Sữa Dê Trấn Vũ Sơn
Cơn bão đêm qua tuy đã ngớt, nhưng những giọt nước mưa buốt giá vẫn không ngừng nhỏ tí tách từ trên mái ngói vỡ nát của chánh điện Vũ Sơn Tự xuống nền gạch ẩm mốc. Khói độc từ những ngọn lửa tàn ngoài sườn núi quyện vào sương mai, tạo nên một thứ chướng khí xám xịt, bao phủ khắp không gian cô tịch.
Trong góc tối dưới bệ sen đổ nát, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh khẽ cựa mình. Tiếng khóc của nó không còn ra hơi, chỉ là những tiếng thút thít yếu ớt, đứt quãng như tiếng mèo hen. Đôi môi nhỏ bé của đứa trẻ đã khô nứt, rỉ ra vài vệt máu nhạt. Nó đang lả đi vì đói. Luồng chân khí Thuần Dương bẩm sinh trong cơ thể nó dẫu có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể lấp đầy cái bụng rỗng tuếch của một sinh mệnh mới chào đời chưa đầy tháng.
Thạch Sơn quỳ một gối bên cạnh giỏ tre, đôi bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vì cầm kiếm khẽ run lên. Dải vải đen quấn chặt quanh đôi mắt anh thấm đẫm hơi nước lạnh. Tai anh rung nhẹ, từng nhịp thở yếu ớt của đứa trẻ dội vào màng nhĩ như những nhát búa nện thẳng vào tâm can. Anh có thể dùng một kiếm chém đứt đại đao của kẻ thù, có thể nghe tiếng gió rít để định vị sát thủ cách ba mươi bước, nhưng trước tiếng khóc đói sữa của một đứa trẻ sơ sinh, người kiếm thủ đệ nhất nội gia phương Nam này hoàn toàn bất lực. Chân khí cương mãnh trong người anh không thể hóa thành dòng sữa ngọt lành nuôi mạng sống cho di cô hoàng tộc.
Một bàn tay mảnh dẻ, lạnh buốt nhưng mềm mại khẽ đặt lên mu bàn tay Thạch Sơn.
Liễu Yên lặng lẽ bước đến. Sa y đỏ sờn rách của cô ướt sũng nước mưa, bết chặt vào bờ vai gầy guộc. Đôi mắt cô trong vắt như giếng cổ nhìn xuống đứa trẻ, chứa đựng một sự xót xa tột cùng của tình mẫu tử bản năng. Cô khẽ quỳ xuống, ngón tay thanh tú lướt nhẹ trên mu bàn tay chồng, gõ nhẹ ba nhịp ngắn, một nhịp dài.
*Để thiếp đi.*
Thạch Sơn lập tức xoay người, bàn tay lớn nắm chặt lấy vai vợ, giọng nói trầm đục chứa đầy sự lo lắng: "Không được! Dưới chân núi toàn là tai mắt của Hắc Phong Bang và quan binh của Tống Đô Đốc. Nàng đang bị hàn độc tàn phá kinh mạch gân tay trái, làm sao một mình xuống trấn?"
Liễu Yên không thể phát ra tiếng nói. Cô chỉ lặng lẽ gỡ tay chồng ra, đặt lòng bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Ngón tay cô di chuyển chậm rãi, vẽ từng nét chữ vô hình nhưng rõ ràng lên da thịt thô ráp của Thạch Sơn.
*Con không đợi được nữa. Chàng mù lòa, lưng mang kiếm gỗ bách, quá dễ bị nhận diện. Thiếp câm lặng, chỉ cần cải trang thành thôn nữ nghèo khổ xuống trấn mua sữa dê, bọn chúng sẽ không chú ý. Chàng phải ở lại đây canh giữ đền cổ, bảo vệ hành tung cuối cùng của chúng ta.*
Thạch Sơn đứng lặng người. Gió núi rít qua khe cửa mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương. Anh biết vợ mình nói đúng. Thân hình cao lớn, dải vải đen quấn mắt và thanh kiếm gỗ bách ngàn năm của anh là mục tàn sát sống cho bất kỳ kẻ săn tiền thưởng nào. Nếu anh xuống núi, chưa kịp mua được sữa thì Vũ Sơn Tự đã bị san phẳng. Anh siết chặt chuôi kiếm gỗ, khớp xương kêu răng rắc, lòng đầy dằn vặt tự trách. Mười năm trước, anh không bảo vệ được sư môn. Mười năm sau, anh lại phải để người vợ tàn phế của mình dấn thân vào hiểm cảnh.
Liễu Yên khẽ tựa đầu vào vai chồng trong chớp mắt, truyền đi hơi ấm và ý chí kiên định không lời. Rồi cô đứng dậy, bước nhanh đến góc điện, nhặt lấy chiếc áo khoác vải thô màu xám tro rách nát của lão tiều phu để lại, khoác lên người để che đi sắc đỏ rực rỡ của bộ sa y. Cô dùng bùn đất và tro bếp quệt lên khuôn mặt thanh tú, làm cho làn da trở nên nhem nhuốc, xám xịt. Mái tóc đen nhánh được xõa xuống, che bớt đi chiếc trâm gỗ dẹt.
Trong phút chốc, nữ chức nhân kiêu sa của chức nữ phường năm xưa đã hóa thành một thôn nữ nghèo khổ, lam lũ. Cô không mang theo nhuyễn kiếm tơ sắt, chỉ giắt mười cây kim dệt tơ sắt ngâm độc thạch tín vào sâu trong búi tóc rối để phòng thân. Cô đẩy chiếc xe gỗ thô sơ dùng để chở củi của nhà chùa, lặng lẽ bước ra khỏi cổng Vũ Sơn Tự, biến mất vào màn sương mù dày đặc của rừng trúc.
Con đường từ đỉnh Vũ Sơn xuống Trấn Vũ Sơn dốc đá hiểm trở, trơn trượt sau trận bão lũ. Liễu Yên dùng đôi bàn chân trần bấm chặt vào đá rêu, hai tay ghìm chặt càng xe gỗ. Vết thương bỏng rộp ở lòng bàn tay phải do trận giằng co Thiết Kiếm hôm trước gặp nước mưa lạnh buốt nhói lên từng cơn đau buốt óc. Gân tay trái của cô tê dại, lạnh ngắt như băng dưới sự tàn phá âm thầm của hàn độc. Nhưng mỗi khi nghĩ đến khuôn mặt nhợt nhạt và tiếng khóc yếu ớt của đứa trẻ Vô Danh, cô lại nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng đẩy chiếc xe đi tới.
Sau hai canh giờ vượt qua rừng trúc sương mù, Trấn Vũ Sơn hiện ra trước mắt Liễu Yên dưới màn mưa phùn xám xịt.
Thị trấn nhỏ nghèo nàn nằm nép mình bên dòng Vũ Giang cuộn chảy đỏ ngầu phù sa. Không khí nơi đây vô cùng ngột ngạt và căng thẳng. Trên khắp các vách tường gạch loang lổ, những tờ lệnh truy nã mới tinh, mực vẽ còn chưa khô hẳn, dán san sát nhau. Trên tờ giấy, hình vẽ một kiếm thủ mù quấn vải đen và một nữ nhân câm lặng được vẽ thô sơ nhưng đầy tính đe dọa. Dưới cùng là dòng chữ lớn rực sắc đỏ: "Truy nã di cô tiền triều và đồng phạm. Thưởng vạn lượng vàng ròng."
Quan binh mặc giáp sắt sáng loáng của Tống Đô Đốc đi tuần tra rầm rập khắp các ngả đường. Ánh mắt tên nào cũng gian xảo, tham lam, lùng sục ráo riết vào từng chiếc kiệu hoa, từng gánh hàng của người dân qua đường. Bọn thảo khấu Hắc Phong Bang mặc áo da thú, tay lăm lăm đại đao rỉ sét, lảng vảng ngoài các quán trà, sòng bạc, biến thị trấn nhỏ thành một tử địa rình rập.
Liễu Yên khẽ cúi đầu, kéo sụp chiếc nón lá rách che khuất nửa khuôn mặt nhem nhuốc tro bếp. Cô đẩy chiếc xe gỗ thô sơ đi thẳng vào khu chợ cá lụp xụp ven bến sông Vũ Giang. Nơi đây là khu vực náo nhiệt, hỗn loạn nhất trấn, mùi cá tanh nồng nặc, tiếng chửi bới, mặc cả vang lên không ngớt, rất thích hợp để một kẻ trốn chạy ẩn mình.
Cô đi qua những sạp cá đầy bùn đất, mắt không ngừng tìm kiếm sạp bán bánh bao của Lý Đại Tẩu. Lý Đại Tẩu là người bán bánh bao nghĩa khí dưới chân núi, thường xuyên âm thầm tiếp tế lương khô lên đền cổ và cũng là người duy nhất nuôi dê lấy sữa trong trấn nhỏ này.
Đột nhiên, từ phía đầu chợ cá, tiếng xôn xao cát bụi vang lên kịch liệt.
"Tránh ra! Quan binh tuần tiễu! Kẻ nào cản đường chém không tha!"
Một toán quan binh dưới quyền Tống Đô Đốc, tay cầm trường thương, hống hách gạt phăng các sạp rau quả của dân nghèo, tiến thẳng vào lòng chợ. Đi đầu là một tên đội trưởng mập mạp, bụng phệ, mắt ti hí đầy sát khí. Hắn cầm trong tay một bức họa truy nã, chặn từng người phụ nữ có vóc dáng gầy gò để đối chiếu khuôn mặt.
Liễu Yên rùng mình. Khoảng cách giữa cô và toán quan binh chỉ còn chưa đầy hai mươi bước chân. Đường lui đã bị chặn bởi một gánh cá lớn. Nếu cô quay đầu đẩy xe chạy, sự hoảng loạn sẽ lập tức tố cáo thân phận cô. Hàn khí trong tay trái cô bỗng nhiên bộc phát, làm khớp ngón tay đông cứng, chiếc xe gỗ khẽ rung lên phát ra tiếng kêu kẹt kẹt.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen nhỏ thó, bẩn thỉu lao vút ra từ một ngõ hẹp bên sườn chợ.
Đó là A Bảo, cậu bé ăn xin khoảng mười tuổi, người gầy gò đen nhẻm, mặc áo vải rách tơi tả. A Bảo nhìn thấy Liễu Yên. Cậu bé thông minh lập tức nhận ra người cô nhem nhuốc tro bếp kia chính là người phụ nữ câm dịu dàng đã từng cho cậu chiếc bánh bao chay ấm áp vào những đêm đông lạnh giá dưới mái hiên chùa.
A Bảo không hề do dự. Cậu vung chiếc gậy tre gãy trong tay, đập mạnh vào sọt cá của một gã đồ tể lớn con bên đường, rồi hét lớn lên bằng giọng lanh lảnh:
"Cướp! Cướp cá lớn! Quân lính ăn cướp của dân nghèo kìa!"
Chiếc sọt cá bị lật úp, hàng chục con cá trê đen trơn tuột rơi vãi khắp lối đi bùn lầy. A Bảo nhanh nhẹn như một con vượn rừng, lao thẳng vào giữa hai chân tên đội trưởng quan binh mập mạp, lén gõ mạnh gậy tre vào ống chân hắn.
Hắn đau đớn gầm lên, mất đà ngã nhào vào sọt cá thối bên cạnh, mặt mũi lấm lem đầy bùn đất và vảy cá tanh rưởi. Đám đông dân nghèo xung quanh, vốn đã căm ghét quan binh hủ bại từ lâu, lập tức thừa cơ chen lấn, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn tột cùng. Tiếng chửi bới, tiếng bát đĩa vỡ, tiếng gậy tre đập nhau vang lên náo loạn cả góc chợ.
"Bắt lấy thằng ranh con ăn mày đó cho ta! Chặt chân nó!" Tên đội trưởng bò dậy, điên cuồng gào thét chỉ chỉ về phía A Bảo.
Toán quan binh lập tức chuyển hướng, rầm rập đuổi theo bóng dáng nhỏ thó của A Bảo đang luồn lách qua các ngách hẹp bìa rừng trúc.
Nhờ sự hỗn loạn của đám trẻ ăn mày và khói bụi cát bay, Liễu Yên nhanh chóng đẩy chiếc xe gỗ lướt qua khoảng trống, tiến sát đến sạp bánh bao của Lý Đại Tẩu khuất sau một cột gỗ lớn chánh điện chợ.
Lý Đại Tẩu đang đứng bên lò hấp bánh bao nghi ngút khói trắng. Nhìn thấy Liễu Yên xuất hiện với khuôn mặt đầy tro bếp và đôi tay run rẩy, Lý Đại Tẩu giật mình kinh hãi, nhưng lập tức lấy lại bình tĩnh. Bà nhanh tay kéo Liễu Yên vào phía sau tấm rèm vải thô che khói lò.
"Trời đất ơi, Liễu cô nương! Sao cô lại dám xuống đây vào lúc này?" Lý Đại Tẩu nói thầm, giọng run lên vì lo sợ. "Quan binh và người của Hắc Phong Bang đang lùng sục ráo riết khắp nơi. Tống Đô Đốc đã nhận vạn lượng vàng hối lộ của Độc Nhãn Long để bao che cho cuộc thảm sát đền cổ đấy!"
Liễu Yên không thể trả lời. Cô chỉ nhìn Lý Đại Tẩu bằng ánh mắt khẩn cầu khôn xiết, rồi đưa tay làm động tác ôm một đứa trẻ sơ sinh vào lòng và đưa lên miệng mô phỏng động tác uống nước.
Lý Đại Tẩu hiểu ngay lập tức. Bà thở dài xót xa: "Đứa trẻ đó đói sữa sao? Khổ thân giọt máu hoàng tộc vô tội... Cô nương đợi một lát, sáng sớm nay tôi vừa vắt được một bình sữa dê tươi núi Vũ Sơn từ con dê núi hoang dã sau nhà. Để tôi lấy cho cô."
Lý Đại Tẩu nhanh nhẹn cúi xuống gầm sạp gỗ, lôi ra một chiếc bình gốm nhỏ được bọc kín bằng vải vải dày để giữ ấm. Bà nhanh tay giấu chiếc bình gốm sâu dưới một chiếc rổ tre lót vải, bên trên phủ đầy những chiếc bánh bao chay nóng hổi vừa mới ra lò để ngụy trang.
"Cầm lấy! Lương khô và sữa dê ở bên dưới. Cô nương phải đi mau bằng đường ngõ hẹp sau chợ cá, đừng đi đường chính lộ. Bọn chúng đã thiết lập trạm gác kiểm soát nghiêm ngặt ở cổng trấn rồi!"
Liễu Yên nhận lấy chiếc rổ tre, lòng đầy lòng biết ơn sâu sắc. Cô đặt rổ tre lên xe gỗ, rồi thọc tay vào túi áo vải thô lấy ra vài đồng tiền đồng nhỏ để trả tiền sữa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cô đưa tay ra trao tiền, một tai họa âm thầm đã ập đến.
Do gân tay trái bị tê dại vì hàn độc, Liễu Yên phải dùng tay phải để đưa tiền đồng. Cổ tay áo vải thô quá rộng và rách nát, khi cô vươn tay, vạt áo khẽ tuột lên một đoạn ngắn, để lộ lòng bàn tay và hai ngón tay trỏ, ngón giữa của cô.
Trên đôi bàn tay thanh tú ấy, nổi bật lên những vết chai sạn rất sâu, màu trắng bệch, cứng ngắc chạy dọc theo các đốt ngón tay. Đó không phải là vết chai sạn của một thôn nữ nghèo khổ quanh năm làm ruộng hay cuốc đất, cũng không phải vết chai sạn của người giặt là thuê.
Đó là những vết chai đặc thù, hình thành từ mười năm ròng rã dệt và kéo căng những sợi tơ sắt mỏng dẻo dai vô cùng để truyền dẫn nội lực Đồng Tâm.
Cách sạp bánh bao chưa đầy mười bước chân, một bóng đen gầy gò đang tựa lưng vào một cột gỗ mục nát của chánh điện chợ. Hắn mặc y phục vải thô màu xám đục dính đầy bùn đất đầm lầy, nón lá rộng vành sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng, vô hồn. Trên thắt lưng hắn đeo một thanh đại đao quỷ đầu nặng bản rộng rỉ sét.
Hắn là một thám tử khét tiếng của Hắc Phong Bang, chuyên đi tiên phong lần theo dấu vết con mồi bằng thuật quan sát cực kỳ nhạy bén.
Ánh mắt sắc lạnh như mắt rắn của tên thám tử bỗng nhiên khóa chặt vào bàn tay của Liễu Yên. Hắn khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào những vết chai dệt tơ sắt trên ngón tay cô. Một tia sáng tham lam, tàn bạo bùng lên trong đôi mắt ti hí của hắn.
*Vết chai dệt tơ sắt cực hạn... Nữ nhân câm lặng của Đồng Tâm Môn!*
Tên thám tử không hề ra tay ngay lập tức. Hắn biết phu thê Đồng Tâm Song Kiếm tuy tàn phế nhưng kiếm pháp hợp kích vô cùng lợi hại, nếu hắn đơn độc xông lên chỉ có con đường chết. Hắn khẽ lùi sâu vào bóng tối của cột gỗ, bàn tay đặt hờ lên chuôi đại đao, âm thầm theo dõi mọi cử động của Liễu Yên.
Liễu Yên nhạy cảm nhận ra có một luồng sát khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy mình từ phía sau. Cô lập tức rụt tay lại, kéo sụp vạt áo che kín bàn tay, khẽ cúi đầu chào Lý Đại Tẩu rồi đẩy nhanh chiếc xe gỗ thô sơ hướng về phía ngõ hẹp sau chợ cá bến sông.
Cô cố gắng đi thật nhanh, nhưng không dám chạy để tránh gây chú ý cho lính tuần tiễu. Đường ngõ hẹp sau chợ cá ẩm ướt, đầy nước thải đen kịt và rác rưởi bốc mùi hôi thối. Liễu Yên đẩy xe gỗ đi qua những khúc quanh tối tăm, tai không ngừng lắng nghe những tiếng động xung quanh.
Cô ngoảnh lại nhìn. Con ngõ vắng tanh, chỉ có vài con chó hoang gầy trơ xương đang bới rác.
Nhưng cảm giác bị rình rập vẫn không hề biến mất. Nó như một lưỡi dao sắc lạnh treo lơ lửng sát sau gáy cô.
Liễu Yên đẩy chiếc xe gỗ ra khỏi thị trấn, đi men theo con đường mòn nhỏ dẫn vào Rừng Trúc Sương Mù bao quanh núi Vũ Sơn. Sương mù lúc này đã dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn quá mười bước chân. Tiếng gió rít qua những thân trúc xào xạc tạo nên một thứ âm thanh u uất, rợn người.
Cô ngước mắt nhìn lên những ngọn trúc rậm rạp phía trên đầu.
Giữa màn sương xám xịt, cách chiếc xe gỗ của cô khoảng ba mươi bước chân, một bóng đen gầy gò đang lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma trên những ngọn trúc mềm mại. Hắn di chuyển cực nhanh, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, bước chân dẫm lên lá trúc nhẹ nhàng như gió thoảng.
Tên thám tử Hắc Phong Bang đang bám sát theo xe của cô. Hắn đang chuẩn bị vung tay phóng pháo tín hiệu rực sáng bầu trời để gọi đồng bọn bao vây núi Vũ Sơn, tiêu diệt phu thê và đoạt lấy đứa trẻ sơ sinh đổi vạn lượng vàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!