Hỷ Phục Đỏ Trong Mưa Đêm
Gió bấc rít gào qua khe đá Tuyệt Mệnh Nhai như tiếng vạn quỷ gầm rú giữa đêm tuyết lạnh thấu xương. Từng bông tuyết nặng trĩu, lạnh buốt nện thẳng vào dải vải lụa đen quấn chặt trên đôi mắt mù của Thạch Sơn, thấm qua lớp vải dệt thô, đóng thành những vệt băng mỏng lạnh ngắt trên gò má sạm đen sương gió của gã. Khí lạnh thấu cốt của đỉnh núi cao vây hãm lấy phu thê, nhưng thứ lạnh lẽo hơn cả chính là rừng thương mũi kiếm sáng loáng của quân Thiết Giáp Vệ và tàn quân Hắc Phong Bang đang trùng trùng điệp điệp khép chặt vòng vây phía trước.
Sau lưng họ, Tuyệt Mệnh Nhai đổ sụp xuống vực sâu vạn trượng lộng gió. Tiếng sóng nước sông Vũ Giang cuồn cuộn gầm thét dưới đáy vực dội ngược lên, va đập vào vách đá dựng đứng trơn trượt tạo thành những âm thanh trầm đục ghê người. Không còn đường lui. Chỉ một bước sẩy chân, vực sâu lạnh giá sẽ nuốt chửng tất cả.
Thạch Sơn đứng sừng sững như một cây tùng già cô độc bên rìa đá. Khớp cổ tay phải gã sưng tấy nặng nề, những thớ thịt co rút đau nhức nhối sau cú chấn động đỡ thương sắt nặng của kỵ binh trước đó. Vai trái gã rách sâu, vết thương sũng nước mưa tuyết lạnh buốt đang không ngừng rỉ ra thứ máu đen kịt. Độc tính thạch thạch tín âm hiểm từ mũi độc tiêu của Tàn Phong đang lan rộng kịch liệt, khiến một mảng da thịt lớn dọc cánh tay trái gã tê dại hoàn toàn. Gã siết chặt chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm, cảm nhận những vết xước nhẹ trên thân gỗ hóa thạch dẻo dai. Nhựa thông bách bảo vệ thân kiếm gặp hơi lạnh bão tuyết đã đông cứng lại, tỏa ra một mùi hương trầm mặc, u uất giữa sát khí ngập trời.
Bên cạnh gã, Liễu Yên khẽ tựa vai vào cánh tay phải của chồng. Sa y đỏ sờn rách của nàng bay phần phật trong gió tuyết, tựa như một cánh bướm máu mỏng manh đang vùng vẫy trước cơn bão lớn. Tay trái nàng đông cứng, run rẩy không ngừng do hàn độc bộc phát gân tay, còn lòng bàn tay phải bị bỏng rách sâu đã quấn băng trắng loang lổ những vệt máu khô lạnh ngắt. Nàng câm lặng, đôi môi thanh tú mím chặt không phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng đôi mắt trong vắt như giếng cổ nhìn Thạch Sơn lại chứa đựng sự dịu dàng và kiên định phi thường. Nàng khẽ gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên mu bàn tay chồng.
*Thiếp vẫn ở đây, sinh tử không rời.*
Trong chiếc giỏ tre đeo lưng đặc chế sau vai Thạch Sơn, đứa trẻ sơ sinh Vô Danh bộc phát cơn sốt cao bẩm sinh nóng như lửa đốt. Nó không khóc, cơ thể nhỏ bé run rẩy yếu ớt co giật nhẹ dưới lớp tã lụa huyết cực sũng nước bão tuyết. Hơi thở nóng hổi khò khè của đứa trẻ dội vào lưng áo Thạch Sơn như một ngọn lửa nhỏ nhoi đang lịm dần giữa đêm đông.
"Rầm... rầm... rầm..."
Tiếng vó ngựa chiến hãn huyết dẫm đạp điên cuồng lên mặt đá sỏi dội thẳng vào màng nhĩ Thạch Sơn. Thống lĩnh kỵ binh Tào Mang cưỡi ngựa chiến tiến lên phía trước. Bộ giáp sắt nặng thêu hình rồng đất của gã sáng loáng dưới ánh lửa đuốc rực trời, gạt phăng những bông tuyết đang rơi. Gã dừng ngựa cách phu thê mười bước chân, vung tay giơ cao sắc lệnh hoàng kim rực sáng, giọng nói oai phong lẫm liệt gầm vang cát bụi:
"Thạch Sơn! Liễu Yên! Triều đình đã ban sắc lệnh tru di cửu tộc những kẻ dám che chở cho tàn dư phản nghịch! Phía sau các ngươi là vực sâu vạn trượng, phía trước là vạn quân Thiết Giáp Vệ. Giao nộp đứa trẻ sơ sinh và ngọc tỷ truyền quốc Nam triều, triều đình sẽ ban cho các ngươi một con đường sống! Bằng không, Tuyệt Mệnh Nhai đêm nay chính là mồ chôn xương tàn của Đồng Tâm Môn!"
Lời đe dọa mang theo nội lực cương mãnh của Tào Mang dội vào vách đá, vang vọng khắp sườn núi rít gió. Nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng tuyệt đối của phu thê Thạch Sơn.
Thạch Sơn không nói, dải vải đen quấn mắt của gã hướng thẳng về phía tiếng ngựa thở phì phò của Tào Mang. Khóe miệng gã khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột cùng. Sự giả tạo của vương quyền triều đình, sự tàn bạo của kẻ phản nghịch Triệu Kỳ làm sao có thể lung lạc được ý chí của những truyền nhân Đồng Tâm Môn? Lời hứa nghĩa hiệp bảo vệ cô nhi với Thái tử Triệu Hoài năm xưa đã được khắc sâu vào xương tủy phu thê, thà đầu rơi máu chảy chứ quyết không cúi đầu trước cường quyền hủ bại.
Từ phía sau kỵ binh, Độc Nhãn Long – Bang chủ Hắc Phong Bang – vác thanh đại đao quỷ đầu nặng ba mươi cân rỉ máu bước lên. Cánh tay trái duy nhất còn lại của hắn siết chặt chuôi đao, đôi mắt một mí rực lên những tia sát khí điên cuồng tột độ. Hắn cười sằng sặc, giọng nói khàn khàn rách nát vang lên đầy kích động:
"Tào thống lĩnh, cần gì phải phí lời với hai kẻ tàn phế này! Đầu gã mù đáng giá vạn lượng vàng, thủ cấp ả câm đáng giá năm ngàn lượng! Hãy để Hắc Phong Bang của ta xông lên băm vằn chúng ra, đoạt lấy đứa trẻ đổi thưởng!"
Hàng trăm sát thủ Hắc Phong Bang vây quanh sườn núi Tuyệt Mệnh Nhai nghe thấy mức treo thưởng khổng lồ liền đỏ mắt vì tham lam. Chúng vung đao kiếm rít lên những tiếng gầm rú, chuẩn bị xông lên lập công.
Giữa trùng điệp bao vây và gió tuyết gầm thét, Thạch Sơn lặng lẽ nghiêng đầu nhìn vợ. Dù không thể nhìn thấy, nhưng gã cảm nhận được nhịp thở dồn dập, yếu ớt của Liễu Yên qua sợi chỉ đỏ Đồng Tâm đang chùng xuống giữa hai người. Sợi chỉ tơ tằm Huyết Cực nối liền chuôi hai thanh kiếm bị bão tuyết đóng băng sém đen rạn nứt nghiêm trọng, mất đi tính đàn hồi dẻo dai thường ngày.
Thạch Sơn khẽ buông tay dắt Liễu Yên, gã đưa tay ra phía sau, tháo chiếc rương gỗ nhỏ hành lý cuối cùng còn sót lại trên cỗ xe ngựa cũ đã bị gãy nát dưới chân núi. Gã mở nắp rương.
Bên trong rương gỗ mục nát, hai bộ hỷ phục đỏ rực từ ngày cưới mười năm trước nằm yên lặng dưới lớp tàn tro sương gió. Đó là những tấm áo lụa đỏ đơn giản, sờn rách nhiều chỗ do thời gian tàn phá, nhưng sắc đỏ của nó vẫn rực rỡ, kiêu hãnh như ngọn lửa chính nghĩa không bao giờ tắt.
Liễu Yên nhìn thấy hai bộ hỷ phục, đôi mắt nàng khẽ run lên, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt rồi đông cứng lại thành hạt băng nhỏ dưới bão tuyết. Nàng hiểu ý chồng. Đêm nay, Tuyệt Mệnh Nhai có thể là điểm kết thúc của hành trình trốn chạy, nhưng cũng sẽ là nơi chứng kiến thề ước đồng tâm sinh tử của họ.
Nàng lặng lẽ đón lấy bộ hỷ phục đỏ từ tay Thạch Sơn, khoác lên người sa y đỏ rách nát của mình. Thạch Sơn cũng khoác lên người bộ hỷ phục của chú rể năm xưa.
Giữa trời bão tuyết trắng xóa mịt mù của đỉnh núi Tuyệt Mệnh Nhai, hai sắc đỏ rực rỡ bỗng chốc nổi bật lên kiêu hãnh, bi tráng tột cùng. Sự tương phản tuyệt mỹ giữa hai tà hỷ phục đỏ rực bay phấp phới trong gió tuyết lạnh lẽo và rừng thương giáp sắt đen tối tăm của vạn quân triều đình tạo nên một bức tranh bi tráng đến nghẹt thở.
Thạch Sơn dùng dải lụa thô của hỷ phục đỏ, quấn chặt giỏ tre chứa đứa trẻ sơ sinh Vô Danh vào trước ngực mình, bảo bọc cơ thể nhỏ bé đang sốt cao bằng hơi ấm lồng ngực chú rể. Gã dùng tay phải buộc chặt một đầu sợi chỉ đỏ Đồng Tâm vào chuôi kiếm gỗ bách ngàn năm bọc sắt mỏng, đầu kia Liễu Yên dùng tay phải buộc chặt vào chuôi nhuyễn kiếm tơ sắt.
Sợi chỉ đỏ Đồng Tâm bị gió tuyết đông cứng, rạn nứt nhẹ rít lên kèn kẹt dưới lực kéo căng của hai người. Nhưng khi hai luồng chân khí Đồng Tâm Tâm Pháp bộc phát dữ dội từ đan điền phu thê luân chuyển nhịp nhàng qua sợi tơ, lớp băng mỏng bám trên chỉ đỏ lập tức tan chảy, rực lên một vệt sáng đỏ rực rỡ xé rách không gian u tối.
Nhịp đập tim của hai người tương thông hoàn toàn. Một vòng thái cực mờ nhạt rực sáng chân khí xanh đỏ bao bọc quanh thân thể hai tà hỷ phục đỏ, ngăn chặn cái lạnh cắt da thịt và khói độc thạch thạch tín đang âm ỉ tàn phá cơ thể.
"Tào thống lĩnh! Chúng quyết tử chiến, không đầu hàng đâu!" Độc Nhãn Long gầm lên phẫn nộ trước sự kiêu hãnh khinh bỉ của phu thê Thạch Sơn. Hắn vung thanh đại đao quỷ đầu chém mạnh xuống phiến lá trúc dính máu dưới chân cát bụi, rít lên ra lệnh cho sát thủ: "Xông lên băm vằn chúng cho ta!"
Tào Mang lạnh lùng nhìn hai tà hỷ phục đỏ đứng kiêu hãnh bên rìa vực thẳm. Gã biết, ý chí của những kiếm thủ Đồng Tâm Môn là bất khả xâm phạm, không thể dùng uy quyền hay cái chết để uy hiếp. Gã giơ cao lệnh bài vàng, đôi mắt híp lại đầy tàn nhẫn, hạ lệnh cho hàng vạn cung thủ Thiết Giáp Vệ phía sau:
"Lên lửa! Chuẩn bị nỏ liên châu tề phát hỏa công! Thiêu rụi vách đá Tuyệt Mệnh Nhai cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!