàn cuối cùng kéo mạnh sợi chỉ tơ sắt. Thanh nhuyễn kiếm quấn chặt chân Độc Nhãn Long giật mạnh ngược chiều, làm lệch hoàn toàn hướng bay của hắn. Đường đao tàn bạo của Độc Nhãn Long chém sạt qua khoảng không sát sạt giỏ tre đeo lưng Thạch Sơn, nện thẳng vào vách đá xám xịt phát ra tiếng nổ lớn.
"Ả câm khốn nạn!" Độc Nhãn Long gầm lên phẫn nộ khi bị kéo ngã sấp xuống đất đá trơn trượt, lòng bàn tay trái cầm đao bị đá nhọn cứa rách rỉ máu.
Nhưng nguy hiểm lớn nhất vẫn chưa qua. Thống lĩnh kỵ binh Tào Mang nhìn thấy phu thê bị dồn sát bờ vực thẳm Tuyệt Mệnh Nhai, liền thúc ngựa chiến hãn huyết lao thẳng lên dốc đá. Bộ giáp sắt nặng thêu hình rồng đất của gã rầm rập va chạm phát ra sát khí ngút trời. Gã vung thanh đại đao bản lớn rèn từ thép ròng núi lửa rực sáng ánh thép lạnh, hướng thẳng vào cổ Thạch Sơn chém xuống.
"Đồng tâm sinh tử!"
Thạch Sơn và Liễu Yên đứng tựa lưng vào nhau bên rìa vực thẳm Tuyệt Mệnh Nhai lộng gió. Hai tà hỷ phục đỏ rách bươm xơ xác sương gió dính đầy máu tươi rực rỡ nổi bật giữa bão tuyết. Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm nối liền chuôi hai thanh kiếm bị rạn nứt sém đen rỉ máu tươi rực rỡ từ đôi tay rách nát của hai người. Nhưng nhịp đập tim của hai phu thê tương thông hoàn toàn qua Đồng Tâm Tâm Pháp bộc phát dữ dội.
Hai luồng chân khí xanh đỏ luân chuyển nhịp nhàng qua sợi tơ đỏ, biến hai thanh kiếm đơn độc thành một thể thống nhất vô song.
Cảnh giới hợp kích tối thượng: Đồng Tâm Hợp Kích Trận!
Liễu Yên giật nhẹ chỉ đỏ báo hiệu nhịp tấn công quyết định. Nàng vung nhuyễn kiếm tơ sắt quấn chặt lấy lưỡi đại đao bản lớn của Tào Mang đang chém xuống, mượn lực kéo lệch hướng đao thép rực lửa.
Thạch Sơn nương theo nhịp giật chỉ đỏ dẫn đường chính xác không sai lệch một tấc, dồn toàn bộ tàn lực đan điền chân khí vào thanh kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng, đâm thẳng một kiếm quyết định.
Tuyệt chiêu kết liễu: Đồng Tâm Nhất Kiếm!
"Bùng!"
Mũi kiếm gỗ bách hóa thạch dẻo dai đâm thẳng vào đúng khe hở giáp ngực rồng đất của Tào Mang, chấn động kịch liệt vào lồng ngực gã thống lĩnh và ngực ngựa chiến hãn huyết. Lực kình hợp kích khổng lồ từ hai luồng chân khí xanh đỏ bùng nổ tại một điểm chịu lực duy nhất.
"Rắc!"
Tấm giáp sắt nặng nề trước ngực Tào Mang nứt toác vụn vỡ. Con ngựa chiến hãn huyết hí vang đau đớn, lồng ngực bị kiếm kình xuyên thấu đổ gục xuống dốc đá trơn trượt. Tào Mang bị hất văng khỏi lưng ngựa chiến, phun máu tươi xối xả lùi lại mười bước dốc đá, bộ giáp sắt rách bươm xơ xác.
Sự gục ngã của thống lĩnh Tào Mang và ngựa chiến gây hỗn loạn toàn bộ trận hình kỵ binh Thiết Giáp Vệ phía sau. Những con ngựa chiến hoảng loạn dẫm đạp lên nhau giữa bão lửa hỏa dược nổ tung, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng sườn núi Vũ Sơn.
Nhưng vách đá Tuyệt Mệnh Nhai dưới chân phu thê Thạch Sơn đã nứt vỡ hoàn toàn sau vụ nổ hỏa dược cuối cùng. Từng tảng đá lớn sụp đổ đổ xuống vực sâu vạn trượng lộng gió rít mạnh.
Thạch Sơn nghe thấy tiếng đá nứt vỡ ngay dưới chân mình. Gã khẽ nghiêng đầu nhìn vợ, dải vải lụa đen quấn mắt sũng nước bão tuyết hướng thẳng về phía đôi mắt trong vắt như giếng cổ của Liễu Yên.
Liễu Yên mỉm cười lặng lẽ, nụ cười thanh tao nhưng bi tráng tột cùng rạng rỡ giữa tuyết rơi lạnh lẽo. Nàng gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên mu bàn tay chồng qua sợi chỉ đỏ rỉ máu.
*Sinh tử có nhau, đồng tâm không rời.*
Thạch Sơn siết chặt lấy bàn tay mềm mại, lạnh buốt của vợ. Gã quấn chặt dải hỷ phục đỏ bảo vệ giỏ tre đeo lưng chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh đang sốt cao lịm đi trước ngực mình.
Hai tà hỷ phục đỏ rực rỡ ôm chặt lấy nhau, cùng nhảy vút xuống vực sâu vạn trượng của Tuyệt Mệnh Nhai lộng gió rít gào, biến mất hoàn toàn sau làn sương độc dày đặc xám xịt của Ngoại vi Đầm Lầy Giang Tây cuộn chảy bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!